Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Em gái chồng mới ʙầᴜ 3 tháng đã ʙắᴛ mẹ chồng tôi lên chăm trong khi tôi vừa sɪɴʜ được 2 ngày bà để ᴍặᴄ tôi ở nhà, nói ra thì em chồng bảo “mẹ tôi phải chăm tôi là đúng rồi chị thắc mắc gì”

3 ngày sau khi con tôi nhập viện, tình trạng của bé trở nên nguy kịch. Bác sĩ chẩn đoán con bị sốt cao co giật dẫn đến nhiễm trùng đường hô hấp cấp do sức đề kháng của trẻ sơ sinh quá yếu, lại không được chăm sóc đầy đủ trong những ngày đầu đời. Tôi nằm gục bên giường bệnh, đôi mắt sưng húp vì khóc, bàn tay chằng chịt vết ghim kim truyền của con như xé nát tâm can tôi.
Chồng tôi lúc này mới lật đật chạy vào viện. Nhưng anh không đi một mình, anh đi cùng mẹ chồng và cô em chồng – người đáng lẽ ra phải đang ở nhà “dưỡng thai 3 tháng”.
Mẹ chồng bước vào, không một lời hỏi thăm sức khỏe của tôi hay sự an nguy của cháu nội. Bà chau mày, nhìn chiếc giường bệnh rồi buông một câu lạnh ngắt: – Làm mẹ kiểu gì mà để con sốt đến mức này? Mới có mấy ngày không có mẹ ở nhà mà đã cuống kênh lên. Làm như mỗi mình cô biết đẻ ấy!
Cô em chồng đứng bên cạnh, tay khoanh trước ngực, bĩu môi bồi thêm: – Đấy, em đã bảo rồi mà. Chị làm quá vấn đề lên để kéo mẹ về, chia rẽ mẹ con em. Em mới bầu 3 tháng đầu, ốm nghén dọa sảy, bác sĩ bắt nằm treo chân. Chị chỉ vì ích kỷ muốn có người hầu hạ mà làm ầm ĩ cả lên!
Tôi nhìn ba con người đang đứng trước mặt mình. Một người là chồng – người từng hứa sẽ che chở cho tôi cả đời, nhưng khi con nguy kịch lại chỉ biết thốt ra một từ “Không” tàn nhẫn qua điện thoại. Một người là mẹ chồng – coi cháu nội không bằng cái nghén ốm của con gái ruột. Và một người là em chồng – xem sự sống chết của cháu mình như một trò diễn kịch!
Lúc đó, vết mổ tầng sinh môn của tôi rỉ máu, cơn sốt sữa vẫn âm ỉ, nhưng gáo nước lạnh tàn nhẫn này đã làm tôi tỉnh ngộ hoàn toàn. Nước mắt tôi ngừng rơi. Tôi chậm rãi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt từng người một, giọng nói đanh thép đến mức chính tôi cũng phải kinh ngạc:
– Mẹ, em… hai người bước ra khỏi phòng bệnh này ngay lập tức. Con tôi, tôi tự lo. Gia đình này, tôi không cần nữa!
Chồng tôi hốt hoảng níu tay tôi: – Em nói vớ vẩn gì thế? Mẹ với em cũng vì lo nên mới vào thăm…
– Thăm? – Tôi gạt phắt tay anh ra, nụ cười chua chát nhếch lên. – Anh nghe lại xem họ đang thăm hay đang miệt thị mẹ con tôi? Anh có còn là một người cha, một người chồng không khi thấy con nguy kịch mà vẫn dửng dưng? Tôi ghi nhớ từng từ, từng chữ anh nói qua điện thoại rồi. Đừng bao giờ chạm vào con tôi nữa!
Tôi đuổi tất cả ra khỏi phòng. Đêm đó, mẹ đẻ tôi – người vừa nghe tin dữ đã lật đật bắt chuyến xe đêm từ quê lên – chạy xông vào phòng bệnh. Nhìn thấy mẹ, tôi mới được òa khóc như một đứa trẻ. Mẹ ôm lấy tôi, nước mắt bà rơi trên vai tôi nóng hổi: – Con ơi, sao nông nỗi này? Sao không nói cho mẹ biết sớm hơn?
Bao nhiêu tủi hờn, đau đớn bùng phát. Mẹ đẻ tôi không quản ngại thức trắng đêm cùng tôi lau người, bế cháu, chăm sóc tôi từng bát cháo nóng. Nhìn hình ảnh mẹ đẻ gầy gò, tay chân run rẩy vì lo cho con, tôi mới hiểu thế nào là tình thân thật sự.
Một tuần sau, con tôi may mắn qua khỏi cơn nguy kịch và được xuất viện. Nhưng tôi không quay trở về ngôi nhà chồng lạnh lẽo ấy nữa. Tôi nhờ mẹ đẻ thu dọn toàn bộ đồ đạc của hai mẹ con, thẳng thừng dọn về quê ngoại.
Chồng tôi chạy theo ra tận cổng, giữ tay tôi lại: – Em làm cái gì thế? Mẹ với em gái chỉ nói vài câu lúc nóng giận, em chấp nhặt làm gì? Về nhà rồi vợ chồng bảo nhau!
Tôi nhìn anh, ánh mắt không còn một chút tình nghĩa: – Căn nhà đó không phải là nhà của mẹ con tôi. Ngày tôi vừa sinh 2 ngày, đau đớn gục ngã, con sốt cao nguy kịch, anh và mẹ anh đã lựa chọn bỏ rơi tôi. Đơn ly hôn tôi đã ký sẵn, anh ký rồi gửi lại cho tôi. Từ nay, chúng ta không còn liên quan!
Những ngày ở quê ngoại, được mẹ đẻ chăm sóc tươm tất, vết thương trên cơ thể tôi dần lành lặn, tinh thần cũng hồi phục. Con tôi trộm vía ăn ngoan, ngủ tốt và tăng cân đều đặn.
Trong khi đó, ở nhà chồng tôi, mọi chuyện bắt đầu rối tung lên. Cô em chồng sau khi hành hạ mẹ ruột phục dịch từng chút một, hết đòi ăn món này lại đòi đi du lịch dưỡng thai, cuối cùng vô tình trượt chân ngã trong nhà tắm do mải lướt điện thoại. Dù thai nhi không sao, nhưng chồng cô ta – một kẻ đào mỏ, vũ phu – bắt đầu bộc lộ bản chất. Hắn ta chửi rủa em chồng tôi là loại vô dụng, rồi gom sạch tiền tiết kiệm của hai vợ chồng bỏ đi theo nhân tình.
Lúc này, cô em chồng mới ngã ngửa, khóc lóc thảm thiết. Mẹ chồng tôi thì suy sụp, sức khỏe yếu dần vì vừa phải hầu hạ con gái vừa lo lắng chuyện nợ nần của con rể. Căn nhà từng đông đúc giờ đây u ám, lạnh lẽo.
Chồng tôi ở giữa, không có vợ lo cơm nước, không có con bế bồng, lại phải gánh vác chi phí sinh hoạt cho cả mẹ và em gái. Nhớ lại những ngày có tôi – người luôn vun vén, chu toàn mọi việc gia đình – anh mới nhận ra mình đã đánh mất điều quý giá nhất.
Anh liên tục về quê ngoại, quỳ xuống xin tôi tha thứ. Mẹ chồng tôi cũng lật đật chống gậy theo về, nước mắt ngắn nước mắt dài nắm lấy tay tôi: – Con ơi, mẹ sai rồi. Mẹ vì chiều con gái mà đối xử bất công với con và cháu nội. Con rủ lòng thương quay về, mẹ hứa sẽ bù đắp cho hai mẹ con…
Cô em chồng đứng đằng sau, mặt cúi gắm, không còn vẻ hống hách, cười khẩy của ngày nào: – Chị… em biết lỗi rồi. Chị quay về cứu anh em với…
Tôi nhìn ba con người đang đứng trước cửa nhà mình. Từng lời nói tàn nhẫn ngày nào của họ vẫn còn vanh vách trong tâm trí tôi: “Mẹ tôi phải chăm tôi là đúng rồi, chị thắc mắc gì? Chị cũng có mẹ đẻ chứ đâu thiếu.”
Tôi bế con trên tay, nhẹ nhàng ôm sát con vào lòng rồi cất giọng thản nhiên: – Đúng như em nói ngày xưa đấy, tôi có mẹ đẻ của tôi, con tôi có tôi. Chúng tôi không thiếu tình thương để phải quay về một nơi coi chúng tôi như người ngoài. Mẹ ạ, sự tha thứ thì con có thể trao, nhưng niềm tin và tình nghĩa vợ chồng thì đã chết từ cái đêm con tôi sốt cao trong bệnh viện rồi.
Tôi bước vào nhà, đóng chặt cánh cổng gỗ lại, mặc cho tiếng van xin, khóc lóc vang lên bên ngoài.
Sương sớm tan dần trên những cánh đồng quê yên bình. Tôi nhìn đứa con nhỏ đang mỉm cười trong vòng tay mình, lòng dấy lên một sự tự do và bình yên lạ kỳ. Cuộc đời này, người phụ nữ khi đã bước qua ranh giới của sự sống và cái chết vì con, sẽ không còn điều gì có thể quật ngã được nữa. Tôi đã tự tay khép lại một chương đen tối của cuộc đời để bắt đầu một hành trình mới – hành trình chỉ có tình yêu thương chân thành và sự bình an trọn vẹn dành cho hai mẹ con.