Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Bố mẹ tôi cho tôi của hồi môn 30 triệu (100 tỷ VNĐ), tôi lập tức mua một căn biệt thự ven biển, mẹ chồng tương lai biết được thì gào lên: đây là tiền con tr//ai tôi để dành cho tôi dưỡng già, còn phải để làm của hồi môn cho con gái tôi, cô dựa vào cái gì mà dùng!
Chương 1: Căn Biệt Thự Và Tiếng Gào Của Mẹ Chồng
Mùi biển nồng nàn quyện trong làn gió thu mát rượi thổi qua ban công tầng ba của căn biệt thự đơn lập nằm tại bờ biển thành phố Tam Á. Tôi – Lâm Nhã – đứng dựa vào lan can kính cường lực, nhẹ nhàng xoay xoay chiếc chìa khóa thông minh trên tay.
Căn biệt thự rộng hơn bốn trăm mét vuông này có giá tròn trĩnh 30 triệu Nhân dân tệ (tương đương khoảng 100 tỷ VNĐ). Đây là món quà của hồi môn mà bố mẹ tôi — chủ sở hữu chuỗi khách sạn nghỉ dưỡng hàng đầu miền Nam — đã âm thầm chuyển vào tài khoản cá nhân của tôi ngay trước ngày tôi đăng ký kết hôn với Hứa Vĩ.
Bố tôi từng nắm tay tôi dặn dò: “Nhã Nhã, con gái lấy chồng như hạt mưa rào. Bố mẹ cho con số tiền này để con tự mua một tài sản đứng tên riêng mình. Dù sau này cuộc sống hôn nhân có sóng gió thế nào, con vẫn có một chốn đi về kiêu hãnh, không phải phụ thuộc vào bất kỳ ai.”
Vừa nhận tiền, tôi lập tức hoàn tất thủ tục thanh toán và đứng tên một mình trên sổ đỏ của căn biệt thự ven biển này.
Thế nhưng, tôi chưa kịp tận hưởng cảm giác bình yên thì tiếng bước giày cao gót nộp cộp cùng tiếng cãi vã oang oang đã xé tan không gian yên tĩnh từ dưới tầng trệt.
“Trời ơi là trời! Đẹp thế này! Rộng thế này! Căn biệt thự này ít nhất cũng phải vài chục triệu tệ!”
Bà Triệu – mẹ chồng tương lai của tôi – mắt sáng rực như hai bóng đèn điện, đi quanh phòng khách thảm nhung, sờ tay vào từng chiếc bình gốm cổ và bộ sofa nhập khẩu từ Ý. Đi sau lưng bà là Hứa Hân — cô em chồng tương lai nổi tiếng đố kỵ, ham vật chất — đang liên tục bấm máy chụp ảnh cúng Facebook.
Tôi thong thả bước xuống cầu thang gỗ gụ. Hứa Vĩ — vị hôn phu của tôi — đứng ở giữa phòng khách, gương mặt có chút gượng gạo và lo lắng.
“Nhã Nhã,” Hứa Vĩ tiến lại gần tôi, nói nhỏ: “Mẹ và em gái nghe nói em mới mua nhà nên đòi đi theo anh đến xem… Em không giận chứ?”
“Không sao,” Tôi mỉm cười lịch sự. “Mẹ và em cứ tự nhiên tham quan.”
Bà Triệu hối hả lao lại gần tôi, giọng nói run rẩy vì phấn khích không giấu giếm: “Nhã Nhã! Con giỏi lắm! Nhập hộ khẩu nhà họ Hứa chúng ta đúng là phước đức mấy đời của con! Mau, con đưa sổ đỏ đây mẹ giữ hộ cho, với lại bảo công chứng viên sửa tên trên sổ đỏ thêm tên của Hứa Vĩ và em Hứa Hân vào nữa!”
Tôi khựng lại, nụ cười trên môi nhạt đi vài phần: “Mẹ, đây là tài sản riêng của con mua bằng tiền của hồi môn bố mẹ đẻ cho. Tại sao lại phải thêm tên Hứa Vĩ và Hứa Hân?”
Cánh tay đang giơ ra của bà Triệu khựng lại giữa không trung. Gương mặt bà ta lập tức sa sầm xuống, ánh mắt từ vồn vã chuyển sang hung tợn và soi môi.
“Cái gì?!” Bà Triệu chỉ thẳng ngón tay vào mặt tôi, cất giọng gào lên chói tai: “Tiền của hồi môn của cô?! Cô đừng có mà xảo ngôn! Hứa Vĩ nhà tôi làm Giám đốc dự án công ty nước ngoài, lương tháng mấy chục ngàn tệ, năm ngoái còn vừa đưa cho cô quản lý tài chính! Số tiền 30 triệu tệ này rõ ràng là tiền con trai tôi làm lụng vất vả mấy năm nay tích góp đưa cho cô giữ!”
Tôi trợn mắt nhìn bà ta, không thể tin nổi vào sự vô lý đến mức nực cười này. Hứa Vĩ làm giám đốc dự án thật, nhưng lương tháng của anh ta cao lắm cũng chỉ 40.000 tệ (khoảng 140 triệu VNĐ). Làm sao anh ta có thể tích góp được 30 triệu tệ (100 tỷ VNĐ) trong vài năm?!
Tôi quay sang nhìn Hứa Vĩ: “Hứa Vĩ, anh giải thích cho mẹ anh đi chứ?”
Hứa Vĩ cúi đầu, tránh né ánh mắt của tôi, ấp úng: “Nhã Nhã… thì… thì tiền của em cũng là tiền của anh… Sau khi kết hôn chúng ta là một mà…”

Thấy con trai úp úp mở mở, bà Triệu càng thêm đắc chí, bà ta chống tay ngang hông, nhảy đổng lên như một con gà mái chọi:
“Cô nghe thấy chưa?! Đây là tiền con trai tôi để dành cho tôi dưỡng già, còn phải để làm của hồi môn cho con gái tôi sau này gạt gẫm nhà giàu! Cô dựa vào cái gì mà tự ý dùng tiền của con trai tôi để mua biệt thự đứng tên một mình cô?! Cô đúng là loại phụ nữ tham lam, tráo trở!”
Chương 2: Mặt Dày Và Âm Mưu Chiếm Đoạt
Hứa Hân đứng bên cạnh nghe mẹ mình nói vậy thì mắt cũng sáng lên, hùa theo chửi rủa tôi:
“Đúng đấy! Chị chị em em cái gì! Chị chưa về làm dâu nhà tôi mà đã muốn cuỗm sạch tiền của anh trai tôi rồi à? Căn biệt thự này phải sang tên cho tôi! Mấy tháng nữa tôi kết hôn với bạn trai làm ở Sở Tài chính, có căn biệt thự này làm của hồi môn thì tôi mới ngẩng cao đầu ở nhà chồng được!”
Tôi nhìn ba người họ — một bà mẹ chồng tham lam tráo trở, một cô em chồng trơ trẽn, và một người chồng tương lai nhu nhược, dối trá.
Cơn giận bùng lên trong ngực, nhưng tôi cố nén lại. Tôi rút điện thoại ra, bật ứng dụng ngân hàng, mở lịch sử giao dịch chuyển khoản 30 triệu tệ rõ ràng từ tài khoản của Bố tôi (Lâm Quốc Đại) sang tài khoản của tôi, kèm theo nội dung: “Bố mẹ tặng con gái Lâm Nhã tiền của hồi môn mua nhà”.
Tôi dí thẳng màn hình vào mặt bà Triệu:
“Bà nhìn cho kỹ đi! Đây là tiền từ tài khoản của bố đẻ tôi chuyển sang! Bố tôi tên Lâm Quốc Đại! Con trai bà tích góp được 100 tỷ VNĐ sao? Anh ta đi cướp ngân hàng chắc?!”
Bà Triệu nhìn vào màn hình điện thoại, thoáng khựng lại một giây. Nhưng với bản tính tráo trở đã ngấm vào máu, bà ta lập tức bù giằng bù gào, giật lấy chiếc điện thoại của tôi ném bẹp xuống sàn nhà!
Chát!
Chiếc iPhone đời mới vỡ tan màn hình.
“Giả mạo! Cô làm photoshop để lừa tôi đúng không?!” Bà Triệu lu loa lên, nằm ăn vạ ra giữa sàn nhà gỗ gụ đắt tiền: “Trời đất ơi! Con dâu chưa cưới đã dùng tiền của con trai tôi mua nhà riêng, giờ còn làm giả giấy tờ để quỵt tài sản nhà họ Hứa! Hứa Vĩ ơi là Hứa Vĩ, sao số mày khổ thế này, rước phải con hồ ly tinh hút máu!”
Hứa Vĩ vội vã chạy lại đỡ mẹ đứng dậy, rồi quay sang nhìn tôi với vẻ mặt trách móc:
“Nhã Nhã! Em làm cái gì thế?! Mẹ anh già rồi, huyết áp cao, em không thể nhường mẹ một chút sao? Dù là tiền của bố em cho đi nữa, thì em gả cho anh, tiền của em cũng là tiền của nhà họ Hứa! Em mua nhà lớn thế này một mình ở làm sao hết? Chia cho em Hứa Hân một nửa, rồi đón mẹ về đây ở dưỡng già thì có mất mát gì của em đâu?!”
Tôi nhìn Hứa Vĩ mà cảm thấy ghê tởm tột cùng.
Đến lúc này tôi mới nhận ra bộ mặt thật của người đàn ông mà tôi đã yêu suốt ba năm qua. Anh ta không chỉ nhu nhược, mà còn có âm mưu cùng gia đình anh ta nuốt trọn tài sản của tôi! Trước đây khi yêu nhau, tôi luôn giấu kín gia thế thật của gia đình mình, chỉ nói nhà làm kinh doanh nhỏ. Có lẽ vì thế mà anh ta và gia đình anh ta tưởng tôi dễ bị bắt nạt và thao túng!
“Hứa Vĩ,” Tôi cất giọng lạnh lẽo như băng giá. “Anh nghĩ rằng anh và gia đình anh có quyền chạm vào một xu của tôi sao?”
“Lâm Nhã! Cô đừng có ngang ngược!” Hứa Hân xông lại gần tôi, chỉ tay vào mặt tôi dọa dẫm: “Hôm nay chị không ký giấy chuyển nhượng căn biệt thự này cho tôi và mẹ, thì đừng có mơ bước chân vào nhà họ Hứa! Anh trai tôi sẽ hủy hôn ngay lập tức!”
“Hủy hôn?”
Tôi nhếch môi cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ.
“Rất tốt. Tôi cũng đang định nói câu đó đây. Đơn hủy hôn này, tôi ký!”
Chương 3: Trả Đũa Kẻ Tráo Trở
Bà Triệu và Hứa Hân nghe tôi nói hủy hôn thì sững người một chút, nhưng ngay sau đó bà Triệu liền cười khẩy đắc ý:
“Hủy hôn?! Cô dọa ai thế?! Cô đã 27 tuổi rồi, bị nhà họ Hứa chúng tôi trả về thì còn ai thèm cưới loại phụ nữ qua một đời chồng như cô nữa?! Tôi cho cô ba ngày để suy nghĩ! Nếu không sang tên biệt thự cho con gái tôi và đón tôi về đây ở, thì cứ chờ mà làm gái ế cả đời đi!”
Nói xong, bà Triệu hầm hừ dắt tay Hứa Hân bước ra khỏi biệt thự. Hứa Vĩ nhìn tôi, thở dài tỏ vẻ thất vọng:
“Nhã Nhã, em quá ích kỷ. Anh cho em cơ hội xin lỗi mẹ anh đấy. Khi nào nghĩ thông suốt thì gọi cho anh.”
Nói rồi anh ta cũng quay lưng đi thẳng, để lại mình tôi đứng giữa căn biệt thự rộng lớn.
Tôi hít một hơi thật sâu. Sự đau đớn vì bị phản bội vĩnh viễn biến thành sự lạnh lùng và quyết đoán.
Ngay lập tức, tôi gọi điện cho luật sư riêng của gia đình tôi — Luật sư Trương.
“Luật sư Trương, anh giúp tôi làm ba việc: Thứ nhất, hủy bỏ toàn bộ thủ tục đặt cọc tiệc cưới tại khách sạn Hilton; Thứ hai, thu hồi lại chiếc xe Mercedes-Benz E-Class mà tôi đã cho Hứa Vĩ đứng tên mượn lái năm ngoái; Thứ ba, rà soát lại toàn bộ khoản vay 2 triệu tệ mà tôi đã cho công ty của gia đình Hứa Vĩ mượn để xoay xở vốn năm ngoái!”
Năm ngoái, khi công ty vật liệu xây dựng của bố Hứa Vĩ gặp khủng hoảng, chính tôi đã đứng ra lấy 2 triệu tệ tiền tiết kiệm của mình cho họ vay không lãi suất để cứu công ty. Khi đó vì nể tình nghĩa, tôi chỉ bắt bố Hứa Vĩ ký một giấy biên nhận tiền vay đơn giản.
Hai ngày sau.
Bà Triệu, Hứa Vĩ và Hứa Hân vẫn đang hớn hở chuẩn bị cho đám cưới của Hứa Hân. Bọn họ đinh ninh rằng tôi chỉ giận dỗi nhất thời, sớm muộn gì cũng phải hạ mình xin lỗi và dâng căn biệt thự 100 tỷ VNĐ cho bọn họ.
Thế nhưng, sự đáp trả của tôi đến nhanh hơn họ tưởng rất nhiều.
Sáng thứ Hai, Hứa Vĩ đang ngồi trong phòng làm việc tại công ty thì bất ngờ bị Giám đốc Nhân sự mời lên làm việc.
“Hứa Vĩ,” Giám đốc Nhân sự lạnh lùng đẩy một tệp tài liệu về phía anh ta. “Chủ tịch Tập đoàn nghỉ dưỡng Lâm Thị — ông Lâm Quốc Đại — vừa chính thức rút toàn bộ hợp đồng tài trợ và hợp tác dự án trị giá 50 triệu tệ với công ty chúng ta. Lý do Chủ tịch Lâm đưa ra là do tư cách đạo đức của người quản lý dự án — là anh — có vấn đề nghiêm trọng!”
Hứa Vĩ sững sờ: “Chủ… Chủ tịch Lâm Thị?! Tôi thì có liên quan gì đến ông ấy?!”
Giám đốc Nhân sự khinh bỉ nhìn anh ta: “Anh không biết sao? Lâm Nhã — người phụ nữ mà anh vừa hủy hôn — chính là đại tiểu thư duy nhất của Tập đoàn Lâm Thị! Anh bị sa thải ngay lập tức!”
Rầm!
Hứa Vĩ như bị một tia sét đánh ngang tai! Anh ta ngã gục xuống ghế, toàn thân run rẩy không kiểm soát được!
Đại tiểu thư Tập đoàn Lâm Thị?! Người phụ nữ mà anh ta coi là “con gái nhà bình thường”, người mà gia đình anh ta đòi cướp biệt thự… lại chính là thiên kim tiểu thư của tập đoàn nghỉ dưỡng giàu có nhất thành phố này!
Chương 4: Bão Táp Ập Đến Nhà Họ Hứa
Chưa dừng lại ở đó, cùng lúc Hứa Vĩ bị sa thải, tại căn hộ của nhà họ Hứa.
Bà Triệu và Hứa Hân đang hí hửng bàn xem nên trang trí lại căn biệt thự ven biển của tôi như thế nào thì tiếng chuông cửa vang lên dồn dập.
Hứa Hân mở cửa. Đứng bên ngoài là hai người đàn ông mặc suit đen lịch lãm cùng hai nhân viên cảnh sát.
“Cho hỏi đây có phải là nhà của ông Hứa Kiến Quốc và bà Triệu Phượng không?” Luật sư Trương lạnh lùng giơ ra bản giấy nợ có dấu đỏ tươi.
Bà Triệu từ trong nhà bước ra, nhíu mày: “Mấy người là ai?! Đến nhà tôi làm gì?!”
“Tôi là luật sư đại diện của cô Lâm Nhã,” Luật sư Trương cất giọng đanh thép. “Một năm trước, ông Hứa Kiến Quốc có vay của cô Lâm Nhã số tiền 2 triệu Nhân dân tệ để cứu công ty. Hạn trả nợ là ngày hôm nay. Do cô Lâm Nhã đã quyết định hủy bỏ mối quan hệ với anh Hứa Vĩ, cô ấy yêu cầu quý vị hoàn trả toàn bộ gốc và lãi trong vòng 24 giờ!”
Bà Triệu tái dại mặt mày, gào lên: “Vay cái gì mà vay?! Đó là tiền con dâu tương lai hỗ trợ nhà chồng! Tiền đã tiêu hết rồi, làm gì có mà trả?!”
“Nếu không trả,” Luật sư Trương mỉm cười sắc lạnh, “chúng tôi sẽ lập tức nộp đơn lên Tòa án xin phong tỏa toàn bộ tài khoản ngân hàng, căn hộ này và nhà xưởng của công ty ông Hứa Kiến Quốc để phát mại tài sản trả nợ!”
Cùng lúc đó, chiếc xe Mercedes-Benz mà Hứa Vĩ đang lái cũng bị đội thu hồi tài sản phối hợp với cảnh sát giao thông dừng xe giữa đường và cẩu đi do xe đứng tên quyền sở hữu của tôi!
Chưa hết, tin tức Hứa Vĩ bị sa thải vì hành vi tráo trở, tham lam đòi cướp tài sản của vị hôn thê nhanh chóng lan truyền khắp giới kinh doanh thành phố. Bạn trai của Hứa Hân — người làm ở Sở Tài chính — sau khi biết gia đình Hứa Hân là loại người tham lam, tráo trở và đang gánh khoản nợ 2 triệu tệ chuẩn bị phá sản, đã lập tức tuyên bố hủy hôn với Hứa Hân ngay trong ngày!
“Anh ơi! Anh ấy hủy hôn với em rồi!” Hứa Hân gào khóc nức nở trong phòng khách nhà họ Hứa, đập phá đồ đạc điên cuồng. “Tất cả là tại mẹ! Tại mẹ đòi cướp biệt thự của chị Lâm Nhã! Giờ em mất chồng rồi!”
Bà Triệu ngã sụp xuống sàn nhà, đầu óc quay mòng mòng.
Chỉ trong vòng một ngày, con trai mất việc, con gái bị hủy hôn, công ty của chồng đứng trước nguy cơ phá sản, gia đình gánh khoản nợ hàng triệu tệ!
Đúng lúc đó, Hứa Vĩ thất thần chạy về nhà. Gương mặt anh ta xám xịt như cái xác không hồn.
“Mẹ ơi… Hóa ra Lâm Nhã là tiểu thư Tập đoàn Lâm Thị…” Hứa Vĩ quỳ gục xuống trước mặt bà Triệu, giọng nói nghẹn ngào trong sự hối hận tột cùng. “30 triệu tệ đó thật sự là tiền của hồi môn của cô ấy… Chúng ta… chúng ta chọc nhầm người rồi mẹ ơi!”
Bà Triệu nghe đến đây thì trợn ngược hai mắt, gục sụp xuống sàn nhà xỉu ấp!
Chương 5: Cái Kết Dành Cho Kẻ Tham Lam
Sáng hôm sau. Tại sảnh tập đoàn Lâm Thị.
Bà Triệu, Hứa Vĩ và Hứa Hân túc trực từ 6 giờ sáng. Bộ dạng ngạo mạn, hợm hĩnh ngày trước hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nhếch nhác, hoảng loạn và nhục nhã.
Khi chiếc xe Rolls-Royce chở tôi và bố tôi tiến vào sảnh, ba người họ lập tức lao ra, quỳ gục ngay trước bánh xe!
“Nhã Nhã! Nhã Nhã ơi! Cho bác xin lỗi!” Bà Triệu liên tục dập đầu xuống sàn gạch men cứng đơ, nước mắt nước mũi lem luốc: “Bác mắt mờ tâm tối! Bác là bà già ngu ngốc! Bác không biết đó là tiền của hồi môn của cháu! Cháu rủ lòng thương nhà bác, tha cho công ty của bác trai, tha cho Hứa Vĩ với!”
Hứa Hân cũng quỳ bên cạnh, níu lấy tà váy của tôi, khóc lóc van xin: “Chị Nhã Nhã! Em sai rồi! Em không đòi biệt thự nữa! Em trả lại điện thoại cho chị! Chị bảo bạn trai em đừng hủy hôn với em mà chị ơi!”
Hứa Vĩ ngước nhìn tôi bằng ánh mắt đong đầy sự hối hận và nhục nhã: “Nhã Nhã… anh biết anh sai rồi. Anh bị sự tham lam làm mờ mắt. Xin em cho anh một cơ hội làm lại… Anh hứa sau này sẽ nghe lời em toàn bộ…”
Tôi đứng trên bậc cao của sảnh tập đoàn, nhìn ba con người đang quỳ dưới chân mình bằng ánh mắt hoàn toàn lạnh lùng, không một chút gợn sóng.
Bố tôi — Chủ tịch Lâm Quốc Đại — bước xuống xe, khoanh tay đứng bên cạnh tôi, cất giọng uy nghiêm:
“Nhà họ Hứa các người coi con gái tôi là thứ gì? Lúc tưởng nó là gái nhà nghèo thì chèn ép, đòi cướp tài sản; lúc biết nó là tiểu thư giàu có thì quỳ van xin? Gia tộc họ Lâm chúng tôi không bao giờ chấp nhận loại người hạ lưu, tráo trở như các người làm người nhà!”
Tôi cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Hứa Vĩ:
“Hứa Vĩ, tôi từng yêu anh vì nghĩ anh là người thật thà, chí tiến thủ. Nhưng sự nhu nhược và tham lam của anh đã phá hủy toàn bộ. Giấy nợ 2 triệu tệ, hạn trả là trước 5 giờ chiều nay. Nếu không thấy tiền trong tài khoản, luật sư của tôi sẽ làm việc theo đúng pháp luật.”
Nói rồi, tôi quay lưng, cùng bố bước thẳng vào thang máy VIP của tập đoàn, không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.
Sau hôm đó, gia đình họ Hứa hoàn toàn sụp đổ.
Để có tiền trả khoản nợ 2 triệu tệ cho tôi, ông Hứa Kiến Quốc phải bán tống bán tháo căn hộ đang ở và xưởng sản xuất của công ty với giá rẻ mạc. Cả gia đình bà Triệu phải chuyển về sống trong một căn phòng trọ chật chội, ẩm thấp ở ngoại thành.
Hứa Vĩ bị đưa vào danh sách đen của ngành, không công ty lớn nào dám tuyển dụng, phải đi làm shipper giao hàng ca đêm để kiếm tiền trang trải cuộc sống. Hứa Hân thì bị bạn trai bỏ rơi, suốt ngày chìm đọng trong sự dằn dỗi và cãi vã với mẹ đẻ.
Còn tôi, tôi dời đến sống tại căn biệt thự ven biển Tam Á.
Buổi sáng, tôi ngắm bình minh trên biển, uống một tách cà phê thơm nồng và tiếp tục quản lý các dự án kinh doanh của gia đình. Sự kiêu hãnh, tự do và giá trị của bản thân không bao giờ phụ thuộc vào bất kỳ người đàn ông nào.
Bài học đắt giá dành cho những kẻ tham lam chính là: Đừng bao giờ dòm ngó tài sản của người khác, bởi cái giá phải trả cho sự tráo trở… đôi khi là cả cuộc đời!