Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc…
Chương 1: Thiệp Mời Và Xấp Tiền Mặt
Mùi trầm hương pha lẫn vị trà Long Tỉnh thoang thoảng trong căn phòng khách rộng rãi của căn hộ cao cấp tại thành phố Tô Châu. Tôi – Giang Hạo – lặng người nhìn người phụ nữ đang ngồi đối diện trên bộ sofa bọc da sang trọng.
Tô Nhược Vũ.
Vợ cũ của tôi. Người phụ nữ ba năm trước từng ném vào mặt tôi tờ đơn ly hôn cùng lời mắng chửi tàn nhẫn: “Anh chỉ là một thằng kỹ sư quèn suốt ngày rúc đầu vào phòng thí nghiệm, đến cái nhẫn kim cương tử tế cũng không mua nổi cho tôi. Bố tôi suy thận, anh lấy cái gì ra cứu ông ấy?”
Khi đó, gia đình tôi đang lâm vào cảnh nợ nần do công ty của bố tôi phá sản, tôi hoàn toàn trắng tay. Nhược Vũ dứt áo ra đi không một chút vương vấn, bỏ lại tôi cùng những khoản nợ ngập đầu và một trái tim vụn vỡ.
Ba năm trôi qua. Tôi vươn lên từ đống tro tàn, cùng bạn bè thành lập công ty công nghệ sinh học, thu nhập hàng năm lên tới hàng triệu tệ. Tôi cũng đã tái hôn với Diệp Lan – một người phụ nữ dịu dàng, chu đáo, luôn bên cạnh chăm sóc tôi từ những ngày khó khăn nhất.
Thế nhưng hôm nay, Tô Nhược Vũ đột ngột xuất hiện tại nhà tôi.
Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội màu trắng ngà ôm sát cơ thể, trên cổ đeo sợi dây chuyền kim cương lấp lánh, gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng, toát lên vẻ đài các và kiêu kỳ của một mệnh phụ thượng lưu.
“Giang Hạo, lâu rồi không gặp,” Nhược Vũ thong thả đặt lên bàn trà một chiếc thiệp mời cưới màu đỏ nhung thêu chỉ vàng vô cùng tinh xảo. “Tháng sau tớ kết hôn. Dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng, tớ rất mong anh và vợ mới đến dự.”
Chưa dừng lại ở đó, cô ta rút từ trong chiếc túi xách đắt tiền ra một xấp tiền mặt dày cộp, buộc bằng dây đai của ngân hàng — tròn trĩnh 100 triệu VNĐ (tương đương hơn 30.000 Nhân dân tệ). Cô ta nhét xấp tiền vào cùng với chiếc thiệp mời, đẩy nhẹ về phía chúng tôi.
“Đây là chút lòng thành tớ gửi mừng trước,” Nhược Vũ nhếch môi, ánh mắt đong đầy sự ban phát và tự hào. “Tớ biết hai người dạo này chắc cũng đỡ khó khăn hơn trước rồi, nhưng cầm lấy mà sắm sửa quần áo đẹp để hôm đó đến dự tiệc cho đàng hoàng. Tiệc cưới của tớ tổ chức ở khách sạn 7 sao Grand Hyatt, khách mời toàn là nhân vật máu mặt.”
Tôi nhíu mày, cơn giận bùng lên trong ngực. Sự hạ thấp và coi thường trắng trợn này khiến tôi định đứng dậy hất văng xấp tiền ra khỏi bàn.
Nhưng đúng lúc đó, Diệp Lan — vợ tôi — từ trong bếp bước ra.

Khác hẳn với phản ứng giận dữ mà tôi tưởng tượng, Diệp Lan lập tức mỉm cười rạng rỡ. Cô ấy bước nhanh lại bàn trà, không một chút ngần ngại cầm lấy xấp tiền 100 triệu nhét ngay vào túi áo xườn xám của mình, rồi rối rít nắm lấy tay Tô Nhược Vũ:
“Ôi! Chị Nhược Vũ đúng là người rộng lượng quá! Mừng cưới mà chu đáo thế này thì chúng em xin nhận nhé! Chị ngồi chơi, để em đi pha ấm trà ngon nhất nhà mời chị!”
Tôi trợn mắt nhìn Diệp Lan, hoàn toàn sững sờ trước hành động “tham tiền” và niềm nở đến kỳ quặc của vợ mình. Tô Nhược Vũ thì đắc ý ra mặt, ánh mắt nhìn Diệp Lan đầy sự khinh bỉ của một kẻ bề trên nhìn kẻ nghèo hèn thấy tiền là mắt sáng rỡ.
“Không cần đâu,” Nhược Vũ đứng dậy, chỉnh lại tà váy, giọng điệu kiêu kỳ. “Chồng tương lai của tôi đang đợi ở dưới nhà rồi. Chúc hai người hạnh phúc trong căn hộ… khiêm tốn này nhé.”
Chương 2: Bóng Dáng Sau Cánh Cửa Xe Tiền Tỷ
Tô Nhược Vũ kiêu hãnh bước ra khỏi cửa. Diệp Lan vẫn giữ nụ cười tươi tắn trên môi, đon đả tiễn cô ta ra tận thang máy, miệng không ngừng nói lời cảm ơn.
Tôi giận đến mức toàn thân run rẩy. Ngay khi cánh cửa thang máy khép lại, tôi quay sang nhìn Diệp Lan, giọng nói kiềm chế sự cay đắng:
“Lan! Em làm cái gì thế?! Tại sao em lại lấy tiền của cô ta? Em có biết cô ta đang cố tình nhục mạ anh và em không? Nhà chúng ta đâu có thiếu 100 triệu đấy?!”
Diệp Lan không đáp lời tôi ngay. Cô ấy bước lại gần cửa sổ lớn hướng ra cổng chung cụ, ánh mắt dịu dàng bỗng trở nên vô cùng sắc lẹm và thâm trầm.
“Chồng à,” Diệp Lan khẽ nói, ngón tay chỉ xuống sân chung cư. “Anh nhìn xuống dưới kìa.”
Tôi bước lại gần cửa sổ. Dưới sân chung cư, một chiếc xe siêu sang Rolls-Royce Phantom màu đen bóng loáng đắt giá hàng chục tỷ đồng đang đỗ chễm chệ. Tô Nhược Vũ bước ra khỏi sảnh, dáng vẻ nũng nịu tiến lại gần cửa xe.
Tài xế vội vã chạy ra mở cửa. Từ hàng ghế sau của chiếc xe tiền tỷ, một người đàn ông bước xuống.
Khoảnh khắc gương mặt người đàn ông đó hiện rõ dưới ánh đèn đường, toàn thân tôi như có một luồng điện chạy qua! Tôi chết lặng tại chỗ, hai mắt trợn ngược, không thể tin vào những gì mình đang nhìn thấy!
Người đàn ông bước xuống từ xe ô tô… chính là Ông Diệp Quốc Trung!
Chủ tịch Tập đoàn Dược phẩm Quốc Trung — người giàu nhất tỉnh Giang Nam, vị tỷ phú quyền lực mà hàng ngàn doanh nghiệp phải ngước nhìn!
Nhưng đó chưa phải là điều khiến tôi sốc nhất.
Điều khiến tôi hoảng hốt đến mức chân tay bủn rũn… chính là vì ông Diệp Quốc Trung chính là BỐ ĐẺ của Diệp Lan — người vợ hiện tại đang đứng ngay bên cạnh tôi!
Tô Nhược Vũ chạy lại ôm lấy tay ông Diệp Quốc Trung, nũng nịu rúc vào vai người đàn ông đã ngoài sáu mươi tuổi với nụ cười e ấp của một cô gái trẻ sắp gạt gẫm được đại gia. Ông Trung mỉm cười vỗ nhẹ lên tay cô ta, rồi cả hai cùng bước lên chiếc Rolls-Royce phóng đi mất dạng.
Tôi quay giật mình lại nhìn Diệp Lan, cổ họng khô khốc, giọng nói lắp bắp không thành tiếng:
“Lan… em… Bố em… và Nhược Vũ… Chuyện này là sao?!”
Diệp Lan thong thả rút xấp tiền 100 triệu trong túi áo ra, thắt lại sợi dây cao su, rồi ném nhẹ xấp tiền lên bàn trà một cách khinh bỉ. Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt rực lên một tia sáng thông minh và kiên định.
“Chồng à,” Diệp Lan mỉm cười, giọng nói vô cùng bình thản. “Ba năm trước, cô ta bỏ anh vì nghĩ anh nghèo. Ba năm sau, cô ta dùng mọi thủ đoạn để quyến rũ bố em — một người già bằng tuổi bố cô ta — chỉ vì tham vọng bước chân vào gia tộc họ Diệp. Cô ta tưởng mình là con cáo tinh khôn, nhưng cô ta không biết rằng… bẫy đã giăng sẵn từ lâu rồi.”
Chương 3: Kế Hoạch Của Thiên Kim Tiểu Thư
Tôi đứng ngơ ngác giữa phòng khách, trí óc quay mòng mòng trước sự thật chấn động này.
Lúc tôi kết hôn với Diệp Lan hai năm trước, cô ấy chỉ giới thiệu mình là một giáo viên dạy piano tự do, gia đình bình thường ở thành phố Nam Kinh. Tôi chưa bao giờ nghi ngờ hay điều tra về gia thế của cô ấy, bởi tôi yêu Diệp Lan vì sự chân thành, dịu dàng và tâm hồn thuần khiết của cô ấy.
Không ngờ, người vợ ăn mặc giản dị hàng ngày của tôi lại chính là tiểu thư duy nhất của tập đoàn dược phẩm lớn nhất vùng!
Diệp Lan rót một tách trà nóng đẩy về phía tôi, dịu dàng nắm lấy bàn tay đang run rẩy của tôi:
“Em xin lỗi vì đã giấu anh suốt hai năm qua. Bố em từ nhỏ đã rèn luyện em sống tự lập, không được ỷ lại vào gia thế. Ngày em gặp anh, anh đang vật lộn với nợ nần nhưng vẫn kiên trì với niềm đam mê nghiên cứu khoa học. Em yêu anh vì chính con người anh, nên em muốn chúng ta cùng nhau xây dựng sự nghiệp mà không cần bóng dáng của gia tộc họ Diệp.”
“Vậy… còn chuyện của bố em và Nhược Vũ?” Tôi dồn dập hỏi.
Diệp Lan thở dài, ánh mắt trầm xuống: “Sức khỏe của bố em dạo này không tốt, lại cô đơn sau khi mẹ em qua đời năm ngoái. Nửa năm trước, Tô Nhược Vũ thông qua một buổi tiệc từ thiện đã cố tình tiếp cận bố em. Cô ta dùng vẻ ngoài quyến rũ, sự ngọt ngào giả tạo để làm bố em mê muội. Bố em đòi kết hôn với cô ta và chuẩn bị chuyển giao 20% cổ phần tập đoàn — trị giá hơn một tỷ tệ — làm quà cưới cho cô ta!”
Tôi giật mình: “Một tỷ tệ?! Cô ta đào mỏ trắng trợn như vậy mà bố em không nhận ra sao?”
“Bố em bị tình yêu tuổi già làm mù mắt rồi,” Diệp Lan nghiến răng khẽ nói. “Em và các chú trong Hội đồng Quản trị đã khuyên ngăn nhiều lần nhưng bố không nghe. Hơn nữa, Tô Nhược Vũ rất cao tay, cô ta xóa sạch mọi quá khứ từng có một đời chồng là anh. Bố em hoàn toàn không biết anh — con rể tương lai của ông — lại chính là chồng cũ của người vợ mới mà ông sắp cưới!”
Đến lúc này, tôi mới hiểu ra toàn bộ vấn đề!
Tô Nhược Vũ hôm nay đến đây đưa thiệp cưới và 100 triệu mừng cưới không phải vô tình. Cô ta muốn khoe khoang sự giàu sang mới có được, muốn dằn mặt tôi và Diệp Lan, muốn chứng minh rằng quyết định bỏ tôi năm xưa là hoàn toàn đúng đắn! Cô ta hoàn toàn không ngờ rằng, người vợ “nghèo hèn” của tôi lại chính là con gái duy nhất của người đàn ông mà cô ta đang đào mỏ!
“Vậy tại sao hôm nay em lại lấy xấp tiền đó và đon đả với cô ta?” Tôi hỏi.
Diệp Lan mỉm cười cay đắng: “Nếu em làm ầm ĩ hoặc từ chối, cô ta sẽ đề phòng. Em làm thế để cô ta chủ quan, nghĩ rằng vợ chồng anh chỉ là những kẻ hám tiền, không có dọa gì đến vị thế của cô ta. Quan trọng hơn…”
Diệp Lan rút điện thoại ra, bật một đoạn video quay lén. Trong video, Tô Nhược Vũ đang nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt trong quán bar: “Yên tâm đi, chỉ cần gả vào nhà họ Diệp, tao lấy được 20% cổ phần xong sẽ lập tức chuyển vào tài khoản hải ngoại của anh. Tên già Diệp Quốc Trung đó sống chẳng được bao lâu nữa đâu!”
“Em đã thuê thám tử theo dõi cô ta môt tháng nay,” Diệp Lan dứt khoát nói. “Cô ta không chỉ đào mỏ, mà còn đang câu kết với đối thủ kinh doanh của tập đoàn họ Diệp để tẩu tán tài sản! Đêm tiệc cưới tại Grand Hyatt tháng sau… sẽ là nơi em phanh phui toàn bộ bộ mặt thật của cô ta trước mặt giới thượng lưu!”
Chương 4: Bữa Tiệc Cưới Trên Đỉnh Phù Hoa
Tháng sau. Khách sạn 7 sao Grand Hyatt thành phố Tô Châu rực rỡ ánh đèn.
Đêm nay là đám cưới thế kỷ giữa Chủ tịch Tập đoàn Dược phẩm Quốc Trung — Diệp Quốc Trung (62 tuổi) và người đẹp trẻ tuổi Tô Nhược Vũ (28 tuổi). Giới kinh doanh, các quan chức cấp cao và những nhân vật nổi tiếng trong giới giải trí đều có mặt đông đủ.
Tô Nhược Vũ mặc bộ váy cưới đính 10.000 viên kim cương lấp lánh, đầu đội vương miện đắt giá, gương mặt rạng rỡ niềm hạnh phúc và sự kiêu ngạo tột cùng. Đứng bên cạnh cô ta là ông Diệp Quốc Trung trong bộ suit đen lịch lãm.
“Cảm ơn mọi người đã đến dự tiệc cưới của tôi và Nhược Vũ,” Ông Trung cất giọng hào hứng trên sân khấu. “Hôm nay, tôi cũng xin tuyên bố một tin vui: Tôi sẽ chính thức chuyển nhượng 20% cổ phần Tập đoàn Quốc Trung cho vợ mới của tôi như một lời cam kết trọn đời!”
Bên dưới hội trường vang lên tiếng pháo tay ròn rã. Tô Nhược Vũ mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt lóe lên sự đắc ý tột cùng. Cô ta nhìn quanh hội trường, cố tìm kiếm bóng dáng của tôi và Diệp Lan để thưởng thức cảm giác chiến thắng.
Đúng lúc đó, cánh cửa lớn của hội trường mở tung!
Tôi mặc bộ suit may đo cao cấp của Ý, thần thái tự tin bước vào. Và đi bên cạnh tôi… là Diệp Lan trong bộ đầm dạ hội màu xanh lục bảo sang trọng, đeo bộ trang sức ngọc bảo an giá trị hàng chục triệu tệ, khí chất thanh cao và quyền lực như một nữ vương thực sự!
Sự xuất hiện của chúng tôi thu hút toàn bộ ánh nhìn của quan khách.
Tô Nhược Vũ biến sắc. Cô ta nhìn bộ trang phục và khí chất của Diệp Lan mà trợn ngược hai mắt. Người phụ nữ mà tháng trước cô ta khinh bỉ là “kẻ hám tiền”, “vợ của thằng kỹ sư nghèo” giờ đây lại lộng lẫy và đài các hơn cả cô ta!
“Giang Hạo? Vợ anh…?” Tô Nhược Vũ cầm micro, gượng cười mỉa mai. “Hai người đến rồi à? Nhưng hai người ăn mặc thế này… là thuê ở đâu ra thế? Đừng cố làm màu ở tiệc cưới của tôi!”
Tôi không trả lời. Diệp Lan mỉm cười thong thả, bước từng bước tiến lên bục sân khấu chính.
Ông Diệp Quốc Trung nhìn thấy Diệp Lan thì giật mình, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc: “Lan Lan! Con… sao con lại đến đây? Chẳng phải con bảo không tham dự đám cưới của bố sao?”
Bàn hoàng!
Hai chữ “Bố” thốt ra từ miệng Chủ tịch Diệp Quốc Trung như môt quả bom dội thẳng vào tai Tô Nhược Vũ!
Micro trên tay Tô Nhược Vũ run lên bần bật, mặt cô ta cắt không còn một giọt máu. Cô ta lắp bắp nhìn ông Trung rồi lại nhìn Diệp Lan:
“Chủ… Chủ tịch Diệp… Ông vừa gọi cô ta là gì?! Con… con gái?!”
Chương 5: Màn Lật Mặt Hoàn Hảo
Diệp Lan bước lên bục sân khấu, đón lấy chiếc micro từ tay MC. Cô ấy nhìn Tô Nhược Vũ bằng ánh mắt lạnh lẽo như băng giá, rồi quay sang cúi chào toàn bộ quan khách trong hội trường:
“Kính thưa toàn thể quý quan khách! Tôi là Diệp Lan — con gái duy nhất của Chủ tịch Diệp Quốc Trung, đồng thời là Giám đốc Điều hành Quỹ Đầu tư Diệp Thị!”
Ồ…!
Toàn bộ hội trường vỡ òa trong sự kinh ngạc!
Tô Nhược Vũ lùi lại hai bước, hai chân run rẩy suýt ngã sụp xuống sàn nhà. Đầu óc cô ta quay mòng mòng. Người phụ nữ mà cô ta nhét 100 triệu vào túi, người phụ nữ mà cô ta coi thường là “vợ mới nghèo hèn của chồng cũ”… lại chính là đại tiểu thư quyền lực nhất gia tộc họ Diệp!
“Bố,” Diệp Lan quay sang nhìn ông Diệp Quốc Trung, giọng nói tha thiết. “Con biết bố cô đơn sau khi mẹ mất. Nhưng người phụ nữ đứng bên cạnh bố đây… không hề yêu bố. Cô ta gả cho bố chỉ vì tài sản và cổ phần của gia tộc chúng ta!”
“Con nói vớ vẩn cái gì thế?!” Tô Nhược Vũ gào lên trong hốt hoảng, điên cuồng nắm lấy tay ông Trung. “Anh Trung! Anh đừng nghe cô ta nói! Cô ta ghen tị vì anh cho em cổ phần đấy! Em yêu anh thật lòng mà!”
“Yêu thật lòng sao?” Diệp Lan nhếch môi cười khẩy.
Cô ấy đưa tay ra hiệu. Màn hình LED khổng lồ trên sân khấu lập tức bật sáng!
Hình ảnh hiện lên không phải là ảnh cưới của ông Trung và Nhược Vũ, mà là hàng loạt đoạn video, tin nhắn và chứng từ ngân hàng!
Đoạn video đầu tiên: Tô Nhược Vũ đang ôm hôn thắm thiết một người đàn ông trẻ tuổi trong khách sạn — chính là đại diện của Tập đoàn Thịnh Phát, đối thủ không đội trời chung của Diệp Thị!
Đoạn tin nhắn tiếp theo: Tô Nhược Vũ viết: “Chờ tên già Diệp Quốc Trung ký xong hợp đồng chuyển nhượng 20% cổ phần, em sẽ lập tức bán lại cho anh với giá rẻ để anh thâu tóm Diệp Thị!”
Và đặc biệt nhất… đoạn video ghi lại cảnh Tô Nhược Vũ đến nhà tôi tháng trước, tráo trở đưa 100 triệu để sỉ nhục chồng cũ!
Toàn bộ quan khách trong hội trường xầm xì gào thét! Các phóng viên báo chí bấm máy liên tục tách… tách…
“Trời ơi! Cô ta là kẻ lừa đảo!” “Ngoại tình với đối thủ kinh doanh để phá hoại công ty của chồng sắp cưới!” “Lại còn từng có một đời chồng nữa kìa! Tráo trở quá!”
Ông Diệp Quốc Trung nhìn lên màn hình LED, gương mặt già nua từ đỏ gạt sang tím tái vì tức giận. Ông run rẩy chỉ tay vào mặt Tô Nhược Vũ:
“Tô… Tô Nhược Vũ! Rốt cuộc cô là loại người gì vậy?!”
Thẳng!
Ông Trung giơ tay tát một cú đấm chát chúa vào mặt Tô Nhược Vũ!
Tô Nhược Vũ ngã văng xuống sàn nhà, chiếc vương miện kim cương rơi ra vỡ tan tành. Cô ta ôm lấy gương mặt sưng tấy, nước mắt dàn dụa bò lại gần chân ông Trung:
“Anh Trung! Em sai rồi! Cho em một cơ hội… em bị người ta xúi giục…”
“Đủ rồi!” Diệp Lan lạnh đạm ngắt lời cô ta.
Cô ấy vẫy tay. Mấy nhân viên cảnh sát và lực lượng an ninh đã chờ sẵn ở cửa lập tức tiến vào sân khấu.
“Tô Nhược Vũ,” Diệp Lan cất giọng đanh thép. “Cô bị tố giác về các hành vi: Tẩu tán tài sản doanh nghiệp, Mua bán bí mật kinh doanh, và Cố ý lừa đảo chiếm đoạt tài sản quy mô lớn. Mọi bằng chứng đã được chuyển sang Cục Cảnh sát Kinh tế!”
Tiếng còng số tám sạch… sạch… vang lên sắc lạnh.
Tô Nhược Vũ bị cảnh sát khóa chặt hai tay. Trong sự nhục nhã tột cùng trước hàng trăm con mắt của giới thượng lưu, cô ta nhìn sang tôi — người chồng cũ mà cô ta từng vứt bỏ vì cho rằng nghèo hèn.
Tôi đứng bên cạnh Diệp Lan, nắm chặt lấy tay vợ mình, ánh mắt bình thản nhìn cô ta.
Tô Nhược Vũ gào khóc trong cay đắng và hối hận muộn màng. Cô ta từng nghĩ mình là kẻ thông minh nhất, dùng nhan sắc để leo lên đỉnh cao phong lưu, nhưng cuối cùng lại tự chui đầu vào lưới, đánh mất tất cả và đối mặt với án phạt tù muộn màng.
Cảnh sát giải Tô Nhược Vũ đi qua thảm đỏ trong tiếng chửi rủa và sự khinh bỉ của toàn bộ hội trường.
Ông Diệp Quốc Trung thở dài một tiếng xót xa, quay sang nhìn tôi và Diệp Lan. Ông bước lại gần, nắm lấy tay tôi, giọng nói đong đầy sự hối hận:
“Giang Hạo… Bố xin lỗi con. Bố đã già rồi nên mắt mờ tâm tối, suýt nữa thì làm hại cả con và tập đoàn. Cảm ơn con và Diệp Lan đã cứu gia đình này.”
“Bố,” Tôi mỉm cười, nắm lấy tay ông. “Mọi chuyện qua rồi. Gia đình chúng ta an toàn là tốt rồi.”
Bữa tiệc biến thành lễ mừng công và ra mắt chính thức của tôi với tư cách là con rể của gia tộc họ Diệp.
Bước ra khỏi khách sạn Grand Hyatt, đêm Tô Châu lung linh huyền ảo dưới những dải đèn hoa. Diệp Lan tựa đầu vào vai tôi, bàn tay nhỏ bé đan chặt vào tay tôi.
Cơn bão đã vĩnh viễn qua đi. Sự chân thành và kiên định đã chiến thắng những mưu mô, tham vọng hèn hạ. Cuộc đời tôi từ đây sẽ mở ra một chương mới — tràn ngập tình yêu, sự tôn trọng và hạnh phúc đích thực.