Bốn năm ở Nhật – đủ để con người ta quen với sự sạch sẽ, trật tự, và cả cái cảm giác cô độc đến tê dại. Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi, tích góp thêm một ít tiền nữa thôi… rồi sẽ về, xây lại một mái nhà đúng nghĩa.
Nhưng rồi tôi không chờ thêm được nữa.
Không phải vì nhớ nhà.
Mà là vì… linh cảm.
—
Tôi không báo trước cho ai.
Chuyến bay hạ cánh lúc gần trưa, tôi kéo vali về thẳng nhà chồng. Con đường quen thuộc vẫn đó, hàng cây trước cổng vẫn đó… chỉ là lòng tôi có gì đó không yên.
Cánh cổng mở hé.
Tôi bước vào.
Và ngay lập tức… tôi đứng chết lặng.
Trước mắt tôi là một dây phơi dài kín sân, đầy ắp quần áo trẻ con.
Không phải một hai bộ.
Mà là rất nhiều.
Áo nhỏ xíu, quần bé tí, cả tã lót, khăn sữa… lủng lẳng trong nắng.
Tim tôi đập mạnh.
Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ:
Nhà này… làm gì có trẻ con?
Tôi và chồng cưới nhau được hai năm thì tôi đi Nhật. Lúc đó chúng tôi chưa có con. Tôi đi cũng là để kiếm tiền, lo cho tương lai sau này.
Vậy… đống quần áo này là của ai?
—
“Tìm ai đấy?”
Một giọng phụ nữ vang lên sau lưng.
Tôi quay lại.
Một người phụ nữ lạ đứng ở cửa bếp. Tầm ngoài hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Tóc buộc gọn, mặc bộ đồ ở nhà, tay còn dính nước.
Ánh mắt cô ta nhìn tôi… như nhìn một người lạ thật sự.
“Đây… là nhà tôi.” – tôi nói, giọng hơi run.
Cô ta sững lại.
“Chị là…?”
Tôi chưa kịp trả lời thì mẹ chồng tôi từ trong nhà bước ra.
“Ơ, Lan! Con về khi nào thế?”
Tôi nhìn bà.
Câu hỏi đầu tiên bật ra:
“Đây là ai?”
Không khí im lặng trong vài giây.
Người phụ nữ kia cúi đầu, lí nhí:
“Con chào chị…”
“Chị?” – tôi lặp lại, như không tin vào tai mình.
Mẹ chồng tôi vội vàng xen vào:
“À… đây là Hương… họ hàng xa… lên ở nhờ một thời gian…”
Tôi nhìn bà.
Rồi nhìn lại người phụ nữ tên Hương.
Ánh mắt cô ta lảng tránh.
Còn tôi… không hiểu sao lại cảm thấy lạnh sống lưng.
—
Buổi tối hôm đó, chồng tôi mới về.
Anh đứng sững khi thấy tôi.
“Em… về lúc nào vậy?”
“Chiều nay.”
“Không báo anh một tiếng…”
“Để làm gì?” – tôi cười nhạt.
Anh im lặng.
Tôi nhìn anh, rồi hỏi thẳng:
“Cô ta là ai?”
Anh ngập ngừng.
“Mẹ đã nói rồi… họ hàng…”
“Còn đứa trẻ?”
Anh không trả lời.
Câu trả lời… đã có trong sự im lặng đó.
Đêm hôm đó, tôi không ngủ.
Tiếng trẻ con khóc văng vẳng từ phòng bên.
Mỗi tiếng khóc… như cứa vào tim tôi một nhát.
Tôi nằm đó, mắt mở trừng trừng trong bóng tối.
Bốn năm.
Tôi gửi tiền về đều đặn. Mỗi tháng vài chục triệu. Tôi ăn uống kham khổ, làm việc đến kiệt sức… chỉ để nghĩ rằng mình đang xây dựng tương lai cho gia đình.
Còn họ… ở nhà… xây một gia đình khác.
—
Sáng hôm sau, tôi quyết định nói chuyện.
“Tôi muốn nghe sự thật.” – tôi nói, nhìn thẳng vào chồng.
Anh cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
Chỉ bốn chữ.
Nhưng đủ để mọi thứ sụp đổ.
“Đứa bé… là con anh?”
Anh gật đầu.
Tôi cười.
Một tiếng cười mà chính tôi cũng thấy xa lạ.
“Bao lâu rồi?”
“Hai năm…”
Hai năm.
Tức là… ngay khi tôi vừa sang Nhật không lâu.
“Còn cô ta?”
“Cô ấy… mang thai ngoài ý muốn…”
“Và anh ‘có trách nhiệm’?” – tôi cắt lời.
Anh không nói gì.
—
Mẹ chồng tôi lên tiếng:
“Chuyện cũng lỡ rồi… con nên nghĩ thoáng ra…”
Tôi quay sang bà.
“Thoáng kiểu gì? Chồng con có con với người khác trong khi con đi làm kiếm tiền?”
“Nhưng con cũng có ở nhà đâu…”
Câu nói đó… khiến tôi chết lặng.
À.
Hóa ra… lỗi là ở tôi.
Vì tôi đã đi.
—
Những ngày sau đó là chuỗi ngày địa ngục.
Tôi sống trong chính ngôi nhà của mình… như một người dư thừa.
Đứa trẻ vẫn khóc.
Người phụ nữ kia vẫn gọi mẹ chồng tôi là “mẹ”.
Chồng tôi thì tránh mặt.
Còn tôi… như một cái bóng.
—
Một tuần sau.
Tôi gọi tất cả vào phòng khách.
“Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng.”
Mẹ chồng tôi nhíu mày.
“Còn gì để nói nữa?”
Tôi đặt một tập giấy lên bàn.
“Đây là sổ đỏ.”
Mọi người im lặng.
“Căn nhà này… đứng tên tôi.”
Chồng tôi ngẩng lên.
“Em…”
“Tất cả tiền xây nhà là tiền tôi gửi về.” – tôi nói rõ ràng từng chữ.
“Anh chỉ đứng tên hộ… vì lúc đó tôi ở nước ngoài.”
Không khí bắt đầu căng thẳng.
“Tôi đã làm thủ tục chuyển lại quyền sở hữu trước khi về.”
Tôi nhìn từng người.
“Và bây giờ… tôi muốn lấy lại nhà.”
—
“Con nói cái gì vậy?” – mẹ chồng tôi đứng bật dậy.
“Đây là nhà của gia đình!”
“Không.” – tôi lắc đầu – “Đây là nhà của tôi.”
Người phụ nữ kia ôm con, mặt tái mét.
Chồng tôi bước tới.
“Em đừng làm lớn chuyện…”
“Lớn?” – tôi bật cười – “Anh có con riêng mà không lớn?”
Anh im lặng.
—
“Tôi cho mọi người một tuần.” – tôi nói.
“Dọn đi.”
—
Những ngày sau đó là chuỗi ngày hỗn loạn.
Họ gọi họ hàng.
Họ nói tôi vô tình.
Họ nói tôi ác.
Họ nói tôi phá nát một gia đình.
Tôi nghe hết.
Nhưng không đáp lại.
—
Đúng một tuần sau.
Họ phải rời đi.
Mẹ chồng tôi vừa đi vừa khóc.
Chồng tôi nhìn tôi, ánh mắt vừa oán trách vừa bất lực.
Còn người phụ nữ kia… ôm con, cúi đầu.
Không ai nói lời nào.
—
Cánh cổng đóng lại.
Tôi đứng một mình trong sân.
Dây phơi quần áo trẻ con đã được dọn sạch.
Nhưng cảm giác trống rỗng… vẫn còn đó.
—
Tối hôm đó, tôi ngồi một mình trong nhà.
Lần đầu tiên sau bốn năm… tôi thực sự “trở về”.
Nhưng không phải là trở về một gia đình.
Mà là trở về với chính mình.
—
Nhiều người nói tôi tàn nhẫn.
Có thể.
Nhưng tôi không hối hận.
Vì nếu tôi không làm vậy… người phải rời đi sẽ là tôi.
Khỏi chính ngôi nhà mình xây nên.
—
Nếu có điều gì tôi tiếc…
Thì là tôi đã từng tin rằng hy sinh sẽ đổi lại được tình yêu.
—
Bốn năm ở Nhật dạy tôi rất nhiều thứ.
Nhưng bài học đắt giá nhất… lại đến từ chính ngôi nhà của mình:
Có những thứ… khi bạn buông tay quá lâu…
Người khác sẽ mặc nhiên coi nó là của họ.
Kể cả… chồng bạn.
—
Còn tôi?
Tôi không còn là cô gái hai mươi mấy tuổi ngây thơ năm nào nữa.
Tôi đã mất một cuộc hôn nhân.
Nhưng đổi lại… tôi giữ được chính mình.
Và lần này…
Tôi sẽ không để ai lấy mất nó thêm một lần nào nữa.