Tôi làm ba công việc nuôi chồng thất nghiệp suốt 7 năm, đến ngày anh được nhận vào tập đoàn lớn, việc đầu tiên lại là dẫn cả nhà tới cửa hàng nơi tôi làm rồi ném tạp dề vào mặt: “Từ mai đừng nói với ai cô là vợ tôi, mất mặt!” — mẹ chồng còn ép tôi nghỉ việc để khỏi ảnh hưởng danh tiếng con trai. Tôi tháo tạp dề thật… nhưng quản lý vừa thấy tôi định đi đã vội khóa cửa: “Cô Tô, người mua lại toàn bộ chuỗi cửa hàng đang chờ cô ở trên tầng.”…
Chương 1: Chiếc Tạp Dề Bị Ném Vào Mặt
Thời tiết Thượng Hải giữa tháng Tám oi nồng như một lò than khổng lồ.
Trong cửa hàng bánh ngọt cao cấp nằm ở tầng trệt trung tâm thương mại Quốc Cực, máy điều hòa chạy hết công suất cũng không xua tan được cái nóng bức bối trong lòng tôi.
Tôi — Tô Diệp — đang lom khom lau dọn vết bánh kem vây ra trên mặt bàn kính. Chiếc tạp dề màu nâu nhạt quấn quanh eo đã sờn cũ, hai cánh tay chằng chịt những vết sẹo nhỏ do bỏng khay nướng.
Đây là công việc thứ ba trong ngày của tôi.
Từ năm giờ sáng, tôi đã phải thức dậy đi giao báo và sữa tươi. Từ tám giờ sáng đến bốn giờ chiều, tôi làm nhân viên thu ngân tại một siêu thị chật chội. Từ sáu giờ tối đến mười một giờ đêm, tôi dọn dẹp và đứng bếp phụ tại cửa hàng bánh ngọt này.
Suốt bảy năm rồng rã, tôi gồng gánh trên vai ba công việc, ăn không dám ăn ngon, mặc không dám mặc đẹp, chỉ để nuôi Lục Viễn — người chồng tốt nghiệp đại học nhưng vướng vào trầm cảm và thất nghiệp kéo dài. Từng đồng tiền mồ hôi nước mắt của tôi đã chi trả cho từ tiền thuê nhà, tiền ăn uống, cho đến tiền sách vở, các khóa đào tạo kỹ năng nâng cao của anh ta.
Reng!
Tiếng chuông gió ở cửa chính vang lên lanh lảnh.
Lục Viễn bước vào. Anh ta mặc bộ suit hàng hiệu phẳng phiêu hoàn hảo, mái tóc vuốt gel gọn gàng, thần thái ngút ngàn của một tri thức thành đạt. Đi sau anh ta là mẹ chồng tôi — bà Trương — người hôm nay diện chiếc váy gấm màu xanh lục đắt tiền và tay xách chiếc túi da hàng hiệu mà tôi chưa từng dám mơ tới.
“Lục Viễn! Mẹ!” Tôi mừng rỡ reo lên, vội vã lau hai bàn tay vào chiếc tạp dề rồi bước ra: “Sao hai người lại tới đây? Anh… anh nhận được kết quả phỏng vấn ở Tập đoàn Thịnh Thế rồi sao?”
Thịnh Thế là tập đoàn tài chính đa quốc gia hàng đầu Thượng Hải. Lục Viễn đã trải qua năm vòng phỏng vấn gắt gao và hôm nay là ngày nhận kết quả cuối cùng.
Lục Viễn không mỉm cười. Anh ta dừng lại trước mặt tôi, nhìn tôi từ đầu đến chân bằng ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ, chán ghét và xa lạ.
Bốp!
Lục Viễn giơ tay tháo phắt chiếc tạp dề sờn cũ trên người tôi ra, rồi ném thẳng nó vào mặt tôi!
Chiếc tạp dề thô ráp đập trúng gò má tôi rồi rơi bộp xuống sàn nhà sáng bóng.
“Tô Diệp, cô soi gương lại mình đi!” Lục Viễn cất giọng lạnh lẽo, âm thanh âm vang khắp cửa hàng khiến những vị khách xung quanh đều giật mình ngoái lại nhìn: “Tôi chính thức được bổ nhiệm làm Giám đốc Tài chính khu vực của Tập đoàn Thịnh Thế với mức lương năm hàng triệu tệ! Từ mai, cô đừng nói với bất kỳ ai cô là vợ tôi nữa, mất mặt lắm!”
Tôi sững sờ tại chỗ. Đầu óc quay mòng mòng như vừa bị một đòn gia hại chí mạng.
“Lục… Lục Viễn… Anh nói cái gì cơ?” Tôi run rẩy khàn giọng hỏi.
Mẹ chồng tôi bước tiến một bước, dùng chiếc quạt xếp trên tay đập nhẹ vào vai tôi, mặt vênh lên tận trời:
“Nó nói chưa đủ rõ sao?! Con trai tôi bây giờ là tầng lớp tinh anh xã hội! Cả cái họ Lục này nở hoa nở nét nhờ nó! Còn cô? Một đứa con gái không bằng cấp, cả ngày chui rúc ở cái cửa hàng bánh này lau dọn bẩn thỉu. Cô bước đi bên cạnh con trai tôi thì đối tác, đồng nghiệp nhìn vào người ta đánh giá thế nào?!”
Bà Trương rút từ trong túi xách ra một xấp tiền polymer dày cộp ném thẳng lên bàn thu ngân:
“Chỗ tiền này coi như đền bù cho cô. Ngay hôm nay cô nộp đơn nghỉ việc ở đây đi, thu dọn đồ đạc ra khỏi nhà tôi! Đừng để cái vẻ nhếch nhác của cô làm ảnh hưởng đến danh tiếng và con đường thăng tiến của con trai tôi!”

Chương 2: Cuộc Lật Mặt Của Nhóm Kẻ Bội Bạc
Bầu không khí trong cửa hàng bánh ngọt ngột ngạt đến mức nghẹt thở.
Tôi nhìn người đàn ông mà mình đã dành trọn bảy năm thanh xuân để hy sinh, nâng niu, chăm sóc.
Bảy năm trước, khi gia đình anh ta phá sản, bố anh ta qua đời vì nợ nần, Lục Viễn rơi vào khủng hoảng tâm lý nghiêm trọng. Chính tôi — người con gái mồ côi từng được cha anh ta giúp đỡ tiền học phí thời cấp ba — đã không ngần ngại gạt bỏ tương lai riêng, bươn chải làm đủ mọi nghề vất vả để nuôi anh ta ăn học và hồi phục.
Những đêm đông Thượng Hải lạnh cắt da cắt thịt, tay tôi nứt nẻ chảy máu vì rửa bát thuê dưới nước đá, Lục Viễn từng nắm lấy tay tôi khóc nức nở: “Diệp Diệp, cả đời này anh nợ em. Sau này anh công thành danh toại, anh sẽ cho em một cuộc sống tốt nhất thế giới.”
Hóa ra, “cuộc sống tốt nhất” mà anh ta hứa hẹn, chính là ném tạp dề vào mặt tôi giữa chốn đông người!
“Lục Viễn,” tôi nghẹn ngào, nước mắt đong đầy trong mép mắt nhưng tôi cố chấp không cho nó lăn xuống: “Bảy năm qua, tôi làm ba công việc mỗi ngày, mỗi ngày chỉ ngủ bốn tiếng… Bàn tay này của tôi vì nướng bánh, rửa bát cho anh ăn học mà thành ra như thế này… Anh vứt bỏ tôi dễ dàng như vậy sao?”
Lục Viễn khinh bỉ nhếch môi:
“Tô Diệp, cô đừng có kể công! Năm đó là cô tự nguyện! Hơn nữa, cô nuôi tôi thì sao chứ? Bản thân tôi có tài năng thì mới vào được Thịnh Thế! Loại người không có học vấn như cô, cho dù tôi có cho cô tiền, cô cũng không bao giờ bước chân được vào giới thượng lưu của chúng tôi!”
“Đúng vậy!” Mẹ chồng tôi chêm vào, giọng điệu hợm hĩnh: “Con trai tôi sắp kết hôn với con gái của một vị cổ đông lớn trong tập đoàn rồi! Chỉ có những tiểu thư khuê các như thế mới giúp ích được cho sự nghiệp của nó. Cô không nghỉ việc, cứ lảng vảng ở đây làm xấu mặt nó thì đừng trách tôi ác độc!”
Các nhân viên trong cửa hàng và quản lý — anh Trần — bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Tôi nhìn chiếc tạp dề nằm chỏng chơ dưới sàn nhà.
Trái tim tôi — nơi từng đập vì tình yêu và sự bao dung suốt bảy năm — lúc này hoàn toàn tan vỡ, biến thành từng mảnh băng lạnh giá.
Tôi cúi xuống, nhặt chiếc tạp dề lên, tháo bảng tên nhân viên trên ngực áo ra đặt nhẹ lên bàn thu ngân.
“Được.” Tôi ngẩng đầu, cất giọng bình thản đến mức chính tôi cũng phải kinh ngạc: “Lục Viễn, tôi chấp nhận ly hôn. Từ nay về sau, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi. Chúng ta không còn nợ nần gì nhau nữa.”
Tôi quay sang nhìn Quản lý Trần: “Anh Trần, cảm ơn anh thời gian qua đã chiếu cố. Tôi xin phép nghỉ việc từ hôm nay.”
Nói rồi, tôi xách chiếc túi vải cá nhân đã bạc màu, quay lưng bước đi về phía cửa chính.
Trần Viễn và mẹ anh ta khoanh tay nhìn tôi với nụ cười đắc thắng, ánh mắt đầy sự giễu cợt dành cho một kẻ bại trận nhếch nhác.
Chương 3: Cánh Cửa Bị Khóa Và Người Mua Lại Chuỗi Cửa Hàng
Nhưng đúng lúc tôi vừa chạm tay vào tay cầm cửa kính, một bóng người vội vã lao từ cầu thang tầng hai xuống!
Đó chính là Quản lý Trần!
Anh Trần gương mặt hớt hải, mồ hôi đầm đìa trên trán. Anh ta lao thẳng ra cửa chính, dùng chìa khóa cắm vào ổ, Rắc! một tiếng, khóa chặt cánh cửa ra vào lại!
Toàn bộ người trong cửa hàng sững sờ!
Lục Viễn nhíu mày, bước lại gần lên tiếng hỏi với vẻ hách dịch:
“Quản lý! Anh làm cái trò gì thế?! Sao lại khóa cửa?! Chúng tôi là khách hàng cao cấp, anh muốn nhốt chúng tôi lại à?!”
Quản lý Trần hoàn toàn phớt lờ Lục Viễn. Anh ta thở dốc, chạy lại trước mặt tôi, cúi gập người chín mươi độ, giọng nói đầy sự kính cẩn và lo sợ:
“Cô Tô! Xin cô hãy dừng bước! Cô không thể đi lúc này được!”
Tôi ngơ ngác: “Anh Trần… Có chuyện gì vậy? Tôi đã bàn giao công việc xong rồi mà…”
“Cô Tô!” Anh Trần vừa lau mồ hôi vừa vội vã giải thích: “Mười phút trước, Tổng công ty vừa chính thức hoàn tất thủ tục sang nhượng toàn bộ chuỗi 50 cửa hàng bánh ngọt cao cấp thương hiệu ‘Bạch Dạ’ này cho một nhà đầu tư cá nhân bí ẩn!”
Lục Viễn đứng bên cạnh nghe vậy thì cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ:
“Chuỗi bánh ngọt Bạch Dạ sang nhượng thì liên quan gì đến cô ta?! Cô ta chỉ là một đứa rửa bát, dọn bàn thuê thôi mà! Anh khóa cửa giữ cô ta lại làm cái gì?”
Bà Trương cũng mỉa mai: “Đúng đấy! Hay là cô ta ăn trộm bánh ngọt của cửa hàng nên anh bắt giữ lại?! Mau lục soát người cô ta đi!”
Quản lý Trần quay sang nhìn Lục Viễn và bà Trương bằng ánh mắt nhìn hai kẻ ngốc nghếch tột cùng. Anh ta hít một hơi thật sâu, rồi dõng dạc tuyên bố giữa sảnh tiệc:
“Liên quan gì sao?! Vị chủ nhân mới vừa chi 500 triệu tệ (khoảng 1.700 tỷ VNĐ) mua lại toàn bộ chuỗi cửa hàng Bạch Dạ đã đưa ra điều kiện duy nhất trong hợp đồng: Toàn bộ chuỗi thương hiệu này sẽ được chuyển giao toàn quyền sở hữu và đứng tên cô Tô Diệp đây!”
Cái gì?!
Lời nói của Quản lý Trần như một đạo sét đánh ngang tai giữa ban ngày!
Toàn bộ cửa hàng chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc!
Lục Viễn trợn ngược hai mắt, gương mặt đắc ý lập tức hóa đá! Bà Trương thì hớp hớp miệng như con cá mắc cạn, chiếc quạt trên tay rơi bộp xuống sàn nhà!
“Anh… Anh nói cái gì?!” Lục Viễn lắp bắp, giọng nói run rẩy bất thường: “Anh điên rồi sao?! Cô ta là một đứa con gái nghèo hèn, lấy đâu ra 500 triệu tệ mà mua chuỗi cửa hàng này?!”
Quản lý Trần không buồn giải thích với Lục Viễn, anh ta kính cẩn xòe tay ra hướng về phía cầu thang dẫn lên tầng hai VIP:
“Cô Tô, vị đại diện pháp lý và người mua lại chuỗi cửa hàng đang ngồi chờ cô ở phòng VIP tầng hai. Vị đó dặn: ‘Hãy mời cô Tô lên nhận lại tài sản của mình.’“
Chương 4: Thân Thế Thật Sự Trong Phòng VIP
Đầu óc tôi lúc này cũng hoang mang không kém. 500 triệu tệ?! Chuỗi bánh ngọt Bạch Dạ?!
Tôi nhìn ánh mắt hoảng sợ, không tin nổi của Lục Viễn và mẹ anh ta, rồi quyết định cất bước đi lên tầng hai. Lục Viễn và bà Trương vì quá tò mò và sững sờ cũng vội vã chạy xô đẩy theo sau.
Phòng VIP tầng hai được thiết kế theo phong cách cổ điển sang trọng.
Ngồi trên chiếc ghế sofa da màu nâu gụ là một người đàn ông trung niên mặc suit xám thủ công, khí chất uy nghiêm, quyền lực. Đứng sau lưng ông là hai trợ lý và luật sư mặc trang phục chỉn chu.
Vừa thấy tôi bước vào, người đàn ông trung niên lập tức đứng bật dậy! Đôi mắt ông đỏ ngầu, tràn ngập sự xúc động và xót xa nhìn tôi.
“Tiểu Diệp…” Người đàn ông cất giọng run rẩy.
Tôi khựng lại: “Ông… ông là ai?”
Người đàn ông bước nhanh lại gần, nhìn bàn tay chằng chịt vết sẹo của tôi mà giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt phong trần:
“Bố là Giang Quốc Đông — Chủ tịch Tập đoàn Tài chính Giang Thị! Bố chính là bố ruột của con!”
Oang!
Tập đoàn Tài chính Giang Thị?! Tập đoàn tài chính lớn nhất bờ Đông Trung Quốc, gia tộc nắm giữ mạng lưới ngân hàng và bất động sản khổng lồ!
Lục Viễn đứng ở cửa phòng VIP nghe đến cái tên “Giang Quốc Đông” thì hai chân mềm nhũn, suýt nữa ngã sụp xuống sàn!
“Không… Không thể nào!” Lục Viễn gào lên trong sự hoảng loạn tột cùng: “Cô ta là đứa trẻ mồ côi! Bố mẹ cô ta mất trong một tai nạn giao thông từ nhỏ mà!”
Chủ tịch Giang Quốc Đông quay lại, ánh mắt tràn ngập sự lạnh lẽo và uy áp nhìn xoáy vào Lục Viễn:
“Năm đó con gái tôi bị thất lạc trong một chuyến đi từ thiện ở vùng núi do tai nạn! Suốt mười mấy năm qua, gia tộc họ Giang chưa từng ngừng tìm kiếm nó! Hai tuần trước, nhờ mẫu ADN tại bệnh viện khi Tiểu Diệp đi hiến máu, tôi mới chính thức xác minh được con gái cưng của mình!”
Ông Giang bước lại gần tôi, ôm lấy bờ vai đang run rẩy của tôi:
“Tiểu Diệp, bố đã âm thầm theo dõi con suốt hai tuần qua. Bố biết con có niềm đam mê làm bánh ngọt từ nhỏ, nên bố đã mua lại toàn bộ chuỗi thương hiệu Bạch Dạ này để làm quà ra mắt tặng con! Bố cũng biết… con đã vì một kẻ vô ân bạc nghĩa mà chịu bao nhiêu khổ cực!”
Chủ tịch Giang quay sang nhìn Lục Viễn bằng ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống:
“Cậu chính là Lục Viễn — kẻ đã ăn bám con gái tôi suốt bảy năm qua, rồi hôm nay ném tạp dề vào mặt nó đúng không?!”
Chương 5: Bản Án Cho Kẻ Bội Bạc
Trán Lục Viễn đầm đìa mồ hôi hột. Toàn thân anh ta run bắn lên như cầy sấy.
Sự tự cao, hợm hĩnh của vị “Giám đốc Tài chính lương năm hàng triệu tệ” lập tức tan thành mây khói trước mặt người đứng đầu gia tộc họ Giang!
“Chủ… Chủ tịch Giang!” Lục Viễn quỳ gục hai gối xuống sàn gỗ phòng VIP, bò lại gần khóc lóc van xin: “Tôi sai rồi! Tôi bị ma xui quỷ khiến! Tôi không biết Tô Diệp là tiểu thư nhà họ Giang! Diệp Diệp ơi! Em nói với bố em một tiếng đi! Bảy năm qua anh vẫn luôn yêu em mà!”
Mẹ chồng tôi — bà Trương — cũng lập tức bò lại, nắm lấy vạt áo tôi khóc bù giằng bù gào:
“Tô Diệp… Mẹ xin lỗi con! Mẹ là bà già mắt mù tâm tối! Con là con dâu ngoan nhất của mẹ! Mẹ chỉ đùa con thôi mà! Con mau giải thích với Chủ tịch đi con!”
Tôi cúi xuống nhìn hai con người đang quỳ dưới chân mình.
Mới năm phút trước, họ còn ném tạp dề vào mặt tôi, chửi tôi là đứa rửa bát nghèo hèn, ép tôi nghỉ việc để khỏi làm xấu mặt họ. Giờ đây khi biết tôi là tiểu thư tập đoàn hàng đầu, họ lại quỳ van xin tình nghĩa!
Sự giả tạo và tàn nhẫn ấy khiến tôi cảm thấy ghê tởm đến mức muốn nôn mửa.
tôi lùi lại một bước, né tránh bàn tay bẩn thỉu của bà Trương. tôi nhìn thẳng vào mắt Lục Viễn, cất giọng đanh thép:
“Lục Viễn, anh nói anh đỗ vào Tập đoàn Thịnh Thế đúng không?”
Chủ tịch Giang nhếch môi cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ. Ông vẫy tay gọi vị trợ lý đứng sau:
“Tập đoàn Thịnh Thế là công ty con do Tập đoàn Giang Thị chúng ta nắm giữ 60% cổ phần khống chế. Trợ lý Lý, lập tức thông báo cho Tổng giám đốc Thịnh Thế: Hủy bỏ toàn bộ hợp đồng tuyển dụng với Lục Viễn! Đồng thời, đưa tên anh ta và mẹ anh ta vào danh sách đen của toàn bộ ngành tài chính Thượng Hải!”
“Không! Đừng mà Chủ tịch Giang!” Lục Viễn gào lên trong sự tuyệt vọng tột cùng.
Chưa dừng lại ở đó, tôi nhìn Lục Viễn rồi cất lời với luật sư của cha tôi:
“Luật sư Vương, bảy năm qua tôi đã chuyển khoản cho Lục Viễn tổng cộng hơn 1,2 triệu tệ để chi trả tiền sinh hoạt và học tập. Toàn bộ sao kê ngân hàng tôi đều còn giữ. Xin anh hãy lập hồ sơ khởi kiện, yêu cầu anh ta hoàn trả toàn bộ số tiền đó dưới danh nghĩa vay nợ cá nhân!”
“Vâng, thưa cô Giang!” Luật sư Vương kính cẩn cúi đầu.
Lục Viễn hoàn toàn suy sụp. Anh ta ngã sụp xuống sàn nhà, hai mắt dại đi.
Không còn vị trí Giám đốc lương triệu tệ, bị gạch tên khỏi ngành tài chính, gánh trên đầu khoản nợ 1,2 triệu tệ phải trả ngay lập tức… Từ một kẻ tưởng chừng như sắp bước chân vào giới thượng lưu, Lục Viễn đã tự tay đẩy mình và gia đình xuống vực sâu thẳm của sự tán gia bại sản!
“Bảo vệ! Đẩy hai kẻ rác rưởi này ra khỏi cửa hàng của con gái tôi!” Chủ tịch Giang ra lệnh.
Hai bảo vệ cao lớn lao vào, xách cổ Lục Viễn và bà Trương kéo lê ra ngoài đường trước sự chứng kiến và chỉ trỏ khinh bỉ của hàng trăm người dân xung quanh.
Chương 6: Cuộc Đời Mới
Cánh cửa phòng VIP khép lại, trả lại sự yên tĩnh cho không gian.
Chủ tịch Giang Quốc Đông quay sang nhìn tôi, ánh mắt đong đầy sự dịu dàng và yêu thương của một người cha đã tìm lại được đứa con thất lạc:
“Tiểu Diệp, những năm qua con đã chịu nhiều tổn thương rồi. Từ nay về sau, không ai có thể bắt nạt con được nữa.”
Tôi nhìn cha mình, rồi nhìn xuống bàn tay mình.
Những vết sẹo do bỏng khay nướng vẫn còn đó, nhưng chúng không còn là biểu tượng của sự hy sinh ngu ngốc cho một kẻ phản bội, mà là chứng nhân cho sự kiên cường, nỗ lực không ngừng nghỉ của tôi suốt những năm tháng qua.
Tôi mỉm cười, nước mắt nhẹ nhàng lăn trên gò má:
“Cảm ơn bố. Nhưng bố ơi… con vẫn muốn tự tay làm ra những chiếc bánh ngọt ngon nhất.”
Chủ tịch Giang bật cười lớn, xoa đầu tôi: “Được! Toàn bộ chuỗi cửa hàng Bạch Dạ này từ nay là của con. Con muốn làm gì bố cũng ủng hộ!”
Một tháng sau.
Vụ án đòi nợ 1,2 triệu tệ thắng kiện. Lục Viễn vì không có khả năng chi trả đã bị Tòa án kê biên toàn bộ tài sản và đưa vào danh sách thi hành án cưỡng chế. Mẹ anh ta phải đi làm lao công rửa bát để trả nợ dần, còn Lục Viễn thì sống chui lủi, không một công ty nào dám nhận vào làm việc.
Còn tôi, thương hiệu bánh ngọt “Bạch Dạ” dưới sự quản lý của tôi đã được tái định vị thành chuỗi bánh ngọt từ thiện. Một phần lợi nhuận mỗi tháng được chuyển vào quỹ hỗ trợ những người phụ nữ có hoàn cảnh khó khăn và trẻ em mồ côi.
Mỗi buổi sáng, tôi lại khoác lên mình chiếc tạp dề mới tinh màu trắng tinh khôi, tự tay nướng những mẻ bánh thơm phức dưới ánh nắng thu vàng rực rỡ của Thượng Hải.
Sự phản bội của kẻ bội bạc đã trở thành quá khứ, còn bản lĩnh và sự kiên cường đã mở ra cho tôi một cuộc đời mới — kiêu hãnh, tự do và tỏa sáng rực rỡ!