
Lục Kiến Quân cầm điện thoại lên, định gọi cho mẹ, nhưng ngón tay dừng lại trên màn hình. Anh nhớ đến lời Tống Tuyết: “Mẹ chỉ ở đó ba ngày rồi nói đau lưng nên về”. Năm đó mẹ anh khỏe mạnh hơn giờ nhiều còn không chịu nổi cực nhọc ở bệnh viện, huống hồ bây giờ bà đã ngoài bảy mươi, chân tay run rẩy.
Anh lướt danh bạ, dừng lại ở tên “Tiểu Tôn” – người quản lý dự án cấp dưới. Nhưng rồi anh chua chát nhận ra, ở bệnh viện cần người thân ký tên, cần người thức đêm chăm sóc lúc vừa ra khỏi phòng mổ, cần người lo từng miếng cháo, ngụm nước. Cấp dưới có thể tận tình, nhưng không thể là chỗ dựa tâm hồn.
Sự im lặng trong căn nhà 18 năm “ngủ riêng” bỗng chốc trở nên đáng sợ. Lục Kiến Quân đứng dậy, đi vào căn phòng của Tống Tuyết – nơi anh hiếm khi đặt chân vào.
Căn phòng gọn gàng đến mức lạnh lẽo. Trên bàn làm việc của cô, bên cạnh chồng bài thi là một tấm ảnh nhỏ chụp cô và con trai. Tuyệt nhiên không có bóng dáng anh. Anh nhìn thấy một lọ thuốc giảm đau đặt ở góc bàn, bên cạnh là tờ giấy hướng dẫn tự tập phục hồi sau phẫu thuật ung thư vú đã sờn cũ.
Lục Kiến Quân bỗng nhớ lại cái năm cô phẫu thuật. Khi đó anh đang ở Tam Á, nằm trên ghế dài ngắm biển, uống nước dừa và bàn chuyện “dự án” trên bàn nhậu. Anh đã nghĩ: “Ung thư giai đoạn đầu thôi mà, cắt bỏ là xong, có mẹ ở đó rồi, mình về cũng chẳng giúp được gì.”
Anh chưa từng hỏi cô vết sẹo dài trên ngực có còn đau khi trái gió trở trời không. Anh chưa từng hỏi làm sao cô một mình vượt qua những đêm truyền hóa chất đến nôn mật xanh mật vàng. Anh chỉ nhớ mình đã khó chịu thế nào khi về nhà thấy cơm nước nguội lạnh.
Tối thứ Hai.
Lục Kiến Quân một mình xách túi vào viện làm thủ tục nhập viện. Hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Nhìn những bệnh nhân khác có vợ con vây quanh, còn mình lẻ bóng đi đóng tiền viện phí, anh thấy sống mũi cay nồng.
Ca phẫu thuật đặt stent diễn ra vào sáng thứ Tư.
Lúc nằm trên bàn mổ, trong ánh đèn lóa mắt và sự tê dại của thuốc, nỗi sợ hãi cái chết ập đến. Anh chợt sợ rằng nếu mình không tỉnh lại, lời cuối cùng anh nói với vợ lại là một câu quát tháo: “Sắp xếp gì mà quan trọng hơn mạng sống của chồng em?”
Khi tỉnh dậy trong phòng hồi sức, toàn thân mệt mỏi, Lục Kiến Quân lờ mờ thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi bên cạnh giường. Anh cố nheo mắt nhìn. Là Tống Tuyết.
Cô vẫn đang chấm bài, tập giáo án đặt trên đùi. Thấy anh động đậy, cô buông bút, đứng dậy kiểm tra túi nước biển, giọng vẫn bình thản như cũ: “Tỉnh rồi à? Bác sĩ nói ca mổ thành công.”
“Em… sao em lại đến?” Giọng anh khàn đặc.
“Tôi nhờ giáo viên khác dạy thay tiết chiều. Chút nữa em chồng đến thay, tôi phải về trường họp.”
Lục Kiến Quân nhìn bàn tay gầy gò của vợ đang chỉnh lại mép chăn cho mình. Anh muốn nắm lấy tay cô, nhưng đôi tay anh như nặng nghìn cân. “Tống Tuyết… anh xin lỗi.”
Tống Tuyết dừng động tác, nhìn anh. Ánh mắt cô không có oán hận, cũng không có cảm động. Chỉ là một sự thấu hiểu bình thản đến đau lòng. “Lục Kiến Quân, anh không cần xin lỗi vì anh thấy có lỗi, anh chỉ xin lỗi vì bây giờ anh là người nằm đây. Nếu hôm nay người nằm đây là tôi, anh vẫn sẽ đi du lịch thôi.”
Cô thu dọn sách vở, đeo túi lên vai. “Tiền viện phí tôi đã đóng trước một phần. Thuốc men tôi gửi ở ngăn kéo đầu giường. Anh nghỉ đi.”
Cánh cửa phòng bệnh khép lại. Lục Kiến Quân nhìn trần nhà trắng toát, nước mắt chảy dài xuống thái dương. Anh cuối cùng cũng hiểu, nỗi đau của Tống Tuyết không phải là một cơn đau nhói như nhồi máu cơ tim để có thể đặt stent là khỏi.
Nỗi đau của cô là sự bào mòn suốt 18 năm qua. Nó giống như một căn hầm lạnh lẽo mà chính anh đã nhốt cô vào, rồi sau đó anh ung dung đi tìm ánh nắng ở bên ngoài. Giờ đây, khi anh bị đẩy vào bóng tối, anh mới thèm khát hơi ấm từ cô, nhưng trái tim cô đã đóng băng từ lâu để tự bảo vệ chính mình.
Anh nhận ra, có những mạch máu bị tắc nghẽn có thể thông bằng y học, nhưng có những mạch cảm xúc một khi đã chết đi, dù có dùng cả đời cũng khó lòng cứu vãn.
Lục Kiến Quân nhìn vào chiếc giường trống bên cạnh, tự hỏi liệu sau khi ra viện, anh có đủ can đảm để gõ cửa căn phòng ngủ riêng kia một lần nữa, không phải để đòi hỏi được chăm sóc, mà để bắt đầu học cách yêu lại người phụ nữ anh đã bỏ rơi suốt nửa đời người.
Sau một tuần nằm viện, Lục Kiến Quân được xuất viện. Cầm tờ giấy dặn dò của bác sĩ về chế độ ăn uống và sinh hoạt, anh lẳng lặng thu dọn đồ đạc. Tống Tuyết không đến đón, cô bận buổi họp phụ huynh đầu cấp. Anh tự bắt taxi về nhà.
Bước vào căn nhà quen thuộc, lần đầu tiên sau hàng chục năm, Kiến Quân thấy nó rộng đến mức rợn ngợp. Mùi thức ăn thanh đạm thoang thoảng từ bếp — Tống Tuyết đã nấu sẵn một nồi cháo yến mạch và để lại mẩu giấy nhỏ: “Đồ ăn trong nồi, thuốc trong tủ y tế. Đừng ăn mặn, đừng uống rượu.”
Nét chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát, giống hệt con người cô bây giờ: Tận trách nhiệm nhưng thiếu vắng tình nồng.
Sự nỗ lực muộn màng
Kiến Quân bắt đầu thay đổi. Anh từ chối các buổi nhậu nhẹt, về nhà đúng 5 giờ chiều. Anh cố gắng bước vào không gian của vợ bằng cách tranh phần rửa bát, đổ rác, hay chủ động lau dọn căn phòng khách vốn dĩ từ lâu chỉ có mình anh bày biện.
Một buổi tối, anh đứng trước cửa phòng riêng của Tống Tuyết, khẽ gõ cửa. “Tuyết, anh mua ít hoa quả, em ra ăn một chút đi.”
Cửa mở, Tống Tuyết vẫn đeo kính lão, tay cầm bút đỏ. Cô nhìn đĩa trái cây đã gọt sẵn, rồi nhìn anh, khẽ thở dài: “Anh cứ để đó đi. Xong việc em sẽ ăn.”
“Hay là… anh vào ngồi một lát nhé?”
Tống Tuyết khựng lại, cô đứng chắn ngay lối vào, ánh mắt hiện lên vẻ bối rối pha chút cảnh giác: “Trong này toàn tài liệu lớp học, bừa bộn lắm. Anh vừa khỏe lại, nên về phòng nghỉ sớm đi.”
Cánh cửa lại đóng lại. Lục Kiến Quân đứng ngẩn ngơ. Anh nhận ra mình không phải là “khách quý”, mà là một “người lạ” đang cố xâm nhập vào lãnh địa bình yên mà cô đã dày công xây dựng để tự chữa lành suốt 18 năm qua.
Vết nứt không thể hàn gắn
Đỉnh điểm là vào kỷ niệm 25 năm ngày cưới. Kiến Quân đặt một bó hồng lớn và một chiếc dây chuyền đắt tiền, định bụng sẽ tạo một bất ngờ để xoay chuyển cục diện.
Khi Tống Tuyết về nhà, nhìn thấy nến, hoa và người chồng đang đứng đợi, cô không hề xúc động. Gương mặt cô hiện rõ sự mệt mỏi.
“Kiến Quân, anh làm gì vậy?”
“Kỷ niệm ngày cưới của chúng ta… Anh muốn bù đắp cho em.”
Tống Tuyết đặt túi xách xuống, tháo kính ra, nhìn thẳng vào mắt anh. Giọng cô run run nhưng không phải vì hạnh phúc: “Anh bù đắp cái gì? Bù đắp cho những đêm em sốt cao sau hóa trị mà anh đang bận hát karaoke? Hay bù đắp cho 18 năm em phải học cách sống như một góa phụ có chồng? Những thứ này…” – Cô chỉ vào bó hoa – “… cách đây 10 năm em đã rất thèm khát. Nhưng bây giờ, nó khiến em thấy ngột ngạt.”
“Anh đã biết lỗi rồi mà! Chẳng lẽ em không thể cho anh một cơ hội sao?” – Kiến Quân khẩn khoản.
“Em vẫn đang cho anh cơ hội đó thôi. Cơ hội để chúng ta cùng già đi dưới một mái nhà, để con cái có đủ cha đủ mẹ. Đó là sự tử tế cuối cùng em dành cho cuộc hôn nhân này. Nhưng để quay lại như xưa, để em lại mở lòng yêu anh… Kiến Quân, trái tim em đã mổ rồi, nó không còn chỗ để chứa thêm sự tổn thương nào nữa.”
Một kiểu “Chung sống” mới
Sau đêm đó, Lục Kiến Quân thôi không còn cố gắng “tấn công” bằng quà cáp hay những lời sáo rỗng. Anh bắt đầu học cách chấp nhận một thực tế nghiệt ngã: Sự tha thứ không đồng nghĩa với việc tìm lại được tình yêu.
Cuộc sống của họ rơi vào một quỹ đạo mới:
-
Họ ăn cơm cùng nhau, trao đổi về công việc của con trai, về sức khỏe của cha mẹ hai bên.
-
Kiến Quân học cách nấu những món thanh đạm mà Tống Tuyết thích.
-
Tống Tuyết vẫn nhắc anh uống thuốc đúng giờ, thỉnh thoảng mua cho anh bộ quần áo mới.
Nhưng, giữa họ vẫn là hai căn phòng đóng kín lúc 10 giờ tối. 18 năm ngủ riêng đã tạo thành một thói quen cố hữu, một ranh giới an toàn mà Tống Tuyết không muốn phá bỏ, và Kiến Quân không còn tư cách để đòi hỏi.
Một buổi chiều hoàng hôn, Kiến Quân ngồi ngoài ban công nhìn vợ đang tưới hoa. Anh chợt hiểu ra, sự trừng phạt lớn nhất không phải là ly hôn, mà là sự “tận tâm trong lạnh lẽo”.
Anh vẫn có vợ, vẫn có gia đình, nhưng anh đã vĩnh viễn đánh mất người con gái từng nhìn anh với ánh mắt lấp lánh sự sùng bái của 25 năm trước. Bây giờ, anh dành phần đời còn lại để trả nợ — một món nợ tình cảm mà dù có dùng cả trái tim đã đặt stent này cũng chẳng bao giờ trả hết.
Họ cứ thế già đi, bình thản bên nhau, nhưng cô độc trong chính cuộc hôn nhân của mình.