Phát hiện chồng ngo//ại tì/nh với chính bạn thân, tôi không đ/á/n/h gh/en, cũng không làm ầm ĩ. Tôi vẫn mỉm cười mời cô ta đến nhà chơi như chưa hề biết chuyện. Và rồi, cái kết khiến cả hai không kịp trở tay…
Chương 1: Nụ Cười Trên Lưỡi Dao
Mùi tinh dầu cam ngọt nhẹ nhàng lan tỏa trong căn phòng khách sang trọng của căn hộ penthouse rộng hơn hai trăm mét vuông. Tôi – Hạ Lan – lặng lẽ đặt chiếc tách gốm Bát Tràng vừa xối qua nước sôi lên khay mạ vàng.
Trước mặt tôi là chiếc máy tính bảng đang hiển thị góc quay sắc nét từ camera giấu kín đặt trong phòng làm việc của chồng tôi. Màn hình chia làm hai góc: một bên là hình ảnh chồng tôi – Từ Phong – đang siết chặt eo một người phụ nữ trong lòng; bên còn lại là góc quay cận cảnh gương mặt của người phụ nữ đó.
Tô Thùy.
Bạn thân từ thời thơ ấu của tôi. Người từng cùng tôi chia đôi ổ bánh mì thời cấp ba, người từng nắm tay tôi khóc nức nở trong ngày cưới của tôi, và cũng là người vừa mới ba ngày trước thì thầm vào tai tôi: “Hạ Lan à, cậu đúng là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới này.”
Màn hình rung lên nhẹ. Video ghi lại giọng nói trầm thấp của Từ Phong: “Mạn Mạn… à không, Thùy Thùy, tuần sau anh sẽ rút nốt năm triệu tệ từ dự án khu nghỉ dưỡng để nạp vào tài khoản hải ngoại của em. Chờ khi dự án hoàn tất thủ tục pháp lý, anh sẽ thu xếp cho Hạ Lan một vụ tai nạn nhỏ hoặc một đơn ly hôn trắng tay.”
Tô Thùy nũng nịu rúc vào ngực anh ta, ngón tay thon dài sơn màu đỏ thẫm miết nhẹ trên cổ áo anh ta: “Anh thật là tàn nhẫn nha~ Dù sao cô ấy cũng là vợ anh tám năm, lại là bạn thân nhất của em nữa…”
“Bạn thân?” Từ Phong hừ lạnh một tiếng, nụ cười tràn ngập sự khinh bỉ. “Nếu không phải vì gia thế của bố cô ta năm đó giúp công ty anh vượt qua khủng hoảng, anh đã chẳng thèm cưới một người phụ nữ suốt ngày chỉ biết cắm mặt vào phòng lab nghiên cứu sinh học. Giờ bố cô ta mất rồi, cái gia tộc họ Hạ đó chẳng còn giá trị gì nữa.”
Tôi tắt màn hình máy tính bảng.
Lòng tôi phẳng lặng như một hồ nước chết. Không có giọt nước mắt nào rơi xuống. Sự cay đắng, đau đớn hay phẫn nộ đã hoàn toàn bốc cháy và biến mất từ hai tuần trước — khi tôi vô tình phát hiện ra dấu son môi lạ trên chiếc áo sơ mi của anh ta.
Tôi bước lại gần gương lớn trong phòng khách, tự tay chỉnh lại tà áo sườn xám màu xanh ngọc bích. Tôi mỉm cười với chính mình trong gương. Một nụ cười hoàn hảo, dịu dàng và không một gợn sóng.
Phát hiện chồng ngoại tình với chính bạn thân, tôi không đánh ghen, cũng không làm ầm ĩ. Tôi vẫn mỉm cười mời cô ta đến nhà chơi như chưa hề biết chuyện. Và rồi, cái kết khiến cả hai không kịp trở tay…
Tôi rút điện thoại ra, bấm vào số của Tô Thùy.
“Thùy Thùy à?” Giọng tôi ngọt ngào qua loa thoại. “Tối nay rảnh không? Từ Phong vừa đi công tác về, anh ấy mang ít bào ngư khô đắt tiền từ Hồng Kông về này. Cậu sang nhà tớ ăn cơm nhé, tớ tự tay nấu mấy món cậu thích nhất.”
Đầu dây bên kia khựng lại một giây, rồi tiếng cười trong trẻo của Tô Thùy vang lên: “Ôi Hạ Lan à, cậu chu đáo quá! Được thôi, tầm bảy giờ tớ sang nhé. Nhớ nấu món canh măng tây hầm sườn đấy!”
“Được chứ,” tôi nheo mắt mỉm cười. “Tớ nhất định sẽ chuẩn bị cho cậu một ‘món ăn’ vô cùng đặc biệt.”

Chương 2: Yến Tiệc Của Kẻ Phản Bội
Đúng 7 giờ tối, tiếng chuông cửa căn hộ penthouse vang lên thanh thoát.
Từ Phong từ phòng đọc sách bước ra, trên người mặc bộ đồ gia đình chỉnh tề, gương mặt tràn ngập vẻ tri thức, lịch thiệp của một vị Phó Chủ tịch Tập đoàn Dược phẩm Từ Thị. Anh ta tiến lại mở cửa, giọng điệu tự nhiên như một người chủ nhà hiếu khách:
“Ôi, Thùy Thùy đến rồi à? Mau vào đi, Hạ Lan đang chuẩn bị cơm trong bếp đấy.”
Tô Thùy mặc một chiếc váy len ôm sát màu kem, tôn lên vóc dáng thon thả. Cô ta xách theo một hộp quà cao cấp, mỉm cười duyên dáng bước vào: “Anh Từ Phong, dạo này anh bận rộn quá nhỉ? Em mang ít trà ô long thượng hạng biếu hai vợ chồng này.”
Tôi từ trong bếp bước ra, tay đeo găng bếp, gương mặt rạng rỡ niềm vui: “Thùy Thùy! Cậu đến rồi! Mau ngồi đi, tớ dọn cơm ngay đây.”
Tôi tiến lại gần, tự tay đỡ lấy chiếc áo khoác ngoài của Tô Thùy. Mùi nước hương hoa nhài thoang thoảng từ người cô ta xộc vào mũi tôi — đúng là mùi hương tôi từng ngửi thấy trên xe của Từ Phong tuần trước.
Bữa ăn diễn ra trong bầu không khí cực kỳ ấm cúng. Bàn ăn dài ngập tràn những món ăn cầu kỳ. Từ Phong gắp một miếng bào ngư vào bát của tôi, giọng nói dịu dàng đến mức người ngoài nhìn vào sẽ tưởng anh ta là người chồng mẫu mực nhất thế gian:
“Hạ Lan, dạo này em vất vả nghiên cứu dự án vắc-xin mới ở viện, ăn nhiều một chút cho có sức.”
“Cảm ơn anh,” tôi mỉm cười nhận lấy, rồi lại gắp một miếng măng tây đặt vào bát của Tô Thùy. “Thùy Thùy cũng ăn đi. Cậu là bạn thân nhất của tớ, công ty tài chính của cậu dạo này giúp Từ Phong quản lý dòng tiền dự án, tớ thực sự rất biết ơn cậu.”
Ánh mắt Tô Thùy khẽ biến đổi, nhưng cô ta lập tức che đậy bằng một nụ cười đắc ý lướt qua nhanh: “Hạ Lan nói gì thế! Giữa chúng ta là tình bạn mười năm mà. Việc của anh Từ Phong cũng là việc của tớ thôi.”
Hai kẻ phản bội nhìn nhau qua bàn ăn, một ánh mắt trao đổi mờ ám mà họ nghĩ rằng tôi hoàn toàn mù tịt. Họ tự hào vì sự thông minh của mình, tự hào vì đã biến tôi thành một kẻ ngốc bị dắt mũi.
“À đúng rồi,” Tôi thong thả đặt đôi đũa xuống, ngước nhìn hai người họ. “Từ Phong này, dự án hợp tác nghiên cứu hợp chất sinh học giai đoạn hai giữa Viện Nghiên cứu của em và Từ Thị đã hoàn tất hồ sơ chuyển giao bản quyền rồi. Tuần sau em sẽ chính thức ký duyệt cấp phép sản xuất độc quyền cho công ty anh.”
Mắt Từ Phong lập tức sáng rực lên. Đây chính là thứ mà anh ta thèm khát nhất suốt hai năm qua! Dự án hợp chất sinh học do tôi chủ trì nghiên cứu có giá trị thương mại ước tính lên tới hàng trăm triệu USD trên thị trường quốc tế. Anh ta tốn bao công sức nuông chiều tôi, đóng vai người chồng hoàn hảo cũng chỉ vì muốn chiếm đoạt bằng sáng chế này.
“Thật sao em?!” Từ Phong nắm lấy tay tôi, giọng nói run rẩy vì phấn khích. “Em… em đã đồng ý đưa bản quyền cho Từ Thị rồi sao?”
“Dĩ nhiên rồi,” Tôi mỉm cười dịu dàng, nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay anh ta. “Anh là chồng em, tài sản của em không phải là của anh sao? Hơn nữa, Thùy Thùy cũng đã giúp anh lập công ty con ở Singapore để tiếp nhận chuyển nhượng rồi đúng không?”
Cạch.
Chiếc thìa trong tay Tô Thùy vô tình va vào mép đĩa sứ, tạo ra một tiếng động sắc lạnh.
Gương mặt cô ta tái đi trong một khoảnh khắc. Công ty con ở Singapore là bí mật tuyệt mật chỉ có cô ta và Từ Phong biết, dùng để tẩu tán tài sản và nhận bằng sáng chế trước khi Từ Phong đâm đơn ly hôn tôi.
“Hạ… Hạ Lan, sao cậu lại biết chuyện công ty ở Singapore?” Tô Thùy gượng cười hỏi, giọng nói bắt đầu có chút run rẩy.
Tôi nghiêng đầu nhìn cô ta, đôi mắt đen tuyền trong vắt không một gợn đục: “Thì Từ Phong nói với tớ mà. Anh ấy bảo đó là món quà bất ngờ anh ấy dành cho tớ nhân kỷ niệm tám năm ngày cưới. Đúng không anh?”
Từ Phong khựng lại một giây, nhưng trước viễn cảnh hàng trăm triệu USD sắp rơi vào tay, anh ta lập tức gật đầu lia lịa: “Đúng… đúng thế em! Anh muốn dành cho em một sự bất ngờ!”
“Tuyệt vời quá,” Tôi mỉm cười, nâng ly rượu vang đỏ lên. “Nào, chúng ta hãy cùng nâng ly chúc mừng cho… ‘sự bất ngờ’ sắp tới nhé.”
Chương 3: Mạng Lưới Siết Chặt
Sau bữa tối, Tô Thùy ra về với tâm trạng vừa hớn hở vừa có chút băn khoăn.
Từ Phong hào hứng bước vào phòng làm việc, lập tức bật máy tính lên để kiểm tra các điều khoản hợp đồng chuyển nhượng mà tôi vừa gửi qua email cho anh ta. Anh ta hoàn toàn không hay biết rằng, mỗi một dòng chữ trong bản hợp đồng đó đã được nhóm luật sư hàng đầu thành phố Giang Đông biên soạn tỉ mỉ trong suốt một tháng qua.
Sáng hôm sau, tại trụ sở Tập đoàn Dược phẩm Từ Thị.
Từ Phong triệu tập cuộc họp cổ đông khẩn cấp. Anh ta tự tin đứng trên bục phát biểu, trình chiếu bản dự thảo chuyển nhượng bằng sáng chế sinh học từ Viện Nghiên cứu Hạ Thị (đơn vị do gia tộc tôi sáng lập).
“Thưa các cổ đông!” Giọng Từ Phong vang dội khắp phòng họp lớn. “Chỉ cần tuần sau chúng ta hoàn tất việc ký kết và chuyển tiền ứng trước năm mươi triệu tệ vào tài khoản đảm bảo tại Công ty Tài chính Quốc tế Thần Châu — do cô Tô Thùy làm đại diện — chúng ta sẽ nắm trọn vẹn quyền sản xuất hợp chất này trên toàn cầu!”
Các cổ đông lâu năm gật đù tán thưởng. Họ không hề biết rằng, Công ty Tài chính Thần Châu chính là chiếc vỏ bọc mà Tô Thùy và Từ Phong dựng lên để nuốt trọn năm mươi triệu tệ đó.
Cùng lúc đó, tại một quán cà phê kín đáo cách trụ sở Từ Thị không xa.
Tôi ngồi đối diện với ông Lý — Trưởng Cục Cảnh sát Môi trường và Sở Hữu Trí Tuệ thành phố Giang Đông, cùng ông Vương — Giám đốc Ngân hàng Quốc gia chi nhánh phía Nam.
“Cô Hạ,” Ông Lý đẩy tệp tài liệu về phía tôi. “Theo đúng như những gì cô tố giác, chúng tôi đã theo dõi dòng tiền ẩn của Từ Phong và Tô Thùy. Công ty Thần Châu ở Singapore thực chất là một công ty rác, có dấu hiệu rửa tiền và tẩu tán tài sản quy mô lớn.”
“Cảm ơn ông Lý,” Tôi bình thản nhấp một ngụm cà phê. “Bản hợp đồng mà Từ Phong chuẩn bị ký vào tuần sau có chứa một điều khoản đặc biệt: Nếu hợp chất sinh học bị phát hiện có chứa thành phần cấm hoặc vi phạm quy định an toàn quốc gia trong quá trình chuyển nhượng tài chính, toàn bộ người đại diện pháp luật và bên tiếp nhận dòng tiền sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự tối cao.”
Ông Vương ngạc nhiên nhìn tôi: “Cô Hạ, hợp chất của cô… có vấn đề sao?”
Tôi mỉm cười, ánh mắt lóe lên một tia sáng bí hiểm: “Hợp chất của tôi hoàn toàn tinh khiết. Nhưng mẫu thử nghiệm mà Từ Phong lén ăn cắp từ két sắt phòng thí nghiệm của tôi tối qua… thì không.”
Ba ngày trước, tôi đã cố tình để lộ mật mã két sắt tại nhà cho Từ Phong thấy. Trong két sắt đó, tôi đặt một tệp hồ sơ giả định và một lọ mẫu thử có chứa vi sinh vật biến đổi gen chưa qua kiểm định của Bộ Y tế — loại chất bị nghiêm cấm lưu hành và mua bán dưới mọi hình thức.
Từ Phong, vì quá tham lam và muốn tự mình kiểm tra mẫu thử trước khi chuyển sang Singapore, chắc chắn sẽ mang nó đi xét nghiệm ngầm và đưa vào hồ sơ kỹ thuật của Công ty Thần Châu.
Bẫy đã giăng sẵn. Con thú dữ tham lam chỉ chờ ngày tự chui đầu vào lưới.
Chương 4: Đêm Tiệc Thảm Họa
Tối thứ Sáu. Khách sạn sang trọng bậc nhất Giang Đông rực rỡ ánh đèn.
Đêm nay là Lễ Ký kết Hợp tác Chiến lược và Chuyển giao Bằng sáng chế giữa Viện Nghiên cứu Hạ Thị, Tập đoàn Từ Thị và Công ty Tài chính Thần Châu. Giới truyền thông, các phóng viên kinh tế và những nhân vật máu mặt trong ngành dược phẩm đều có mặt đông đủ.
Từ Phong mặc bộ suit đắt tiền nhất, gương mặt rạng rỡ niềm kiêu hãnh. Đứng bên cạnh anh ta là Tô Thùy trong bộ đầm dạ hội màu đỏ rực rỡ, đeo sợi dây chuyền kim cương mà Từ Phong đã dùng tiền quỹ công ty mua tặng cô ta tuần trước.
Tôi xuất hiện trong bộ váy dạ hội màu đen tuyền sang trọng, tóc búi cao, khí chất thanh cao và lạnh lùng như một nữ vương.
“Hạ Lan!” Từ Phong vội vã tiến lại gần, thì thầm vào tai tôi. “Mọi thứ đã sẵn sàng rồi. Tiền ứng trước năm mươi triệu tệ đã được chuyển vào tài khoản đảm bảo của Thần Châu. Em mau lên bục ký tên đi!”
Tô Thùy cũng mỉm cười ngọt ngào, tiến lại nắm lấy tay tôi: “Hạ Lan à, hôm nay là ngày trọng đại của hai vợ chồng cậu, tớ thật sự vinh dự khi được làm người đại diện tài chính cho dự án này.”
Tôi nhìn hai người họ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười rực rỡ nhất từ trước đến nay: “Được chứ. Chúng ta cùng lên bục nhé.”
Ba chúng tôi đứng trước ống kính của hàng trăm phóng viên. Đèn flash bấm liên tục tách… tách…
Từ Phong cầm cây bút máy đắt tiền, dứt khoát đặt chữ ký của mình xuống bản hợp đồng. Tô Thùy cũng hớn hở đóng dấu đại diện Công ty Thần Châu.
Khi bản hợp đồng được đẩy đến trước mặt tôi, tôi cầm cây bút lên. Nhưng thay vì ký tên, tôi thong thả đóng nắp bút lại, đặt nhẹ chiếc máy tính bảng của mình lên bàn ký kết.
Từ Phong biến sắc: “Hạ Lan? Em làm cái gì thế?! Ký nhanh lên chứ!”
Tôi không trả lời anh ta. Ngón tay tôi lướt nhẹ trên màn hình máy tính bảng.
Xoạc!
Toàn bộ màn hình LED khổng lồ phía sau sân khấu — vốn dĩ dùng để trình chiếu video giới thiệu dự án — đột ngột thay đổi!
Hình ảnh hiện lên không phải là vắc-xin hay hợp chất sinh học, mà là đoạn video sắc nét ghi lại cảnh Từ Phong và Tô Thùy ôm hôn nhau cuồng nhiệt trong phòng làm việc, kèm theo toàn bộ đoạn ghi âm kế hoạch rút ruột năm mươi triệu tệ và âm mưu khiến tôi “trắng tay” hoặc “gặp tai nạn”!
Toàn bộ hội trường vỡ òa trong sự kinh hoàng!
“Trời ơi! Đó chẳng phải là Giám đốc Từ và cô Tô Thùy sao?!” “Họ ngoại tình với nhau! Lại còn âm mưu chiếm đoạt tài sản của vợ nữa!” “Bê bối lớn quá! Quay lại mau!”
Tiếng xầm xì gào thét vang lên khắp nơi, đèn flash của giới truyền thông chớp liên tục như bão tuyết hướng thẳng vào gương mặt của Từ Phong và Tô Thùy!
“Tắt đi! Mau tắt cái màn hình đó đi!” Từ Phong gào lên như một con thú điên hốt hoảng lao về phía bảng điều khiển.
Tô Thùy mặt cắt không còn một giọt máu, hai tay ôm lấy mặt gục sụp xuống sàn nhà: “Không… không phải như thế! Đây là giả! Có người dàn dựng!”
Tôi đứng yên trên bục cao, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hai kẻ đang hoảng loạn như những con chuột sa bẫy.
“Từ Phong, Tô Thùy,” Tôi cất giọng thong thả, âm thanh qua micro truyền đi khắp hội trường lớn. “Món quà này… hai người có thích không?”
Chương 5: Cái Kết Không Kìp Trở Tay
“Hạ Lan! Em điên rồi sao?!” Từ Phong lao lại gần tôi, hai mắt đỏ ngầu, giơ tay định chộp lấy cổ áo tôi. “Em dám gài bẫy anh?! Anh là chồng em đấy!”
Rầm!
Cánh cửa đôi bằng gỗ gụ của hội trường bị đẩy văng ra!
Hơn chục cảnh sát thuộc Cục Cảnh sát Môi trường, Cục Cảnh sát Kinh tế và đại diện Viện Kiểm sát Nhân dân thành phố Giang Đông bước vào, phong tỏa toàn bộ lối ra vào.
Trưởng Cục Cảnh sát Lý bước lên bục sân khấu, giơ ra bản lệnh bắt giữ có dấu đỏ tươi:
“Từ Phong, Tô Thùy! Hai người bị bắt vì các hành vi: Tẩu tán tài sản tập đoàn, Buôn bán và lưu hành chất sinh học biến đổi gen thuộc danh mục cấm của Bộ Y tế, và Gian lận tài chính quốc tế nghiêm trọng!”
“Cái gì?!” Từ Phong rụng rời chân tay, lùi lại mấy bước. “Chất cấm gì chứ?! Tôi chỉ mua bằng sáng chế thôi mà!”
Luật sư của tôi bước lên, lạnh lùng giải thích: “Mẫu thử mà ông Từ lén ăn cắp từ két sắt của cô Hạ Lan để đưa vào hồ sơ kỹ thuật của Công ty Thần Châu là chất sinh học cấm cấp độ 3. Việc ông tự ý chuyển giao chất này cho công ty nước ngoài do Tô Thùy đại diện đã cấu thành tội phạm an ninh sinh học quốc gia. Tiền ứng trước năm mươi triệu tệ mà ông vừa chuyển vào tài khoản Thần Châu đã bị Ngân hàng Quốc gia phong tỏa hoàn toàn.”
Tô Thùy nghe đến đây thì hoàn toàn suy sụp. Cô ta bò lại gần chân tôi, điên cuồng dập đầu van xin, nước mắt làm lem luốc lớp trang điểm đắt tiền:
“Hạ Lan! Tớ sai rồi! Tớ bị Từ Phong quyến rũ! Là anh ta ép tớ làm! Tớ là bạn thân của cậu mà, cậu tha cho tớ một lần này thôi! Tớ không muốn đi tù đâu!”
Tôi cúi xuống, nhìn cô ta bằng ánh mắt ghê tởm, nhẹ nhàng rút tà áo sườn xám ra khỏi bàn tay run rẩy của cô ta:
“Thùy Thùy à, khi cậu nằm trên giường của chồng tớ, khi cậu cùng anh ta lập kế hoạch hãm hại tớ… cậu có nhớ mình là bạn thân của tớ không?”
Nói rồi, tôi quay sang nhìn Từ Phong. Người đàn ông từng tự hào về sự thông minh và quyền lực của mình giờ đây đang bị hai nhân viên cảnh sát khóa chặt tay bằng chiếc còng số tám sáng quắc.
“Hạ Lan… xin em…” Từ Phong khàn giọng van xin, những giọt nước mắt hối hận muộn màng rơi xuống. “Anh biết lỗi rồi… anh sẽ sang tên toàn bộ cổ phần Từ Thị cho em… em cứu anh với…”
“Cổ phần Từ Thị sao?” Tôi mỉm cười nhếch môi. “Anh không biết sao? Sáng nay, Hội đồng Quản trị Từ Thị đã họp khẩn cấp. Do bê bối tài chính của anh bị phanh phui, cổ phiếu Từ Thị đã chạm sàn. Gia tộc họ Hạ của tôi đã thu mua lại 51% cổ phần với giá rẻ mạc. Bây giờ… tôi mới chính là Chủ tịch thực sự của Từ Thị.”
Từ Phong trợn ngược hai mắt, gục sụp xuống sàn nhà như một cái xác không hồn. Anh ta không chỉ mất đi sự nghiệp, gia tài, quyền lực, mà còn đối mặt với án phạt tù ít nhất 15 năm cho những tội lỗi do chính sự tham lam của mình gây ra.
Cảnh sát giải Từ Phong và Tô Thùy đi qua thảm đỏ trong tiếng la ó, chửi rủa và những ống kính máy ảnh chớp nháy liên tục của giới truyền thông.
Bối cảnh hỗn loạn và nhục nhã đó chính là bản án cay đắng nhất dành cho hai kẻ phản bội.
Tôi bước ra khỏi khách sạn.
Đêm Giang Đông rực rỡ ánh đèn. Làn gió thu mát rượi thổi qua tà áo đen của tôi, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa dạ lý hương.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm mênh mông. Cơn bão lớn nhất cuộc đời tôi đã vĩnh viễn đi qua. Không cần gào khóc, không cần đánh ghen, tôi đã tự tay đòi lại tất cả những gì thuộc về mình, tống những kẻ độc hại vào nơi chúng xứng đáng thuộc về.
Từ hôm nay, cuộc đời tôi sẽ bắt đầu một chương mới — kiêu hãnh, tự do và hoàn toàn làm chủ vận mệnh của chính mình.