Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Trong tiệc ký hợp đồng lớn nhất đời mình, chồng phát hiện cha tôi đang giao hàng gần khách sạn liền kéo ông vào nhà vệ sinh, ép thay áo rồi quát: “Thấy tôi thì coi như không quen, đừng để đối tác biết tôi có bố vợ làm shipper!” — cha đồng ý. Nhưng khi buổi ký kết bắt đầu, phía đối tác nhìn quanh rồi hỏi: “Người vừa giao hàng lúc nãy đâu? Chủ tịch chúng tôi chỉ ký khi ông ấy có mặt.”…

Tập 1: Chiếc Áo Đẫm Mồ Hôi Và Nụ Cười Của Kẻ Mới Phất
Sảnh chính của khách sạn năm sao Kim Đế tại thành phố Thâm Quyến lung linh dưới ánh đèn chùm pha lê nhập khẩu từ Ý. Bầu không khí bên trong ngập tràn hương hoa bách hợp tươi và mùi nước hoa xa xỉ của giới kinh doanh.
Đêm nay là đêm trọng đại nhất trong sự nghiệp của Lưu Hạo. Công ty truyền thông do anh ta sáng lập sau năm năm trầy trật sắp ký kết được bản hợp đồng đầu tư trị giá năm mươi triệu Nhân dân tệ với Tập đoàn Bất động sản Thịnh Thế – một gã khổng lồ tại khu vực Đại Loan Khu.
Tôi – Tô Nhược – đứng bên cạnh Lưu Hạo trong bộ váy dạ hội màu xanh ngọc bích. Tay anh ta nắm chặt lấy tay tôi, nhưng lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi cold. Nụ cười trên môi Lưu Hạo tươi rạng rỡ, nhưng đôi mắt thì liên tục đảo qua đảo lại nơi cổng chính, chờ đón sự xuất hiện của phía đối tác.
“Nhược Nhược, em chỉnh lại cà vạt cho anh xem đã thẳng chưa?” Lưu Hạo thì thầm, giọng run run vì phấn xích. “Đêm nay thành hay bại là nhờ buổi tiệc này. Chỉ cần ký xong, chúng ta sẽ mua căn biệt thự ở vịnh Thâm Quyến, em sẽ thành tổng giám đốc夫人 thực thụ, không ai còn khinh thường vợ chồng mình nữa!”
Tôi khẽ mỉm cười, vươn tay chỉnh lại nếp áo vest cho chồng: “Anh làm tốt lắm rồi. Cố lên.”
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì qua ô cửa kính cường lực lớn của sảnh tiệc, mắt tôi khựng lại.
Dưới cơn mưa ngâu rỉ rả của mùa thu Thâm Quyến, một chiếc xe máy điện giao hàng cũ kỹ, sơn tróc từng mảng màu vàng đặc trưng của hãng Meituan vừa trượt bánh dừng lại bên lề đường. Người đàn ông bước xuống mặc bộ quần áo mưa mỏng dính, lưng hơi còng, tay ôm một thùng hàng bảo ôn lớn. Khi ông tháo chiếc mũ bảo hiểm tróc sơn ra, để lộ mái tóc điểm bạc ướt đẫm mồ hôi và nước mưa, tim tôi thắt lại.
Đó là cha tôi – ông Tô Kiến Quốc.
Ông là một shipper đã ngoài sáu mươi tuổi. Mẹ tôi mất sớm, một tay ông chạy xe giao từng suất cơm, từng gói hàng để nuôi tôi ăn học hết đại học. Ngay cả khi tôi kết hôn với Lưu Hạo, ông cũng không muốn làm phiền con cái, nhất quyết tự mình kiếm sống.
Lưu Hạo cũng nhìn thấy ông. Nụ cười trên mặt anh ta trong phút chốc cứng đờ, rồi biến dạng thành một sự ghê tởm và hoảng loạn tột cùng.
“Sao… sao ông già lại ở đây?” Lưu Hạo nghiến răng, giọng hạ thấp xuống mức tối đa nhưng vẫn đanh lại vì giận dữ. “Thật là xui xẻo! Mắt mũi để đâu mà lại nhận đơn giao hàng ngay cái khách sạn này?!”
“Hạo, để em ra chào cha một tiếng…” Tôi định bước đi thì bị Lưu Hạo siết chặt cổ tay, kéo ngược trở lại.
“Em điên à?!” Ánh mắt anh ta đỏ ngầu, sặc mùi đe dọa. “Đại diện của Thịnh Thế sắp tới rồi! Em muốn tất cả quan khách và truyền thông biết Tổng giám đốc Công ty Truyền thông Tinh Diệu có một người bố vợ làm nghề shipper rẻ mạt sao? Mặt mũi tôi để đâu? Bản hợp đồng này mà đổ bể thì em gánh nổi không?”
Nói rồi, Lưu Hạo không đợi tôi phản ứng. Anh ta đảo mắt nhìn quanh, thấy cha tôi đang ôm thùng hàng bước vào sảnh phụ để giao cho bộ phận lễ tân khách sạn, liền hối hả lao tới.
Tôi vội vã đi theo.
Trong góc khuất gần nhà vệ sinh nam của tầng trệt, Lưu Hạo lôi xốc cha tôi vào bên trong, đóng sập cửa lại.
“Ơ… Hạo đấy à? Cả con Nhược nữa…” Cha tôi giật mình, chiếc mũ bảo hiểm trên tay suýt rớt xuống sàn gạch men bóng loáng. Ánh mắt ông ánh lên sự vui mừng thật thà: “Hôm nay hai đứa tổ chức tiệc ở đây à? Cha… cha đi giao ít vi cá cho bếp khách sạn, không biết hai đứa…”
“Câm miệng!” Lưu Hạo quát lên một tiếng nho nhỏ nhưng cực kỳ tàn nhẫn.
Anh ta nhìn bộ quần áo giao hàng ướt sũng, bốc mùi mồ hôi trộn lẫn mùi mưa của cha tôi bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng. Không một chút do dự, Lưu Hạo cởi phăng chiếc áo khoác gió mỏng đắt tiền mà anh ta đang mặc bên ngoài bộ vest, ném thẳng vào mặt cha tôi.
“Tháo bộ đồ rác rưởi này ra! Thay cái áo này vào ngay!” Lưu Hạo chỉ tay vào mặt ông Tô, giọng nói ngập tràn sự đe dọa: “Tôi nói cho ông biết, hôm nay là ngày quan trọng nhất đời tôi. Toàn là nhân vật tầm cỡ trong giới kinh doanh Thâm Quyến đến đây. Nếu ông còn chút tự trọng và thương con gái ông, thì thay đồ xong biến ngay lập tức!”
“Hạo! Anh làm cái trò gì đấy?!” Tôi phẫn nộ lao vào giật tay anh ta ra, nước mắt trào ra vì tủi thân và thương cha. “Đây là cha em! Anh có quyền gì đối xử với ông như thế?”
“Em câm miệng lại cho tôi!” Lưu Hạo trừng mắt nhìn tôi, bộ dạng hung tợn khác hẳn vẻ hiền lành thường ngày. “Tôi làm tất cả là vì cái gia đình này! Vì tương lai của tôi và em! Em muốn sống cả đời trong căn nhà thuê chật hẹp đó à?”
Cha tôi đứng yên đó. Bàn tay thô ráp, chà nhám vì nắng sương của ông run run cầm chiếc áo khoác sang trọng mà Lưu Hạo vừa ném tới. Bờ vai còng của ông như thấp xuống một phân. Ông nhìn tôi, rồi nhìn đứa con rể mà ông từng tự hào khoe với khắp xóm trọ.
Nụ cười khắc khổ trên gương mặt già nua tắt ngấm. Ông khẽ khàng cởi bỏ bộ quần áo shipper đồng phục, gấp lại gọn gàng rồi khoác chiếc áo của Lưu Hạo lên người.
“Được rồi… Hạo, con đừng giận.” Cha tôi cất giọng khàn đặc, cố mỉm cười dù đôi mắt đã nhòe đi: “Cha hiểu mà. Đêm nay con làm việc lớn, cha không làm mất mặt con đâu. Thấy con thì cha sẽ coi như không quen. Cha… cha đi ngay đây.”
Lưu Hạo hừ lạnh một tiếng, chỉnh lại nếp áo vest của mình, không buồn nhìn cha tôi lấy một lần, quay lưng bước thẳng ra ngoài.
Tôi đứng lại, nhìn bóng lưng gầy gộc của cha trong chiếc áo khoác rộng thùng thình, nước mắt chảy dài xuống má. Cha nắm lấy tay tôi, vỗ nhẹ vào lưng bàn tay tôi: “Nhược Nhược, quay lại tiệc đi con. Đừng làm chồng con khó xử. Cha khỏe mà, không sao đâu…”
Tập 2: Bữa Tiệc Sang Trọng Và Vị Khách Cổ Cồn Trắng
8 giờ tối, tiệc ký kết chính thức bắt đầu tại phòng đại tiệc Hoàng Gia.
Ánh đèn thắp sáng lung linh. Những tiếng ly thủy tinh va vào nhau nghe ken ké trong trẻo. Lưu Hạo khôi phục lại vẻ tự tin, lịch lãm, tay cầm ly rượu vang đỏ đắt tiền đi lại giữa các quan khách, thao thao bất tuyệt về tầm nhìn chiến lược của công ty. Nhìn vẻ mặt hân hoan của anh ta, không ai có thể ngờ rằng chỉ mười phút trước, người đàn ông này vừa chà đạp lên lòng tự trọng của cha vợ mình trong nhà vệ sinh.
Tôi ngồi ở bàn chính, đầu óc trống rỗng. Mùi thức ăn cao cấp trên bàn chỉ khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
Đúng 8 giờ 30 phút, dàn lãnh đạo của Tập đoàn Bất động sản Thịnh Thế bước vào sảnh tiệc. Đi đầu là Giám đốc Đầu tư Trương – một người đàn ông U50 sắc sảo, kế bên là hai trợ lý cao lớn. Cả khán phòng lập tức xôn xao. Lưu Hạo sáng rỡ mắt, vội vã dẫn theo tôi lao ra nghênh đón.
“Giám đốc Trương! Hoan nghênh ngài! Sự có mặt của ngài là vinh hạnh lớn nhất của Tinh Diệu chúng tôi!” Lưu Hạo cúi gập người, hai tay đưa ra định bắt tay.
Giám đốc Trương hờ hững bắt tay Lưu Hạo một cái, rồi lướt mắt nhìn quanh sảnh tiệc sang trọng. Ánh mắt ông ta không dừng lại ở những dải hoa tươi đắt tiền, cũng không đái hoài đến tập hợp đồng mạ vàng được đặt trân trọng trên bệ lễ đường.
Khuôn mặt Giám đốc Trương bỗng trở nên nghiêm nghị. Ông ta nhíu mày, quay sang hỏi người trợ lý bên cạnh: “Người vừa giao hàng lúc nãy đâu?”
Lưu Hạo ngẩn người, nụ cười trên môi khựng lại: “Hả? Giám đốc Trương… ngài nói người giao hàng nào cơ ạ?”
Giám đốc Trương không trả lời Lưu Hạo. Ông ta quét ánh mắt sắc như dao cau qua toàn bộ khách mời trong phòng, giọng nói nâng cao lên, đanh thép vang vọng khắp đại tiệc:
“Tôi hỏi, ông lão mặc áo mưa giao hàng đến đây mười phút trước hiện đang ở đâu? Chủ tịch chúng tôi đã dặn rất kỹ: Lễ ký kết đêm nay chỉ có thể bắt đầu khi ông ấy có mặt!”
Cả khán phòng trong phút chốc chìm vào khoảng lặng nghẹt thở.
Lưu Hạo đứng bàng hoàng, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán. Anh ta lắp bắp: “Giám đốc Trương… ngài… ngài có nhầm lẫn gì không? Đó… đó chỉ là một ông già giao hàng nghèo khổ thôi mà? Làm sao có thể liên quan đến bản hợp đồng năm mươi triệu này được?”
“Nhầm lẫn?” Giám đốc Trương quay lại, nhìn Lưu Hạo bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng. “Tổng giám đốc Lưu, cậu có biết người mà cậu gọi là ‘ông già giao hàng nghèo khổ’ đó là ai không?”
Lưu Hạo run rẩy nhìn sang tôi, rồi lại nhìn Giám đốc Trương, lắc đầu trống rỗng.
Giám đốc Trương hít một hơi sâu, chỉnh lại cổ áo, cất giọng rành rọt từng chữ:
“Ông ấy chính là Tô Kiến Quốc – nguyên Chủ tịch Hội đồng Quản trị sáng lập nên Tập đoàn Thịnh Thế! Và cũng là cổ đông lớn nhất đang nắm giữ 51% cổ phần của tập đoàn chúng tôi!”
Bốp!
Chiếc ly rượu vang trên tay Lưu Hạo tuột khỏi tay, rơi xuống sàn gạch men, vỡ tan tành. Rượu đỏ bắn tung tóm lên ống quần đắt tiền của anh ta, giống như những giọt máu tươi tàn nhẫn.
Toàn bộ sảnh tiệc ồ lên một tiếng kinh hoàng. Những tiếng xì xào, bàn tán bùng lên như sóng bão.
Lưu Hạo mặt cắt không còn một giọt máu. Anh ta lảo đảo lùi lại một bước, hai mắt trợn ngược nhìn Giám đốc Trương, rồi quay sang nhìn tôi như một kẻ mất trí: “Cái… cái gì? Cổ đông lớn nhất? Chủ tịch Thịnh Thế? Nhược Nhược… cha em… cha em rốt cuộc là ai?!”
Tập 3: Ván Cờ Của Người Cha Và Bản Án Cho Kẻ Tráo Trở
Tôi đứng đó, lòng đau như cắt nhưng không hề bất ngờ.
Thực ra, tôi đã biết bí mật này từ nửa năm trước. Cha tôi – ông Tô Kiến Quốc – từng là một huyền thoại trong giới kinh doanh Thâm Quyến thập niên 90. Sau khi mẹ tôi qua đời vì bệnh tật, ông suy sụp, quyết định lui về ẩn dật, giao toàn bộ việc quản lý tập đoàn cho đội ngũ quản lý chuyên nghiệp do ông đào tạo. Để trải nghiệm cuộc sống bình dị và giữ cho mình sự tỉnh táo, ông chọn công việc chạy xe giao hàng hàng ngày – một sở thích kỳ lạ nhưng giúp ông quan sát được từng nhịp đập thực tế của xã hội.
Ông chưa bao giờ tiết lộ gia thế thật cho Lưu Hạo. Ông muốn thử lòng người con rể này. Ông muốn biết, khi không có hào quang của gia tộc chống lưng, Lưu Hạo có thực sự yêu thương con gái ông, có đủ bản lĩnh và nhân cách để trở thành điểm tựa cho tôi hay không.
Và đêm nay, Lưu Hạo đã nộp một bản danh sách trả lời hoàn toàn bằng con số không tàn nhẫn.
“Cha tôi là ai, anh không phải vừa mới nói sao?” Tôi nhìn Lưu Hạo, giọng lạnh băng không một chút cảm xúc. “Anh bảo ông là thứ rác rưởi, là kẻ làm mất mặt anh cơ mà?”
Lưu Hạo hoảng loạn thực sự. Anh ta lao đến nắm lấy vai tôi, giọng van xin lạc đi: “Nhược Nhược! Em nói giỡn đúng không? Cha em làm shipper sáu năm nay mà! Làm sao ông ấy có thể là Chủ tịch Thịnh Thế được? Em mau nói với Giám đốc Trương đi! Nói đây là hiểu lầm!”
Đúng lúc đó, cánh cửa lớn của sảnh tiệc một lần nữa mở ra.
Cha tôi bước vào.
Ông không còn khoác chiếc áo gió rách rưới của Lưu Hạo, cũng không còn mặc bộ đồng phục Meituan ướt sũng. Ông khoác trên mình bộ vest thủ công màu xám tro lịch lãm, mái tóc bạc được chải chuốt gọn gàng. Đi bên cạnh ông là Luật sư trưởng của Tập đoàn Thịnh Thế và bốn vệ sĩ mặc suit đen uy nghiêm.
Thái độ và khí chất của ông lúc này hoàn toàn khác biệt – không còn là ông lão còng lưng nhẫn nhục trong nhà vệ sinh, mà là một vị đế vương thương trường đích thực, uy nghiêm và lạnh lẽo.
Giám đốc Trương cùng toàn bộ đội ngũ lãnh đạo Thịnh Thế lập tức tiến lên, cúi gập người 90 độ: “Chủ tịch Tô!”
Toàn bộ quan khách trong tiệc đồng loạt đứng dậy, ánh mắt dồn về phía ông Tô với sự kính cẩn tột cùng.
Lưu Hạo ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt. Chân anh ta mềm quỵ, ngã sụp xuống ngay trước bục lễ đường.
Cha tôi chậm rãi bước đến trước mặt Lưu Hạo. Ông cúi đầu nhìn người con rể đang co rúm dưới chân mình, ánh mắt tràn ngập sự thất vọng sâu sắc.
“Lưu Hạo,” Cha tôi cất giọng trầm thấp, uy lực vang vọng. “Sáu năm qua, tôi chứng kiến cậu từ một cậu thanh niên bàn tay trắng lập nghiệp. Tôi đã định, đêm nay, sau khi bản hợp đồng năm mươi triệu này được ký kết, tôi sẽ chính thức công khai danh tính, giao lại 20% cổ phần Thịnh Thế cho hai vợ chồng cậu làm vốn phát triển.”
Lưu Hạo nghe vậy, hai mắt dại đi, ngực phập phồng dữ dội vì hối hận. 20% cổ phần Tập đoàn Thịnh Thế – đó là con số trị giá hàng tỷ Nhân dân tệ! Một con số mà cả đời anh ta nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!
“Nhưng…” Cha tôi thở dài một tiếng, âm thanh cay đắng: “Cậu đã dùng chính tay mình đập nát cơ hội đó. Cậu khinh thường một ông già giao hàng, cậu ngạt bỏ lòng tự trọng của cha vợ mình chỉ vì một cái danh xưng hão huyền trước mặt người ngoài.”
“Cha… Cha ơi! Con sai rồi! Con là con heo, con không có mắt!” Lưu Hạo bò lại gần, điên cuồng dập đầu xuống sàn gạch, tiếng “bốp bốp” vang lên chan chát: “Con bị mờ mắt vì tiền! Con vì quá lo cho bản hợp đồng nên mới hành động ngu ngốc như thế! Con van Cha, cho con một cơ hội! Nhược Nhược, em nói giúp anh một câu đi!”
Lưu Hạo giơ tay định nắm lấy vạt váy của tôi, nhưng tôi đã lạnh lùng lùi lại một bước.
Tập 4: Tự Do Nơi Bình Yên
Cơn mưa ngoài cửa kính đã tàn, để lại những vệt nước long lanh dưới ánh đèn đường Thâm Quyến.
Tôi nhìn người đàn ông mà mình từng gắn bó suốt bốn năm qua. Hóa ra, đằng sau vỏ bọc chí khí, chăm chỉ kia lại là một tâm hồn mục nát, tham lam và tráo trở. Nếu đêm nay cha tôi thực sự chỉ là một ông lão shipper nghèo khổ, liệu cuộc đời tôi và cha sẽ bị anh ta chà đạp đến mức nào trong những ngày tháng sau này?
“Lưu Hạo,” Tôi rút từ trong túi xách ra một tờ giấy đã được chuẩn bị từ chiều – đơn xin ly hôn. “Tôi đã ký tên sẵn vào đây rồi. Anh ký đi.”
Lưu Hạo run rẩy nhìn tờ đơn, mặt xám xịt như tro tàn: “Nhược Nhược… em muốn ly hôn với anh sao? Đừng mà em! Anh yêu em thật lòng mà!”
“Yêu tôi?” Tôi chua chát bật cười. “Anh yêu cái danh xưng tổng giám đốc của anh hơn. Anh yêu sự sĩ diện rẻ mạt của anh hơn! Một người đàn ông có thể sẵn sàng vứt bỏ cha của vợ mình vào nhà vệ sinh chỉ vì sợ mất mặt với đối tác, thì không xứng đáng có được tình yêu của bất kỳ ai.”
Giám đốc Trương bước lên, lạnh lùng rút tập hồ sơ hợp đồng trên bàn lại, xé nát ngay trước mặt Lưu Hạo:
“Tổng giám đốc Lưu, Tập đoàn Thịnh Thế chính thức tuyên bố chấm dứt toàn bộ mọi hợp tác với Công ty Tinh Diệu. Đồng thời, chúng tôi sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm pháp lý về các khoản nợ tín dụng mà công ty cậu đang vay thế chấp tại các ngân hàng liên kết với chúng tôi.”
Lời nói của Giám đốc Trương như bản án tử hình cuối cùng đóng đinh vào sự nghiệp của Lưu Hạo. Không có hợp đồng năm mươi triệu, lại bị Thịnh Thế công khai cấm vận, công ty Tinh Diệu của anh ta sẽ phá sản ngay trong tuần tới. Lưu Hạo nằm gục trên sàn nhà, mắt dại đi, nước mắt nham nhở hòa lẫn với rượu vang đỏ trên mặt, thảm hại không sao tả xiết.
Cha tôi nhẹ nhàng khoác tay tôi: “Đi thôi con gái. Về nhà thôi.”
Tôi gật đầu, nắm lấy bàn tay thô ráp của cha. Bàn tay ấy dẫu có vết chai sạn của những năm tháng chạy xe dưới nắng mưa, dẫu từng bị kẻ khác khinh thường, nhưng lại là bàn tay ấm áp và vững chãi nhất trên đời này.
Chúng tôi bước ra khỏi sảnh tiệc sang trọng của khách sạn Kim Đế, bỏ lại sau lưng những tiếng xì xào khinh bỉ của giới thượng lưu dành cho Lưu Hạo, bỏ lại những dối trá và phù hoa của một cuộc hôn nhân sai lầm.
Đêm Thâm Quyến thu về mát rượi. Dưới ánh đèn đường vàng ấm áp, chiếc xe ô tô sang trọng của cha đang chờ sẵn bên lề đường.
Tôi quay sang nhìn cha, khẽ mỉm cười: “Cha này, mai cha có còn đi giao hàng nữa không?”
Cha tôi bật cười, nụ cười hiền hậu, sảng khoái vạch tan những đám mây đen trong lòng tôi: “Giao chứ! Nhưng mai cha giao cho con một nhiệm vụ mới – về tập đoàn tiếp quản vị trí Giám đốc Điều hành. Con gái của Tô Kiến Quốc này, đã đến lúc phải tự tay viết nên cuộc đời mình rồi!”
Gió đêm thổi qua tóc tôi, nhẹ nhàng và tự do. Tôi biết, một chương mới trong cuộc đời tôi đã chính thức bắt đầu – một chương đời không còn dối trá, nơi giá trị thực sự của con người được đặt đúng vị trí của nó.