
Ông bước đến, từng bước chân gõ xuống nền gạch đá hoa cương nghe khô khốc và đầy quyền uy. Sự xuất hiện của ông khiến cái không khí nóng rực vì những lời thóa mạ bỗng chốc đông cứng lại. Mỹ, cô nhân tình vừa mới đây còn hung hăng đắc thắng, bỗng thu mình lại, ánh mắt lộ rõ sự bất an khi chạm phải cái nhìn sắc lẹm của người đàn ông mà cả thành phố này ai cũng phải kiêng dè.
Bố tôi không nhìn Mỹ, cũng chẳng thèm liếc qua Minh. Ông đi thẳng đến bên cạnh tôi, một tay đỡ lấy bờ vai đang run rẩy của con gái, tay kia nhẹ nhàng vuốt tóc tôi. Giọng ông trầm xuống, ấm áp nhưng chứa đựng một sức mạnh không thể lay chuyển:
— Con gái, đủ rồi. Về nhà thôi.
Tôi nhìn bố, nước mắt tuôn rơi lã chã. Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu cay đắng tích tụ suốt những năm tháng làm dâu, làm vợ đầy tủi nhục bỗng chốc vỡ òa. Tôi cứ ngỡ mình phải tự gánh vác lấy cái cuộc đời tan nát này, nhưng hóa ra, cánh tay của bố vẫn luôn ở đó.
Minh lúc này mới hoàn hồn. Anh ta lắp bắp, gương mặt tái mét không còn một giọt máu:
— Bố… sao bố lại đến đây? Chuyện này… chuyện này là hiểu lầm thôi bố ạ.
Bố tôi lúc này mới chậm rãi quay sang nhìn Minh. Ông nhếch mép cười, một nụ cười không hề chứa đựng chút thiện chí nào.
— Hiểu lầm? — Bố tôi lặp lại, giọng đầy mỉa mai. — Anh mắng con gái tôi vì nó mang thai con gái? Anh nói đứa trẻ trong bụng nó không phải máu mủ của anh? Và anh để một người đàn bà lạ mặt vào nhà chỉ mặt con gái tôi mà sỉ nhục? Đó là “hiểu lầm” mà anh nói sao?
Mỹ đứng bên cạnh, thấy Minh yếu thế liền cố vớt vát. Cô ta không biết bố tôi là ai, chỉ thấy một người đàn ông trung niên sang trọng nên vẫn giữ thái độ xấc xược:
— Ông là ai mà xen vào chuyện gia đình người khác? Tôi nói đúng đấy, đứa bé này là kết quả của một lần Linh đi quá giới hạn với người khác. Chính mắt tôi thấy…
— Câm miệng! — Bố tôi quát lên. Tiếng quát uy lực đến mức Mỹ giật bắn mình, im bặt.
Bố tôi rút trong túi áo vest ra một xấp tài liệu, ném mạnh xuống bàn trà. Những tờ giấy trắng văng tung tóe, trong đó có những tấm ảnh và kết quả xét nghiệm.
— Minh, anh tưởng tôi gả con gái cho anh rồi là tôi bỏ mặc nó sao? Từ ngày anh bắt đầu léng phéng với cô ta, từ ngày anh đầu tư thua lỗ rồi dùng tiền của con gái tôi để bù lỗ, tôi đã biết hết. Còn về đứa bé… — Bố tôi chỉ tay vào tờ giấy xét nghiệm ADN tiền sản — Đây là bằng chứng. Tôi đã bí mật lấy mẫu của anh và mẫu niêm mạc của con gái tôi từ kỳ khám trước. Đứa trẻ là con của anh, 100%.
Minh run rẩy cầm tờ giấy lên, mắt trợn trừng. Anh ta không ngờ bố tôi lại cẩn thận đến mức ấy. Mỹ cũng tái mặt, kế hoạch ly gián để hòng chiếm đoạt tài sản của cô ta bắt đầu lung lay.
Bố tôi tiếp tục, giọng ông đều đều nhưng mỗi chữ thốt ra như một bản án:
— Anh nói đứa bé là con gái nên anh khinh rẻ? Anh quên rằng nhờ cái “gốc” con gái của vợ anh mà anh mới có vị trí giám đốc kinh doanh như hiện tại? Anh quên rằng căn biệt thự này, chiếc xe anh đang đi, đều là quà cưới tôi tặng cho Linh chứ không phải của anh?
Minh quỵ xuống, đôi môi run rẩy:
— Con… con sai rồi. Con chỉ vì nghe lời Mỹ xúi giục, con bị mờ mắt vì áp lực công việc…
— Áp lực công việc? — Bố tôi cười nhạt. — Áp lực của một kẻ bất tài chỉ biết dựa hơi vợ nhưng lại muốn tỏ vẻ thượng đẳng sao? Anh yên tâm, từ ngày mai, áp lực đó sẽ biến mất. Vì công ty tôi sẽ rút toàn bộ vốn đầu tư khỏi dự án của anh. Và căn nhà này…
Bố tôi nhìn quanh một lượt, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi:
— Linh, căn nhà này mang tên con. Ngày mai, luật sư của bố sẽ đến đây làm thủ tục ly hôn đơn phương. Toàn bộ tài sản trước hôn nhân và quà tặng của bố, con sẽ giữ lại hết. Còn hai người này…
Ông quay sang phía Minh và Mỹ, ánh mắt lạnh như băng:
— Trong vòng 30 phút, nếu tôi còn thấy một mảnh quần áo của hai người trong nhà này, tôi sẽ cho người đến dọn sạch ra bãi rác. Đừng bao giờ thử thách lòng kiên nhẫn của một người cha đang nhìn thấy con mình bị tổn thương.
Mỹ thấy tình hình chuyển biến quá nhanh, nhận ra mình vừa chạm vào một “hòn đá tảng” quá lớn, liền vội vàng lùi lại, định lẻn ra cửa. Nhưng bố tôi đã ra hiệu cho hai người đàn ông mặc vest đen khác đang đứng chờ sẵn ở ngoài sân bước vào.
— Cô Mỹ đúng không? — Bố tôi lạnh lùng nói. — Tôi được biết cô đang nợ tín dụng đen một khoản không nhỏ và đang tìm cách bám vào Minh để đào mỏ. Những bằng chứng về việc cô dàn dựng clip giả để vu khống con gái tôi ngoại tình, tôi cũng đã có đủ. Cô muốn tự đi hay để cảnh sát đưa đi?
Mỹ sợ hãi, không kịp nói thêm lời nào, ôm túi xách tháo chạy khỏi căn nhà như bị ma đuổi.
Trong phòng khách chỉ còn lại tôi, bố và Minh – người chồng mà tôi từng dành trọn thanh xuân để yêu thương. Minh bò đến chân tôi, định nắm lấy gấu áo tôi cầu xin:
— Linh, tha thứ cho anh. Anh xin thề sẽ chăm sóc mẹ con em thật tốt. Đứa bé là con gái cũng được, con gì anh cũng yêu… Anh lầm lỡ thôi Linh ơi!
Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, bỗng thấy xa lạ và ghê tởm vô cùng. Những lời mắng nhiếc về việc tôi không biết sinh con trai, những cái tát tinh thần mà anh ta dành cho tôi suốt 7 tháng qua… tất cả đã làm trái tim tôi chai sạn.
Tôi lùi lại một bước, né tránh bàn tay của anh ta.
— Minh à, nếu hôm nay bố em không xuất hiện, nếu ông không phải là “người giàu nhất phố”, và nếu đứa bé thực sự không phải là con của anh… liệu anh có quỳ xuống thế này không?
Minh khựng lại, không trả lời được.
— Anh không yêu em, anh cũng chẳng yêu đứa trẻ này. Anh chỉ yêu cái danh vọng và tiền bạc mà gia đình em mang lại thôi. — Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự chuyển động nhỏ nhoi của sinh linh trong bụng. — Con gái tôi không cần một người cha như anh. Nó cần một người mẹ mạnh mẽ và một gia đình thực sự yêu thương nó vì chính nó.
Tôi quay sang bố:
— Bố ơi, con muốn đi.
Bố gật đầu, nắm chặt tay tôi dắt đi. Phía sau, tiếng Minh gào khóc, tiếng đổ vỡ của những ảo vọng hèn mọn vang lên, nhưng tôi không một lần ngoảnh lại.
Bước ra khỏi cánh cửa đó, bầu trời buổi hoàng hôn bỗng trở nên rộng lớn lạ thường. Tôi biết con đường phía trước của một bà mẹ đơn thân sẽ có nhiều gian truân, nhưng nhìn xuống cái bụng bầu đang lấp ló sau lớp áo, tôi thấy lòng mình bình yên đến lạ. Tôi không còn là một người đàn bà cam chịu nữa. Với sự bảo bọc của bố và tình yêu dành cho thiên thần nhỏ sắp chào đời, tôi sẽ tạo nên một thế giới của riêng mình – nơi mà giá trị của một con người không bao giờ được cân đo bằng giới tính hay những lời phán xét hèn hạ.
Bố đỡ tôi lên xe, chiếc xe sang trọng từ từ rời khỏi khu phố. Qua gương chiếu hậu, tôi thấy bóng dáng Minh nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn. Cuộc đời tôi sang một trang mới, rực rỡ và tự do hơn bao giờ hết.