Tôi Giấu Thân Phận Vào Công Ty Của Chồng. Khi Tôi Cầm Cốc Nước Của Anh Ấy, Nữ Thư Ký Liền Xông Tới
Tôi giấu thân phận, xin việc với hồ sơ giả vào chính tập đoàn Hưng Phát của chồng mình. Cha tôi mất, để lại cơ ngơi nghìn tỷ từ một xưởng lắp ráp nhỏ bé. Tôi – con gái độc nhất – giao hết quyền điều hành cho chồng Phong, tự nguyện lui về làm người vợ hiền.
Ba năm qua, tôi tin rằng sự hy sinh sẽ đổi lại mái ấm bình yên. Nhưng Phong ngày càng xa cách. Những chuyến công tác kéo dài, mùi rượu và nước hoa lạ nồng nặc trên áo anh. Linh tính mách bảo có điều chẳng lành. Tôi quyết định tự mình tìm hiểu.
Tôi mặc áo sơ mi trắng giản dị, quần tây đen, búi tóc cao, không ai nhận ra đại tiểu thư Lê Ngọc Trâm. Ngày đầu làm nhân viên hành chính, tôi photo tài liệu, pha trà, dọn phòng họp. Đến giờ nghỉ trưa, trưởng phòng sai tôi bưng khay nước lên phòng tổng giám đốc.
Cánh cửa khép hờ. Tôi định gõ thì khựng lại vì tiếng nói bên trong. Giọng Nhi – thư ký mới – nũng nịu, chê bai tôi là kẻ vô dụng, ru rú trong xó bếp, không biết mùi vị thương trường. Cô ta tự đắc mình mới là người phụ nữ xứng đáng đứng cạnh tổng giám đốc.
Tôi đứng ch/ết lặng. Khay nước trong tay khẽ run. Tôi chờ Phong quát tháo bảo vệ danh dự vợ mình. Nhưng anh ta cười khẩy, phụ họa theo. Anh ta chê tôi nhạt nhẽo, nhàm chán, chỉ vì con gái chủ tịch mà anh ta nhẫn nhịn ba năm. Anh ta hứa hẹn với Nhi sẽ hất cẳng tôi, cho cô ta danh phận chính thức.
Ly cà phê trên khay sóng sánh. Từng lời như nhát dao cắt vào tim tôi. Tôi hít sâu, đẩy mạnh cửa bước vào. Hai kẻ giật thót, vội buông nhau ra. Phong chỉnh áo vest, Nhi đứng dậy với vẻ kiêu ngạo.
Tôi cúi đầu, đóng vai nhân viên khép nép, đặt ly cà phê xuống bàn. Nhi lao tới, đập tay xuống bàn, quát tháo tôi là đồ dơ bẩn, không biết thân phận, dám uống nước của chồng cô ta. Cô ta vung tay t/át mạnh vào mặt tôi. Tiếng chát vang lên khô khốc. Má tôi rát bỏng, vị m/áu tan/h ứ/a r/a khóe môi.
Tôi lảo đảo một bước nhưng đứng vững. Nhi chống nạnh, chỉ trỏ vào mặt tôi, chửi tôi là r/ác rư/ởi th/ấp ké/m. Cả nhà ăn im bặt, mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại. Tôi lau m/á/u ở khóe miệng, ngẩng đầu nhìn Nhi. Trên tay cô ta là chiếc nhẫn kim cương với họa tiết hoa hồng vàng trắng – bản thiết kế tôi cất công vẽ cho kỷ niệm ba năm ngày cưới, giấu trong két sắt nhà.
Phong hoảng loạn, sắc mặt trắng bệch. Anh ta kéo Nhi lại, nhưng cô ta vẫn gào thét đòi đuổi việc tôi. Tôi bình tĩnh bước ra, khép cửa nhẹ nhàng. Cơn giận ban đầu tan biến, nhường chỗ cho sự tỉnh táo lạnh lùng. Đây không chỉ là ngoại tình. Bọn chúng đang lập kế hoạch chiếm đoạt toàn bộ tập đoàn.
Tôi về nhà, không khóc. Tôi mở máy tính, truy cập hệ thống quản trị bí mật cha tôi để lại. Tôi rà soát email, sao kê ngân hàng, hợp đồng. Hàng chục tỷ đồng bị Phong chuyển vào ba công ty ma do anh trai và mẹ Nhi đứng tên. Bản thiết kế nhẫn cưới của tôi cũng bị anh ta lấy trộm làm quà cho nhân tình.
Tôi ghi âm cuộc cãi vã, lưu video giám sát từ camera ngụy trang trong phòng tổng. Bằng chứng đầy đủ: ngoại tình, tham ô, lập công ty ma tẩu tán tài sản. Tôi gọi luật sư Minh – người bạn chí cốt của cha tôi – gặp riêng tại quán trà. Chú Minh xem xong, giận dữ đập bàn. Chúng tôi soạn đơn ly hôn, báo cáo kiểm toán, chuẩn bị khởi tố hình sự.
Sáng hôm sau, tôi mặc vest đỏ quyền lực, bước vào công ty với tư cách thật. Trong nhà ăn, Nhi ngồi khu VIP, khoe chiếc bình giữ nhiệt khắc tên Phong. Tôi cầm bình lên uống một ngụm. Nhi gào thét, lao tới tát tôi. Tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng. Toàn bộ nhà ăn im bặt.
Phong chạy tới, mặt cắt không còn máu. Anh ta nhìn tôi, hoảng loạn tột độ. Nhi vẫn ngoan cố chửi bới. Tôi ngẩng đầu, giọng rõ ràng:…………………………………………. BẠN NH;Ấ/N LIKE ĐỂ ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI ĐÂY :

Sự im lặng bao trùm khắp sảnh lớn của tập đoàn Hưng Phát. Tôi không né tránh, cũng không thảm hại như cái ngày bị tát trong phòng tổng giám đốc. Tôi đứng thẳng, đón nhận cái tát thứ hai của Nhi bằng một nụ cười lạnh đến xương tủy.
Nhi vẫn gào thét: — Đồ tiện tì! Cô có biết cái bình này là của Tổng giám đốc không? Cô có biết mình đang đụng vào ai không? Anh Phong, anh xem con nhỏ hành chính này kìa, nó điên rồi!
Phong đứng chôn chân tại chỗ, mồ hôi hột lăn dài trên trán. Anh ta không nhìn Nhi, mà nhìn chăm chặp vào bộ vest đỏ tôi đang mặc và chiếc huy hiệu cài ngực bằng vàng ròng có khắc biểu tượng quyền lực nhất của dòng họ Lê – thứ mà chỉ chủ tịch thực thụ mới được sở hữu.
Tôi cầm chiếc bình giữ nhiệt trên tay, lững thững bước đến gần Phong. Nhi định lao lên ngăn cản thì bị hai người đàn ông cao lớn trong bộ vest đen chặn lại. Đó là vệ sĩ riêng của cha tôi, những người mà ba năm qua tôi đã cho họ nghỉ phép dài hạn.
— Ngọc Trâm… Em… sao em lại ở đây? — Phong lắp bắp, giọng run rẩy.
Tôi nhếch mép, đổ toàn bộ nước trong bình xuống đôi giày da bóng lộn của anh ta, từng chữ thốt ra đanh thép: — Công ty này mang họ Lê. Đất này là của cha tôi. Anh hỏi tôi tại sao ở đây à? Tôi về để lấy lại những thứ đã giao nhầm cho kẻ ăn cháo đá bát.
Nhi lúc này mới khựng lại, đôi mắt lộ vẻ kinh hoàng: — Chủ tịch… Lê Ngọc Trâm? Không thể nào! Con mụ già ở nhà…
— Câm miệng! — Tôi quay sang nhìn Nhi, ánh mắt sắc lẹm khiến cô ta lùi lại — Chiếc nhẫn trên tay cô, bản thiết kế hoa hồng trắng đó là của tôi. Căn nhà cô đang ở, tiền mua nó là từ quỹ phúc lợi của nhân viên Hưng Phát mà Phong đã rút ruột. Hôm nay, tất cả sẽ kết thúc.
Tôi vẫy tay. Luật sư Minh cùng đoàn kiểm toán độc lập và hai chiến sĩ cảnh sát kinh tế bước vào. Tiếng giày của họ nện xuống sàn đá cẩm thạch khô khốc như tiếng gõ cửa của định mệnh.
Phong quỳ thụp xuống, ôm lấy chân tôi giữa thanh thiên bạch nhật: — Trâm, anh sai rồi! Là cô ta dụ dỗ anh. Anh làm tất cả cũng chỉ vì muốn có vốn riêng để nở mày nở mặt với em. Em tha thứ cho anh một lần này thôi!
Tôi nhìn người đàn ông mình từng yêu, từng tin tưởng giao cả cơ nghiệp, thấy anh ta hèn nhát đến tội nghiệp. Tôi cúi người, ghé sát tai anh ta nói nhỏ: — Ba năm trước tôi giao công ty cho anh vì tình yêu. Ba năm sau tôi lấy lại vì lòng tự trọng. Anh không chỉ phản bội tôi, anh còn phản bội cả niềm tin của cha tôi. 150 tỷ đồng anh chuyển cho công ty ma, cộng với tội chiếm đoạt tài sản thừa kế… Phong à, cơm tù chắc chắn không ngon bằng cơm tôi nấu đâu.
Cảnh sát tiến tới tra tay Phong vào còng số tám. Nhi đứng đờ đẫn, định lẻn ra cửa sau nhưng đã bị các nhân viên an ninh giữ lại.
Tôi đứng giữa sảnh tập đoàn, nơi đặt bức tượng bán thân của cha mình. Tôi nhìn thẳng vào đám đông nhân viên đang ngơ ngác: — Kể từ giờ phút này, tôi – Lê Ngọc Trâm – chính thức tiếp quản vị trí Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Hưng Phát. Mọi hợp đồng dưới thời Trần Phong sẽ được rà soát lại. Những ai đồng lõa sẽ phải ra đi, những người tận tâm sẽ được trọng dụng.
Buổi chiều hôm đó, lệnh niêm phong các tài sản đứng tên Phong và Nhi được thực thi. Chiếc nhẫn kim cương bị tịch thu làm vật chứng vụ án tham ô. Tôi đứng trên văn phòng tầng cao nhất, nhìn xuống thành phố đang lên đèn.
Luật sư Minh bước vào, đưa tôi tờ đơn ly hôn đã có chữ ký nghệch ngoạc của Phong trong trại tạm giam. — Chúc mừng cháu đã tìm lại chính mình, Ngọc Trâm. Cha cháu chắc hẳn rất tự hào.
Tôi cầm bút ký tên mình vào dòng chữ “Vợ”, nước mắt bấy lâu kìm nén lúc này mới khẽ rơi, nhưng không phải vì đau khổ, mà vì sự giải thoát. Ba năm qua tôi đã ngủ quên trong vỏ bọc của một người vợ hiền, giờ đây, đại tiểu thư của Hưng Phát đã thực sự thức tỉnh.
Mảnh đất nghìn tỷ này chưa bao giờ đổi họ. Và lòng kiêu hãnh của một người phụ nữ bị tổn thương chính là vũ khí sắc bén nhất để lấy lại tất cả. Phong và Nhi sẽ có rất nhiều thời gian sau song sắt để hối hận về cái tát ngày hôm đó. Còn tôi, cuộc đời mới chỉ vừa mới bắt đầu.