Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Vợ cũ nói chồng tôi không có chí, ly hôn giành 2 cửa hàng lớn và nuôi con, chồng tôi nhận cửa hàng nhỏ rồi làm ăn phát đạt còn chị ta mất hết… Chị ta quay lại tính làm trò tình cũ không rủ cũng tới, tôi quyết làm ra ngô ra khoai
Chương 1: Bát cơm nguội năm cũ
Tôi ngồi trong văn phòng làm việc của chuỗi ba cửa hàng đồ gia dụng lớn nhất nhì cái thị trấn này, tay lật lật cuốn sổ thu chi tháng tám mà đầu óc cứ để đi đâu. Ngoài trời nắng như đổ lửa, tiếng điều hòa chạy rù rù cũng chẳng kéo nổi cái đầu đang bốc hỏa của tôi hạ nhiệt.
Dũng – chồng tôi, người đàn ông 38 tuổi, vóc dáng đậm người, gương mặt hiền lành đến mức đôi khi làm người ta phát bực – vừa bước vào, tay xách túi hoa quả tươi mua từ chợ về.
– Em nghỉ tay ăn ít nhãn đi này, nắng nát cả đầu ra còn ngồi tính tính toán toán.
Tôi ngước mắt nhìn Dũng, giọng mát mẻ: – Anh B nhà em dạo này chu đáo thế nhỉ? Mua hoa quả cho vợ, hay là tiện tay mua thêm một túi mang qua “bên kia” đấy?
Dũng khựng lại một chút, nụ cười trên gương mặt chữ điền chợt gượng gạo. Anh đặt túi nhãn xuống bàn, thở dài nhẹ một cái: – Lại chuyện gì nữa thế em? Cứ nhắc đến Yến là em lại gắt gỏng.
– Tôi không gắt gỏng sao được?! – Tôi đập mạnh quyển sổ xuống bàn, cái sống lưng thẳng tắp dựng ngược lên. – Anh có biết sáng nay tôi sang bên đại lý phân phối nhựa Duy Tân, bác Giám đốc bên đó bảo tôi cái gì không? Bác ấy hỏi: “Ơ thế cô Trang là vợ bé của chú Dũng à? Hôm qua cô Yến sang đây cất lô hàng lớn, bảo cô là vợ anh Dũng, lấy danh nghĩa anh Dũng ra bảo đảm uy tín để nợ tiền hàng đến cuối tháng!”
Mặt Dũng thoáng tái đi, anh xua tay vội vã: – Chắc… chắc cô ấy nói gán vào thế để người ta cho thiếu nợ thôi. Yến dạo này khó khăn quá, em thông cảm…
– Thông cảm?! – Tôi bật cười cay đắng. – Anh B ơi là anh B! Anh làm như tôi là con ngốc không bằng. Mười năm trước, ai chê anh “gan bé như thỏ đế”, không dám cắm sổ đỏ vay tiền tỷ mở rộng thị trường? Ai chê anh “không có chí làm giàu, suốt đời chỉ chui rúc trong xưởng gỗ nhỏ”? Chẳng phải chị Yến – cô vợ cũ cừ khôi của anh sao?!
Dũng im lặng, cúi đầu nhìn mũi giày. Đó là cái huyệt tủy của anh. Mỗi lần nhắc lại quá khứ, Dũng đều im lặng như một hòn đá.

Chương 2: Cuộc xoay chiều của số phận
Chuyện của Dũng và Yến, cả cái khu phố thương mại này ai mà chẳng biết.
Tám năm trước, họ có với nhau một đứa con trai và ba cái cửa hàng bán đồ gỗ nội thất. Yến là người phụ nữ sắc sảo, tham vọng lớn. Chị ta thấy Dũng làm ăn chắc chắn, “ăn chắc mặc bền”, làm đâu cuốn chiếu đó thì ngứa mắt. Yến muốn phất nhanh, muốn vay vốn mở chuỗi showroom hoành tráng. Dũng không chịu vì rủi ro quá cao.
Thế là cãi nhau. Yến đâm đơn ly hôn, chửi Dũng là loại đàn ông không có chí tiến thủ. Lúc chia tài sản, thằng bé cu Bờm mới ba tuổi nên Yến nhận nuôi. Nhờ sự lắt léo và ghê gớm, Yến giành trọn hai cửa hàng to ở mặt phố chính, đẩy cho Dũng đúng một cái cửa hàng bé tẹo, xập xệ nằm xéo trong góc ngõ.
Dũng ôm cái cửa hàng nhỏ, cay đắng gật đầu.
Hai năm sau ly hôn, tôi gặp Dũng. Khi ấy tôi là một đứa con gái 25 tuổi, làm kế toán cho một công ty tư nhân, thương cái tính thật thà, chăm chỉ và chịu khó của người đàn ông từng đổ vỡ. Chúng tôi cưới nhau. Tôi gom góp tiền tiết kiệm, cùng Dũng tái cơ cấu lại cửa hàng. Tôi lo mảng sổ sách, Marketing, Dũng lo mảng nguồn hàng và chất lượng.
Trời không phụ lòng người ăn ở hiền lành. Đúng lúc thị trường bất động sản đóng đóng băng, những kẻ vay mượn tiền tỷ làm ăn lớn như Yến dính nợ chong chóng. Còn vợ chồng tôi làm ăn chắc vốn, từng bước chậm mà vững. Từ cái cửa hàng nhỏ, chúng tôi mua lại mặt bằng, rồi phát triển thành chuỗi ba cửa hàng tổng hợp lớn nhất vùng.
Ngược lại, Yến vỡ nợ. Hai cái cửa hàng mặt phố sang nhượng lại… cho chính vợ chồng tôi. Yến không nuôi nổi cu Bờm, đành gom đồ đạc đem con trả lại cho Dũng rồi ôm chút tiền còm còn lại đi nơi khác “tìm cơ hội hội nhập”.
Sống trên đời đúng là không ai đoán trước được chữ ngờ. Bát cơm nguội năm xưa Yến chê ôi thiu, qua tay tôi hâm lại, nay đã thành mâm mỗ cúng thần tài.
Chương 3: Con giun xéo mãi cũng phải quằn
Khoảng một năm trở lại đây, Yến thất bại ê chề ở thành phố lớn, lại dạt về cái thị trấn này.
Chị ta thuê một cái ki-ốt nhỏ xíu ở góc chợ, quay lại nghề cũ. Chẳng ai cấm chị ta làm ăn sinh sống, nhưng cái cách chị ta bấu víu vào Dũng khiến tôi không thể nào nuốt trôi cục tức.
Lúc thì thiếu tiền vốn nhập hàng: “Anh Dũng ơi, cho em vay tạm năm mươi triệu, tháng sau em trả, anh không giúp thì mẹ con em chết đói”. (Dù cu Bờm đã về sống trọn vẹn với vợ chồng tôi hai năm nay).
Lúc thì hỏng xe, hỏng điện nước: “Anh Dũng sang xem hộ em cái đường điện, đàn bà con gái một mình vất vả quá”.
Chưa hết, trên Facebook cá nhân, Yến ngày nào cũng đăng mấy dòng trạng thái não nuột:
“Sống xa anh chẳng dễ dàng…” “Có những sai lầm phải trả giá bằng cả một đời. Nếu được lựa chọn lại, em nguyện mãi là người phụ nữ nhỏ bé dựa vào bờ vai anh…”
Dũng thì thật thà, gạt đi bảo: “Chấp làm gì trò trẻ con trên mạng hả em”. Dũng thuộc tuýp đàn ông chỉ biết vùi đầu vào kinh doanh, mấy cái tiểu tiết lặt vặt của đàn bà anh không để ý, hoặc cố tình không muốn phức tạp hóa vấn đề. Nhưng tôi là đàn bà, tôi hiểu cái dắp tâm của Yến! Chị ta thấy Dũng bây giờ phong độ, có tiền, có vị thế, liền muốn diễn trò “tình cũ không rủ cũng tới”, tìm cách ngoi lên từ đống tro tàn.
Và giọt nước làm tràn ly chính là sự việc sáng nay tại đại lý nhựa Duy Tân. Chị ta dám mạo danh là “vợ anh Dũng” để đi lừa uy tín làm ăn!
Tôi đứng ở văn phòng, nhìn Dũng đang lúng túng bóc vỏ quả nhãn cho vợ mà cơn điên trong người bùng lên cuồn cuộn. Tôi không thể nhẫn nại được nữa. Sự tử tế của tôi bị coi là ngu ngốc, còn sự vị tha của chồng tôi đang bị biến thành công cụ cho kẻ khác trục lợi.
Chương 4: Bức tin nhắn đùa và cái gật đầu trơ tráo
Tối hôm đó, sau khi cho cu Bờm và bé Bông (con chung của tôi và Dũng) học bài xong, tôi ngồi ở bàn trang điểm. Lấy điện thoại ra, lướt qua trang cá nhân của Yến, lại thấy chị ta vừa đăng tấm ảnh chụp bóng lưng đứng dưới mưa kèm dòng chú thích: “Giá như ngày ấy em không nông nổi… Cần một bờ vai ấm áp nâng đỡ lúc này.”
Tôi cười khẩy một tiếng. Nửa đêm nửa hôm, dở trò dâm dấp.
Tôi bấm vào khung chat Messenger của Yến. Những ngón tay tôi gõ trên bàn phím nhanh như múa. Tôi không chửi rủa, không mắng mếc tục tĩu. Tôi muốn dùng cái sự mỉa mai sâu cay nhất để cảnh cáo người đàn bà tráo trở này.
Trang: “Chị Yến này, em nghe người ta bảo dạo này chị đi đâu cũng tự nhận là vợ anh Dũng để làm ăn. Em thấy chị vất vả quá. Hay thế này đi, nếu chị thèm làm vợ anh Dũng đến thế thì cứ bảo em một tiếng. Em sẵn sàng thay mặt chồng em mang trầu cau đến gặp bố mẹ chị để hỏi chị về làm LẼ. Dù sao em vẫn còn sờ sờ ra đây, chị có về làm lẽ thì vẫn phải gọi em một tiếng CHỊ đấy nhé!”
Gửi xong, tôi quăng điện thoại lên bàn, lòng thầm nghĩ: “Để xem cô còn chút sĩ diện nào mà ngẩng mặt lên không!”
Tôi đi tắm. Tắm xong bước ra, lau khô tóc, tôi cầm điện thoại lên xem.
Màn hình hiển thị một tin nhắn mới từ Yến. Tôi ung dung mở ra, chuẩn bị tâm lý xem chị ta sẽ xù lông nhím lên chối cãi hay chửi đổng ra sao.
Nhưng không. Dòng chữ hiện ra trên màn hình khiến tôi chết đứng tại chỗ. Mắt tôi mở to, toàn thân đông cứng như vừa bị dội một gáo nước đá giữa mùa đông.
Yến: “Vâng, em cảm ơn chị đã rộng lượng. Em đồng ý làm lẽ ạ. Từ nay em xin phép được gọi chị là CHỊ.”
Trời đất quay mòng mòng trước mắt tôi!
Tôi đọc đi đọc lại câu nói đó tới năm lần. Tôi dụi mắt, tưởng mình nhìn nhầm. “Vâng, em đồng ý làm lẽ, gọi em là chị”?!
Lạy trời đất ơi! Trên đời này lại có loại người liêm xỉ vứt cho chó ăn đến mức độ này sao?! Tôi nói kháy, nói mỉa, nói cho nhục mặt ra, thế mà chị ta lại coi đó là cơ hội để… gật đầu đu bám?!
Cơn giận tột cùng biến thành một sự nực cười chua chát. Tôi chộp lấy điện thoại, lao thẳng xuống phòng khách nơi Dũng đang ngồi xem dự báo thời tiết.
Chương 5: Màn ngửa bài trên bàn ăn
– Anh Dũng! Đứng dậy! – Tôi gằn giọng.
Dũng giật mình, ngơ ngác nhìn tôi: – Sao thế em? Lại chuyện gì nữa?
Tôi quăng thẳng cái điện thoại vào ngực anh: – Anh đọc đi! Đọc cho sáng cái mắt ra! Đọc xem cô vợ cũ “đáng thương, tội nghiệp” của anh phản ứng thế nào khi tôi bảo đem trầu cau sang hỏi cô ta về làm LẼ!
Dũng cầm điện thoại, nheo mắt đọc dòng tin nhắn. Ban đầu gương mặt anh ngơ ngác, rồi dần dần chuyển sang bàng hoàng, cuối cùng là một màu đỏ gay vì xấu hổ.
– Cô… cô ấy bị làm sao thế này?! – Dũng thốt lên, giọng điệu đầy sự khó tin.
– Bị làm sao?! – Tôi chống hông, tiến lại gần anh. – Người ta không bị làm sao cả! Người ta đang thèm cái cơ ngơi này, thèm cái vị trí “vợ anh Dũng chủ chuỗi cửa hàng” mà ngày xưa người ta chê như hắt nước đổ đi đấy! Anh thấy chưa? Sự thương hại vô lối của anh nuôi dưỡng ra một kẻ trơ tráo đến mức này đấy!
Dũng gục đầu, tay đập mạnh xuống đùi một cái “chát”: – Anh thật không ngờ… Yến lại trở thành loại người như thế này.
– Anh không ngờ, nhưng tôi thì ngờ từ lâu rồi! – Tôi dứt khoát. – Bây giờ có hai con đường. Một, anh gom đồ đạc, mang trầu cau sang nhà cô ta mà đón “vợ lẽ” về đây. Tôi nhường! Hai, ngay ngày mai, anh cùng tôi đi giải quyết dứt điểm chuyện này. Đừng để tôi phải ra tay bằng biện pháp mạnh!
Dũng ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt kiên định trở lại: – Anh chọn em và gia đình này. Ngày mai, anh sẽ đi cùng em.
Chương 6: Bát nước hất đi không bao giờ đầy lại
Sáng hôm sau, trời trong xanh không một bóng mây.
Tôi mặc bộ đồ công sở lịch thiệp, trang điểm sắc sảo. Dũng đi bên cạnh, gương mặt trầm tư nhưng bước chân vững chãi. Chúng tôi bước vào ki-ốt nhỏ của Yến ở góc chợ.
Yến đang ngồi dọn dẹp mấy đống thùng carton cũ. Thấy vợ chồng tôi xuất hiện, mắt chị ta sáng lên một tia hy vọng. Yến vội vã đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo đã cũ, giọng ngọt như súp rưới mật: – Anh Dũng, chị Trang… Hai người sang chơi ạ? Chị Trang… chuyện tin nhắn tối qua…
“BỐP!”
Tôi không đánh chị ta. Tôi chỉ đặt mạnh một xấp tài liệu xuống chiếc bàn nhựa giữa quán. Đó là biên bản làm việc tôi vừa xin được từ phía công ty nhựa Duy Tân và danh sách các khoản nợ Yến đang mượn danh nghĩa của Dũng.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Yến, giọng nói đĩnh đạc, vang dội đủ cho mấy tiểu thương xung quanh nghe thấy:
– Chị Yến này. Tối qua em nhắn tin mỉa mai chị, chị lại tưởng em nói thật mà vội vã “gật đầu làm lẽ”? Chị sống ở thế kỷ 21 mà tư tưởng vẫn còn ở thời phong kiến à? Hay là sự túng thuẫn nó làm chị mất luôn cả lòng tự trọng tối thiểu của một đứa con gái?
Mặt Yến cắt không còn một giọt máu. Xung quanh bắt đầu có tiếng thì thầm của mấy người bán hàng xóm giềng.
– Chị nghe cho rõ đây! – Tôi tiếp tục, không cho chị ta cơ hội ngắt lời. – Tám năm trước, chị chê anh Dũng nghèo, chê anh ấy gan bé, chị bỏ anh ấy đi tìm vinh hoa phú quý. Lúc đó chị coi anh ấy như miếng rác rưởi. Bây giờ, vợ chồng tôi đổ mồ hôi, nước mắt mới gầy dựng lại được cơ nghiệp này, chị thấy thơm tho lại muốn nhảy vào xơ múi sao? Trên đời làm gì có chuyện ngon ăn thế?!
– Trang… em… em đừng nói thế trước mặt mọi người… – Yến run rẩy, mặt đỏ chót vì nhục nhã.
– Tôi không nói thế thì chị vẫn đi mạo danh là “vợ anh Dũng” để lừa nợ khắp nơi! – Tôi quay sang nhìn Dũng, gật đầu một cái.
Dũng bước tiến lên một bước. Anh nhìn người vợ cũ – người từng cùng anh đi qua một đoạn đường tuổi trẻ, nhưng cũng là người từng giẫm đạp lên tự trọng của anh.
– Yến này, – Giọng Dũng trầm đục nhưng vô cùng dứt khoát. – Từ trước đến nay, tôi giúp cô vì nghĩ đến chút nghĩa cũ, và vì cô là mẹ sinh ra cu Bờm. Nhưng cô đã đi quá giới hạn rồi. Cô lợi dụng danh nghĩa của tôi để làm ăn bất chính, lại còn có những tư tưởng xúc phạm đến Trang – người vợ hợp pháp, người đã cùng tôi vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất.
Dũng rút từ trong túi ra một tờ giấy thông báo đã có chữ ký của anh: – Tôi đã làm việc với đại lý Duy Tân và các mối hàng trong khu vực. Từ hôm nay, bất kỳ khoản nợ nào mang tên cô, tôi sẽ KHÔNG chịu trách nhiệm. Nếu cô còn tiếp tục mạo danh là vợ tôi, tôi sẽ nhờ pháp luật can thiệp về hành vi vu khống và lừa đảo. Cu Bờm hiện tại sống với vợ chồng tôi rất tốt, cô hãy tự lo cho bản thân mình đi. Đừng tìm đến tôi nữa!
Nói xong, Dũng tự nhiên nắm lấy tay tôi, siết chặt.
Yến đứng chết trân tại chỗ. Toàn bộ sự trơ tráo, ảo tưởng của chị ta sụp đổ hoàn toàn trước sự dứt khoát của Dũng và sự sắc sảo của tôi. Chị ta gục xuống chiếc ghế nhựa, hai tay ôm lấy mặt, không thốt nổi một lời nào nữa trước những ánh mắt khinh bỉ của mọi người xung quanh.
Chúng tôi bước ra khỏi ki-ốt, nắng sáng chiếu lung linh trên con đường phố huyện sầm uất.
Dũng nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và chuộc lỗi: – Cảm ơn em… Nếu không có em dứt khoát, chắc anh vẫn cứ nhu nhược để người ta lợi dụng.
Tôi mỉm cười, huých nhẹ vào sườn anh một cái: – Biết thế là tốt! Từ nay về sau, bát cơm nào ôi thiu thì đổ đi, đừng có tiếc rẻ rồi mang họa vào thân. Nhớ chưa “Anh B”?
– Nhớ rồi, thưa bà chủ! – Dũng bật cười, nắm chặt tay tôi bước về phía chuỗi cửa hàng của hai vợ chồng.
Cuộc đời này đúng là có những người lạ kỳ. Họ nghĩ rằng họ có quyền vứt bỏ một người khi người đó khó khăn, rồi lại có quyền quay về đòi lại khi người đó đã thành đạt. Nhưng họ quên mất một điều: Bát nước đã hất đi thì không bao giờ lấy lại được đầy, và bát cơm nguội năm xưa họ chê bai, nay đã là tài sản vô giá của một người biết trân trọng!