Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Tr//ộm vàng của vợ đưa b///ồ đi nghỉ dưỡng, về thấy ảnh mình trên b/àn th/ờ, tôi cho/áng vá/ng khi nghe vợ nói lý do…
Tôi tên Lâm, năm nay ngoài 35, từng là người chồng mà ai cũng ngỡ là mẫu mực. Vợ tôi – Thảo – làm kế toán cho một công ty thực phẩm, hiền lành, chịu thương chịu khó, lại rất tin chồng. Có lẽ chính sự tin tưởng ấy đã khiến tôi từng bước trượt dài mà không nhận ra mình đang đ/ánh m/ất tất cả.
Vợ chồng tôi chung sống đã gần mười năm. Thảo dành dụm từng đồng để tích vàng, bảo sau này có con thì dùng làm vốn. Còn tôi, dạo gần đây lại vướng vào một mối quanhe sa//i tr//ái với một cô gái trẻ hơn gần chục tuổi tên là My. Cô ấy s/ành đi/ệu, thích đi du lịch, sống theo kiểu tận hưởng. Ở cạnh My, tôi cảm thấy mình như trẻ lại, như được ngư//ỡng m//ộ và chi//ều chu//ộng.
Và rồi, trong một phút m//ù quá//ng, tôi làm điều không tưởng.
Thảo có một chiếc hộp gỗ nhỏ cất trong tủ, bên trong là hơn mười cây vàng cô ấy âm thầm dành dụm suốt nhiều năm. Tôi biết mã khóa. Hôm đó, chờ lúc cô ấy đi làm, tôi lé//n mở hộp, lấy sạch, rồi lập tức đặt vé máy bay cùng My đi nghỉ dưỡng ở Đà Nẵng.
Chuyến đi kéo dài 4 ngày 3 đêm, nào là resort 5 sao, nào là nhà hàng sang trọng, tôi ti/êu x/ài không tiế/c tay. My vui vẻ lắm, cứ ríu rít như chim sẻ, còn tôi thì lâng lâng trong cảm giác “một lần sống cho bản thân”.
Ngày trở về, tôi không báo trước với vợ. Trong đầu tôi đã chuẩn bị sẵn một câu chuyện “bịa” về việc đi công tác đột xuất. Thế nhưng… khi mở cửa bước vào nhà, cảnh tượng trước mắt khiến tôi như muốn khu/ỵu xuố/ng…

Giữa phòng khách ngập tràn ánh đèn vàng ấm áp, một chiếc bàn thờ nhỏ vừa mới được lập còn vương vất khói hương mù mạt.
Trên bức ảnh chân dung được lồng khung đen sang trọng, gương mặt của chính tôi đang mỉm cười rạng rỡ – đó là tấm ảnh tôi chụp cách đây hai năm trong chuyến đi dã ngoại của công ty.
Trước di ảnh là một đĩa hoa quả tươi, hai ly nước sạch, cùng một lư hương đồng cắm ba nén nhang vừa mới cháy được một nửa, làn khói mỏng mong manh xoắn xuyết bay lên trần nhà.
Tôi đứng chết lặng ở cửa, chiếc vali sang trọng kéo từ chuyến du lịch Đà Nẵng trượt khỏi tay, ngã chỏng gọng trên sàn gạch men lạnh ngắt.
Tiếng động khiến Thảo từ trong bếp bước ra, trên tay cô ấy là một chiếc khăn lau bàn gập gọn gàng.
Thảo mặc một bộ đồ bộ màu trầm đơn giản, gương mặt không chút phấn son, ánh mắt bình thản đến mức đáng sợ khi nhìn thẳng vào gương mặt đang xám xịt vì kinh hoàng của tôi.
Cô ấy không giật mình, không hề tỏ ra kinh ngạc như thể đã đoán trước được giây phút tôi đặt chân quay về căn nhà này.
Tôi run rẩy chỉ tay vào bức ảnh trên bàn thờ, giọng nghẹn lại trong cổ họng, gầm lên từng tiếng đứt quãng vì hoảng loạn.
“Thảo… em… em làm cái trò gì thế này?”
“Tôi chưa chết, sao em lại lập bàn thờ thờ tôi?”
“Em bị điên rồi sao?”
Thảo nhẹ nhàng tiến lại gần bàn thờ, dùng chiếc khăn lau nhẹ lên mặt kính khung ảnh của tôi, hành động tỉ mỉ và ân cần như thói quen chăm sóc tôi suốt mười năm qua.
Cô ấy quay lại nhìn tôi, đôi mắt trong veo nhưng thăm thẳm như đáy hồ mùa đông, không một chút gợn sóng hay phẫn nộ.
“Anh chưa chết về mặt thể xác, nhưng trong lòng tôi, người chồng tên Lâm đã chết từ bốn ngày trước rồi.”
“Kể từ khoảnh khắc anh lén lút bấm mã số chiếc hộp gỗ, gom sạch mười ba cây vàng tôi chắt chiu từng giọt mồ hôi suốt mười năm qua để mang đi nuôi một cô gái khác, thì anh đã chính thức tử xướng trong cái nhà này.”
Câu nói của Thảo nhẹ như gió thoảng, nhưng rơi vào tai tôi tựa như một cú đấm thét gào của thiên thạch, khiến toàn thân tôi run rẩy không kiểm soát nổi.
Mặt tôi cắt không còn một giọt máu, chân tay bủn rủn, chiếc vali đắt tiền nằm lăn lóc dưới chân như một bằng chứng tố cáo sự bội bạc hèn hạ của bản thân.
“Em… em biết hết rồi sao?”
Thảo nở một nụ cười chua chát, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập sự khinh bỉ và thương hại.
“Anh nghĩ cái nhà này nhỏ bé đến mức anh làm gì tôi cũng không hay biết sao?”
“Chiếc hộp gỗ đó, tôi không chỉ cất vàng, mà tôi còn lắp một chiếc camera giấu kín nhỏ bằng cúc áo ngay góc tủ để phòng trộm.”
“Tôi đã tận mắt chứng kiến qua màn hình điện thoại cảnh người chồng mà tôi tôn thờ mười năm qua, lén lút như một kẻ trộm đê tiện, hốt sạch từng chỉ vàng tôi dành dụm để chạy theo sự xa hoa phù phiếm.”
“Tôi đã thấy anh rạng rỡ thế nào khi bước ra khỏi cửa, và tôi cũng biết rõ từng hóa đơn resort 5 sao, từng bữa ăn xa xỉ ở Đà Nẵng mà anh đã quẹt thẻ chi trả bằng chính giọt mồ hôi của tôi.”
Tôi gục xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy đầu, sự xấu hổ và sợ hãi xâm chiếm toàn bộ tâm trí.
Mười mươi câu chuyện bịa đặt về chuyến “công tác đột xuất” mà tôi chuẩn bị kỹ lưỡng trên đường về giờ đây trở thành một trò hề lố bịch và thảm hại.
“Thảo… anh sai rồi… anh bị ma xui quỷ khiến…”
“Anh xin lỗi, anh sẽ đòi lại tiền, anh sẽ đi làm bù lại mười ba cây vàng đó cho em…”
Thảo tiến lại gần, cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt cô ấy không hề có giọt nước mắt nào, chỉ có một sự lạnh lẽo đến ghê người.
“Mười ba cây vàng đó không phải là tất cả, Lâm ạ.”
“Nó chỉ là giọt nước tràn ly làm phơi bày toàn bộ sự dơ bẩn mà anh đã giấu giếm suốt một năm qua.”
“Anh có biết vì sao tôi lại gom góp mười ba cây vàng đó không?”
“Không phải để làm vốn như tôi từng nói với anh đâu.”
“Tháng trước, khi đi khám sức khỏe định kỳ, bác sĩ phát hiện tôi có một khối u trong tử cung, cần phải phẫu thuật gấp và chi phí điều trị vô cùng đắt đỏ.”
“Tôi âm thầm tích trữ, gom góp từng đồng lương kế toán, từng khoản thưởng, không dám ăn không dám mặc, chỉ mong có đủ tiền để tự cứu lấy mạng sống của mình mà không làm phiền hay tạo áp lực tài chính cho anh.”
“Tôi đã định tuần này sẽ đi nhập viện…”
“Thế nhưng, người chồng mẫu mực của tôi đã ôm toàn bộ số tiền sống còn của vợ mình để mang đi đổi lấy vài đêm vui vẻ với một cô gái đáng tuổi em mình.”
Thông tin ấy tung ra như một luồng điện cao thế đánh thẳng vào gáy tôi, khiến não bộ tôi hoàn toàn đóng băng.
Tôi ngước mắt lên nhìn Thảo, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt ra được bất kỳ từ ngữ nào.
Khối u? Phẫu thuật? Mạng sống?
Những từ khóa ấy xoáy sâu vào tâm trí tôi, xé rách bức tranh xa hoa, đồi tủy mà tôi vừa trải qua tại Đà Nẵng cùng My.
Tôi đã dùng chính tiền chữa bệnh cứu mạng của người vợ tảo tần mười năm để mua những bộ váy hiệu, những bữa ăn tôm hùm, những đêm resort xa xỉ cho một kẻ xa lạ.
“Thảo… em nói thật sao? Em bị bệnh thật sao?”
“Sao em không nói với anh? Tại sao…”
Thảo ngắt lời tôi bằng một tiếng cười nhạt đầy cay đắng.
“Nói với anh để làm gì?”
“Để nghe anh than thở rằng dạo này công ty khó khăn, hay để thấy anh nhăn nhó vì phải bỏ ra một khoản tiền lớn?”
“Tôi đã tự mình gánh chịu, tự mình chuẩn bị, vì tôi nghĩ ít nhất tôi còn có một gia đình, một người chồng là chỗ dựa tinh thần.”
“Nhưng anh đã cho tôi thấy một sự thật phũ phàng rằng: chỗ dựa của tôi thực chất chỉ là một kẻ phản bội, một kẻ trộm hèn hạ.”
“Khi anh lấy đi chiếc hộp gỗ đó, anh không chỉ lấy đi tiền chữa bệnh của tôi, anh đã chính tay băm nát chút hy vọng cuối cùng của tôi về cái gọi là tình nghĩa vợ chồng.”
“Bởi vậy, tôi lập bàn thờ này là để tiễn đưa người chồng cũ của tôi về cõi chết.”
“Lâm của ngày xưa đã chết rồi, chỉ còn lại một kẻ xa lạ đê tiện đứng trước mặt tôi lúc này.”
Nói rồi, Thảo lấy từ trên bàn ra một xấp tài liệu ném xuống trước mặt tôi.
Đó là Đơn xin ly hôn đã có sẵn chữ ký của cô ấy, kèm theo một bản sao kê tài khoản và video ghi lại toàn bộ hành vi tôi trộm vàng trong tủ.
“Tôi đã nộp đơn đơn phương ly hôn lên tòa án sáng nay.”
“Hình ảnh từ camera và bằng chứng ngoại tình của anh tại Đà Nẵng tôi đã gửi đầy đủ cho luật sư.”
“Mười ba cây vàng đó, anh có 24 giờ để hoàn trả lại toàn bộ vào tài khoản của tôi.”
“Nếu không, đơn tố cáo tội ‘Trộm cắp tài sản’ cùng toàn bộ video này sẽ được gửi trực tiếp đến cơ quan công an và ban giám đốc công ty anh.”
“Anh thừa biết công ty anh coi trọng đạo đức thế nào, và án phạt cho hành vi trộm cắp tài sản trên vài trăm triệu đồng sẽ nhận bao nhiêu năm tù rồi đấy.”
Tôi hoảng loạn thực sự, bò đến ôm lấy chân Thảo, khóc lóc van xin trong sự nhục nhã tận cùng.
“Thảo ơi, anh xin em! Anh biết lỗi rồi, anh khốn nạn, anh là thú vật!”
“Em cho anh cơ hội, anh sẽ đòi lại tiền từ My, anh sẽ vay mượn khắp nơi để trả lại vàng và chữa bệnh cho em!”
“Xin em đừng báo công ty, đừng báo công an, anh sẽ mất hết tất cả mất!”
Thảo lạnh lùng rút chân ra khỏi tay tôi, ánh mắt không một chút biến chuyển.
“Anh lo cho sự nghiệp và tương lai của anh, nhưng anh có từng lo cho sự sống chết của tôi khi anh cầm tiền đi vui vẻ không?”
“Anh có 24 giờ. Bây giờ thì bước ra khỏi căn nhà này, tôi không muốn nhìn thấy một bóng ma đứng trong nhà mình nữa.”
Thảo chỉ tay ra phía cửa, thái độ quyết liệt đến mức tôi không thể thốt thêm được một lời van xin nào nữa.
Lội gượng đứng dậy, bước chân xiêu vẹo ôm lấy chiếc vali kéo đi ra khỏi nhà như một kẻ mất hồn.
Cánh cửa gỗ đóng sầm lại sau lưng tôi, cắt đứt hoàn toàn mười năm nghĩa vợ chồng ấm êm mà tôi từng có.
Đứng giữa hành lang chung cư lạnh lẽo, tôi vội vã móc điện thoại ra gọi cho My.
Lúc này, cô ta là niềm hy vọng duy nhất của tôi để lấy lại số tiền đắt đỏ đã chi tiêu và những món đồ hiệu tôi đã mua cho cô ta trong chuyến đi.
Chuông điện thoại reo kéo dài rồi cũng có người bắt máy, giọng My uể uả vang lên từ đầu dây bên kia.
“Alo, anh Lâm à? Anh về đến nhà chưa mà gọi em sớm thế?”
“My ơi, giúp anh với! Anh gặp chuyện lớn rồi!”
“Anh cần lấy lại số đồ hiệu hôm qua anh mua cho em, cả cái túi Chanel và mấy chiếc đồng hồ nữa, anh cần bán gấp để lấy tiền!”
“Vợ anh phát hiện ra rồi, cô ấy dọa báo công an vì số tiền đó là tiền của cô ấy!”
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây, sau đó vang lên một tiếng cười khẩy đầy xa lạ.
“Anh Lâm, anh nói cái gì kỳ vậy?”
“Đồ anh mua tặng em rồi sao lại đòi lại? Anh có phải là đàn ông không đấy?”
“Với cả chuyện vợ anh dọa báo công an thì liên quan gì đến em? Anh tự làm thì tự chịu đi chứ!”
Tôi bàng hoàng trước sự thay đổi thái độ nhanh như chong chóng của người tình trẻ.
“My! Em nói thế mà nghe được à?”
“Mấy ngày qua anh chi cả trăm triệu cho em đi du lịch, mua sắm không tiếc tay, giờ anh gặp nạn em lại giật tay ra sao?”
“Em trả lại túi cho anh nhanh lên, không thì anh đến tận nhà em đấy!”
“Anh bớt điên đi nhé!”
“Tôi đi du lịch với anh là vì nghĩ anh là đại gia có tiền, giờ hóa ra chỉ là một kẻ ăn trộm tiền của vợ để đi gái!”
“Tài khoản ngân hàng của anh, tin nhắn anh tán tỉnh tôi, tôi còn giữ nguyên nhé.”
“Anh mà đến làm phiền tôi hay làm ảnh hưởng đến uy tín của tôi, tôi sẽ đăng toàn bộ lên mạng cho bộ mặt ‘mẫu mực’ của anh sáng nhất Facebook luôn đấy!”
“Đừng bao giờ gọi lại cho tôi nữa, đồ đê tiện!”
“Tút… tút… tút…”
Cuộc gọi bị ngắt kết nối đột ngột, tôi vội vã gọi lại thì chỉ nhận được tiếng báo thuê bao không liên lạc được.
Cô ta đã lập tức chặn số điện thoại, chặn toàn bộ Zalo, Facebook của tôi.
Tôi đứng gục xuống bên hành lang, chiếc điện thoại trên tay rớt xuống sàn nát vụn màn hình.
Sự thật phũ phàng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt, làm tỉnh cơn mê đồi tủy của tôi.
Cô gái trẻ trung, sành điệu mà tôi tưởng rằng đã yêu thương và ngưỡng mộ mình, thực chất chỉ xem tôi như một mỏ tiền tạm thời.
Khi mỏ tiền cạn kiệt và dính vào rắc rối pháp lý, cô ta phủi tay đứng dậy không một chút thương tiếc, để lại mình tôi gánh chịu toàn bộ hậu quả.
Áp lực từ con số 24 giờ của Thảo đè nặng lên vai tôi như một núi đá.
Tôi không dám tưởng tượng đến cảnh mình phải tra tay vào còng số 8 hay bị đuổi việc trong sự khinh bỉ của đồng nghiệp.
Trong cơn tuyệt vọng, tôi bắt đầu gọi điện cho tất cả bạn bè, người thân, đồng nghiệp để vay tiền.
Tuy nhiên, tin đồn tôi đi du lịch xa xỉ với gái trẻ trong khi vợ ở nhà đã rò rỉ từ đâu đó.
Những người bạn thân thiết từng nể trọng tôi giờ đây đều né tránh hoặc trả lời bằng giọng điệu lạnh nhạt.
“Lâm à, dạo này kinh tế khó khăn lắm, tôi không có tiền tỷ để cho ông mượn đâu.”
“Mà tôi nghe nói ông cầm tiền chữa bệnh của vợ đi chơi với bồ đúng không? Ông sống thế thì ai giúp được ông nữa?”
Một người bạn thân từ thời đại học đã thẳng thừng mắng tôi một trận trước khi cúp máy.
Sự cô lập hoàn toàn bao trùm lấy tôi.
Không vay mượn được ai, tôi đành phải mang chiếc xe hơi duy nhất của mình đi cầm cố cho một cửa hàng tín dụng đen với lãi suất cắt cổ để lấy gấp một khoản tiền mặt.
Tôi gom góp toàn bộ tiền tiết kiệm còn lại trong tài khoản cá nhân, bán luôn chiếc đồng hồ đắt tiền của mình để đủ tiền mua lại mười ba cây vàng trả cho Thảo.
Mọi quy trình diễn ra trong sự nhục nhã và cuống cuồng, tôi chạy đôn chạy đáo khắp thành phố dưới trời mưa tầm tã của buổi chiều muộn.
Sáng hôm sau, đúng 24 giờ sau cuộc đối thoại định mệnh, tôi quay lại căn nhà cũ.
Gương mặt tôi hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm, toàn thân bẩn thỉu và mệt mỏi.
Tôi gõ cửa, Thảo bước ra mở cửa với một bộ trang phục chỉn chu, trên tay là chiếc vali cá nhân của cô ấy.
Tôi run rẩy đưa túi vàng gồm mười ba cây vàng mới mua cùng xấp tiền mặt bồi thường cho Thảo.
“Thảo… anh trả lại đủ cho em rồi…”
“Mười ba cây vàng… không thiếu một chỉ nào…”
Thảo cầm lấy túi vàng, kiểm tra qua một lượt rồi gật đầu nhẹ nhàng.
“Tốt lắm, anh vẫn còn một chút trách nhiệm cuối cùng để không phải đi tù.”
“Đơn ly hôn tôi đã nộp, tòa án sẽ gửi giấy gọi trong tuần sau.”
“Căn nhà này là tài sản chung, tôi đã ủy quyền cho luật sư bán đi và chia đôi theo đúng quy định pháp luật.”
“Bây giờ tôi đi nhập viện phẫu thuật.”
Tôi vội vàng bước tới, giọng lạc đi vì hối hận.
“Thảo, để anh đưa em đi! Anh xin em, hãy để anh chăm sóc em trong bệnh viện để anh đền tội!”
Thảo lùi lại một bước, ánh mắt kiên quyết và xa cách tuyệt đối.
“Không cần.”
“Mẹ và em gái tôi đã ở bệnh viện chờ tôi rồi.”
“Sự xuất hiện của anh chỉ làm khối u của tôi phát triển nhanh hơn mà thôi.”
“Từ nay về sau, chúng ta không còn bất kỳ liên quan gì đến nhau nữa.”
Thảo kéo vali bước đi thẳng ra hướng cầu thang máy, không một lần quay đầu nhìn lại.
Bóng lưng nhỏ bé nhưng kiên cường của cô ấy khuất dần sau cánh cửa thang máy, để lại tôi một mình đứng giữa căn hộ trống trải.
Tôi bước vào nhà, chiếc bàn thờ có di ảnh của tôi vẫn còn nằm đó.
Làn khói hương đã tắt từ lâu, chỉ còn lại tàn tro rơi rãi trên mặt bàn.
Một tháng sau, quyết định ly hôn chính thức được tòa án ban hành.
Căn nhà đứng tên hai vợ chồng bị rao bán gấp với giá rẻ để chia tài sản.
Sau khi trừ đi khoản tiền tôi phải trả cho bên tín dụng đen vì thế chấp xe hơi, số tiền còn lại của tôi chẳng còn bao nhiêu.
Nạn trùng nạn, hành vi ăn chơi trác táng và scandal ngoại tình của tôi bằng cách nào đó đã lan truyền đến tai ban giám đốc công ty.
Một người lãnh đạo từng được đánh giá là mẫu mực, có đạo đức tồi tệ và dính vào lùm xùm tiền bạc không còn chỗ đứng trong một tập đoàn lớn.
Tôi nhận quyết định sa thải ngay sau đó với lý do vi phạm nghiêm trọng quy chuẩn đạo đức của công ty.
Từ một người đàn ông 35 tuổi có tất cả: một người vợ hiền thục, một căn hộ ấm cúng, một vị trí công tác mơ ước và sự coi trọng của xã hội, tôi đã tự tay đập nát tất cả chỉ vì một phút mù quáng chạy theo những ảo vọng xác thịt.
Tôi phải chuyển đến sống trong một căn phòng trọ chật hẹp, ẩm thấp ở ngoại thành.
Chiếc xe hơi đã bị bên tín dụng đen siết nợ do tôi không đủ khả năng trả khoản lãi suất cắt cổ hàng tháng.
Hằng ngày, tôi phải nộp hồ sơ xin việc khắp nơi, nhưng ở độ tuổi U40 với một lý lịch bị sa thải vì lý do đạo đức, không một công ty nào chấp nhận tuyển dụng tôi vào vị trí quản lý như trước.
Tôi đành phải làm những công việc lao động tay chân, chạy xe xe ôm công nghệ từ sáng sớm đến đêm muộn để kiếm từng đồng trang trải cuộc sống qua ngày.
Mỗi đêm trở về căn phòng trọ vắng lặng, nằm trên chiếc giường gấp rẻ tiền, hình ảnh chiếc bàn thờ với tấm di ảnh của chính mình lại hiện lên rõ mùng mịt trong tâm trí tôi.
Lời nói của Thảo ngày hôm đó vẫn vang vọng như một bản án chung thân dành cho tâm hồn tôi: “Anh chưa chết về mặt thể xác, nhưng trong lòng tôi, người chồng tên Lâm đã chết rồi.”
Qua một người bạn cũ, tôi biết tin ca phẫu thuật của Thảo đã thành công mỹ mãn.
Sau khi hồi phục sức khỏe và nhận lại phần tài sản chia từ căn nhà, cô ấy đã chuyển đến một thành phố biển yên bình để sinh sống và mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Trên trang cá nhân của cô ấy – nơi tôi chỉ có thể lén lút vào xem bằng một tài khoản phụ – là hình ảnh Thảo nở nụ cười rạng rỡ, bình yên bên những chậu hoa tươi trước hiên nhà.
Cô ấy đã hoàn toàn bước ra khỏi quá khứ tăm tối, sống một cuộc đời mới tự do và hạnh phúc.
Còn tôi, kẻ đã đem lòng bội bạc tình nghĩa mười năm, kẻ đã cướp đi tiền chữa bệnh của vợ để đổi lấy những đêm ăn chơi phù phiếm, đang phải trả giá đắt nhất cho hành vi của mình.
Tôi vẫn sống, nhưng là một sự sống dằn dặc trong cô đơn, nhục nhã và sự hối hận muộn màng gặm nhấm tâm hồn mỗi ngày.
Cái kết quả ấy không phải do ai gieo rắc, mà chính là quy luật nhân quả nghiệt ngã mà tôi đã tự tay đào hố chôn mình.