B/ắt quả ta/ng chồng ‘tằ/ng tị/u’ ngay đêm tân hôn, tôi không đ/á/n//h gh//en mà vẫn’ngọt như mía lùi’ để chuẩn bị cú chốt hạ kinhhoang đúng ngày con chào đời…
Đêm đó, căn phòng tân hôn ngập tràn hoa hồng và nến thơm, nhưng lạnh lẽo như một hầm băng. Huy bảo: “Anh ra ngoài làm vài l///y với đám bạn thân, chia tay đời độc thân. Em b//ầu bì mệt thì ngủ trước đi, đằng nào cũng kiêng cữ, anh ở nhà cũng chẳng làm được gì.”
Không đợi tôi gật đầu, anh xịt nước hoa, chải chuốt rồi lao ra khỏi nhà như một m//ũi tên, để lại người vợ trẻ với chiếc bụng lùm xùm trong bóng đêm tĩnh mịch. 3 giờ sáng, Huy mò về. Mùi rư/ợ//u nồng nặc không át nổi mùi nước hoa phụ nữ ngọt lợ – thứ mùi rẻ tiền nhưng đầy khi/êu kh/ích vương trên cổ áo sơ mi của anh.
Tôi nén cơn buồ/n n/ôn, đợi anh ngáy say như ch///ết rồi cầm lấy điện thoại của anh. Màn hình sáng lên, tin nhắn từ một số lạ không lưu tên, nhưng nội dung thì như ngàn m//ũi ki///m châ//m vào ti//m tôi: “Sao, đêm qua ’em gái mưa’ này ph/ục v//ụ cậu chủ có vui hơn cô vợ b///ầu ở nhà không?”.
Khoảnh khắc đó, thế giới trong tôi sụp đổ. Tôi muốn dựng đầu anh ta dậy, muốn gà/o th//ét, muốn đập nát tất cả. Nhưng rồi, tay tôi dừng lại giữa không trung. Tôi nhìn xuống bụng mình, rồi nhìn người đàn ông đang say ngủ kia. Nếu bây giờ tôi làm ầm ĩ, tôi được gì? Một tờ đơn ly dị khi con chưa chào đời? Sự thương hại của thiên hạ? Hay sự hả hê của những ả nhân tình ngoài kia?
Không. Tôi lau nước mắt. Ánh mắt tôi trong gương lúc đó không còn là của một cô gái lụy tình nữa. Nó lạnh lẽo và sắc bén. Tôi tự nhủ: “Muốn bắ///t th///ú d//ữ, không thể dùng g//ậy gộc, mà phải dùng mật ngọt.”
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, chuẩn bị bữa sáng tươm tất như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Huy tỉnh dậy, thoáng chút giật mình dò xét thái độ của tôi. Tôi chỉ mỉm cười, đưa cho anh ly nước cam: “Hôm qua anh đi mệt, uố///ng đi cho giải rư////ợu.” Thấy tôi vẫn ân cần, Huy thở phào nhẹ nhõm, tin rằng tôi là con ngốc chẳng biết gì.
Từ đó, tôi diễn trọn vai một người vợ hiền thục, hiểu chuyện. Tôi không bao giờ kiểm tra điện thoại, không bao giờ hỏi anh đi đâu, về mấy giờ. Ngược lại, tôi dồn toàn bộ tâm sức vào bố mẹ chồng. Tôi biết, trong cái gia đình danh gia vọng tộc này, bố mẹ chồng mới là người nắm quyền sinh sát, còn Huy chỉ là gã công tử bột sống bám vào công ty gia đình….xem chi tiết dưới bình luận….![]()
![]()

CHƯƠNG II: KẺ ĐI SĂN TRONG LỚP ÁO CỪU NON
Suốt 9 tháng 10 ngày mang thai, tôi biến mình thành một “nữ hoàng nhẫn nhịn”. Tôi chăm sóc bố mẹ chồng từng li từng tí, từ bát canh thuốc bắc đến việc ghi nhớ lịch khám định kỳ của ông nội Huy. Trong mắt họ, tôi là “báu vật” mà con trai họ may mắn lắm mới cưới được. Với Huy, tôi càng dịu dàng hơn. Tôi chủ động gợi ý anh đi “thư giãn” bên ngoài vì mình đang bầu bí không đáp ứng được, thậm chí còn tinh vi đến mức dấm dúi cho anh thêm tiền tiêu vặt để anh “giữ thể diện với bạn bè”.
Huy hoàn toàn sập bẫy. Anh ta tin rằng tôi là người vợ mất hết bản năng ghen tuông, một món đồ nội thất ngoan ngoãn. Anh ta bắt đầu công khai hơn với ả nhân tình kia – một cô ả tên Vy, thực chất là thư ký cũ bị đuổi việc vì thói lăng loàn. Tôi âm thầm thuê thám tử, không phải để bắt ghen, mà để thu thập toàn bộ bằng chứng về việc Huy đã dùng tiền công ty của gia đình để mua căn chung cư trả góp đứng tên cô ta, và cả những đoạn ghi âm Huy mỉa mai bố mẹ mình là “những ông bà già hủ lậu, giữ tiền khư khư”.
Mỗi tối, nhìn anh ta nhắn tin với Vy ngay trước mặt mình, tôi lại mỉm cười, cái cười lạnh thấu xương: “Cứ tận hưởng đi Huy, cái giá của sự phản bội này sẽ được tính bằng từng phân đất anh đang đứng.”
CHƯƠNG III: NGÀY KHAI NHỤY VÀ BUỔI TIỆC ĐẦY MÁU VÀ HOA
Ngày tôi chuyển dạ cũng chính là ngày kỷ niệm 30 năm thành lập tập đoàn của gia đình chồng. Một buổi tiệc linh đình được tổ chức tại khách sạn 5 sao với sự góp mặt của hàng trăm đối tác lớn. Huy định lén chuồn đi sớm để đưa Vy đi mua sắm, nhưng tôi đã chọn đúng khoảnh khắc anh ta chuẩn bị bước ra cửa để “vỡ ối” giả.
Tôi nắm chặt tay bố mẹ chồng, thều thào: “Bố mẹ ơi, con đau quá… nhưng hôm nay là ngày trọng đại của công ty, để Huy ở lại đón khách đi, con tự vào viện được.” Bố chồng tôi đập bàn: “Thằng Huy, mày điên à? Vợ mày đi đẻ mà mày còn nghĩ đến tiệc tùng? Mau đưa nó vào viện ngay!”
Tại bệnh viện, tôi nhất quyết yêu cầu Huy phải ở trong phòng sinh để “chứng kiến khoảnh khắc thiêng liêng”. Thực ra, tôi muốn anh ta không thể liên lạc được với Vy, để cô ta phát điên vì bị bỏ rơi trong ngày kỷ niệm mà Huy đã hứa sẽ công khai cô ta.
Tiếng khóc chào đời của con trai tôi vang lên cũng là lúc chiếc điện thoại tôi bí mật thu giữ của Huy rung liên hồi. Cô ả Vy, vì quá mất kiên nhẫn và ghen tuông, đã gửi hàng loạt ảnh nóng và clip của hai người vào nhóm chat chung của dòng họ và đối tác công ty – một hành động mà tôi đã dùng một tài khoản ảo khích bác cô ta làm trước đó để “khẳng định chủ quyền”.
CHƯƠNG IV: CÚ CHỐT HẠ KINH HOÀNG
Huy bế con trên tay, mặt mày rạng rỡ vì là con trai đích tôn, nhưng nụ cười tắt lịm khi bố anh lao vào phòng, giáng cho anh một cái tát cháy má. Chiếc máy chiếu trong phòng chờ bệnh viện – nơi các đối tác đang đợi tin vui – đang phát trực tiếp những hình ảnh thác loạn của Huy và Vy do ả tự đăng tải.
Tôi nằm trên giường bệnh, gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt rực sáng. Tôi nhìn Huy, thong thả lấy từ dưới gối ra một xấp tài liệu:
– “Anh Huy, con chào đời rồi, đây là món quà tôi dành cho anh.”
Đó không phải là ảnh siêu âm, mà là Đơn ly hôn đã soạn sẵn, kèm theo bản báo cáo tài chính chi tiết về việc Huy đã th/ụt ké/t 15 tỷ đồng của công ty để nuôi nhân tình. Quan trọng nhất, tôi đưa ra bản cam kết mà Huy đã ký vào đêm tân hôn khi đang say rượu (thực chất là tôi đã lừa anh ký giữa đống giấy tờ mua bảo hiểm cho con): Nếu phát hiện ngoại tình, Huy sẽ từ bỏ mọi quyền thừa kế và ra đi tay trắng.
Bố chồng tôi, một người trọng danh dự hơn mạng sống, nhìn đứa cháu nội vừa chào đời rồi nhìn thằng con nghịch tử. Ông nghiến răng: – “Từ giờ phút này, thằng Huy không còn là người nhà họ Trần. Tất cả cổ phần của nó sẽ được chuyển sang tên con dâu và cháu nội tôi. Mày… cút ngay lập tức!”
CHƯƠNG V: SỰ TÁI SINH TRÊN ĐỐNG ĐỔ NÁT
Huy quỳ xuống chân tôi, gào khóc cầu xin. Vy cũng bị cảnh sát mời lên làm việc vì liên quan đến vụ th/ụt ké/t tiền công ty mà tôi đã cung cấp bằng chứng. Căn chung cư cô ta đang ở thực chất là tiền bất chính, bị thu hồi ngay lập tức.
Tôi nhìn người đàn ông vừa mới là chồng mình, giờ chỉ là một kẻ thảm hại, rồi cúi xuống nhìn thiên thần nhỏ trong tay. Tôi không thấy đau lòng, chỉ thấy một sự tự do tuyệt đối.
– “Huy ạ, anh nói đúng, đêm tân hôn tôi không làm được gì. Nhưng ngày con chào đời, tôi đã làm được tất cả. Anh ra ngoài với ’em gái mưa’ để chia tay đời độc thân, còn tôi, tôi dùng mật ngọt để tiễn anh vào đời cô độc.”
Huy bị đuổi khỏi bệnh viện ngay trong đêm. Một tuần sau, tôi xuất viện trong sự hộ tống của đội ngũ vệ sĩ và sự cưng chiều hết mực của bố mẹ chồng. Tôi bây giờ không còn là cô vợ bầu lầm lũi nữa, mà là người nắm giữ 30% cổ phần tập đoàn, là mẹ của người thừa kế duy nhất.
Cuộc đời này vốn dĩ là một ván cờ. Kẻ thắng không phải là kẻ ra đòn trước, mà là kẻ giữ được nụ cười tươi nhất cho đến khi quân cờ cuối cùng hạ xuống. Với tôi, sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là nhục mạ đối phương, mà là đứng ở trên đỉnh cao, nhìn kẻ phản bội rơi xuống vực sâu và nhận ra: Hóa ra, mật ngọt của người đàn bà bị tổn thương chính là kịch độc liều cao nhất.
Kết thúc: Huy sống lang thang với những khoản nợ, Vy vào tù vì tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Còn người vợ, cô ấy bắt đầu một chương mới rực rỡ, mạnh mẽ và hạnh phúc bên con trai của mình.