Trước khi qua đời, bố vợ bỗng dưng tỉnh táo và cho tôi 500 triệu dặn giấu kín. Nhưng rồi ngày đưa ta::ng ông, tôi h::ãi hù::ng khi chứng kiến cảnh qu::an t::ài động đậy… Một chuyện độ::ng tr::ời đã xảy ra…
Đã mười năm kể từ ngày Huệ – vợ tôi qua đời vì TNGT, để lại tôi gà trống nuôi hai đứa con thơ dại. Ngày ấy, bố vợ tôi suy sụp hoàn toàn. Mẹ vợ mất sớm, ông chỉ có mình Huệ là con gái đ:ộc nhất. Khi Huệ đi, ông trở nên cô đ:ộc, lầm lũi trong căn nhà hương khói lạnh tanh. Thương ông, tôi bàn với các con, quyết định đón ông về ở cùng để tiện bề chăm sóc. Một chàng rể, hai đứa cháu ngoại và một ông già ố:m yế::u nương tựa vào nhau mà sống qua ngày.
Ba tháng nay, bệ::nh tình của ông trở nặng. Bác sĩ lắc đầu, bảo chuẩn bị tinh thần. Đêm nay, nhìn ông nằm thiếp đi, tôi cứ ngỡ ông sẽ ra đi trong giấc ngủ.
Bỗng nhiên, khoảng 2 giờ sáng, ông cựa mình, đôi mắt vốn lờ đờ đục ngầu bỗng sáng lên một cách kỳ lạ. Người ta gọi đó là “hồi quang phản chiếu”. Ông ra hiệu cho tôi lại gần, bàn tay gầy guộc, d::a bọc xư:ơng nắm chặt lấy tay tôi.
– “Thắng… Thắng ơi…” – Giọng ông thều thào nhưng rõ ràng từng tiếng.
– “Con đây bố, con đây.” – Tôi ghé sát tai vào miệng ông.
Ông run rẩy lôi từ dưới gối ra một bọc vải kỹ lưỡng, dúi vào tay tôi.
– “Cầm lấy… Giấu kỹ đi. Đừng nói cho ai biết, kể cả mấy bà cô bên họ nội. Đây là 500 triệu bố tích cóp cả đời, bán cả mảnh vườn dưới quê mà không ai hay…”
Tôi bàng hoàng. 500 triệu là số tiền quá lớn đối với gia đình tôi lúc này. Tôi định từ chối thì ông đã trừng mắt, hơi th::ở g:ấp gáp:
– “Cầm lấy! Mười năm qua… con thay bố, thay cái Huệ chăm sóc các cháu. Con vất vả quá rồi, bố biết hết nhưng bố không nói được. Tiền này… là để lo cho tương lai hai đứa nhỏ, và để con bớt khổ. Bố đi rồi… con phải sống tốt…”
Nói xong, ông lả đi. Đôi mắt từ từ khép lại, nhưng khóe môi dường như nở một nụ cười mãn nguyện. Sáng hôm sau, bố vợ tôi qua đời.
Đám tang diễn ra trong không khí u buồn và tang tóc. Vì ông không có con trai, tôi đứng ra lo liệu mọi việc như một người con ruột. Họ hàng, làng xóm đến viếng đông đủ. Tiếng kèn trống ai oán khiến lòng người càng thêm nặng trĩu. Tôi vừa lo tiếp khách, vừa canh cánh trong lòng bọc tiền 500 triệu đang cất kỹ trong tủ khóa. Đó không chỉ là tiền, đó là tấm lòng, là sự ghi nhận của bố dành cho thằng con rể này.
Đến giờ di quan, trời bỗng dưng tối sầm lại, mây đen kéo đến ùn ùn dù đang là buổi trưa. Không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Các thầy cú::ng bắt đầu làm lễ, tiếng chiêng trống dồn dập. Mọi người đứng xung quanh quan tài để nhìn mặt ông lần cuối trước khi đóng nắp.
Khi nắp quan tài vừa được các trai tráng khiêng lên chuẩn bị đậy lại, thì một chuyện động trời xảy ra.
“Cạch… Cạch…”… xem tiếp dưới bình luận…

CHƯƠNG II: TIẾNG ĐỘNG TỪ CÕI CHẾT
Tiếng “cạch… cạch” khô khốc vang lên từ bên trong lòng gỗ. Ban đầu, mọi người chỉ ngỡ là do xóc nảy khi di quan, nhưng rồi một tiếng “thình thịch” mạnh hơn khiến chiếc quan tài rung chuyển dữ dội. Cả đám tang đang ồn ào bỗng chốc lặng phắt, chỉ còn tiếng mưa bắt đầu rơi lộp độp trên mái bạt.
– “Cứu… cứu tôi với… ngạt quá…”
Giọng nói thều thào, yếu ớt nhưng rõ mồn một phát ra từ bên dưới tấm vải liệm. Đám đông hoảng loạn dạt ra xa, mấy bà cô bên họ nội thét lên rồi ngất lịm. Mấy anh trai tráng đang khênh nắp quan tài cũng run rẩy đánh rơi cả tấm gỗ xuống đất.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, tim đập loạn nhịp. Làm sao có thể? Chính tay tôi đã vuốt mắt cho ông, chính bác sĩ đã xác nhận tim ông ngừng đập. Nhưng bản năng của một đứa con rể đã gắn bó với ông mười năm đã lấn át nỗi sợ. Tôi lao tới, gạt mọi người ra:
– “Bố! Bố ơi!”
Tôi run rẩy lật tấm vải liệm. Bố vợ tôi, người đáng lẽ đã nằm im lìm từ 24 giờ trước, giờ đây đang mở trừng mắt, hơi thở hổn hển, đôi bàn tay gầy guộc quờ quạng trong không trung như đang cố bấu víu lấy sự sống. Ông chưa chết! Ông đã rơi vào trạng thái “chết lâm sàng” và đột ngột tỉnh lại ngay giây phút định mệnh.
CHƯƠNG III: SỰ THẬT SAU 500 TRIỆU ĐỒNG
Cuộc đại tang biến thành một cuộc đại nạn cứu người. Bác sĩ được gọi đến gấp, ông được đưa đi cấp cứu ngay trong bộ đồ liệm. Sau một ngày đêm nằm trong phòng hồi sức, ông lại một lần nữa tỉnh lại, nhưng lần này trí nhớ của ông dường như minh mẫn đến lạ kỳ.
Tối hôm đó, chỉ có tôi ngồi bên giường bệnh. Ông nhìn tôi, khóe mắt rưng rưng, rồi ra hiệu cho tôi cúi sát lại.
– “Thắng… bố đã đi đến ‘cửa’ đó rồi… Bố thấy cái Huệ… Nó khóc, nó đẩy bố lại. Nó bảo bố phải sống… vì con đang gặp nguy hiểm.”
Tôi rùng mình. Nhưng chuyện động trời thực sự chưa dừng lại ở đó. Ông nắm chặt tay tôi, giọng run rẩy nhưng đầy căm phẫn:
– “Số tiền 500 triệu bố đưa cho con… con đã giấu kỹ chưa? Đừng để thằng Luân (người em họ xa bên nội của ông) thấy. Đêm đó… khi bố đang nằm thoi thóp, chính mắt bố thấy nó lẻn vào phòng, định rút ống oxy của bố để chiếm đoạt mảnh vườn dưới quê. Vì bố đột ngột tỉnh dậy nhìn nó nên nó sợ quá bỏ chạy. Bố đưa tiền cho con không chỉ vì thương con, mà vì bố biết nếu bố đi, chúng nó sẽ không để bố con mày yên đâu!”
Hóa ra, lý do ông kiên cường tỉnh lại từ cõi chết không chỉ vì tình yêu của người con gái đã khuất, mà còn vì nỗi lo sợ cho cha con tôi. Đám họ hàng xa lâu nay vẫn dòm ngó mảnh đất hương hỏa của ông, họ vốn dĩ muốn ông đi sớm để dễ bề tranh chấp.
CHƯƠNG IV: CÚ ĐÁP TRẢ CỦA NGƯỜI CON RỂ
Biết được sự thật, lòng tôi lạnh toát. Tôi không thể ngờ những người gọi là “họ hàng” lại có thể nhẫn tâm đến thế. Ngay sáng hôm sau, trước sự chứng kiến của trưởng họ và những người hàng xóm, tôi mời luật sư đến tận giường bệnh của bố vợ.
Trước mặt đông đủ những người “đến chia buồn” nhưng thực chất là để dòm ngó gia sản, bố vợ tôi tuyên bố:
– “Tôi đã chết đi sống lại một lần, nên tôi không còn gì để sợ. Mảnh vườn dưới quê tôi đã bán, toàn bộ tiền tôi giao cho con rể tôi – người duy nhất chăm sóc tôi mười năm qua. Căn nhà này, tôi cũng đã làm thủ tục sang tên cho hai đứa cháu ngoại. Ai có ý định tranh giành, cứ việc nói chuyện với pháp luật.”
Đám người kia, bao gồm cả gã Luân, mặt mày xám ngoét, lủi thủi ra về trong sự khinh bỉ của dân làng.
KẾT THÚC: SỰ ĐỀN ĐÁP CỦA LÒNG HIẾU THẢO
Bố vợ tôi sống thêm được hai năm nữa trong sự thanh thản tuyệt đối. Hai năm đó, ông không còn là một người bệnh nằm chờ chết, mà là một người ông hiền từ, tận hưởng từng phút giây bên các cháu.
Số tiền 500 triệu ấy, tôi không tiêu một đồng cho bản thân. Tôi dùng một phần để sửa sang lại mộ phần cho vợ và mẹ vợ, phần còn lại tôi lập một quỹ tiết kiệm để hai con sau này ăn học thành tài.
Đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn vào di ảnh của ông và Huệ trên bàn thờ, tôi vẫn thầm cảm ơn “chuyện động trời” năm ấy. Hóa ra, phép màu không chỉ đến từ y học, mà nó đến từ sự linh thiêng của tình thâm và sự công bằng của trời đất dành cho những người sống có tâm, có đức.
Trên đời này, tiền bạc có thể mất đi, đất đai có thể bị tranh giành, nhưng lòng hiếu thảo và sự tử tế thì mãi mãi là tấm bùa hộ mệnh vững chắc nhất trước mọi sóng gió cuộc đời.
