CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
30t có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch:án đời th::uê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết. Ai ngờ vừa sáng mùng 2 bố tôi phải nh:ập vi:ện c:ấp cứ:u kh:ẩn c:ấp, từ đó thành bước ngoặt lớn cuộc đời tôi .
Tôi bước sang tuổi ba mươi với tấm bằng Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh treo ngay ngắn trên tường, công việc ổn định, thu nhập chẳng hề tệ. Thế nhưng trong mắt họ hàng, tất cả những điều ấy đều trở nên vô nghĩa chỉ vì tôi vẫn chưa có người yêu. Mỗi dịp Tết đến, điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải tổng kết cuối năm hay chuyện thưởng Tết, mà là những câu hỏi dồn dập về chuyện cưới xin. Mẹ tôi thở dài hết lần này đến lần khác: “Con gái học hành giỏi giang đến đâu mà không lập gia đình thì cũng chẳng để làm gì.” Đến năm ấy, mẹ còn nghiêm giọng tuyên bố: “Nếu Tết này còn về một mình thì khỏi cần bước chân vào nhà.”
Chiều hai mươi chín Tết, tôi đứng ở bến xe Giáp Bát giữa dòng người chen chúc chuẩn bị về quê ở Thái Bình. Càng nhìn cảnh các gia đình đoàn tụ, tôi càng thấy áp lực đè nặng. Trong lúc bối rối, một ý nghĩ liều lĩnh bất ngờ xuất hiện. Tôi đưa mắt quan sát xung quanh rồi dừng lại trước một người đàn ông đang ngồi trên chiếc Wave bạc đã cũ, mặc áo khoác xe công nghệ, chăm chú kiểm tra điện thoại.
Lấy hết can đảm, tôi tiến lại gần.
“Anh còn nhận chở khách không?”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi. Gương mặt điềm đạm, đôi mắt sáng sau cặp kính gọng đen khiến tôi có chút bất ngờ. Anh nhẹ nhàng hỏi:
“Cô muốn đi đâu?”
Tôi hít sâu rồi nói một mạch:
“Tôi về Thái Bình. Nhưng tôi muốn thuê anh thêm một việc. Tôi trả ba triệu đồng để anh đóng giả bạn trai tôi trong hai ngày Tết, cùng về gặp bố mẹ. Chỉ cần cư xử lịch sự, gọi hai bác là bố mẹ, đến hết mùng Hai là xong. Nếu mọi chuyện thuận lợi, tôi sẽ thưởng thêm.”
Người đàn ông nhìn tôi vài giây như muốn xác nhận mình không nghe nhầm. Thấy anh im lặng, tôi cuống quýt giải thích:
“Tôi lo toàn bộ ăn ở. Anh chỉ cần giúp tôi vượt qua mấy ngày này thôi.”
Có lẽ nhìn thấy vẻ mặt gần như sắp bật khóc của tôi, anh khẽ cười rồi gật đầu.
“Được. Tôi giúp.”
Trên quãng đường hơn trăm cây số, tôi mới biết anh tên Hoàng. Anh làm đủ nghề để kiếm sống, chủ yếu chạy xe ôm công nghệ. Hoàng nói chuyện không nhiều nhưng cư xử rất tinh tế. Suốt cả chặng đường, anh luôn hỏi tôi có lạnh không, có cần nghỉ dọc đường không khiến tôi cảm thấy yên tâm lạ thường.
Khi về đến nhà, bố mẹ tôi vui ra mặt. Sau nhiều năm chỉ thấy con gái lủi thủi một mình, nay tôi dẫn về một chàng trai cao ráo, hiền lành và lễ phép. Dù anh chỉ đi chiếc xe máy cũ, bố mẹ vẫn quý mến vì cách nói năng chừng mực.
Hai ngày đầu, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi.
Hoàng rất tự nhiên như thể đã quen gia đình tôi từ lâu. Anh ngồi uống trà với bố, trò chuyện từ chuyện mùa màng, kinh tế đến những câu chuyện thời sự. Điều khiến tôi bất ngờ là anh hiểu biết rất rộng. Xuống bếp, anh còn nhanh nhẹn phụ mẹ gói bánh tét, nhóm bếp và dọn dẹp sân vườn. Ai nhìn vào cũng nghĩ chúng tôi là một cặp yêu nhau thật lòng.
Đêm Giao thừa, khi hai đứa cùng đứng trước sân nhà ngắm màn pháo hoa rực sáng trên bầu trời, tôi bất giác quay sang nhìn anh. Trong ánh sáng lung linh ấy, lần đầu tiên tôi thấy trái tim mình rung động. Tôi chợt quên mất rằng tất cả chỉ bắt đầu từ một bản thỏa thuận ngắn ngủi.
Thế nhưng cuộc sống luôn có những biến cố không ai lường trước.
Sáng mùng Hai Tết, khi cả nhà đang chuẩn bị sang chúc Tết họ hàng thì bố tôi đột ngột ôm ngực, khuỵu xuống ngay giữa sân. Gương mặt ông tái mét, mồ hôi vã ra như tắm. Mẹ tôi hoảng loạn đến mức chỉ biết khóc, còn tôi đứng chết lặng vì chưa từng gặp tình huống như vậy.
Chính Hoàng là người bình tĩnh nhất.
Anh lập tức gọi cấp cứu nhưng vì ngày Tết xe đến rất chậm. Không chần chừ, anh bế thẳng bố tôi lên xe máy rồi nhờ hàng xóm chạy ô tô hỗ trợ đưa đến bệnh viện huyện gần nhất. Trên đường đi, anh liên tục giữ cho bố tỉnh táo, hướng dẫn tôi gọi người thân và chuẩn bị giấy tờ nhập viện.
Đến bệnh viện, bác sĩ kết luận bố tôi bị nhồi máu cơ tim cấp. Chỉ cần chậm thêm ít phút thôi, hậu quả có thể rất nghiêm trọng.
Khi mọi việc dần ổn định, tôi mới nhận ra Hoàng đã chạy ngược chạy xuôi từ sáng đến trưa mà chưa kịp ăn một miếng cơm. Chiếc áo khoác của anh thấm đẫm mồ hôi, đôi bàn tay còn dính vết máu vì lúc đỡ bố tôi bị va vào cạnh cửa xe.
Ngồi ngoài hành lang bệnh viện, tôi lặng lẽ lấy phong bì đã chuẩn bị sẵn đưa cho anh.
“Đây là tiền như đã hứa.”
Hoàng nhìn phong bì rồi nhẹ nhàng đẩy lại.
“Ban đầu tôi nhận lời vì thấy cô thật sự bế tắc. Nhưng từ lúc bước vào ngôi nhà ấy, hai bác coi tôi như con trai trong nhà. Sau chuyện hôm nay, tôi không thể nhận số tiền này được.”
Nghe những lời ấy, tôi bỗng nghẹn lòng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi hiểu rằng sự chân thành không thể mua bằng tiền. Có những cuộc gặp gỡ tưởng chỉ là sự sắp đặt tình cờ, nhưng lại trở thành bước ngoặt thay đổi cả cuộc đời.
Sau khi bố xuất viện, mẹ tôi cười hiền rồi nắm tay hai đứa, bảo rằng nếu duyên còn thì hãy cứ để trái tim quyết định. Tôi và Hoàng nhìn nhau, không ai nói lời yêu ngay lúc ấy, nhưng cả hai đều hiểu bản hợp đồng giả đã kết thúc từ lâu. Điều còn lại là một mối nhân duyên bắt đầu bằng sự giúp đỡ, được giữ lại bởi lòng tử tế và lớn lên bằng tình cảm chân thành mà chẳng ai có thể ngờ tới.
Sau ngày bố tôi xuất viện, căn nhà nhỏ lại rộn rã tiếng cười. Dù sức khỏe chưa hoàn toàn hồi phục, ông vẫn luôn nhắc đến Hoàng với ánh mắt đầy biết ơn.
“Hôm đó nếu không có thằng Hoàng, chắc bố chẳng còn ngồi đây uống trà với các con.”
Mỗi lần nghe bố nói vậy, tôi lại lặng lẽ nhìn sang Hoàng. Anh chỉ cười hiền, xua tay như thể mình chẳng làm điều gì đáng kể.
Kỳ nghỉ Tết cũng dần kết thúc. Sáng mùng Bốn, Hoàng thu dọn đồ chuẩn bị trở lại thành phố. Tôi lấy phong bì đã chuẩn bị từ trước, trong đó có đủ ba triệu tiền công cùng một triệu tiền thưởng đúng như lời hứa.
Anh nhìn phong bì khá lâu rồi lắc đầu.
“Tôi chỉ xin nhận tiền xăng xe. Phần còn lại cô giữ đi.”
“Tại sao? Đây là công sức của anh.”
Hoàng mỉm cười.
“Lúc đầu đúng là một cuộc giao dịch. Nhưng sau khi về đây, được hai bác coi như người nhà, tôi không còn cảm thấy mình đang diễn nữa. Tôi không thể lấy tiền của gia đình đã đối xử với mình bằng cả tấm lòng.”
Nói xong, anh chỉ lấy đúng vài trăm nghìn rồi nhét lại phong bì vào tay tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi thấy sống mũi cay cay. Tôi từng nghĩ trên đời này chuyện gì cũng có thể quy đổi bằng tiền. Nhưng hóa ra, vẫn có những người coi lòng tốt quý giá hơn tất cả.
Trước khi lên xe, mẹ tôi dúi vào balô anh đủ thứ quà quê: cặp bánh chưng, mấy cân gạo nếp, lọ dưa hành và cả con gà đã làm sẵn.
Hoàng từ chối mãi không được, cuối cùng đành cười nhận lấy.
Mẹ tôi nắm chặt tay anh.
“Khi nào rảnh thì về chơi. Nhà bác lúc nào cũng có cơm.”
Hoàng khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên sự xúc động.
Chiếc xe khuất dần cuối con đường làng. Không hiểu sao lòng tôi bỗng trống trải đến lạ.
Trở lại thành phố, cuộc sống lại quay về guồng quay quen thuộc. Tôi lao vào công việc nhưng trong đầu lúc nào cũng thấp thoáng hình ảnh người đàn ông với nụ cười hiền lành ấy.
Vài lần tôi chủ động nhắn tin hỏi thăm.
Ban đầu chỉ là những câu chúc buổi sáng, hỏi anh đã ăn cơm chưa. Sau đó là những cuộc trò chuyện kéo dài đến tận khuya.
Tôi mới biết Hoàng từng học đại học nhưng phải nghỉ giữa chừng vì bố mất sớm, mẹ bệnh nặng. Anh làm đủ nghề để nuôi em gái ăn học. Dù cuộc sống khó khăn, anh chưa bao giờ than trách số phận.
Có lần tôi hỏi:
“Anh có thấy mặc cảm khi làm nghề chạy xe không?”
Hoàng chỉ cười.
“Công việc nào kiếm tiền bằng sức lao động chân chính cũng đáng trân trọng.”
Câu nói giản dị ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Tôi từng tự hào vì tấm bằng Thạc sĩ của mình, từng vô thức đánh giá người khác qua nghề nghiệp. Nhưng Hoàng khiến tôi nhận ra, giá trị của một con người không nằm ở bằng cấp hay chiếc xe họ đi, mà nằm ở nhân cách.
Ba tháng sau, sức khỏe của bố đã ổn định. Một chiều cuối tuần, ông bất ngờ gọi điện cho tôi.
“Cuối tuần nhớ đưa thằng Hoàng về ăn cơm.”
Tôi bật cười.
“Bố ơi… anh ấy có phải người yêu con đâu.”
Đầu dây bên kia, bố cười lớn.
“Giả hay thật thì bố nhìn là biết.”
Tôi đỏ mặt, không biết trả lời thế nào.
Tối hôm đó, tôi lấy hết can đảm nhắn cho Hoàng:
“Cuối tuần… anh có rảnh không?”
“Để làm gì?”
“Bố em nhớ anh.”
Một lúc lâu sau, điện thoại hiện lên dòng tin nhắn:
“Thật ra… anh cũng nhớ mọi người.”
Chỉ một câu nói đơn giản mà khiến tôi mỉm cười suốt cả buổi tối.
Cuối tuần ấy, Hoàng lại về quê cùng tôi. Lần này không còn là bản hợp đồng ba triệu đồng, cũng chẳng cần phải diễn vai người yêu.
Mọi thứ diễn ra tự nhiên như thể anh vốn là một thành viên trong gia đình.
Sau bữa cơm, bố tôi lấy từ trong tủ ra một bàn cờ tướng rồi gọi Hoàng ngồi đánh. Hai người vừa chơi vừa cười nói rôm rả, còn mẹ tôi thì kéo tôi xuống bếp.
Bà khẽ hỏi:
“Con còn định gọi nó là bạn giả đến bao giờ?”
Tôi cúi đầu cười ngượng.
Đúng lúc ấy, Hoàng bước vào.
Anh nhìn tôi rồi nói trước mặt cả bố mẹ:
“Lần trước cháu nhận lời về đây vì một hợp đồng. Nhưng lần này… cháu muốn xin phép hai bác cho cháu được theo đuổi con gái bác thật lòng.”
Căn bếp bỗng im lặng vài giây.
Rồi mẹ tôi bật cười, còn bố ở ngoài phòng khách cũng cố tình ho khan thật lớn như để che đi nụ cười mãn nguyện.
Tôi nhìn Hoàng, đôi mắt bỗng nhòe đi vì xúc động.
Thì ra, cuộc gặp gỡ tưởng chỉ là giải pháp bất đắc dĩ để đối phó với những câu hỏi ngày Tết lại trở thành món quà quý giá nhất mà cuộc đời dành tặng cho tôi.
Ba triệu đồng năm ấy chỉ đủ thuê một người đóng giả bạn trai trong hai ngày.
Nhưng sự chân thành, lòng tốt và tình yêu mà Hoàng mang đến đã trở thành điều vô giá, theo tôi suốt cả cuộc đời. Và mỗi khi Tết về, cả gia đình lại nhắc đến cái Tết năm ấy như một cái duyên đẹp mà số phận đã âm thầm sắp đặt.