Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
“Chồng chị đang đi dự tiệc cùng em này. Chị cứ ở nhà một mình vui vẻ nhé!” ,8 giờ tối, ngay trước giờ khai tiệc mừng thọ bố chồng tôi, cô nhân tì//nh gửi thẳng cho tôi một bức ảnh đầy khiêu khích. Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã nổi giận.
Nhưng lần này, tôi chỉ nhìn bức ảnh vài giây rồi mỉm cười. Tôi bình thản chỉnh lại váy áo, cầm túi xách và bước lên xe.
Chương 1: Bức Ảnh Lúc Tám Giờ Tối
Chiếc màn hình điện thoại lóe sáng giữa căn phòng trang điểm rộng lớn của biệt thự họ Thẩm.
Tin nhắn gửi đến từ một số máy lạ, kèm theo bức ảnh chụp góc nghiêng sắc nét. Trong ảnh, Thẩm Triết – người chồng đã chung sống với tôi năm năm – đang cúi người ghé sát tai một cô gái trẻ trung, ánh mắt đong đầy sự nuông chiều mà từ lâu ông ta không còn dành cho tôi. Cô gái trong ảnh mặc chiếc váy xẻ sâu màu đỏ rượu ôm sát cơ thể, ngón tay sơn màu đỏ tươi vắt qua bờ vai vững chãi của anh ta.
Dòng tin nhắn đi kèm ngắn gọn, đầy vẻ ngạo mạn của một kẻ chiến thắng:
“Chồng chị đang đi dự tiệc cùng em này. Chị cứ ở nhà một mình vui vẻ nhé!”
8 giờ tối, ngay trước giờ khai tiệc mừng thọ bảy mươi tuổi của bố chồng tôi – Thẩm Lão gia tử, đại cổ đông sáng lập Tập đoàn Kiến trúc Thẩm Thị.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã nổi giận. Tôi sẽ run rẩy gọi điện gào thét, hoặc lao ngay đến bữa tiệc để bắt ghen, gieo rắc một trận náo loạn làm trò cười cho toàn bộ giới thượng lưu Giang Nam.
Nhưng lần này, tôi chỉ nhìn bức ảnh vài giây rồi mỉm cười. Tôi bình thản tháo chiếc tai nghe bluetooth, bấm nút lưu bức ảnh vào một thư mục được mã hóa cẩn thận trên đám mây, rồi tắt màn hình. Tôi đứng trước gương, chỉnh lại nếp gấp của chiếc áo sườn xám thêu chỉ bạc màu xanh saphia trang nhã, đeo vào cổ sợi dây chuyền ngọc bảo bích heirloom gia truyền, rồi cầm túi xách bước xuống cầu thang.
Bởi cô ta không hề biết rằng… bữa tiệc mừng thọ tối nay không phải là nơi tôn vinh Thẩm Triết, mà là sảnh án dành riêng cho anh ta.
Và cô ta – Cố Dao, cô trợ lý mới tuyển dụng được sáu tháng – chỉ là một con cờ trong vở kịch mà chính tôi đã kiên nhẫn đạo diễn suốt một năm qua.
Chiếc Porsche màu đen đỗ sẵn trước sảnh biệt thự. Người tài xế riêng kính cẩn mở cửa xe. Khi tôi ngồi vào ghế sau, chiếc điện thoại lại rung lên. Lần này là cuộc gọi từ Lâm Diệp – luật sư trưởng của Văn phòng Luật sư Chính Đại, đồng thời là bạn thân từ thời đại học của tôi.
“Kế hoạch vẫn tiến hành đúng tiến độ chứ, Giang Thừa?” Giọng Lâm Diệp qua đòn thoại vô cùng tỉnh táo.
Tôi nhìn ra ngoài cửa xe, ngắm nhìn những dải đèn neon lấp lánh của thành phố Giang Đông phản chiếu xuống mặt sông.
“Đúng tiến độ,” tôi đáp nhẹ nhàng. “Cố Dao vừa gửi ảnh khiêu khích. Thẩm Triết đã đưa cô ta đến sảnh tiệc của Khách sạn Quân Diệt.”
Lâm Diệp hừ lạnh một tiếng: “Đúng là ngu xuẩn. Anh ta nghĩ ông cụ Thẩm già rồi nên lú lẫn, nghĩ rằng việc bí mật chuyển nhượng cổ phần công ty con sang tên Cố Dao là thần không biết quỷ không hay. Anh ta hoàn toàn không biết toàn bộ hồ sơ kiểm toán độc lập đã nằm trên bàn làm việc của Lão gia tử từ năm giờ chiều nay.”
“Hãy để anh ta tận hưởng cảm giác giác ở trên đỉnh cao thêm vài phút nữa,” tôi tựa lưng vào ghế, mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. “Mười năm qua tôi cống hiến cho Thẩm Thị, giúp anh ta gánh vác việc điều hành từ khi công ty còn là một xưởng kiến trúc nhỏ. Anh ta tưởng tôi chỉ biết cắm mặt vào bản vẽ và quản lý nội bộ sao?”
“Giang Thừa, cậu thật sự rất nhẫn nại,” Lâm Diệp thở dài cảm thán. “Nếu là người phụ nữ khác, khi biết chồng dùng tiền quỹ gia đình mua cho nhân tình căn hộ năm mươi triệu tệ ở trung tâm thành phố, chắc đã phát điên rồi.”
“Phát điên chẳng giải quyết được gì,” tôi thong thả sửa lại găng tay ren. “Muốn trừng phạt một kẻ tham lam và bội bạc, cách tốt nhất không phải là tát vào mặt anh ta, mà là tước đoạt toàn bộ những thứ anh ta tự hào nhất: danh vọng, tiền tài, và quyền lực.”

Chương 2: Hồng Trần Chi Tiệc
Khách sạn Quân Diệt – biểu tượng của sự xa hoa tại thành phố Giang Đông.
Sảnh tiệc Bách Hợp ở tầng năm rộng hơn một ngàn mét vuông, ngập tràn ánh đèn chùm pha lê lung linh và âm thanh du dương của dàn nhạc giao hưởng. Tới dự tiệc toàn là những nhân vật tầm cỡ: các quan chức ngành xây dựng, đối tác chiến lược, các vị cổ đông lâu năm của Thẩm Thị và những người thuộc giới thượng lưu khu vực Giang Nam.
Khi tôi bước qua cánh cửa vòm mạ vàng, không khí trong sảnh tiệc đang ở đoạn cao trào.
Thẩm Triết mặc bộ suit may đo cao cấp của Ý, tay cầm ly rượu vang đỏ, đứng ở trung tâm khán phòng nói chuyện vui vẻ với các quan khách. Đứng sát bên cạnh anh ta chính là Cố Dao. Cô ta khoác tay Thẩm Triết một cách tự nhiên, liên tục mỉm cười xun xoe, gật đầu chào hỏi các phu nhân đối tác như thể cô ta mới chính là nữ chủ nhân thực sự của Thẩm gia.
Sự xuất hiện của tôi lập tức thu hút ánh nhìn của vài vị khách gần cửa.
“Kìa, chẳng phải là Thẩm phu nhân — cô Giang Thừa sao?”
“Ủa, sao cô ấy lại đi một mình? Chẳng phải Giám đốc Thẩm đang đứng cùng cô trợ lý kia sao?”
“Xì, cô không biết à? Mấy tháng nay trong giới đồn đại Thẩm Triết bị cô trợ lý trẻ trúng bùa mê thuốc xòe. Giang Thừa nhẫn nhịn lâu nay, chắc hôm nay đến để tính sổ đấy.”
Những tiếng thì thầm to nhỏ vang lên xung quanh. Cố Dao nhìn thấy tôi từ xa. Trên gương mặt xinh đẹp được trang điểm kỹ lưỡng của cô ta lóe lên sự đắc ý trần trụi. Cô ta khẽ ghé tai Thẩm Triết nói gì đó.
Thẩm Triết quay đầu lại. Khi nhìn thấy tôi, lông mày anh ta nhíu chặt lại, sự phiền phức và chán ghét hiện rõ trên gương mặt. Anh ta buông tay Cố Dao, sải bước tiến về phía tôi, giọng nói hạ thấp đầy vẻ xua đuổi:
“Giang Thừa! Sao giờ này em mới đến? Lại còn ăn mặc thế này? Em có biết hôm nay là sinh nhật tám mươi của Bố không?”
Tôi đứng yên, ánh mắt thản nhiên lướt qua gương mặt anh ta: “Em là con dâu trưởng của nhà họ Thẩm, ăn mặc trang trọng đến dự sinh nhật Bố, có gì không đúng sao?”
“Em nhìn lại em xem!” Thẩm Triết gằn giọng, hạ nhỏ âm lượng hết mức có thể. “Suốt ngày chỉ biết khoác lên người những bộ đồ cổ lỗ sĩ, mặt mũi thì lạnh như tiền. Em nhìn Cố Dao xem, cô ấy ngoại giao khéo léo, giúp anh tiếp đón bao nhiêu quan khách đại biểu. Em đến đây chỉ làm anh mất mặt!”
Cố Dao cũng thong thả bước lại gần, khoác lấy tay Thẩm Triết một lần nữa, giả vờ dịu dàng lên tiếng: “Chị Giang Thừa, chị đừng giận anh Thẩm. Anh ấy chỉ lo chị mệt mỏi thôi. Hôm nay tiệc đông người, chị cứ ra góc kia ngồi nghỉ xơi nước, việc tiếp đón khách khứa cứ để em và anh Thẩm lo liệu cho.”
Cách xưng呼 “anh Thẩm” đầy mờ ám giữa chốn đông người của cô ta như một gáo nước lạnh tạt vào mặt bất kỳ người vợ hợp pháp nào. Cố Dao nhìn tôi với ánh mắt khiêu khích, ngón tay khẽ miết nhẹ lên tay áo của Thẩm Triết.
Tôi không hề nổi giận. Tôi nhìn hai người họ, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười bí hiểm:
“Trợ lý Cố chu đáo quá. Nhưng cô chắc chắn rằng… vị trí đứng bên cạnh Thẩm Triết tối nay là của cô sao?”
Cố Dao biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tráo trở: “Chị Giang Thừa, thời đại này người ta nhìn vào năng lực và sự phù hợp. Chị ở nhà làm nội trợ quá lâu rồi, đã không còn hiểu được sự phát triển của Thẩm Thị nữa đâu.”
“Đủ rồi!” Thẩm Triết quát khẽ, vung tay cắt ngang. “Giang Thừa, em ngoan ngoãn ra ghế sau ngồi. Đừng có ở đây ăn nói xà xẻo làm ảnh hưởng đến tâm trạng của Bố. Tẹo nữa Bố ra, anh không muốn thấy em làm phiền ông!”
“Anh yên tâm,” tôi nhìn thẳng vào mắt Thẩm Triết, giọng nói nhẹ như gió thoảng. “Tẹo nữa Bố ra, người làm ông ‘ngạc nhiên’ nhất… tuyệt đối không phải là tôi.”
Chương 3: Món Quà Sinh Nhật Tám Mươi
Đúng 8 giờ 30 phút, tiếng nhạc giao hưởng dừng lại.
Cánh cửa phía sau sân khấu mở ra. Hai người gia nhân cẩn thận đẩy chiếc xe lăn đưa Thẩm Lão gia tử bước ra sảnh tiệc. Tuy phải ngồi xe lăn do chứng tai biến nhẹ năm ngoái, nhưng ánh mắt của vị lão nhân gia từng làm mưa làm gió trên thương trường vẫn sắc lẹm như dao cạo.
Toàn bộ sảnh tiệc vang lên những tiếng pháo tay chúc mừng. Thẩm Triết lập tức chớp lấy thời cơ. Anh ta chỉnh lại cà vạt, nắm tay Cố Dao bước lên bục sân khấu, giật lấy micro từ tay MC.
“Kính thưa toàn thể quý quan khách, các vị cổ đông và bạn bè thân thiết!” Thẩm Triết cất giọng hào sảng, tràn ngập sự tự tin của một kẻ đang ở đỉnh cao sự nghiệp. “Hôm nay là ngày vui lớn của Thẩm gia chúng tôi — đại thọ tám mươi tuổi của Bố tôi, Thẩm Lão gia tử!”
Những tiếng pháo tay lại vang lên. Thẩm Triết nhìn xuống phía dưới, ánh mắt lướt qua tôi đang đứng lặng lẽ ở hàng ghế thứ ba, rồi dừng lại ở gương mặt rạng rỡ của Cố Dao.
“Nhân ngày vui hôm nay,” Thẩm Triết tiếp tục, “với tư cách là Tổng Giám đốc điều hành của Thẩm Thị, tôi xin trân trọng tuyên bố hai tin vui lớn! Thứ nhất, dự án Khu đô thị Mới Bờ Sông trị giá hai tỷ tệ đã chính thức hoàn tất thủ tục pháp lý và sẽ do Công ty Phát triển Bất động sản Thịnh Phát — công ty liên kết của chúng tôi — đảm nhận thi công!”
Dưới khán phòng, vài vị cổ đông chau mày xào xạc. Công ty Thịnh Phát? Đó là một công ty mới thành lập sáu tháng trước, hoàn toàn xa lạ trong ngành.
Thẩm Triết không để ý đến những ánh mắt nghi ngờ, anh ta tiếp tục bằng giọng điệu vô cùng tự hào: “Và tin vui thứ hai, để tri ân những đóng góp to lớn của các nhân sự trẻ, tôi xin chính thức bổ nhiệm cô Cố Dao — người đứng đằng sau sự thành công của dự án Thịnh Phát — lên vị trí Phó Tổng Giám đốc phụ trách tài chính của Tập đoàn Thẩm Thị!”
Cố Dao đứng bên cạnh ưỡn ngực, nở nụ cười rạng rỡ nhất, cúi chào toàn bộ quan khách. Cô ta nhìn về phía tôi, đôi mắt tràn ngập sự khinh bỉ và chiến thắng. Cô ta nghĩ rằng, từ giây phút này trở đi, quyền lực tài chính của Thẩm Thị đã rơi vào tay cô ta, và việc gạt bỏ một người vợ “chỉ biết ở nhà” như tôi chỉ là chuyện một sớm một chiều.
“Thẩm Triết! Cậu nói xong chưa?”
Một giọng nói già nua nhưng uy nghiêm như tiếng chuông đồng vang lên từ chiếc micro đặt ở bàn danh dự.
Thẩm Lão gia tử chống gậy, chậm rãi đứng dậy từ chiếc xe lăn. Bầu không khí trong sảnh tiệc lập tức im bặt.
Thẩm Triết vội vã chạy xuống bục, cười nịnh hót: “Bố! Bố cứ ngồi nghỉ. Con đang báo cáo những thành tựu mới nhất của Thẩm Thị để mừng thọ Bố mà…”
“Thành tựu sao?” Thẩm Lão gia tử hừ lạnh một tiếng. Ánh mắt ông như hai lưỡi dao găm thẳng vào mặt con trai mình. “Cậu gọi việc tẩu tán tài sản tập đoàn sang cho nhân tình là ‘thành tựu’ sao?!”
Choang!
Một chiếc ly thủy tinh trên bàn danh dự bị ông cụ vung gậy gạt phăng xuống sàn nhà, vỡ tan tành!
Toàn bộ sảnh tiệc rơi vào sự im lặng chết chóc. Gương mặt Thẩm Triết lập tức dại đi. Cố Dao đứng trên sân khấu hoảng hốt đến mức gót giày cao gót khẽ run lên.
“Bố… Bố nói cái gì vậy?” Thẩm Triết lắp bắp, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán. “Con… con làm gì có…”
“Cậu tưởng tôi già rồi nên mắt mờ tai điếc sao?!” Thẩm Lão gia tử quát lớn. Ông xua tay. Trợ lý cá nhân của ông lập tức bước lên, bật chiếc máy chiếu lớn ở trung tâm sân khấu.
Trên màn hình khổng lồ, thay vì những hình ảnh chúc thọ thông thường, hiện ra toàn bộ sơ đồ dòng tiền bẩn và các bản hợp đồng chuyển nhượng ngầm.
Toàn bộ tài khoản của Công ty Thịnh Phát — nơi Thẩm Triết vừa tuyên bố giao dự án hai tỷ tệ — đều đứng tên Cố Dao. Hơn một trăm triệu tệ tiền quỹ nghiên cứu và phát triển của Thẩm Thị đã bị Thẩm Triết ký duyệt chuyển sang tài khoản cá nhân của Cố Dao ở nước ngoài dưới danh nghĩa “chi phí tư vấn thiết kế”.
Đặc biệt, trên màn hình còn chiếu rõ hình ảnh căn hộ cao cấp năm mươi triệu tệ và chiếc xe thể thao đắt tiền mà Thẩm Triết đã mua tặng Cố Dao tuần trước, cùng những đoạn tin nhắn mờ ám giữa hai người họ!
Các quan khách trong khán phòng vỡ òa trong sự kinh ngạc!
“Trời ơi! Thẩm Triết dám rút ruột công ty gia đình để nuôi nhân tình sao?!”
“Lại còn giao dự án hai tỷ cho một công ty vỏ bọc đứng tên cô trợ lý!”
“Đúng là điên rồ! Làm trò bẩn thỉu ngay trong tiệc sinh nhật của bố mình!”
Chương 4: Bản Án Rút Ruột Vô Hình
Gương mặt Cố Dao cắt không còn một giọt máu. Cô ta điên cuồng lắc đầu, lao xuống bục gào lên: “Không phải! Báo cáo giả! Có người vu khống tôi! Anh Thẩm, anh giải thích đi chứ?!”
Thẩm Triết lúc này toàn thân run rẩy như cành cây trước bão. Anh ta chỉ tay vào màn hình, giọng nói lạc đi: “Bố! Đây là hiểu lầm! Hồ sơ này từ đâu ra? Ai… ai đã đưa cho Bố?!”
“Là tôi.”
Một giọng nói bình thản, trong trẻo vang lên từ giữa sảnh tiệc.
Tôi thong thả bước lên thảm đỏ, từng bước đi dứt khoát và kiêu hãnh. Mọi ánh mắt trong phòng tiệc đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
“Giang Thừa?!” Thẩm Triết trợn ngược hai mắt, nhìn tôi như nhìn thấy một con quỷ. “Là em?! Em hại anh?!”
“Tôi hại anh sao?” Tôi dừng lại trước mặt Thẩm Triết, ánh mắt lạnh lẽo không một chút gợn sóng. “Thẩm Triết, anh quên mất một điều rất quan trọng. Toàn bộ hệ thống kiểm toán nội bộ và hạ tầng tài chính của Thẩm Thị… từ mười năm trước đã do một tay tôi thiết lập. Anh nghĩ dùng một vài thủ thuật kế toán gà mờ của Cố Dao là có thể qua mặt được tôi sao?”
“Chị… chị theo dõi chúng tôi?!” Cố Dao gào lên đầy căm hận.
Tôi xoay người, nhìn thẳng vào mặt Cố Dao. Tôi rút từ trong túi xách ra một chiếc máy tính bảng, bấm mở một tệp tài liệu rồi xoay màn hình về phía cô ta:
“Trợ lý Cố, cô tưởng cô là người duy nhất biết dùng đòn ‘gửi ảnh khiêu khích’ sao? Chiếc máy tính cá nhân của cô tại văn phòng, toàn bộ lịch sử giao dịch ngân hàng ngân khố, và thậm chí cả đoạn chat cô bàn mưu với Thẩm Triết về việc làm sao để ép tôi ly hôn trắng tay… tôi đã nắm trọn vẹn từ ba tháng trước rồi.”
Cố Dao ngã sụp xuống sàn nhà, ánh mắt đờ đẫn hoàn toàn sụp đổ.
Tôi quay sang Thẩm Lão gia tử, cúi đầu kính cẩn: “Bố, con xin lỗi vì đã làm hỏng buổi tiệc mừng thọ của Bố. Nhưng nếu không làm vào ngày hôm nay, trước mặt toàn bộ cổ đông và đối tác, Thẩm Triết sẽ ký bản hợp đồng chuyển nhượng cuối cùng vào ngày mai, và Thẩm Thị sẽ hoàn toàn bị rút rột.”
Thẩm Lão gia tử nhìn tôi, ánh mắt nghiêm nghị bỗng chớp nhẹ sự đau xót và thán phục. Ông gật đầu, cất giọng đanh thép:
“Con làm rất đúng, Giang Thừa! Nhà họ Thẩm bất hạnh mới có một đứa con trai súc sinh thế này, nhưng may mắn là vẫn còn một đứa con dâu như con!”
Lão gia tử quay sang nhìn toàn bộ quan khách, cất giọng tuyên bố chấn động:
“Hôm nay, trước sự chứng kiến của toàn bộ quý vị, tôi xin chính thức tuyên bố: Cách chức Tổng Giám đốc của Thẩm Triết! Tịch thu toàn bộ cổ phần và tài sản đứng tên nó trong Tập đoàn Thẩm Thị để bồi thường cho những thiệt hại do nó gây ra!”
“Bố! Đừng mà Bố!” Thẩm Triết quỳ gối bò lại gần, điên cuồng dập đầu xuống sàn gạch. “Con là con trai duy nhất của Bố mà! Bố không thể đối xử với con như thế được!”
“Cút!” Thẩm Lão gia tử vung gậy đánh mạnh vào vai Thẩm Triết. “Tôi không có đứa con trai tha hóa, vì người bẩn thỉu mà phá hoại cơ nghiệp tổ tông!”
Ngay lúc đó, cánh cửa sảnh tiệc lại mở ra một lần nữa.
Bốn vị cảnh sát mặc quân phục cùng hai đại diện của Cục Kiểm tra Tài chính bước vào. Luật sư Lâm Diệp đi ngay bên cạnh họ, tay cầm bản lệnh nộp lên trước mặt cảnh sát.
“Thẩm Triết, Cố Dao,” vị cảnh sát trưởng cất giọng lạnh lùng. “Chúng tôi nhận được đơn tố cáo kèm đầy đủ bằng chứng về việc hai người có hành vi vi phạm nghiêm trọng quy định về quản lý tài chính, tham ô tài sản tập đoàn với số tiền lên tới hơn một trăm triệu tệ. Mời hai người về đồn công an để phối hợp điều tra!”
Chiếc còng số tám sáng quắc vang lên tiếng cạch… cạch… khô khốc, lần lượt khóa chặt tay Thẩm Triết và Cố Dao trước sự chứng kiến của hàng trăm người thuộc giới thượng lưu Giang Đông.
Thẩm Triết ngẩng đầu lên, ánh mắt đong đầy sự hoảng loạn, van xin nhìn tôi: “Giang Thừa! Em cứu anh với! Anh biết sai rồi! Anh sẽ cắt đứt với Cố Dao! Chúng ta làm lại từ đầu được không em?!”
Tôi nhìn anh ta, nụ cười trên môi nhẹ hẫng như làn mây:
“Thẩm Triết, đơn ly hôn tôi đã để sẵn trên bàn làm việc của anh rồi. Anh yên tâm, toàn bộ tài sản cá nhân của anh đã bị phong tỏa, anh sẽ phải dùng chính phần đời còn lại trong tù để trả giá cho từng đồng tiền anh đã tẩu tán.”
Chương 5: Khái Hoa Trạch Tự Do
Cơn náo loạn kết thúc. Thẩm Triết và Cố Dao bị cảnh sát giải đi trong sự chỉ trỏ, khinh bỉ của toàn bộ quan khách. Buổi tiệc mừng thọ biến thành một đại hội thanh lọc bộ máy lãnh đạo của Thẩm Thị.
Ba ngày sau, tại Văn phòng Luật sư Chính Đại.
Tôi ngồi trước cửa sổ sát đất ở tầng 40, nhìn xuống dòng xe lưu thông nườm nượp trên đại lộ Giang Đông. Lâm Diệp đẩy một tệp hồ sơ hoàn chỉnh sang trước mặt tôi.
“Toàn bộ thủ tục ly hôn đã hoàn tất,” Lâm Diệp mỉm cười. “Thẩm Triết đã ký vào đơn ly hôn trong trại tạm giam. Do anh ta phạm tội tham ô nghiêm trọng và bị tịch thu tài sản, toàn bộ tài sản chung của hai vợ chồng, bao gồm căn biệt thự và 25% cổ phần cốt lõi của Thẩm Thị, đều thuộc về cậu. Cộng với việc Thẩm Lão gia tử vừa bổ nhiệm cậu lên làm Quyền Chủ tịch Hội đồng Quản trị, hiện tại cậu là người nắm giữ quyền lực tuyệt đối tại Thẩm Thị.”
Tôi cầm cây bút máy lên, dứt khoát ký tên mình vào trang cuối cùng của bản thỏa thuận ly hôn.
“Cố Dao thế nào rồi?” Tôi hỏi.
“Bị khép vào tội đồng phạm tham ô tài sản với số tiền đặc biệt lớn,” Lâm Diệp nhếch môi. “Ít nhất là mười hai năm tù. Căn hộ năm mươi triệu tệ và chiếc xe thể thao đã bị tòa án thu hồi hoàn toàn. Cô ta đang phát điên trong trại giam, ngày nào cũng gào khóc chửi rủa Thẩm Triết.”
Tôi đóng tệp hồ sơ lại. Trái tim tôi lúc này bình tĩnh đến lạ kỳ. Không có sự hả hê quá đỗi, cũng chẳng còn một chút vương vấn hay đau thương.
Mười năm thanh xuân trao nhầm cho một người đàn ông không xứng đáng, nhưng tôi đã tự tay đòi lại tất cả — cả tôn nghiêm, tài sản lẫn tương lai của chính mình.
Tôi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng. Bầu trời Giang Đông sau cơn mưa đầu mùa trở nên xanh trong vắt. Làn gió thu mát rượi thổi qua, làm tà áo sườn xám của tôi khẽ lay động.
Điện thoại trong túi rung lên. Là tin nhắn từ Thẩm Lão gia tử: “Giang Thừa, Thẩm Thị giao lại cho con. Bố tin tưởng con.”
Tôi mỉm cười, cất điện thoại vào túi xách.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí tự do đong đầy trong lồng ngực. Người phụ nữ thông minh chưa bao giờ dùng sự giận dữ để giải quyết phản bội. Khi bạn đủ tỉnh táo và mạnh mẽ, sự phản bội của kẻ khác không phải là vực sâu kết thúc, mà chính là bệ phóng để bạn bước lên một tầm cao mới — nơi bạn tự làm chủ cuộc đời mình, kiêu hãnh và hoàn toàn tự do.