Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Tôi dồn hết tình thương nuôi con ăn học. Phong thông minh, quyết đoán nhưng cũng nó/ng n/ảy, có lẽ di truyền từ cha nó. Nó tốt nghiệp loại ưu, làm giám đốc chi nhánh, lấy vợ hiền lành tên Thủy. Tôi tưởng mình đã yên bình, nhưng cuộc đời không chiều theo ý người.
Chương 1: Chiếc Bóng Trong Căn Nhà Mới
Căn biệt thự hai tầng nằm ở ngoại ô thành phố thơm phức mùi sơn mới. Tôi đứng ở khoảng sân nhỏ, nhìn ánh nắng chiều chiếu vạt qua những chậu hoa dạ yến thảo mà Thủy – con dốc tôi – tự tay treo lên.
Phong – con trai tôi – vừa bước ra khỏi chiếc xe sedan màu đen bóng lộn. Nó cởi chiếc áo vest vắt lên tay, cà vạt nới lỏng, gương mặt hằn rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn rực lên vẻ kiêu hãnh của một kẻ vừa chạm tay vào thành công. Ở tuổi ba mươi, chức Giám đốc chi nhánh của một tập đoàn tài chính lớn là chiếc cúp danh giá mà nó hãnh diện trưng ra với đời.
– Mẹ đứng đây làm gì cho nắng? Vào nhà đi mẹ! – Phong nói, giọng cất lên có phần gắt nhẹ.
– Mẹ ngắm mấy chậu hoa con Thủy mới trồng. Đẹp quá con ạ. – Tôi nhẹ nhàng đáp.
Phong hừ lạnh một tiếng trong mũi, không nói thêm câu nào mà sải bước thẳng vào nhà. Thủy từ trong bếp chạy ra, nhanh tay đón lấy chiếc cặp táp của chồng, dịu dàng:
– Anh mới về. Em nấu canh chua cá lóc đúng vị anh thích đây rồi.
– Anh không ăn. Nhậu với đối tác cả chiều ngấy tận cổ rồi. – Phong gạt tay Thủy ra, vẻ mặt đầy bực bội. – Lần sau anh nói không ăn cơm nhà thì đừng có bày vẽ. Rác nhà!
Thủy khựng lại, đôi mắt đượm buồn cúi gập xuống, nhưng bàn tay vẫn gượng gạo chỉnh lại nếp áo cho chồng. Tôi nhìn cảnh ấy mà nhói lòng.
Phong là đứa con duy nhất của tôi. Cha nó mất sớm trong một trận ẩu đả vì tính khí nóng như lửa củi. Một mình tôi tần tảo chạy chợ, chịu băm trợn của đời để nuôi nó ăn học. Phong thông minh từ nhỏ, luôn đứng đầu lớp, nhưng cái nết nóng nảy, độc đoán của cha nó thì như vết mực loang, càng lớn càng hằn rõ trong máu.
Tôi từng nghĩ khi nó thành đạt, có một người vợ hiền lành, dĩ hòa vĩ quý như Thủy cân bằng lại, gia đình sẽ được êm ấm. Nhưng tôi đã lầm. Sự nhẫn nại của Thủy không làm Phong dịu đi, mà dường như càng kích thích cái tính gia trưởng, coi thường người khác của nó.
Đêm đó, tôi tỉnh giấc vì tiếng cãi vã nho nhỏ phát ra từ phòng làm việc của Phong.
– Anh nói thế mà em không hiểu à? – Giọng Phong gằn xuống, sắc như dao. – Chút việc vặt đó mà em cũng làm không xong? Em học Đại học ra để làm cái gì mà giờ có mấy tờ khai thuế cá nhân của mẹ cũng gõ sai số?!
– Em xin lỗi… Em nhìn nhầm một chữ số… – Giọng Thủy run rẩy, nghẹn ngào.
– Nhầm? Trong công việc của anh, sai một chữ số là mất hàng tỷ đồng! Em sống ỷ lại quen rồi đúng không? Ngoài việc cắm mặt trong cái bếp này ra em làm được cái gì nữa?
“BỐP!”
Tiếng gõ mạnh bàn phím hoặc vật gì đó đập xuống bàn vang lên khô khốc. Tôi giật mình, vội vã bước ra khỏi phòng, định đập cửa can ngăn thì cánh cửa phòng làm việc đột ngột mở ra.
Thủy ôm mặt chạy vụt ra ngoài, nước mắt giàn giụa. Phong đứng bên trong, thở hển, đôi mắt đỏ ngầu. Thấy tôi, nó nhíu mày:
– Mẹ chưa ngủ à? Mẹ kệ cô ta đi. Khóc lóc suốt ngày, làm như tôi bóc lột không bằng!
– Phong! – Tôi gằn giọng, toàn thân run lên vì giận. – Nó là vợ con, không phải là nhân viên dưới quyền con! Con nói năng với vợ như thế mà nghe được à?
– Mẹ thì biết cái gì! – Phong gắt lên. – Xã hội bây giờ cạnh tranh khốc liệt lắm. Con đi làm áp lực muốn điên đầu, về nhà chỉ muốn một đứa vợ thông minh giúp được việc, chứ không phải một kẻ ngơ ngác làm cái gì cũng hỏng!
Nó đóng sầm cửa lại trước mặt tôi. Cánh cửa gỗ dày nặng mịch như dựng lên một bức tường ngăn cách giữa tôi và đứa con trai mà tôi từng đánh đổi cả tuổi thanh xuân để nuôi dưỡng.

Chương 2: Vết Nứt Của Lòng Tham
Sự ngột ngạt trong căn nhà ngày càng gia tăng. Phong càng lên chức cao, sự tự cao của nó càng biến chất thành tàn nhẫn. Nó bắt đầu đi đêm nhiều hơn, những cuộc gọi lén lút lúc rạng sáng ngày một dày đặc.
Một buổi sáng cuối tuần, khi Phong đã đi chơi golf với sếp tổng, tôi giúp Thủy dọn dẹp phòng làm việc của nó. Thủy vẫn lặng lẽ, cần mẫn như một con tằm nhả tơ, không một lời oán tháo.
– Thủy này… – Tôi nắm lấy bàn tay gầy gò của con dâu. – Mẹ xin lỗi con. Là tại mẹ không biết dạy con, để nó đối xử với con như thế.
Thủy ngẩng đầu, nụ cười gượng gạo dấy lên trên môi:
– Mẹ đừng nói thế. Anh Phong áp lực công việc lớn quá thôi ạ. Em chịu được mà. Chỉ cần anh ấy thành công, gia đình mình êm ấm là em vui rồi.
Tôi thở dài, lật mở đống tài liệu trên bàn làm việc của Phong để thu gom giấy rác. Bất ngờ, một tập hồ sơ màu xanh rơi ra từ kẽ tủ. Những tờ giấy khổ A4 văng lênh láng trên sàn.
Tôi cúi xuống nhặt. Vốn là người từng làm kế toán cho một hợp tác xã thời trẻ, mắt tôi khựng lại khi nhìn thấy những con số tài chính kỳ lạ trong các tờ bản kê.
Đó là những hợp đồng cho vay tín dụng nội bộ của chi nhánh ngân hàng nơi Phong làm Giám đốc. Các khoản vay trị giá hàng chục tỷ đồng đều được giải ngân cho một công ty có tên là “Đại Phát”. Nhưng điều bất thường là tài sản thế chấp cho các khoản vay này chỉ là những mảnh đất nông nghiệp ở vùng sâu vùng xa, được định giá cao gấp mười lần giá trị thực tế!
Chưa dừng lại ở đó, người đại diện pháp luật của Công ty Đại Phát lại chính là… Lê Văn Nam – đứa bạn thân từng có tiền án về tội lừa đảo của Phong thời Đại học!
Tim tôi đập liên hồi. Tôi cầm tập hồ sơ, tay run rẩy:
– Thủy… Con có biết cái này không?
Thủy tiến lại gần, nhìn vào tập hồ sơ, mặt cô ấy chợt tái nhợt:
– Em… em từng thấy anh Phong nghe điện thoại của anh Nam. Anh Nam hứa sẽ chia cho anh Phong 20% hoa hồng nếu giải ngân xong đợt này. Em từng gàn anh ấy, bảo làm thế là phạm pháp… Nhưng anh ấy… anh ấy tát em một cái, bắt em câm miệng…
– Cái gì?! – Tôi rụng rời tay chân. – Nó dám đánh con? Và nó… nó đang tham nhũng, lập hồ sơ khống?!
Trời đất như quay mòng mòng trước mắt tôi. Thằng Phong thông minh, giỏi giang của tôi… sao lại có thể dấn sâu vào con đường tội lỗi này? Nó nóng nảy, nó gia trưởng, tôi có thể dằn lòng chịu đựng và khuyên bảo. Nhưng dính vào pháp luật, dính vào đại án tài chính… thì cái giá phải trả là cả cuộc đời nó!
Tối hôm đó, tôi quyết định đối mặt với Phong.
Khi bữa cơm chiều kết thúc, tôi bảo Thủy vào phòng trong, rồi đặt tập hồ sơ màu xanh lên bàn trà trước mặt Phong.
Gương mặt Phong lập tức biến sắc. Đôi mắt nó rực lên lửa giận:
– Mẹ lục lót đồ của con?!
– Mẹ không lục lót, nó tự rơi ra! – Tôi cố giữ giọng bình tĩnh. – Phong ơi, con dừng lại đi! Con làm thế này là vi phạm pháp luật nghiêm trọng đấy! Rút vốn khống, nâng khống tài sản thế chấp… con có biết nếu công an nhảy vào, con sẽ phải đi tù bao nhiêu năm không?!
Phong đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ bị hất văng ra sau, tạo nên tiếng động chát chúa:
– Mẹ câm miệng lại ngay! Mẹ thì biết cái gì về tài chính?! Thời buổi này không liều thì làm sao có nhà to, xe đẹp?! Làm sao leo lên được ghế Tổng giám đốc?!
– Nhưng đây là tiền của nhà nước, của nhân dân! – Tôi gào lên, nước mắt nghẹn ngào. – Cha con ngày xưa vì nóng nảy, vi phạm pháp luật mà chết trong tù! Con muốn dẫm lên vết xe đổ của cha con sao?!
Hai từ “cha con” như một mồi lửa châm vào khối thuốc súng trong lòng Phong. Mặt nó tím tái, gân cổ nổi phồng lên. Nó chỉ thẳng tay vào mặt tôi – người mẹ đã mang nặng đẻ đau, nhịn ăn nhịn mặc nuôi nó ăn học:
– Mẹ đừng có mang ông ấy ra so sánh với con! Con không phải là kẻ thất bại như ông ấy! Mẹ thích sống nghèo hở? Mẹ thích chui rúc trong cái túp lều cũ hở? Nếu mẹ sợ thì cút về quê mà sống! Đừng ở đây ngáng đường con!
“BỐP!”
Tôi giơ tay giằng lấy tát thẳng vào mặt nó một cái đau đớn. Bàn tay tôi run gẩy, tê dại.
Phong khựng lại. Nó ôm lấy một bên mặt, nhìn tôi bằng đôi mắt lạnh ngắt, đầy sự thù hằn. Sự thù hằn của một kẻ đã bị lòng tham làm cho mù quáng hoàn toàn.
– Được… Mẹ giỏi lắm. – Phong nghiến răng. – Từ nay về sau, chuyện của con, mẹ không có quyền can thiệp!
Nó quay lưng bước đùng đùng lên tầng, bỏ lại tôi đứng trơ trọi giữa phòng khách rộng lớn, lạnh lẽo.
Chương 3: Quân Cờ Mới Trên Bàn Cờ Độc Án
Sự rạn nứt trong gia đình đã đến mức không thể cứu vãn. Phong hoàn toàn cô lập tôi và Thủy. Nó đổi mật khẩu két sắt, khóa chặt phòng làm việc và bắt đầu vắng nhà liên miên.
Một tháng sau, biến cố thật sự bắt đầu vây hãm gia đình tôi.
Báo chí bắt đầu rộ lên thông tin về đợt thanh tra đột xuất của Ngân hàng Nhà nước đối với các chi nhánh tài chính trên địa bàn. Tên của Công ty Đại Phát xuất hiện trên các trang báo với tư cách là một doanh nghiệp ma, có dấu hiệu tẩu tán tài sản và nợ xấu hàng trăm tỷ đồng.
Phong về nhà trong tình trạng hoảng loạn tột cùng. Mùi rượu nồng nặc, tóc tai bù xù, đôi mắt trũng sâu đen quầng.
Nó lao vào nhà, vơ vét toàn bộ giấy tờ, sổ đỏ, vàng bạc trong két sắt nhét vào một chiếc vali du lịch.
– Anh Phong! Có chuyện gì thế anh? – Thủy hốt hoảng chạy ra hỏi.
Phong gạt mạnh Thủy ra làm cô ngã ngửa ra sàn. Nó nhìn Thủy, rồi nhìn tôi – người đang đứng ở cầu thang – với một nụ cười ma dại, tàn nhẫn:
– Chuyện gì à? Công an sắp đến đây rồi! Công ty Đại Phát vỡ nợ, gã Nam đã ôm tiền trốn ra nước ngoài! Hàng trăm tỷ đồng nợ khống… tao là người ký duyệt!
Tôi rụng rời, phải bám chặt lấy ban công cầu thang để không bị khuỵu xuống:
– Phong… Con đi đầu thú đi con! Con khai thật với công an, khắc phục hậu quả… may ra còn được khoan hồng!
– Đầu thú?! – Phong gào lên, tiếng gào như con thú dữ bị dồn vào chân tường. – Đi tù 20 năm thì còn làm ăn được gì nữa?! Cuộc đời con tiêu tùng rồi!
Đột nhiên, mắt Phong dừng lại trên người Thủy. Ánh mắt nó chuyển từ hoảng loạn sang một sự tính toán lạnh rợn người. Nó tiến lại gần Thủy, kéo xốc cô đứng dậy:
– Thủy… Em yêu anh đúng không? Em sẵn sàng làm tất cả vì anh đúng không?
Thủy ngơ ngác, run rẩy: – Anh… anh nói gì thế?
– Toàn bộ hồ sơ giải ngân đợt hai… anh chưa kịp ký tên. – Phong thì thì thào, giọng nói đầy sự dụ dỗ ma quái. – Nhưng em… em là Trưởng phòng Kế toán của chi nhánh… Em có con dấu phụ và quyền ký ủy quyền. Em hãy nhận toàn bộ trách nhiệm này đi! Em nói là em tự ý giả mạo chữ ký của anh để thông đồng với Nam!
Tôi và Thủy cùng trố mắt nhìn Phong. Tôi không thể tin vào tai mình!
Nó đang muốn vợ nó đứng ra gánh tội thay cho nó! Nó muốn đẩy người phụ nữ hiền lành, mực thước, hết lòng yêu thương nó vào nhà tù để bảo vệ sự tự do cho bản thân!
– Anh Phong… Anh điên rồi sao?! – Thủy khóc nấc lên, đẩy mạnh Phong ra. – Sao anh có thể tàn nhẫn với em như thế?! Em đã hy sinh cả tuổi thanh xuân cho anh, chịu đựng sự lăng mạ của anh… giờ anh lại muốn em đi tù thay anh sao?!
– Cô câm miệng! – Phong tát mạnh vào mặt Thủy. – Cô ở nhà này ăn trắng mặc xơ bấy lâu nay, giờ là lúc cô trả ơn tao! Nếu tao đi tù, cái nhà này tan nát! Nếu cô đi tù, tao ở ngoài sẽ lo tiền cho cô, chạy án cho cô ra sớm!
– Mày không phải là người! Mày là con quỷ! – Tôi không thể chịu đựng được nữa, lao xuống cầu thang, cầm chiếc gậy gỗ tựa ở góc nhà đập mạnh vào lưng Phong. – Mày là đồ tàn nhẫn! Sao tao lại sinh ra một đứa con vô nhân tính như mày?!
Phong bị đập đau, quay lại giằng lấy chiếc gậy gỗ từ tay tôi. Sức trẻ của nó hất văng tôi ngã xuống sàn nhà. Head tôi đập nhẹ vào cạnh bàn, máu chảy ra râm rấp.
– Mẹ đừng có ép con! – Phong gào lên, gương mặt hoàn toàn mất kiểm soát. – Đêm nay, một trong hai người phải ký vào bản nhận tội giả mạo này! Nếu không, tất cả cùng chết!
Nó rút từ trong túi quần ra một con dao gọt hoa quả sắc lẹm, chĩa thẳng vào tôi và Thủy.
Sự nóng nảy, độc đoán di truyền từ người cha quá cố, kết hợp với sự đường cùng của lòng tham, đã biến đứa con trai cưng tốt nghiệp loại ưu của tôi thành một kẻ sát nhân tiềm tàng!
Chương 4: Đêm Dài Và Quyết Định Của Người Mẹ
Căn phòng khách chìm trong một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Mùi máu từ vết thương trên đầu tôi hòa lẫn với mùi rượu nồng nặc từ người Phong.
Thủy quỳ dưới sàn, ôm lấy chân tôi, khóc không thành tiếng. Con dao trên tay Phong vẫn chĩa về phía chúng tôi, lưỡi dao ánh lên sắc lạnh dưới ánh đèn trần.
– Ký đi! – Phong ném một tờ giấy đánh máy sẵn xuống trước mặt Thủy. – Ký vào đây thừa nhận cô đã tự ý làm giả hồ sơ! Sáng mai công an đến, cô cứ thế mà khai!
Tôi nhìn Thủy – đứa con gái tội nghiệp không cùng máu mủ nhưng đã dành cho tôi sự hiếu thảo trọn vẹn hơn cả con ruột. Tôi lại nhìn Phong – đứa con trai máu mủ mà tôi đã dành trọn cả cuộc đời để chắt chiu, nuôi dưỡng, hy vọng.
Sự hy sinh vô điều kiện của tôi bấy lâu nay đã vô tình tạo ra một con quái vật. Nếu đêm nay tôi tiếp tục dung dưỡng, tiếp tục thỏa hiệp với tội ác của nó, tôi không chỉ hại chết Thủy, mà còn vĩnh viễn dìm con trai mình xuống đáy vực của sự tha hóa.
Một người mẹ yêu con thực sự… không phải là che chắn cho nó khi nó phạm tội, mà là phải biết chặt đứt bàn tay tội lỗi của nó trước khi nó gieo rắc thêm tai họa!
Tôi hít một hơi thật sâu, lau vệt máu trên thái dương, chậm rãi đứng dậy.
– Phong… Con bỏ dao xuống đi. – Giọng tôi đột nhiên trở nên bình thản lạ kỳ.
– Mẹ không phải dạy con! Mẹ bảo nó ký mau! – Phong gắt lên.
– Thủy không ký đâu. – Tôi nhìn thẳng vào mắt Phong. – Để mẹ ký.
Phong và Thủy cùng ngơ ngác nhìn tôi.
– Mẹ… Mẹ nói gì thế? – Phong khựng lại.
– Mẹ nói mẹ sẽ nhận hết tội thay con. – Tôi cất bước tiến lại gần Phong, giọng dịu dàng như thời nó còn là một đứa trẻ tiểu học. – Mẹ già rồi, sống chẳng còn được bao lâu. Để Thủy đi tù thì tội nghiệp nó quá. Mẹ sẽ khai với công an là mẹ lợi dụng chức vụ cũ, lấy danh nghĩa con để làm giả hồ sơ. Công an sẽ tin mẹ.
Ánh mắt Phong dao động. Sự ích kỷ tột cùng trong lòng nó bắt đầu tính toán.
– Mẹ… Mẹ thật sự muốn cứu con sao? – Giọng Phong run run.
– Ừ. Mẹ là mẹ của con mà. – Tôi mỉm cười, nụ cười cay đắng đến xé lòng. – Nhưng trước khi ký, con cho mẹ uống một ly nước ấm. Đầu mẹ đau quá.
Phong nhìn con dao trên tay, rồi nhìn vết máu trên đầu tôi. Nó hạ con dao xuống, quay lưng bước lại kệ bếp để rót nước.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi vài giây ấy, tôi ra hiệu cho Thủy. Thủy hiểu ý, nhanh như cắt lao ra cửa chính, mở khóa và chạy vụt ra ngoài đường lớn gào to kêu cứu!
Phong nghe tiếng động, ngoảnh lại thì đã quá muộn. Nó gào lên như một con thú điên:
– Mẹ lừa con?!
Nó lao về phía cửa. Nhưng tôi đã đem hết sức lực còn lại của một người mẹ già, lao đến ôm chặt lấy hai chân nó, kéo gục nó xuống sàn nhà!
– Phong ơi! Con dừng lại đi! Mẹ xin con! – Tôi gào lên trong nước mắt, hai tay siết chặt lấy chân con trai như muốn dùng cả thân xác này để giữ nó lại với ánh sáng.
– Buông ra! Bà già điên này! Buông ra! – Phong điên cuồng đạp mạnh vào người tôi.
Cú đạp trúng vào mạn sườn khiến tôi đau đớn đến mức ngất đi, nhưng hai tay tôi vẫn khóa chặt lấy cổ chân nó, không buông dù chỉ một phân!
“GẦM!”
Tiếng còi xe công an hú vang ngay ngoài cổng. Đèn xe cảnh sát nhấp nháy đỏ xanh rọi qua cửa kính, soi sáng căn phòng khách hỗn loạn.
Cánh cửa bị đạp tung. Lực lượng cảnh sát cơ động cùng Thủy lao vào nhà.
Các chiến sĩ công an nhanh chóng khống chế Phong, tước lấy con dao gọt hoa quả và khóa gục tay nó ra sau bằng chiếc còng số 8 lạnh ngắt.
Phong nằm gục trên sàn nhà, mặt áp sát vào gạch lạnh. Nó quay đầu nhìn tôi – người mẹ đang nằm truyền nước trên băng ca của lực lượng cấp cứu. Đôi mắt đỏ ngầu của nó lần đầu tiên xuất hiện sự bàng hoàng, sợ hãi và một giọt nước mắt lăn dài qua vết thương trên mặt.
– Mẹ… Mẹ… – Phong thốt lên hai tiếng khàn đặc.
Tôi nhìn con trai mình lần cuối trước khi được đưa lên xe cấp cứu. Tôi không khóc nữa. Trái tim tôi đau đớn đến tột cùng, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết mình đã làm đúng.
Chương 5: Bản Án Và Sự Cứu Rỗi
Đại án tài chính tại Chi nhánh Ngân hàng bị phanh phui chấn động toàn quốc.
Gã Nam lừa đảo bị bắt giữ tại cửa khẩu khi đang dùng hộ chiếu giả lén trốn ra nước ngoài. Toàn bộ đường dây lập hồ sơ khống, tham nhũng và rút vốn trái phép bị đưa ra ánh sáng.
Nhờ sự can thiệp kịp thời của tôi và Thủy, cùng việc tôi chủ động giao nộp toàn bộ tập hồ sơ màu xanh chứa chứng cứ cho Cơ quan Điều tra, vụ án đã không bị tẩu tán tài sản thêm hàng trăm tỷ đồng nữa.
Tại phiên tòa xét xử sơ thẩm diễn ra sáu tháng sau đó, Phong đứng trước bục bị cáo.
Sự kiêu hãnh, gia trưởng và nóng nảy năm xưa hoàn toàn biến mất. Chiếc áo sơ mi tù nhân rộng thùng hình khoác lên thân hình gầy guộc của nó. Tóc nó đã điểm nhiều sợi bạc dù mới bước sang tuổi ba mươi nhất.
Tôi và Thủy ngồi ở hàng ghế dành cho người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan. Head tôi vẫn còn một vết sẹo nhỏ ẩn sau lớp tóc, nhưng lòng tôi đã thanh thản hơn rất nhiều.
Khi Viện kiểm sát đọc bản luận tội, Phong cúi đầu im lặng.
Đến phần dành cho lời nói sau cùng, Phong quay người lại, hướng về phía hàng ghế gia đình. Nó nhìn tôi, rồi nhìn Thủy. Đôi vai nó rung lên bần bật, những giọt nước mắt hối hận muộn màng rơi xuống ngực áo:
– Con xin lỗi mẹ… Con xin lỗi Thủy… Sự tham lam và cái tính ngông cuồng của con đã phá nát tất cả. Mẹ đã đúng… Nếu đêm đó mẹ không giữ con lại, có lẽ con đã phạm phải tội ác tày trời hơn nữa… Con xin lỗi mẹ…
Tôi nhắm mắt lại, hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhăn nheo. Tôi khóc không phải vì đau đớn, mà vì biết rằng đứa con trai của mình – dù muộn màng – đã tìm lại được phần người trong tâm hồn nó.
Hội đồng Xét xử tuyên án:
-
Lê Văn Nam: Tử hình về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.
-
Nguyễn Văn Phong: 18 năm tù giam về tội “Vi phạm quy định về hoạt động ngân hàng” và “Cố ý gây thương tích”.
Do có nhiều tình tiết giảm nhẹ, gia đình chủ động khắc phục một phần hậu quả và người bị hại (là tôi và Thủy) có đơn xin giảm nhẹ hình phạt, mức án của Phong đã được giảm đáng kể so với khung hình phạt ban đầu.
Chương 6: Bình Yên Trở Lại
Ba năm trôi qua kể từ ngày bản án được tuyên.
Căn biệt thự cũ đã được bán đi để khắc phục hậu quả vụ án. Tôi và Thủy chuyển về sống trong một căn nhà cấp bốn nhỏ nhắn ở vùng quê cũ – nơi có khoảng sân rộng trồng đầy rau xanh và khóm hoa giấy đỏ rực trước cổng.
Thủy không tái giá. Cô ấy mở một lớp dạy học tình thương cho trẻ em nghèo trong xã. Sự dịu dàng, nhẫn nại của Thủy như một dòng nước mát lành tưới tắm cho mảnh đất quê hương. Cô ấy chăm sóc tôi chu đáo, coi tôi như mẹ ruột.
Hàng tháng, vào ngày ấn định thăm nuôi, tôi và Thủy lại cùng nhau bắt chuyến xe khách sớm lên trại giam.
Qua tấm kính ngăn cách, Phong xuất hiện với bộ quần áo phạm nhân thụ án cải tạo tốt. Gương mặt nó đã gột rửa sạch sẽ những nét hằn học, tàn nhẫn năm xưa, thay vào đó là sự điềm đạm, trầm tĩnh và chín chắn.
– Mẹ khỏe không ạ? Dạo này vết thương cũ trên đầu có còn đau khi trời trở gió không mẹ? – Phong cầm ống nghe, hỏi tôi bằng giọng dịu dàng mà đã rất lâu rồi tôi mới được nghe lại.
– Mẹ khỏe lắm con. Mẹ và Thủy vẫn sống tốt. Con ở trong này cố gắng cải tạo nhé. – Tôi mỉm cười qua tấm kính.
– Con đang học nghề kim khí ở trong này mẹ ạ. Các thầy bảo con cải tạo rất tốt, có thể sẽ được xét giảm án vào đợt Quốc khánh tới. – Phong nhìn Thủy, ánh mắt tràn ngập sự kính trọng và biết ơn. – Thủy này… Cảm ơn em đã chăm sóc mẹ giúp anh. Anh không mong em chờ đợi anh, nhưng anh hứa khi ra tù, anh sẽ sống một cuộc đời đàng hoàng để không làm nhụt nhã hai người phụ nữ tuyệt vời nhất của đời anh nữa.
Thủy mỉm cười, khẽ gật đầu: – Anh cứ yên tâm cải tạo. Em và mẹ sẽ luôn chờ ngày anh trở về.
Chuyến xe khách đưa tôi và Thủy trở về quê khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống.
Chiều quê yên bình quá. Tiếng chuông chùa xa xa vang vọng qua những đồng lúa chín vàng. Cuộc đời tôi đã trải qua biết bao dông bão, biết bao cay đắng của sự hy sinh và sai lầm. Nhưng giờ đây, đứng trước ngưỡng cửa của tuổi già, tôi không còn hối hận nữa.
Sự nghiêm khắc và tình yêu thương đúng đắn của một người mẹ đã kéo đứa con trai của tôi từ bờ vực tội ác trở về với tình người. Con đường phía trước của Phong vẫn còn dài, nhưng tôi tin rằng, khi được tôi luyện qua những thử thách nghiệt dã của cuộc đời, nó sẽ trở thành một người đàn ông thực sự – điềm đạc, chân thành và biết trân trọng những giá trị giản dị của hạnh phúc.