
CÂU HỎI NHƯ NHÁT DAO KHÁI VÀO LÒNG TỰ TRỌNG
Linh buông chiếc điện thoại xuống bàn, tiếng va chạm khô khốc giữa lớp kính cường lực và vỏ kim loại vang lên giữa không gian tĩnh lặng của căn biệt thự. Cô ta nhìn lướt qua bộ quần áo bà ba sờn cũ của bà Hiền, rồi dừng lại ở đôi bàn tay thô ráp, chai sạn vì sương gió của người mẹ già.
Linh không quát tháo, cũng chẳng hằn học, cô ta chỉ mỉm cười một cách nhạt nhẽo rồi hỏi đúng một câu:
– “Thế bà định ở tầng mấy để tiện cho việc tôi thuê người đến… xịt khử mùi mỗi ngày, chứ mùi bùn đất với mùi gà vịt ở quê bám trên người già khó bay lắm, mà nhà tôi thì lại toàn khách sang, bà hiểu cho tôi chứ?”
Bà Hiền sững sờ. Miếng trái cây vừa đưa lên miệng bỗng trở nên đắng chát. Bà không ngờ rằng, trong mắt cô con dâu học thức, sang trọng này, sự hiện diện của bà lại được định giá bằng “mùi hôi hám” cần phải khử sạch. Hóa ra, 8 tầng lầu cao ngất ngưỡng kia không có lấy một mét vuông nào dành cho tình thân, chỉ có sự kỳ thị và ghẻ lạnh.
Bà nhìn vào phòng làm việc, nơi Tuấn đang thao thao bất tuyệt về những hợp đồng hàng tỷ đồng. Anh nghe thấy lời vợ nói, bà chắc chắn thế, vì căn phòng chỉ cách nhau một tấm kính. Nhưng Tuấn vẫn im lặng, anh vờ như không nghe thấy, hoặc đúng hơn là anh chọn cách mặc kệ mẹ mình bị sỉ nhục để giữ hòa khí với cô vợ tiểu thư giàu có.
CUỘC “QUAY XE” TRONG ĐÊM VÀ CHIẾC HỘP GỖ BÍ MẬT
Bà Hiền đứng dậy, không một lời tranh cãi. Bà lẳng lặng bước lên lầu, thu dọn lại vài bộ quần áo vẫn còn nằm nguyên trong túi nải. Bà không cần đến 8 tầng lầu, bà chỉ cần một hơi thở tự do.
Khi bà bước xuống cầu thang, Tuấn vừa kết thúc cuộc gọi. Anh ta hốt hoảng: – Mẹ đi đâu thế? Đêm hôm rồi, mẹ định đi đâu?
Bà Hiền nhìn con trai, ánh mắt bà không còn sự nhu mì của một người mẹ quê nữa, mà là sự cương quyết của một người phụ nữ đã đi qua gần hết đời người. – Tuấn này, biệt thự 8 tầng của con cao thật, nhưng nó thiếu cái hiên nhà để mẹ nhìn ra sông, và quan trọng nhất là nó thiếu “mùi người”. Mẹ quen sống với mùi đất, mùi rơm rạ rồi, cái mùi đó nuôi con khôn lớn đấy. Mẹ về đây.
Linh đứng dựa lưng vào cột đá cẩm thạch, bĩu môi: – Anh xem, em đã bảo người già khó chiều lắm mà. Đón về rồi lại dở chứng.
Bà Hiền mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. Bà đặt chiếc hộp gỗ nhỏ – kỷ vật duy nhất bà mang theo – lên bàn trà. – Trước khi đi, mẹ trả lại cho con cái này. Ngày xưa bố con mất, ông ấy để lại mảnh đất ven sông và số vàng tích góp cho con làm vốn. Mẹ giữ hộ bấy lâu nay vì sợ con phá tán. Nhưng giờ con giàu rồi, có biệt thự 8 tầng rồi, chắc con cũng chẳng cần đến mảnh đất “mùi bùn đất” đó nữa.
Bà mở hộp, bên trong là xấp giấy tờ đất đai từ thời cũ và 10 cây vàng lá được bọc kỹ trong tấm vải đỏ. Đây là tài sản bà đã thắt lưng buộc bụng, nhịn ăn nhịn mặc để giữ cho con trai phòng thân. Tuấn và Linh nhìn trân trân vào chiếc hộp, mắt Linh sáng rực lên khi thấy số vàng.
Bà Hiền thu tay lại, đóng sầm nắp hộp: – Nhưng mẹ đổi ý rồi. Số tiền này mẹ sẽ về quê, hiến cho làng để xây cái trại mồ côi cho những đứa trẻ không được cha mẹ yêu thương. Còn con, Tuấn ạ, biệt thự của con cao quá, mẹ leo không nổi, mà lòng con thì thấp quá, mẹ cúi xuống nhìn không ra.
SỰ TRẢ GIÁ TRONG SỰ GIÀU SANG TRỐNG RỖNG
Bà Hiền bước ra khỏi cổng biệt thự ngay trong đêm, bắt một chuyến xe khách cuối cùng để về lại vùng quê nghèo. Vừa về đến chòi lá, bà hít một hơi thật sâu mùi hương của cỏ cây, của nước sông quê mình. Bà thấy mình sống lại.
Vài tháng sau, công ty của Tuấn gặp sự cố tài chính lớn, bị đối tác lừa gạt. Căn biệt thự 8 tầng bị niêm phong. Lúc này, Linh – cô vợ vốn chỉ biết đến tiền – đã nhanh chóng đâm đơn ly hôn và mang theo toàn bộ những gì còn sót lại. Tuấn trắng tay, đứng giữa thành phố xa hoa mà không có lấy một chỗ dung thân.
Anh ta nhớ đến chiếc hộp gỗ, nhớ đến mảnh đất ven sông mà mẹ đã từng định trao cho mình. Tuấn lếch thếch trở về quê, nhưng khi đứng trước chòi lá cũ, anh không thấy mẹ đâu nữa. Ngôi chòi đã được dỡ bỏ, thay vào đó là một ngôi nhà cộng đồng khang trang cho trẻ em nghèo mà bà Hiền đang ngày ngày trông nom.
Bà Hiền nhìn thấy con trai, bà vẫn cho anh một bát cơm nóng, vẫn để anh ngủ lại một đêm dưới mái hiên nhà cộng đồng. Nhưng khi Tuấn quỳ xuống xin mẹ cho mình bán mảnh đất để làm lại cuộc đời, bà chỉ nhẹ nhàng lắc đầu: – Đất này mẹ đã hiến cho các cháu rồi. Con có đôi bàn tay, có khối óc, hãy làm lại từ mùi bùn đất mà ngày xưa con đã từng khinh rẻ.
Tuấn ôm mặt khóc nức nở giữa tiếng tre xào xạc của quê hương. Anh đã leo lên tận tầng thứ 8 của sự giàu sang, để rồi nhận ra mình đã rơi xuống hố sâu của sự cô độc vì đánh m/ấ/t đi thứ quý giá nhất: Lòng hiếu thảo và nguồn cội của chính mình.