Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Anh xe ôm đi phỏng vấn vệ sĩ, nữ tỷ phú hỏi: “Nếu chồng tôi và nh::ân tì::nh của anh ta bị batc0c, anh cứ::u ai”?

— Cô nhầm rồi. — Hùng cất giọng bình thản, không một chút dao động. — Tôi sẽ không cứu ai trong hai người họ cả.
Trưởng ban an ninh chồm người tới, đập bàn quát lớn: — Vớ vẩn! Cô Lam ra lệnh cứu chồng cô ấy, anh lại dám trái lệnh? Anh đi phỏng vấn làm vệ sĩ hay đi làm quan tòa?
Hùng không hề nhìn gã trưởng ban. Ánh mắt anh vẫn găm chặt vào nụ cười đóng băng trên môi Vũ Ngọc Lam: — Nhiệm vụ duy nhất của một vệ sĩ cá nhân khi xảy ra sự cố là đảm bảo an toàn cho mục tiêu được bảo vệ — người đang trả lương cho tôi, tức là cô. Chồng cô hay cô nhân tình chỉ là những yếu tố phân tâm. Trong tình huống đó, kẻ bắt cóc cố tình dùng hai người họ để khống chế tâm lý cô, ép cô giao ra tài liệu. Nếu tôi rời bỏ vị trí bảo vệ cô để xông lên cứu hai người họ, kẻ thù sẽ lập tức tiêu diệt cô và lấy đi tài liệu. Khi cô chết, việc chồng cô sống hay chết cũng không còn ý nghĩa.
Hùng dừng lại một chút, giọng đanh lại như thép nguội: — Do đó, việc tôi phải làm ngay lúc đó là nổ súng khống chế kẻ đang uy hiếp cô, khống chế hiện trường và đưa cô rời khỏi khu vực nguy hiểm nhanh nhất có thể. Còn việc cứu hai người kia, đó là nhiệm vụ của lực lượng cảnh sát và đội phản ứng nhanh.
Cả phòng họp chìm vào một khoảng lặng tờ mờ. Trưởng ban an ninh định nói gì đó nhưng nghẹn lại trong cổ họng. Vị luật sư trưởng gật gù ra mặt.
Vũ Ngọc Lam quay trở lại ghế chủ tọa. Cô không còn nhìn Hùng bằng ánh mắt dò xét khinh khỉnh nữa. Thay vào đó là một sự nể trọng hiếm hoi. Cô biết, hàng chục ứng viên có bằng cấp quốc tế trước đó đều rơi vào cái bẫy đạo đức: kẻ thì cam đoan sẽ hy sinh thân mình cứu chồng cô để tỏ lòng trung thành, kẻ thì bảo sẽ cứu cô nhân tình để gây sức ép cho kẻ bắt cóc. Chỉ duy nhất gã chạy xe ôm này nhìn ra bản chất của vấn đề: Không rời bỏ mục tiêu chính.
— Hồ sơ của anh ghi anh từng chạy xe ôm 5 năm qua. — Lam tựa lưng vào ghế, đan hai bàn tay vào nhau. — Nhưng cái cách anh tính toán góc chết và phản xạ tâm lý không phải của một kẻ lái xe bình thường. Anh từng thuộc lực lượng nào?
Hùng cúi đầu, bàn tay siết chặt nơi gấu áo sơ mi đã sờn: — Đó là chuyện quá khứ. Tôi đã giải ngũ 7 năm trước. Bây giờ tôi chỉ cần công việc này để có tiền mổ cho mẹ.
Lam im lặng vài giây rồi đứng dậy, thu lại tập hồ sơ của Hùng: — Mức lương thử việc là hai mươi ngàn đô-la một tháng. Chi phí phẫu thuật của mẹ anh, tập đoàn V.A sẽ ứng trước toàn bộ ngay trong ngày hôm nay. Ngày mai, 6 giờ sáng, có mặt tại biệt thự của tôi.
Chương 1: Bóng Đêm Trong Dinh Cơ Tỷ Phú
Chỉ trong vòng 24 giờ, Hùng trút bỏ bộ quần áo xe ôm ngả màu cháo lòng để khoác lên mình bộ vest đen may đo phẳng lỳ. Nhưng trái với vẻ hào nhoáng bên ngoài, khi chính thức bước chân vào biệt thự họ Vũ, anh mới nhận ra cuộc sống của “Bà đầm thép” Vũ Ngọc Lam là một địa ngục được mạ vàng.
Chồng của Lam — Đặng Quốc Huy — là một gã công tử ăn chơi trác táng, cháu ruột của một quan chức cấp cao. Hắn cưới Lam chỉ vì khối tài sản kế xù của tập đoàn V.A. Đúng như câu hỏi phỏng vấn của Lam, Huy công nhiên qua lại với một cô người mẫu trẻ tên Nhã Uyên. Hắn thậm chí còn dắt nhân tình về sống ngay tại căn biệt thự phụ trong khuôn viên rộng hàng ngàn mét vuông, trêu ngươi Lam mỗi ngày.
Lam không ly hôn. Không phải vì cô tiếc gã chồng tồi tệ, mà vì bản hợp đồng sáp nhập tài sản giữa hai gia tộc trước khi người cha quá cố của cô mất có một điều khoản tử huyệt: Nếu Lam chủ động ly hôn trước khi hoàn thành dự án khu đô thị du lịch 2 tỷ đô-la tại Vũng Tàu, toàn bộ cổ phần kiểm soát tập đoàn V.A sẽ rơi vào tay gia đình họ Đặng.
Huy biết rõ điều đó nên càng ngày càng trắng trợn. Hắn tìm mọi cách gài bẫy, tạo scandal để ép Lam phải gục ngã hoặc vi phạm hợp đồng.
Tối thứ Bảy, tại buổi tiệc dạ hội của giới thượng lưu, Huy uống say và cố tình gây chuyện. Hắn hất thẳng ly rượu vang đỏ vào người Lam trước mặt hàng trăm quan khách, vừa cười cợt vừa ôm eo cô nhân tình Nhã Uyên: — Cô xem cô có giống một người phụ nữ không? Lạnh lẽo, cứng nhắc như một tảng đá! Nhã Uyên của tôi ngọt ngào hơn cô gấp mười lần!
Lam đứng chết lặng giữa những ánh nhìn giễu cợt của đám đông. Đôi môi cô run run, đôi bàn tay siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay chảy máu. Cô cố giữ sự kiêu hãnh của một tổng giám đốc, nhưng trong đôi mắt đen láy ấy là sự sụp đổ của một người phụ nữ bị chà đạp đến tận cùng.
Huy hất hàm nhìn Hùng đang đứng đằng sau Lam: — Kịp thời đấy chứ gã xe ôm? Mày định làm gì? Đánh tao à? Mày chỉ là cái gai trong mắt tao thôi!
Hùng bước lên một bước. Thân hình đồ sộ như ngọn núi của anh che khuất Lam khỏi những ống kính máy ảnh đang chĩa vào. Anh rút chiếc khăn tay trắng trong túi áo vest, nhẹ nhàng lau vết rượu vang trên vai áo Lam, rồi nhìn thẳng vào mắt Huy với một ánh nhìn đanh thép làm gã công tử gạt tay lùi lại một bước vì ớn lạnh.
— Thiếu gia. — Giọng Hùng trầm thấp nhưng vang vọng khắp khán phòng. — Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ sự an toàn và danh dự của cô Lam. Nếu ông tiếp tục có hành vi gây ảnh hưởng đến sức khỏe tâm lý của chủ nhân tôi, tôi buộc phải dùng biện pháp nghiệp vụ để cách ly ông khỏi khu vực này.
— Mày dọa tao?! — Huy gào lên, định lao vào đấm Hùng.
Nhưng chỉ bằng một chuyển động cực nhanh, Hùng khẽ lách người, bấm nhẹ vào huyệt đạo ở cổ tay Huy khiến gã tê dại, khuỵu gối xuống sàn gạch bóng loáng. Cô nhân tình Nhã Uyên hét lên hoảng hốt.
— Đưa cô Lam ra xe. — Hùng lạnh tùng ra lệnh cho đội bảo vệ cấp dưới, rồi tự tay mở đường đưa Lam rời khỏi buổi tiệc trong sự bàng hoàng của giới thượng lưu.
Trên chiếc xe Rolls-Royce chở về biệt thự, không gian im lặng đến mức nghe thấy cả tiếng thở. Lam ngồi ở ghế sau, nhìn ra cửa sổ đêm. Giọt nước mắt kìm nén suốt nhiều năm cuối cùng cũng lăn dài trên gò má cô.
— Anh thấy tôi đáng thương lắm đúng không? — Lam khẽ hỏi, giọng khàn đi.
Hùng vừa lái xe vừa nhìn qua gương chiếu hậu: — Tôi chỉ thấy cô đang phải gánh một sức nặng quá lớn. Một người dù mạnh mẽ đến đâu cũng không thể tự mình chống đỡ cả một tòa tháp đang sụp đổ.
— Anh không hiểu đâu… — Lam nghẹn ngào. — Tôi không thể thua. Tôi đã hứa với ba tôi trước khi ông nhắm mắt rằng sẽ giữ bằng được tập đoàn V.A…
— Tôi hiểu. — Hùng thản nhiên cắt lời. — Ngày xưa, trên chiến trường, đồng đội của tôi hy sinh từng người một. Tôi cũng từng phải một mình ôm khẩu súng máy cố thủ giữa hàng trăm kẻ thù để bảo vệ ngọn cờ. Muốn thắng, cô không được phép khóc trước mặt kẻ thù. Hãy để chúng nghĩ cô đã kiệt sức, đó là lúc cô giăng lưới.
Lam ngẩng đầu nhìn người tài xế, người vệ sĩ của mình qua chiếc gương. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cảm nhận được một sự chở che thực sự — không phải từ tiền bạc hay địa vị, mà từ một bờ vai vững chãi như đá tảng.
Chương 2: Cú Bẫy Trên Đỉnh Núi
Ba tháng sau, ngày ký kết bản hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất cho dự án 2 tỷ đô-la tại Vũng Tàu chính thức diễn ra. Đây là bước ngoặt quyết định: Chỉ cần hợp đồng này được đóng dấu, Lam sẽ hoàn toàn nắm quyền kiểm soát V.A mà không còn phụ thuộc vào bản hợp đồng hôn nhân với họ Đặng.
Huy biết mình sắp mất tất cả. Sự điên cuồng của một kẻ dồn vào chân tường đã đẩy hắn đến một quyết định liều lĩnh: Thủ tiêu Vũ Ngọc Lam.
Chuyến đi khảo sát địa hình tại khu vực đồi cao ven biển Vũng Tàu được ấn định vào một chiều mưa bão. Huy cố tình lấy lý do hòa giải để đi cùng đoàn. Cùng đi còn có cô nhân tình Nhã Uyên – kẻ luôn bám riết lấy Huy như một công cụ hỗ trợ.
Khi đoàn xe 3 chiếc đi vào đoạn đường đèo hiểm trở, bất ngờ một chiếc xe tải hạng nặng từ trong cua gắt lao ra, cố tình tông thẳng vào xe của Lam.
RẮC! BÙM!
Nhờ phản xạ xuất quỷ nhập thần của Hùng, chiếc Rolls-Royce kịp thời bẻ lái lao sang bên mép vực, tránh được cú tông trực diện. Tuy nhiên, chiếc xe bị lật nghiêng bên bờ vực thẳm.
Ngay lập tức, từ trên chiếc xe tải và hai chiếc xe bán tải bám theo sau, tám gã sát thủ mặc đồ đen, tay lăm lăm súng ngắn và dao găm lao xuống. Chúng nhanh chóng khống chế chiếc xe đi sau chở đội vệ sĩ thông thường của tập đoàn.
Khung cảnh hỗn loạn đúng như câu hỏi phỏng vấn ba tháng trước!
Huy và Nhã Uyên bị hai gã sát thủ lôi xệch ra khỏi chiếc xe đi đầu. Gã thủ lĩnh sát thủ – một tên mặt sẹo tàn nhẫn – kề thẳng mũi dao sắc lẹm vào cổ Huy và Nhã Uyên.
Hùng phá cửa chiếc xe lật, kéo Lam ra ngoài. Anh đẩy cô vào sau một túp lều đá tự nhiên an toàn, tay rút ra khẩu súng ngắn đã mở khóa an toàn.
Gã mặt sẹo gào lên trong tiếng gió bão gầm rú: — Vũ Ngọc Lam! Mày ra đây! Giao nộp chiếc thẻ nhớ chứa mã khóa tài khoản tập đoàn và bản hợp đồng gốc ra đây! Nếu không tao sẽ cắt cổ chồng mày và con tình nhân của nó ngay lập tức!
Huy sợ hãi đái cả ra quần, gào khóc thảm thiết: — Lam ơi! Cứu anh! Cứu anh với! Cho chúng nó tài liệu đi! Anh là chồng em mà!
Nhã Uyên thì khóc lóc van xin: — Chị Lam ơi cứu em! Em sai rồi! Em không tranh chồng chị nữa đâu!
Lam đứng sau túp lều đá, mặt tái nhợt. Tình huống giả định ba tháng trước giờ đây hiện hữu một cách tàn nhẫn ngay trước mắt cô. Cô nhìn Hùng, đôi mắt tràn ngập sự căng thẳng: — Hùng… Anh định làm gì?
Hùng nhìn qua khe đá, phân tích tình hình trong vòng ba giây. Tên thủ lĩnh đang dùng Huy làm lá chắn, nhưng tay hắn cầm dao run nhẹ. Hai tên bên trái giữ Nhã Uyên. Ba tên khác đang tiến về phía túp lều đá.
— Cô nhớ những gì tôi nói ở buổi phỏng vấn không? — Hùng thì thầm, ánh mắt lạnh lẽo như một con sói tuyết. — Kẻ thù không muốn giết họ ngay, chúng muốn dùng họ để làm cô mất tập trung. Tôi sẽ không cứu ai trong hai người họ. Target của tôi là kẻ đang tiến về phía cô.
Nói xong, Hùng lao ra khỏi túp lều đá như một bóng ma!
ĐÙNG! ĐÙNG!
Hai phát bắn chính xác tuyệt đối xuyên qua sương mờ. Hai gã sát thủ đang tiến lại gần gục xuống ngay tại chỗ.
Gã mặt sẹo hoảng hốt, siết mạnh lưỡi dao vào cổ Huy khiến máu chảy ra: — Mày bước lại gần tao cắt cổ nó!
Trong khoảnh khắc gã mặt sẹo xao nhãng vì sự xuất hiện của Hùng, Hùng không hề lao về phía Huy. Anh bắn một phát súng vào bình xăng của chiếc xe tải đang đỗ gần đó.
ẦM!
Một tiếng nổ dữ dội bùng lên, ngọn lửa và khói bụi bốc cao ngút trời. Sự chú ý của toàn bộ đám sát thủ bị đánh gục hoàn toàn.
Chỉ đợi có thế, Hùng áp sát gã mặt sẹo với tốc độ không tưởng. Anh chụp lấy cổ tay cầm dao của hắn, bẻ ngược một góc 180 độ. Tiếng xương gãy rắc rắc vang lên cùng tiếng gào đau đớn của tên thủ lĩnh. Hùng bồi thêm một cú đá tạt bằng chân trái vào thái dương gã sát thủ, hạ gục hắn tại chỗ.
Đám sát thủ còn lại hoảng hốt xả súng loạn xạ. Hùng lao lại, ôm lấy Lam, dùng thân mình chắn toàn bộ đất đá và mảnh kính văng ra từ vụ nổ.
PẮC!
Một viên đạn lạc găm thẳng vào vai trái của Hùng. Máu tươi nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trắng bên trong áo vest. Nhưng anh không hề kêu một tiếng. Anh kéo Lam lao xuống con đường mòn dẫn về hướng bờ biển, nơi chiếc trực пои cứu hộ mà anh đã bí mật điều động từ trước đang hạ cánh.
Chương 3: Sự Sụp Đổ Của Kẻ Phản Bội
Trong lúc Hùng và Lam thoát đi dưới sự hỗ trợ của lực lượng cảnh sát vừa ập đến, Huy và Nhã Uyên bị bỏ lại giữa hiện trường ngổn ngang khói bão.
Khi cảnh sát khống chế toàn bộ đống sát thủ và thu giữ các thiết bị định vị, một sự thật chấn động bị bóc gỡ: Gã mặt sẹo chính là tên tội phạm truy nã do chính Đặng Quốc Huy thuê về bằng số tiền 5 triệu đô-la.
Huy định diễn kịch bị bắt cóc để ép Lam giao tài liệu, sau đó sẽ ra lệnh cho sát thủ thủ tiêu cả Lam lẫn Hùng rồi đổ lỗi cho một vụ cướp tài sản. Nhưng hắn không ngờ gã xe ôm mà hắn luôn khinh rẻ lại sở hữu kỹ năng của một cựu chỉ huy lực lượng đặc nhiệm từng hoạt động tại các chiến trường khốc liệt nhất thế giới.
Ba ngày sau.
Tại bệnh viện quốc tế thành phố. Hùng nằm trên giường bệnh, vai trái quấn băng trắng xóa. Mẹ anh – sau cuộc phẫu thuật thành công nhờ số tiền của V.A – đang ngồi bên cạnh gọt hoa quả cho con trai.
Cửa phòng bệnh mở ra. Vũ Ngọc Lam bước vào. Cô không mặc những bộ vest quyền lực hay trang điểm sắc sảo như mọi khi. Lam mặc một chiếc váy trắng giản dị, mái tóc xõa tự nhiên, đôi mắt rạng rỡ ánh lên sự nhẹ nhõm.
— Mẹ ra ngoài cho hai con nói chuyện nhé. — Mẹ Hùng mỉm cười, tinh tế đứng dậy rời khỏi phòng.
Lam bước lại gần giường bệnh, đặt một xấp tài liệu lên bàn: — Đặng Quốc Huy và Nhã Uyên đã bị bắt giữ chính thức vì tội âm mưu sát nhân và lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Bản hợp đồng hôn nhân bị tuyên hủy bỏ hoàn toàn. Tòa án đã trao lại toàn bộ quyền kiểm soát V.A cho tôi.
Hùng mỉm cười khẽ, giọng vẫn còn hơi mệt: — Chúc mừng cô. Cô đã giữ được lời hứa với ba cô.
Lam nhìn vết thương trên vai Hùng, ánh mắt đong đầy sự xót xa và cảm kích: — Anh đã cứu tôi hai lần. Một lần ở phòng phỏng vấn khi thức tỉnh tôi, và một lần trên đỉnh núi khi dùng thân mình đỡ đạn cho tôi. Anh có biết viên đạn đó chỉ cách tim anh 3 centimet không?
— Đó là công việc của tôi. — Hùng bình thản đáp. — Cô trả lương cho tôi để làm việc đó.
— Công việc? — Lam bước lại gần, ngồi xuống mép giường bệnh. Cô khẽ đưa bàn tay thon dài chạm vào bàn tay đầy vết chai sẹo của Hùng. — Không có bản hợp đồng nào bắt một người phải hy sinh tính mạng vì người khác cả, Hùng ạ.
Hùng im lặng. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của người phụ nữ trước mặt. Khoảng cách giữa một gã xe ôm và một nữ tỷ phú dường như đã bị xóa nhòa hoàn toàn sau những giây phút sinh tử trên bờ vực thẳm.
— Tôi đã nộp đơn từ chức Tổng giám đốc V.A. — Lam bất ngờ nói.
Hùng giật mình: — Tại sao? Cô đã đấu tranh suốt nhiều năm để giữ nó mà?
— Tôi giữ nó vì danh dự của ba tôi. Giờ đây dự án đã hoàn thành, tập đoàn đã đi vào quỹ đạo an toàn. Tôi nhận ra suốt ba mươi năm qua, tôi chưa từng sống cho bản thân mình một ngày nào cả. — Lam mỉm cười, nụ cười ngọt ngào và ấm áp nhất mà Hùng từng thấy. — Tôi đã thành lập một quỹ đầu tư mới, và tôi cần một người đồng hành. Một người không nhìn tôi vì tiền, một người sẵn sàng đứng trước mặt tôi khi dông bão kéo đến.
Lam rút từ trong túi ra một chiếc chìa khóa xe và một bản hợp đồng mới: — Hợp đồng bảo vệ trọn đời. Vị trí: Người đồng hành cùng Vũ Ngọc Lam. Mức lương: Toàn bộ trái tim tôi. Anh có nhận không, anh xe ôm?
Hùng nhìn chiếc chìa khóa, rồi nhìn nụ cười rạng rỡ của Lam. Bản ngã lầm lì, cô độc suốt bảy năm qua của anh như bị một tia nắng ấm áp làm cho tan chảy.
Anh nắm chặt lấy bàn tay Lam, cất giọng trầm ấm: — Lần này, quy trình bảo vệ của tôi sẽ không bao giờ có ngày hết hạn.