Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Ngày chồng tôi bỏ mặc tôi một mình trong t/ang lễ của mẹ, anh chỉ nhắn: “Em tự lo đi, anh có việc quan trọng hơn.”… Tôi vừa thắp nén nhang cuối cùng thì mẹ chồng gọi đến ép tôi ký đơn ly hôn vì nhân tình của anh đang m/ang th/ai. Tôi quỳ trước bàn thờ mẹ, khóc đến kiệt sức, rồi lấy chiếc điện thoại cũ bà để lại và gọi cho một người khiến cả nhà chồng run sợ…

Chương 1: Nén Nhang Trong Mưa Bão Và Lời Tuyệt Tình
Căn nhà tang lễ số ba thuộc Nhà tang lễ số 1 thành phố Giang Thành chìm trong bầu không khí ảm đạm và lạnh lẽo đến thấu xương. Mùa thu năm đó, Giang Thành đón một cơn bão muộn. Mưa trút xối xả đập vào vách kính cường lực kêu rào rào, gió gầm rú qua những rặng tùng bách bên ngoài sân, giống như tiếng gào khóc thảm thiết của lòng người.
Tôi – Sở Dao – mặc bộ đồ tang màu đen, quỳ trên tấm thảm nỉ u tối. Trước mặt tôi là di ảnh của mẹ. Trong hình, bà mỉm cười dịu dàng, đôi mắt hiền từ như vẫn đang nhìn đứa con gái nhỏ mà bà từng hết lòng che chở. Làn khói hương nghi ngút tỏa ra, quyện với mùi hoa cúc trắng nồng nặc khiến cổ họng tôi đắng ngắt.
Hôm nay là lễ truy điệu của mẹ tôi. Nhưng trong căn phòng rộng lớn này, ngoài tôi và vài người bạn thân thiết thời đại học, không hề có sự xuất hiện của bất kỳ ai bên nhà chồng.
Lúc 10 giờ sáng, khi linh cữu chuẩn bị được đưa vào lò thiêu, tôi run rẩy lấy điện thoại ra bấm số của Cố Mộc Phong – người chồng đã kết hôn với tôi suốt bốn năm.
Tiếng chuông điện thoại đổ liên hồi nhưng không ai bắt máy. Đến lần thứ năm, một tiếng tít khô khốc vang lên, tiếp đó là một tin nhắn ngắn gọn trần trụi gửi tới màn hình:
“Em tự lo đi, anh có việc quan trọng hơn.”
Tôi nhìn chằm chằm vào tám chữ đó, trái tim như bị một bàn tay đá nhọn hoắt bóp nát. Việc quan trọng hơn? Hôm nay là ngày mẹ tôi nhắm mắt xuôi tay, là ngày cuối cùng tôi được nhìn thấy gương mặt bà trên đời này. Đối với một người làm chồng, còn có việc gì quan trọng hơn sự sinh tử của người thân?
Tôi chưa kịp nuốt trôi cơn nghẹn đắng nơi cổ họng thì điện thoại lại rung lên. Lần này là cuộc gọi từ mẹ chồng tôi – bà Triệu Lệ Quỷ.
Tôi bắt máy, giọng nói khản đặc vì khóc suốt hai ngày đêm: “Alo, mẹ…”
“Sở Dao à?” Giọng bà Triệu vang lên qua loa thoại, không một chút xót thương hay an ủi, chỉ tràn ngập sự trịch thượng và mất nhẫn nại. “Cung Cung nhà chúng ta bận xử lý việc lớn rồi, cô đừng có quấy rỗ nó nữa. Tiện đây tôi nói luôn, táng lễ xong thì cô ghé qua biệt thự một chuyến. Tôi đã soạn sẵn đơn ly hôn rồi, cô ký vào đi.”
Tôi sững người, bàn tay cầm điện thoại run lên bẩy hẩy: “Mẹ… Mẹ nói cái gì? Tại sao lại ly hôn?”
Bà Triệu hừ lạnh một tiếng, âm thanh chua chát vang vọng qua đường truyền: “Tại sao à? Cô kết hôn với Mộc Phong bốn năm mà cái bụng chẳng có động tĩnh gì, ra ngoài thì làm cái nghề họa sĩ tự do chẳng kiếm ra bao nhiêu tiền, làm sao xứng với vị trí Thiếu phu nhân nhà họ Cố? Báo cho cô một tin mừng, Tuyết Nhi – con gái Chủ tịch Tập đoàn Dược phẩm Lâm Thị – đã có thai với Mộc Phong rồi. Là con trai! Bác sĩ chẩn đoán là đích tôn cho nhà họ Cố chúng tôi!”
“Lâm Tuyết Nhi… có thai?” Tôi thì thầm, cảm giác toàn bộ máu trong cơ thể như đông cứng lại.
Lâm Tuyết Nhi chính là cô bạn thân từ thời cấp ba của tôi, người mà nửa năm trước tôi đã đích thân giới thiệu vào làm trợ lý thiết kế tại công ty của Cố Mộc Phong. Hóa ra, “việc quan trọng hơn” mà chồng tôi bận rộn trong ngày tang lễ của mẹ tôi, chính là ở bệnh viện chăm sóc cho người nhân tình đang mang trong mình giọt máu phản bội!
“Đúng thế!” Bà Triệu quát lên đầy uy hiếp. “Cô ngoan ngoãn ký đơn rồi nhận lấy năm trăm ngàn Nhân dân tệ bồi thường, rút khỏi Giang Thành cho êm đẹp. Đừng để đến lúc nhà họ Cố chúng tôi dùng đến biện pháp mạnh, lúc đó một xu cô cũng không có đâu!”
Tút… tút… tút…
Cuộc gọi bị ngắt đứt đoạn.
Tôi gục sụp xuống trước bàn thờ mẹ, hai tay bấu chặt vào mép bàn gỗ, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài xuống sàn gạch lạnh ngắt. Tôi khóc đến kiệt sức, khóc cho bốn năm thanh xuân trao nhầm cho một kẻ tàn nhẫn, khóc cho sự ngây thơ và cam chịu của bản thân đã biến mẹ tôi thành người chịu tổn thương.
Trước khi mất hai ngày, mẹ đã nhìn thấy bức ảnh Cố Mộc Phong ôm Lâm Tuyết Nhi trong khách sạn do một người quen gửi tới. Bà vì quá tức giận, lên cơn phát bệnh tim đột ngột mà không qua khỏi. Sự ra đi của mẹ, một nửa là do mệnh trời, nhưng một nửa chính là do sự nhẫn tâm của mẹ con nhà họ Cố!
Tôi nhìn di ảnh mẹ qua màng nước mắt mờ ả. Đột nhiên, ánh mắt tôi dừng lại ở chiếc hộp gỗ bách hương cổ kính đặt bên cạnh bát hương – vật di bảo mà mẹ tôi dặn dò phải giữ kỹ trước khi trút hơi thở cuối cùng.
Trong hộp là một chiếc điện thoại di động bàn phím bấm kiểu cũ của hãng Nokia, đã ngả màu ố vàng theo thời gian, nhưng bên trong vẫn còn giữ một thẻ SIM đặc biệt.
“Dao Dao,” tiếng thì thầm yếu ớt của mẹ trước lúc lâm chung vang vọng lại trong tâm trí tôi: “Nếu một ngày con bị dồn vào đường cùng, nếu nhà họ Cố bắt nạt con đến mức không còn lối thoát… hãy bật chiếc điện thoại này lên, gọi vào dãy số duy nhất được lưu trong đó. Người đó… sẽ đòi lại tất cả cho con.”
Tôi run rẩy mở chiếc hộp gỗ. Bàn tay dính đầy tro hương bấm mở nguồn chiếc điện thoại cũ. Màn hình đen trắng sáng lên, hiển thị một vạch sóng yếu ớt. Trong danh bạ chỉ duy nhất có một tên người được lưu bằng một ký tự đơn giản: “K”.
Tôi hít một hơi thật sâu, dằn lòng lại, nhấn nút gọi.
Chương 2: Tiếng Chuông Từ Cõi Rồng Và Sự Tráo Trở Của Nhà Họ Cố
Cuộc gọi đi phát ra những tiếng tút… tút… kéo dài trong không gian yên vắng của nhà tang lễ.
Năm giây. Mười giây.
Just khi tôi tưởng như không có ai nghe máy, đầu dây bên kia kết nối. Không hề có tiếng nhạc chờ, chỉ có một khoảng không im lặng đông đặc, tiếp đó là một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm và lạnh lẽo như vang lên từ dưới đáy vực sâu:
“Ai?”
Chỉ một từ đơn giản, nhưng áp lực vô hình xô tới khiến lồng ngực tôi phập phồng dữ dội. Tôi nắm chặt chiếc điện thoại, cất giọng run rẩy nhưng kiên định:
“Tôi là Sở Dao… con gái của Tạ Thục Vân.”
Đầu dây bên kia khựng lại trong ba giây. Bầu không khí lặng đi đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng hít thở sâu của người đối diện. Khi giọng nói đó vang lên một lần nữa, sự lạnh lẽo ban đầu đã biến mất, thay vào đó là một sự trào dâng xúc động không thể che giấu:
“Con gái của Thục Vân? Cô ấy… cô ấy dạo này thế nào?”
Nước mắt tôi lại vỡ òa, nghẹn ngào thốt ra từng chữ: “Mẹ tôi… bà vừa mới qua đời hôm nay.”
Choang!
Nơi đầu dây bên kia vang lên tiếng vỡ tan tành của tách sứ. Người đàn ông tên “K” im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi nghe thấy tiếng nghiến răng ken két đầy phẫn nộ của ông qua đòn thoại.
“Ai làm?” Người đàn ông hỏi, giọng nói lúc này giống như một lưỡi kiếm cổ tuốt khỏi bao, mang theo sát khí ngút trời.
“Nhà họ Cố ở Giang Thành… Cố Mộc Phong và mẹ hắn,” tôi nói, từng chữ như khắc vào xương tủy. “Họ ép mẹ tôi tức đến phát bệnh tim, họ bỏ mặc tang lễ của bà, và bây giờ đang ép tôi phải ly hôn trắng tay để đón nhân tình.”
“Nhà họ Cố? Cố Thị ở Giang Thành?” Người đàn ông hừ lạnh một tiếng khinh bỉ. “Một gia tộc hạng ba nhờ sự giúp đỡ ngầm của mẹ con mà phất lên, giờ lại dám cắn ngược lại chủ? Sở Dao, con đang ở đâu?”
“Tôi ở Nhà tang lễ số 1 Giang Thành.”
“Được. Đợi ta три mươi phút. Từ hôm nay, không ai trên đời này có quyền bắt nạt con gái của Kính Thiên nữa!”
Cắt đứt cuộc gọi, tôi ngơ ngác nhìn chiếc điện thoại cũ. Kính Thiên? Cái tên này nghe có vẻ xa lạ nhưng lại mang một sức nặng khủng khiếp. Trong giới kinh doanh và chính trị khu vực Đại Loan Khu, không ai là không biết đến Tập đoàn Kính Thiên – gã khổng lồ tài chính đứng sau hàng loạt các thương vụ thâu tóm xuyên quốc gia, người nắm giữ huyết mạch kinh tế của toàn bộ khu vực phía Nam.
Hóa ra, thân thế của mẹ tôi… không hề đơn giản như những gì bà vẫn thể hiện suốt hai mươi năm qua.
40 phút sau, tại căn biệt thự sang trọng của nhà họ Cố nằm ở khu đô thị Nam Sơn.
Tôi mặc nguyên bộ đồ tang, tay cầm chiếc hộp di ảnh của mẹ, bước qua cánh cửa biệt thự. Trong phòng khách lớn, không khí vô cùng huyên náo và vui vẻ.
Bà Triệu Lệ Quỷ đang cười hớn hở, tay cầm một chiếc vòng ngọc bích đắt tiền đeo vào tay Lâm Tuyết Nhi. Cố Mộc Phong ngồi bên cạnh, một tay ôm eo Lâm Tuyết Nhi, gương mặt ngập tràn sự tự hào và chiều chuộng.
“Ôi chao, Tuyết Nhi à, con mang thai cháu đích tôn cho nhà họ Cố, đúng là phúc đức ba đời của gia đình mẹ!” Bà Triệu xoa xoa cái bụng chưa mấy nhô lên của Lâm Tuyết Nhi. “Không như cái đứa xui xẻo kia, bốn năm trời chẳng đẻ nổi một quả trứng, lại còn mang cái điềm gạt dớp mẹ chết về nhà này!”
“Mẹ à, đừng nhắc đến cô ta nữa,” Lâm Tuyết Nhi nũng nịu dính vào người Cố Mộc Phong. “Hôm nay em hơi mệt, anh Mộc Phong hứa sẽ đưa em đi chọn nhẫn cưới ở cửa hàng Cartier mà.”
Cố Mộc Phong mỉm cười dịu dàng: “Được, chỉ cần em thích, anh sẽ mua hết cho em.”
“Cạch.”
Tôi đẩy cửa bước vào. Tiếng bước chân nhẹ hẫng của tôi làm gián đoạn bầu không khí gia đình đầm ấm giả tạo đó.
Nhìn thấy tôi trong bộ đồ tang đen đúa, gương mặt bà Triệu lập tức sa sầm xuống. Bà ta đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt tôi quát lớn:
“Sở Dao! Cô xô xộc vào đây làm cái gì?! Mang cái bộ dạng xui xẻo này về đây định ám nhà họ Cố chúng tôi đấy à? Đơn ly hôn đâu? Ký xong chưa?!”
Cố Mộc Phong cũng cau mày, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập sự chán ghét: “Sở Dao, em có biết lịch sự không? Hôm nay Tuyết Nhi mệt, em mang bộ đồ tang này về đây làm cô ấy hoảng sợ thì sao? Mau cút ra ngoài!”
Chương 3: Ván Cờ Lật Ngửa Và Sự Xuất Hiện Của Huyền Thoại
Tôi nhìn ba con người trước mặt – một bà mẹ chồng tham lam tráo trở, một gã chồng bội bạc giả tạo, và một cô bạn thân tâm xà hợm hỉnh.
Tôi không giận dữ, không gào khóc như họ tưởng tượng. Tôi thong thả bước lại gần bàn trà, đặt di ảnh của mẹ tôi lên chính giữa chiếc bàn kính xa xỉ.
“Sở Dao! Cô điên rồi à?!” Bà Triệu gào lên, lao tới định giật lấy di ảnh của mẹ tôi. “Cô dám đặt hình người chết lên bàn nhà tôi?!”
“Bà thử động vào xem,” Tôi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng tuyết trên đỉnh núi nhìn xoáy vào bà Triệu. Ánh nhìn ấy chứa đựng một sự uy hiếp mãnh liệt khiến bà ta khựng lại giữa chừng, toàn thân bất giác run lên.
Cố Mộc Phong tức giận đứng dậy: “Sở Dao! Rốt cuộc em muốn cái gì? Tôi đã bảo bồi thường cho em năm trăm ngàn rồi, em đừng có tham lam mà làm loạn lên ở đây!”
“Năm trăm ngàn?” Tôi bật cười chua chát. “Cố Mộc Phong, bốn năm trước khi anh khởi nghiệp, ai là người đã thức trắng hàng trăm đêm vẽ bản thiết kế cho anh? Ai là người đã mang năm triệu tiền tiết kiệm của mẹ tôi về cho anh làm vốn lưu động? Bây giờ công ty lên sàn, anh dùng năm trăm ngàn để đuổi tôi đi sao?”
Lâm Tuyết Nhi nhếch môi cười khinh bỉ, vuốt ve chiếc nhẫn kim cương trên tay: “Chị Sở Dao à, thời đại này nói chuyện bằng năng lực chứ ai nói chuyện bằng quá khứ? Chị chỉ là một cô gái nghèo không có gia thế, làm sao giúp anh Mộc Phong mở rộng quy mô được? Còn em, bố em là Chủ tịch Dược phẩm Lâm Thị, có thể mang lại cho anh ấy dự án hàng trăm triệu. Chị biết điều thì ký đơn ly hôn đi, đừng làm phiền hạnh phúc của chúng em nữa.”
“Đúng đấy!” Bà Triệu bồi thêm. “Nhà họ Cố chúng tôi hiện nay là gia tộc có tiếng ở Giang Thành, sắp tới còn được tham gia vào dự án quy hoạch khu đô thị mới của Tập đoàn Kính Thiên. Loại người xuất thân từ đáy xã hội như cô, không có cửa đứng ở đây!”
Tôi nhìn họ, nụ cười trên môi càng thêm mỉa mai: “Các người tự hào về cái gọi là gia thế và dự án Kính Thiên đó lắm sao?”
“Thế thì sao? Đồ nghèo hèn như cô thì biết cái gì về Kính Thiên?” Cố Mộc Phong khinh khỉnh rút ra từ trong cặp một bản hợp đồng. “Đây là bản thỏa thuận hợp tác bước đầu mà tôi phải tốn bao công sức mới xin được từ đại diện Kính Thiên. Chỉ cần ký xong dự án này, Cố Thị sẽ bước vào hàng ngũ gia tộc triệu đô! Cô lấy cái gì ra so sánh?”
Rầm!
Đúng lúc đó, cánh cổng sắt nặng nề ngoài sân biệt thự bị một lực lượng khổng lồ húc văng ra!
Tiếng động cơ gầm hú xé tan bầu không khí oi nồng. Bảy chiếc xe Mercedes-Maybach màu đen tuyền nối đuôi nhau lao thẳng vào khoảng sân rộng của biệt thự nhà họ Cố. Dàn vệ sĩ mặc vest đen cao lớn lập tức tràn ra, bao vây toàn bộ khuôn viên.
Bà Triệu hoảng hốt: “Cái… cái gì thế này?! Kẻ nào dám xông vào nhà họ Cố?!”
Cố Mộc Phong cũng tái mặt, vội vã chạy ra cửa.
Cánh cửa chiếc Maybach đi đầu chậm rãi mở ra. Một người đàn ông trung niên bước xuống. Ông mặc bộ suit thủ công màu xám tro, mái tóc điểm bạc được chải chuốt gọn gàng, phong thái uy nghiêm lẫm lẫm, mỗi một bước đi đều tỏa ra khí chất của một kẻ trị vì ở đỉnh cao quyền lực.
Đi ngay sau ông là sáu trợ lý cao cấp và Luật sư trưởng của Tập đoàn Kính Thiên.
Nhìn thấy gương mặt người đàn ông trung niên, Cố Mộc Phong như bị sét đánh ngang tai, hai mắt trợn ngược, toàn thân run rẩy không kiểm soát được. Anh ta vội vã cúi gập người 90 độ, giọng nói dồn dập sự nịnh hót và sợ hãi:
“Chủ… Chủ tịch Lăng! Lăng Kính Thiên ngài! Sao… sao ngài lại đích thân đến căn biệt thự nhỏ bé của chúng con thế này? Thật là vinh hạnh lớn nhất của nhà họ Cố chúng con!”
Bà Triệu và Lâm Tuyết Nhi nghe thấy cái tên “Lăng Kính Thiên” thì ngẩn người, rồi lập tức lộ vẻ mừng rỡ tột cùng.
“Trời ơi! Là Chủ tịch Tập đoàn Kính Thiên sao?!” Bà Triệu vội vã chỉnh lại áo quần, đồn đả chạy ra nghênh đón. “Chủ tịch Lăng! Ngài đến để ký hợp đồng với Mộc Phong nhà chúng tôi đúng không? Ôi, ngài chu đáo quá, lại còn đích thân tới tận nhà!”
Tuy nhiên, Lăng Kính Thiên hoàn toàn phớt lờ sự đón tiếp nồng nhiệt của nhà họ Cố. Ánh mắt sắc như chớp của ông quét qua sân, rồi dừng lại ở bóng dáng gầy gộc đang đứng trong phòng khách của tôi.
Đôi mắt người đàn ông quyền lực ấy bỗng trở nên đỏ ngầu, đong đầy sự đau xót và ân hận.
Ông chậm rãi bước qua Cố Mộc Phong, bước qua bà Triệu, tiến thẳng vào phòng khách. Trước ánh mắt bàng hoàng của toàn bộ người nhà họ Cố, Lăng Kính Thiên dừng lại trước mặt tôi, gạt bỏ toàn bộ sự kiêu ngạo của một vị tỷ phú, khẽ cúi đầu xuống:
“Dao Dao… Ta đến muộn rồi. Để con phải chịu tủi thân rồi.”
Chương 4: Bóc Tách Sự Thật Và Sự Sụp Đổ Của Kẻ Phản Bội
Cả phòng khách nhà họ Cố rơi vào một khoảng không im lặng đông đặc.
Cố Mộc Phong đứng chết trân tại chỗ, hai mắt trợn to như muốn lọt ra ngoài. Cổ họng anh ta phát ra những tiếng “ặc… ặc…” không thành tiếng. Lâm Tuyết Nhi đánh rơi chiếc nhẫn kim cương xuống sàn gạch, gương mặt trang điểm son phấn đắt tiền trong phút chốc tái dại không còn một giọt máu.
“Chủ… Chủ tịch Lăng…” Cố Mộc Phong run rẩy bước lại gần, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng. “Ngài… ngài nhận nhầm người rồi đúng không? Cô ta… cô ta chỉ là Sở Dao, một đứa con gái nghèo không cha, mẹ cô ta chỉ là một bà già dạy học bình thường…”
Bốp!
Một tiếng tát đanh thép vang lên!
Trợ lý trưởng của Lăng Kính Thiên bước lên, vung tay tát thẳng vào mặt Cố Mộc Phong khiến anh ta lảo đảo ngã sụp xuống sàn nhà.
“Câm miệng!” Trợ lý quát lên đầy uy nghiêm. “Tên tiểu nhân vô ơn! Cậu có biết người trước mặt cậu là ai không? Bà Tạ Thục Vân – mẹ của tiểu thư Sở Dao – chính là em gái ruột duy nhất của Chủ tịch Lăng Kính Thiên! Là Đại tiểu thư đích thực của gia tộc họ Lăng!”
Một tiếng ồ lớn vang lên như bom nổ trong tâm trí người nhà họ Cố.
Bà Triệu Lệ Quỷ lảo đảo lùi lại, hai tay ôm lấy đầu, gào lên trong sự tin: “Không thể nào! Không thể nào! Tạ Thục Vân sao lại là người nhà họ Lăng được?! Bà ta rõ ràng chỉ là…”
“Mười hai năm trước,” Lăng Kính Thiên cất giọng trầm hùng, từng chữ đập mạnh vào lòng người nhà họ Cố như những đòn giáng ngàn cân. “Em gái ta vì cãi lời gia tộc, chấp nhận từ bỏ thân phận tiểu thư để gạt bỏ phù hoa, sống một cuộc sống bình dị. Nhưng trong suốt mười hai năm qua, mọi dự án, mọi hợp đồng mà Cố Thị các người nhận được từ ngoại vi… các người có biết tại sao một công ty nhỏ bé như các người lại có thể thuận lợi có được không? Chính là do em gái ta âm thầm đứng sau bảo vệ!”
Tôi ngước nhìn Lăng Kính Thiên, nước mắt trào ra. Hóa ra là như vậy. Hóa ra sự phát triển thần tốc của Cố Mộc Phong bốn năm qua không phải hoàn toàn do tài năng của anh ta, mà là nhờ bóng lưng âm thầm chở che của mẹ tôi! Mẹ vì thương tôi, thương đứa con rể mà tôi chọn, nên đã lặng lẽ dùng tầm ảnh hưởng của gia tộc để nâng đỡ nhà họ Cố!
Vậy mà… bọn họ đã trả lại cho mẹ tôi cái gì? Một sự phản bội hèn hạ, và một cái chết trong sự tức giận!
Cố Mộc Phong ngẩng đầu lên, nhìn tôi bằng ánh mắt hoảng sợ đến tột cùng. Anh ta bò lại gần chân tôi, điên cuồng dập đầu xuống sàn gạch bốp bốp:
“Dao Dao! Anh sai rồi! Anh là con heo, anh không có mắt! Anh bị cô ta quyến rũ!” Cố Mộc Phong chỉ tay vào Lâm Tuyết Nhi đang co rúm ở góc tường. “Là Lâm Tuyết Nhi! Cô ta chủ động leo lên giường của anh, cô ta gài bẫy anh! Dao Dao, anh chỉ yêu mình em thôi! Mẹ anh cũng bị cô ta lừa! Em tha lỗi cho anh đi!”
“Cố Mộc Phong! Anh nói cái gì đấy?!” Lâm Tuyết Nhi gào lên, điên cuồng lao vào cào cấu mặt Cố Mộc Phong. “Chẳng phải anh bảo cô ta chỉ là con mề nheo, chẳng phải anh bảo thích gia thế nhà tôi sao?! Đồ tồi!”
Hai người họ lao vào xâu xé nhau ngay trước mặt bao nhiêu người, giống như hai con thú hoang đang giành giật sự sống trong cơn tuyệt vọng.
Bà Triệu Lệ Quỷ lúc này hoàn toàn mất đi sự trịch thượng ban đầu. Bà ta quỳ gối bò đến trước mặt di ảnh của mẹ tôi, liên tục tát vào mặt mình:
“Chị Thục Vân ơi! Tôi mắt mù rồi! Tôi là kẻ ác độc! Chị sống linh thiêng tha lỗi cho mẹ con tôi! Dao Dao à, Mộc Phong nó vẫn là chồng con mà, con tha cho nó một lần này thôi!”
Tôi nhìn ba kẻ đang diễn trò quỷ kề bên chân mình, lòng lạnh lẽo không một chút gợn sóng. Sự hối hận của họ không phải vì nhận ra lỗi lầm, mà vì họ nhận ra cái giá phải trả quá đắt!
Chương 5: Bản Án Cho Kẻ Bội Bạc
“Tháo bỏ toàn bộ tư cách hợp tác của Cố Thị,” Lăng Kính Thiên lạnh lùng cất giọng, không buồn nhìn những kẻ đang quỳ dưới đất. “Trong vòng ba ngày, tôi muốn thấy Cố Thị phá sản hoàn toàn tại Giang Thành.”
Luật sư trưởng của Kính Thiên bước lên, lấy ra một tệp tài liệu: “Chủ tịch, chúng tôi đã thu thập đủ bằng chứng về việc Cố Mộc Phong gian lận thuế, chiếm đoạt tài sản cá nhân của cô Sở Dao trong thời kỳ hôn nhân, và vi phạm luật hôn nhân gia đình. Toàn bộ tài sản biệt thự, xe cộ đứng tên Cố Mộc Phong sẽ bị phong tỏa ngay lập tức để bồi thường cho cô Sở Dao.”
“Không! Đừng mà!” Cố Mộc Phong gào lên một tiếng xé lòng, gục sụp xuống sàn nhà.
Dự án triệu đô biến thành mây khói, công ty bị phá sản, bản thân đối mặt với án phạt tù và khoản nợ khổng lồ… Tất cả những vinh hoa phú quý mà anh ta dốc sức đánh đổi bằng sự phản bội, chỉ trong vòng một giờ đồng hồ đã hoàn toàn sụp đổ成 tàn tro.
Lâm Tuyết Nhi trượt dài xuống tường, chiếc bụng bầu mà cô ta từng tự hào coi là tấm vé bước vào gia môn giờ đây trở thành một sự mỉa mai cay đắng. Gia đình cô ta – Dược phẩm Lâm Thị – sau khi nghe tin Lâm Tuyết Nhi xúc phạm đứa cháu duy nhất của Kính Thiên, cũng lập tức bị cắt đứt toàn bộ chuỗi cung ứng, đối mặt với nguy cơ sụp đổ trong tuần tới.
Lăng Kính Thiên bước lại gần, nhẹ nhàng cầm lấy di ảnh của mẹ tôi từ trên bàn. Ông ôm trân trọng nó vào lòng, rồi quay sang nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng của một người người thân duy nhất còn lại trên đời:
“Dao Dao, đưa mẹ con về nhà thôi. Về nhà họ Lăng.”
Tôi gật đầu.
Tôi ôm chiếc hộp gỗ bách hương của mẹ, bước qua những kẻ đang quỳ gối van xin thảm thiết dưới sàn nhà. Không một lần ngoái đầu lại.
Cơn mưa bão ngoài trời đã ngớt từ bao giờ. Những vệt nắng thu vàng ươm bắt đầu xuyên qua những đám mây đen, rọi ánh sáng ấm áp xuống khoảng sân rộng lớn.
Tôi bước lên chiếc xe Maybach sang trọng, nhìn qua ô cửa kính thấy căn biệt thự nhà họ Cố đang bị phong tỏa. Bốn năm bi kịch và tủi nhục đã vĩnh viễn khép lại sau lưng.
Nắm chặt chiếc điện thoại cũ trong tay, tôi biết rằng mẹ ở trên cao đang mỉm cười nhìn tôi. Một chương mới trong cuộc đời tôi đã chính thức mở ra – không còn cam chịu, không còn tổn thương, chỉ có sự kiêu hãnh và bình yên của một người tự tay đòi lại công bằng cho cuộc đời mình.