CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
30 cuộc gọi nhỡ trong đê//m muộn và tin nhắn cuối cùng của vợ: “Anh ơi… Em đ///au lắm… C///ứu…”…
Đêm cuối tuần, khu phố ven sông rực sáng bởi những dải đèn trang trí. Khắp các quán cà phê và nhà hàng, từng đôi tình nhân nắm tay nhau cười nói, trao nhau những bó hoa và món quà nhỏ đầy yêu thương. Trái ngược với khung cảnh ấy, Thanh lặng lẽ ngồi một mình trong căn hộ chung cư, trước mặt là mâm cơm đã nguội từ lâu, bát canh chỉ còn lớp mỡ mỏng đông lại trên mặt.
Tối nay, cô đã gửi bé Bin sang nhà bà ngoại từ sớm với hy vọng hai vợ chồng sẽ có một buổi tối riêng sau nhiều tháng bận rộn. Thế nhưng đúng bảy giờ, Đức gọi điện báo rằng phải tiếp khách để ký hợp đồng quan trọng, dặn cô cứ ăn trước rồi nghỉ ngơi, đừng chờ anh.
Thanh chỉ khẽ đáp một tiếng “Ừ” nhưng trong lòng lại dấy lên cảm giác bất an khó tả. Sau những tổn thương từng trải qua, cô không còn dễ dàng tin vào những lời giải thích như trước. Hết nhìn đồng hồ, cô lại mở điện thoại kiểm tra. Không một cuộc gọi. Không một dòng tin nhắn. Đồng hồ đã điểm chín giờ tối, căn hộ vẫn im lìm đến lạnh lẽo. Không có bó hoa nào, cũng chẳng có một lời chúc dành cho người vợ đang lặng lẽ chờ đợi.
Đúng lúc ấy, màn hình điện thoại bất ngờ sáng lên bởi tin nhắn từ một số máy hoàn toàn xa lạ.
“Chồng chị đang ở cùng em trong nhà nghỉ rồi. Anh ấy bảo sống với chị lâu quá thấy ngột ngạt nên tối nay sẽ không về. Nếu không tin thì cứ đến nhà nghỉ Ánh Dương mà xem.”
Ngay bên dưới là một tấm ảnh khiến Thanh chết lặng. Trong ảnh, Đức đang ôm sát một cô gái trẻ. Cả hai đều cười rất tươi, ánh đèn màu tím hắt lên khuôn mặt họ giữa căn phòng chỉ đủ sáng để người khác hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Chiếc điện thoại trên tay Thanh run bần bật. Cảm giác như có ai bóp chặt lồng ngực khiến cô gần như không thở nổi. Cô lập tức gọi cho chồng.
Một cuộc…
Hai cuộc…
Mười cuộc…
Hai mươi cuộc…
Rồi đến cuộc gọi thứ ba mươi, đáp lại cô vẫn chỉ là giọng nói vô cảm của tổng đài.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không thể liên lạc. Xin vui lòng gọi lại sau.”
Mọi lý trí trong Thanh dường như sụp đổ. Cô vội khoác chiếc áo mỏng, cầm chìa khóa xe rồi lao thẳng xuống hầm gửi xe. Trong đầu cô lúc ấy chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: phải tận mắt nhìn thấy sự thật.
Con đường về khu ngoại ô hôm ấy đông nghịt xe cộ. Một cơn mưa bất chợt đổ xuống khiến mặt đường trơn bóng. Thanh vừa lái xe vừa liên tục gọi lại cho Đức, đôi mắt nhòe đi vì nước mưa lẫn nước mắt.
Bất ngờ, ở một khúc cua khuất, một chiếc xe tải từ hướng ngược chiều đánh lái tránh ổ gà rồi lấn sang phần đường của cô.
Tiếng phanh chói tai vang lên.
Một cú va chạm mạnh xé toạc màn đêm.
Chiếc xe máy trượt dài hàng chục mét trước khi Thanh bất tỉnh giữa cơn mưa lạnh.
Điện thoại của cô văng xuống mặt đường nhưng kỳ lạ thay vẫn còn sáng màn hình.
Đôi bàn tay bê bết máu run rẩy nhặt lại chiếc điện thoại. Trong cơn đau đến tê dại, Thanh vẫn cố mở danh bạ, bấm đúng cái tên quen thuộc nhất.
Đức.
Cuộc gọi đầu tiên.
Không ai nghe.
Cuộc gọi thứ hai.
Vẫn im lặng.
Cô cắn chặt môi, cố gắng giữ chút tỉnh táo cuối cùng rồi gửi đi một dòng tin nhắn ngắn ngủi.
“Anh ơi… Em đau lắm… Cứu em…”
Sau khi bấm nút gửi, chiếc điện thoại rơi khỏi tay. Màn hình tối dần theo ý thức đang vụt mất.
Gần hai giờ sáng, Đức mới rời khỏi nhà nghỉ. Người phụ nữ đi cùng chỉ là một khách hàng đã uống quá nhiều, còn bức ảnh gửi cho Thanh thực chất được chụp có chủ đích nhằm chia rẽ gia đình anh để trả thù chuyện làm ăn. Điện thoại của Đức từ đầu buổi đã hết pin nên anh hoàn toàn không biết mình có đến ba mươi cuộc gọi nhỡ.
Đến khi cắm sạc trong xe và khởi động máy, hàng loạt thông báo hiện lên khiến anh chết lặng.
Ba mươi cuộc gọi nhỡ.
Một tin nhắn cuối cùng.
“Anh ơi… Em đau lắm… Cứu em…”
Đức như phát điên, lập tức gọi lại nhưng đầu dây bên kia chỉ còn tiếng chuông vô vọng. Linh cảm chẳng lành khiến anh lái xe đi khắp những con đường Thanh thường qua. Gần bốn mươi phút sau, anh được cảnh sát giao thông thông báo về một vụ tai nạn xảy ra trước đó không lâu.
Khi chạy đến bệnh viện, nhìn người vợ nằm bất động sau cánh cửa phòng cấp cứu với gương mặt trắng bệch và đôi bàn tay đầy vết trầy xước, Đức quỵ xuống nền gạch lạnh.
Anh ôm đầu bật khóc như một đứa trẻ.
Suốt nhiều năm chung sống, Thanh chưa từng đòi hỏi điều gì quá lớn. Điều cô cần chỉ là sự quan tâm và một người chồng luôn có mặt khi cô cần nhất. Thế nhưng đúng vào khoảnh khắc sinh tử ấy, người cô mong chờ nhất lại không ở bên.
Ca phẫu thuật kéo dài gần bốn giờ. May mắn thay, Thanh qua cơn nguy kịch nhưng phải mất nhiều tháng mới có thể hồi phục hoàn toàn. Trong quãng thời gian chăm sóc vợ, Đức mới thực sự hiểu rằng một lời nói dối, một phút vô tâm hay một lần đánh đổi gia đình lấy công việc đều có thể để lại những vết thương không gì bù đắp được.
Ngày Thanh xuất viện, cô không trách móc cũng chẳng nhắc lại chuyện cũ. Cô chỉ bình thản nói:
“Nếu hôm đó em không còn cơ hội tỉnh lại, điều em tiếc nhất không phải là cái chết… mà là em đã ra đi khi vẫn nghĩ mình bị người mình yêu nhất phản bội.”
Câu nói ấy khiến Đức lặng người rất lâu.
Kể từ đó, anh cắt giảm những cuộc gặp không cần thiết, dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, chủ động chia sẻ mọi công việc và chưa từng để điện thoại hết pin khi ra ngoài nữa.
Ba mươi cuộc gọi nhỡ và một dòng tin nhắn ngắn ngủi đã trở thành ký ức ám ảnh anh suốt quãng đời còn lại. Đó cũng là lời nhắc nhở rằng trong hôn nhân, có những sai lầm vẫn còn cơ hội sửa chữa, nhưng cũng có những khoảnh khắc chỉ cần chậm một bước thôi, con người có thể đánh mất điều quý giá nhất mãi mãi.
Rất lâu sau ngày hôm ấy, mỗi khi màn đêm buông xuống và điện thoại bất chợt rung lên, Đức vẫn giật mình như thể mọi chuyện mới chỉ xảy ra ngày hôm qua.
Có những vết thương trên cơ thể sẽ liền da theo năm tháng, nhưng vết thương trong lòng thì không dễ lành.
Thanh xuất viện sau gần hai tháng điều trị. Dù đã có thể tự đi lại, nhưng chân trái của cô vẫn còn yếu, mỗi bước đi đều chậm chạp. Bác sĩ dặn phải tập vật lý trị liệu ít nhất nửa năm mới có thể hồi phục hoàn toàn.
Trong suốt quãng thời gian ấy, Đức gần như gác lại mọi công việc. Người đàn ông từng viện cớ bận rộn để về nhà muộn giờ đây chiều nào cũng có mặt đúng giờ trước cổng trung tâm phục hồi chức năng.
Anh kiên nhẫn dìu vợ tập từng bước.
Có hôm Thanh đau đến mức nước mắt chảy dài vì những cơn co cứng cơ, Đức chỉ biết cúi xuống xoa nhẹ bàn chân cho cô rồi khẽ nói:
– Cố thêm chút nữa thôi em. Lần này đổi lại để anh là người nắm tay em.
Thanh không đáp.
Cô chỉ lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt.
Đó vẫn là gương mặt quen thuộc ấy, nhưng đã có thêm nhiều nếp nhăn và ánh mắt luôn chất chứa sự day dứt.
Một buổi chiều, khi hai vợ chồng đang ngồi nghỉ dưới hàng cây trong khuôn viên bệnh viện, Thanh bất ngờ hỏi:
– Hôm đó… anh thật sự ở đâu?
Đức im lặng rất lâu.
Anh biết, dù đã giải thích nhiều lần nhưng trong lòng Thanh vẫn còn một nút thắt.
Anh chậm rãi lấy điện thoại, mở toàn bộ tin nhắn, email và hợp đồng của ngày hôm đó.
Rồi anh đưa cho cô xem cả đoạn camera của nhà nghỉ do phía quản lý cung cấp.
Trong đoạn video, cô gái trong bức ảnh bước đi loạng choạng vì say. Đức chỉ đỡ cô ta vào sảnh chờ để nhân viên lễ tân liên hệ người nhà đến đón.
Chỉ đúng vài giây khi cô gái mất thăng bằng ngã về phía anh, một người đàn ông đứng khuất phía xa đã nhanh tay chụp đúng khoảnh khắc ấy.
Sau đó bức ảnh bị cắt mất toàn bộ khung cảnh xung quanh.
Không hề có chuyện hai người thuê phòng như tin nhắn đã nói.
Thanh lặng người.
Thì ra tất cả chỉ là một cái bẫy.
Không lâu sau, công an cũng điều tra ra người gửi tin nhắn nặc danh chính là một nhân viên cũ của công ty Đức. Vì bị sa thải do làm giả chứng từ, hắn nuôi hận nên cố tình dựng chuyện để phá hạnh phúc gia đình anh.
Người đó bị xử lý theo quy định của pháp luật.
Nhưng điều khiến Đức đau lòng nhất là…
Dù sự thật đã được sáng tỏ, tai nạn của Thanh vẫn không thể quay ngược thời gian.
Một năm sau.
Gia đình nhỏ dần trở lại bình yên.
Đức chuyển sang làm việc gần nhà hơn.
Mỗi sáng anh đưa con trai đến trường rồi đưa Thanh đi tập phục hồi trước khi đến công ty.
Tối nào cả nhà cũng ăn cơm cùng nhau.
Không còn những cuộc nhậu kéo dài.
Không còn những cuộc họp đến khuya.
Cũng chẳng còn chiếc điện thoại hết pin mỗi khi ra ngoài.
Một tối cuối tuần, khi đang dọn lại ngăn kéo cũ, Đức vô tình tìm thấy chiếc điện thoại Thanh đã dùng trong đêm xảy ra tai nạn.
Màn hình đã được thay mới, nhưng dữ liệu vẫn còn nguyên.
Anh mở mục cuộc gọi.
Ba mươi cuộc gọi đi.
Đều là tên của anh.
Cuộc đầu tiên lúc 9 giờ 18.
Cuộc cuối cùng lúc 10 giờ 47.
Sau đó là đúng một tin nhắn.
“Anh ơi… Em đau lắm… Cứu em…”
Đức bỗng bật khóc.
Lần đầu tiên sau rất lâu, anh khóc thành tiếng.
Thanh đứng ở cửa phòng nhìn thấy tất cả.
Cô bước đến ôm lấy vai chồng.
– Chuyện qua rồi anh.
Đức nghẹn ngào lắc đầu.
– Không… Anh tha thứ cho bản thân mình không nổi.
– Nếu hôm đó em…
Thanh đặt ngón tay lên môi anh.
– Đừng nói nữa.
– Chúng ta vẫn còn ở đây.
– Chỉ cần còn được ở cạnh nhau thì mọi chuyện đều có thể bắt đầu lại.
Đúng lúc ấy, cậu con trai nhỏ chạy từ phòng khách vào, ôm chầm lấy cả hai.
– Ba mẹ ơi!
– Cô giáo bảo tuần sau lớp con có ngày hội gia đình.
– Lần này ba mẹ phải đi cùng con nhé.
Đức mỉm cười, đưa bàn tay nắm lấy tay vợ rồi xoa đầu con trai.
– Chắc chắn rồi.
– Ba sẽ không để lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào của gia đình mình nữa.
Ngoài ban công, cơn gió đầu mùa khẽ thổi qua, mang theo mùi hương hoa sữa dịu nhẹ.
Thanh tựa đầu vào vai chồng, lặng lẽ nhìn những ánh đèn thành phố phía xa.
Cô chợt nhận ra, hạnh phúc không nằm ở những bó hoa đắt tiền hay những bữa tối sang trọng.
Điều quý giá nhất là khi gặp biến cố, người mình yêu vẫn còn cơ hội nắm lấy tay mình và nói một câu giản dị:
“Anh ở đây rồi.”
Ba mươi cuộc gọi nhỡ của đêm định mệnh ấy mãi mãi trở thành ký ức không thể xóa. Nhưng cũng chính từ biến cố ấy, cả hai hiểu rằng một cuộc hôn nhân chỉ thật sự bền vững khi được xây dựng bằng sự tin tưởng, sẻ chia và sự hiện diện đúng lúc. Bởi đôi khi, chỉ cần chậm một cuộc gọi, một tin nhắn hay một lần quay về, người ta có thể phải ân hận suốt phần đời còn lại.