Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc ấy. Nhịp tim thai vang lên đều đặn qua loa khuếch đại của máy siêu âm 5D trong phòng khám VIP viện Quốc tế Hạnh Phúc. Âm thanh thiêng liêng ấy hôm nay lại như những nhát dao cứa vào tim tôi. Tôi là bác sĩ Thủy Linh, trưởng khoa Sản, tay vẫn giữ nguyên đầu dò trên bụng người bệnh nhân đang mỉm cười đắc thắng. Ngọc Diệp, nhà thiết kế nội thất trẻ trung, 22 tuần thai. Cô ta ngẩng nhìn trần nhà, vẻ mặt rạng rỡ như đang chờ đón cả thế giới.
Cánh cửa phòng đột ngột mở. Một người đàn ông bước vào, tay ôm hộp quà thắt nơ nhung đỏ. Anh ta ngẩng đầu, nụ cười dịu dàng tắt ngấm ngay lập tức khi ánh mắt chạm vào tấm biển tên lấp lánh trên áo blouse trắng của tôi. Hộp quà trượt khỏi tay anh ta, va cạch xuống mép bàn inox. Nắp bung ra, đôi giày vải sơ sinh màu xanh ngọc bích lăn lóc. Trên đó thêu tay dòng chữ uốn lượn: “Của ba”.
Người đàn ông ấy chính là Trường, chồng tôi, người đàn ông mà tôi đã chung chăn gối mười năm. Anh ta luôn miệng than bận rộn với dự án bất động sản, đêm qua còn ôm tôi thì thầm: “Anh dồn hết sức cho khu nghỉ dưỡng mới để bù đắp cho em những tháng ngày vất vả”. Giờ đây anh ta đứng đó, mặt cắt không còn giọt máu.
Không khí đặc quánh như có thể cắt ra được. Ngọc Diệp giật mình nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cười ngọt: “Ôi anh Trường, tổng thầu dự án của em ghé thăm à? Chắc anh mang bản vẽ mẫu đến cho em duyệt phải không? Bác sĩ Linh ơi, đối tác của em chu đáo quá”.
Tôi không nhìn cô ta. Ánh mắt tôi dán chặt vào đôi giày sơ sinh. Chín năm trước, khi tôi mang thai con đầu lòng rồi sảy vì lao lực, chính tay tôi đã phác thảo mẫu giày này. Trường hứa: “Khi nào mình có con lại, anh sẽ đặt thợ làm đúng đôi này đón con chào đời”. Hóa ra lời hứa của đàn ông chỉ đẹp lúc nói. Anh ta không quên, chỉ là thực hiện với người phụ nữ khác.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau còn kinh hoàng hơn cả việc ngoại tình. Tôi chỉ cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Trái tim tôi như bị bóp nghẹt, nhưng gương mặt tôi không hề rung động. Tôi đã từng đứng giữa ranh giới sinh tử của hàng ngàn sản phụ, tôi biết khóc lóc lúc này chỉ khiến mình yếu đuối hơn.
Tôi chậm rãi rút giấy lau gel trên bụng Ngọc Diệp, giọng trầm ấm lạnh lẽo: “Hai thai nhi 22 tuần, phát triển bình thường. Nhưng cổ tử cung hơi ngắn, có dấu hiệu bóc tách nhẹ. Cô cần hạn chế đi lại, tránh xúc động mạnh, người nhà phải lưu tâm. Một cú sốc tâm lý có thể dẫn đến sinh non đấy”.
Ngọc Diệp biến sắc. Trường đứng chôn chân. Tôi tháo găng tay, ném vào thùng rác, quay sang anh ta: “Tổng thầu chu đáo thật. Ba tháng nay không ăn cơm nhà bữa nào, vậy mà vẫn có thời gian mua giày sơ sinh cho… khách hàng. Giày đẹp lắm. Đường kim mũi chỉ rất quen”.
Tôi ký bệnh án bằng cây bút máy ngòi vàng – món quà kỷ niệm ngày cưới anh ta tặng năm ngoái – rồi gọi điều dưỡng đưa bệnh nhân ra thanh toán. Không đợi ai nói thêm lời nào, tôi bước ra khỏi phòng. Bóng lưng tôi thẳng tắp, áo blouse tung bay. Chỉ khi cánh cửa khép lại, tôi mới tựa lưng vào tường hành lang, để trái tim đau nhói bùng nổ.
Mười năm thanh xuân. Tôi lùi lại phía sau, dùng lương bác sĩ lo toan nội ngoại, gánh vác để anh ta yên tâm khởi nghiệp. Từ kỹ sư quèn, anh ta giờ là giám đốc công ty xây dựng Hưng Thịnh. Đổi lại tôi được gì? Một danh xưng “vợ” trên giấy tờ, căn nhà vắng bóng chồng, và giờ đây là cú tát sỉ nhục giữa chốn công cộng.
Tôi rút điện thoại, bấm số thám tử Hưng – người tôi từng cứu vợ anh ta khỏi sản giật. “Cậu Hưng à, giúp chị điều tra Ngọc Diệp. Chị muốn biết tất cả, đặc biệt giao dịch tài chính và tài sản trong một năm qua”. Cúp máy, tôi hít sâu mùi thuốc sát trùng. Ngoại tình vì dục vọng tôi có thể bỏ qua, nhưng nếu chúng tính toán rút ruột tài sản của tôi thì khác. Tôi nhớ tờ giấy ủy quyền thế chấp mảnh đất thừa kế của bố mẹ tôi mà Trường ép ký tháng trước, với lý do “công ty cần vốn xoay vòng”.
Nhưng lúc đó tôi vẫn chưa biết hết sự thật. Tôi chỉ nghĩ đây là một vụ ngoại tình thông thường. Tôi vẫn hoàn thành ba ca mổ đẻ chiều hôm đó, tay cầm dao mổ không run. Tối về biệt thự, Trường ngồi chờ trên sofa, mặt bồn chồn. Thấy tôi vào, anh ta lao tới: “Linh, em nghe anh giải thích, chuyện hôm nay không như em nghĩ đâu”.
Tôi lách người tránh, rót ly nước lọc, uống cạn rồi nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Vậy anh giải thích đi. Tại sao anh mua giày sơ sinh cho khách hàng, mà mẫu giày lại chính là bản vẽ em vẽ cho con chúng ta chín năm trước?”
Trường lắp bắp: “Anh và Diệp chỉ là đối tác. Cô ấy có thai với bạn trai bỏ chạy. Anh mua quà lấy lòng thôi. Em phải tin anh, mười năm anh cày cuốc vì gia đình này”.
Tôi bật cười mỉa mai. Anh ta quỳ xuống, ôm chân tôi, nước mắt giàn giụa: “Anh sai rồi. Chỉ một lần say rượu. Cô ta dùng thai ép anh lo dự án. Anh sẽ đưa tiền cho cô ta rồi cắt đứt. Em tha thứ cho anh đi”.
Tôi nâng cằm anh ta, ép anh ta nhìn vào mắt mình: “Đứng lên đi, đừng làm bẩn sàn nhà em mới lau. Em không quan tâm ai với ai, nhưng em nói cho anh biết, Thủy Linh này cứu hàng ngàn sinh mệnh, nhưng tuyệt đối không cứu một cuộc hôn nhân đã thối rữa”.
Tôi quay lên phòng ngủ, đóng sập cửa. Đêm ấy tôi thức trắng, điện thoại rung tin nhắn từ thám tử Hưng: “Chị Linh, Ngọc Diệp không có tiềm lực. Công ty mới thành lập 6 tháng, vốn vài trăm triệu. Nhưng cô ta vừa mua căn penthouse 20 tỷ bằng tiền mặt từ tài khoản công ty Hưng Thịnh của anh Trường”.
Tôi cười lạnh. Mọi thứ rõ ràng. Không chỉ ngoại tình, chúng muốn tẩu tán tài sản, dùng mồ hôi nước mắt tôi xây tổ ấm mới. Sáng hôm sau, tôi vẫn xuống nhà trong bộ váy công sở chỉn chu, trang điểm hoàn hảo. Trường đã ngồi sẵn, mua phở bò tôi thích. Anh ta kéo ghế: “Em ăn đi cho nóng”.
Tôi đứng yên: “Hồ sơ dự án khu nghỉ dưỡng đâu?”
Trường lảng tránh: “Kế toán đang giữ để giải ngân ngân hàng. Đợi vài hôm anh mang về. Mình là vợ chồng, em phải tin anh chứ. Cái thai chỉ là tai nạn”.
Tôi nhếch mép: “Một cái tai nạn trùng với chuyến công tác Đà Nẵng anh không cho em đi. Một cái tai nạn mà anh rút sổ đỏ đất thừa kế của em thế chấp. Kịch bản anh dở quá”.
Trường hoảng: “Em cho người theo dõi anh? Chúng ta mười năm, em cạn tình đến thế sao?”
Tôi lạnh lùng: “Từ lúc anh chuyển 20 tỷ mua penthouse cho con giáp thứ ba, tình nghĩa vợ chồng đã ném vào thùng rác. Em cho anh ba ngày. Hoàn trả tiền và sang tên đất lại, hoặc em khiến công ty anh thành đống tro”.
Tôi rời đi, tiếng giày cao gót dõng dạc. Trên xe, tôi gọi thám tử: “Giữ kín bằng chứng. Đừng động rừng”.
Chiều thứ năm, Ngọc Diệp nằng nặc yêu cầu chuyển gói thai sản về tôi theo dõi. Cô ta còn thanh toán gói sinh mổ VIP. Điều dưỡng trưởng hỏi tôi có từ chối không. Tôi mỉm cười: “Sao phải từ chối? Khách VIP mang doanh thu, chúng ta chào đón nồng nhiệt. Xếp lịch cho cô ta thứ năm hàng tuần, tôi đích thân khám”.
Ngọc Diệp đến, đầm lụa rộng, túi Hermes mới tinh – tôi biết hóa đơn quẹt từ tài khoản Trường. Cô ta vắt chân: “Thai em hay gò đau, nhờ bác sĩ Linh mát tay”. Trường đứng bên, mặt gượng gạo.
Tôi siêu âm, giọng chuyên môn: “Tình trạng không khả quan. Cổ tử cung ngắn thêm, rỉ ối nhẹ, cơn gò bất thường. Nguy cơ sinh non 60% trong hai tuần. Thai 23 tuần, sống sót thấp, di chứng nặng”.
Ngọc Diệp hoảng loạn túm tay Trường. Anh ta cầu khẩn: “Linh, cứu đứa bé, bao nhiêu tiền anh chịu”.
Tôi đan tay: “Nhập viện ngay, nằm treo chân tĩnh dưỡng tuyệt đối, truyền thuốc giảm gò 24/24, cấm đi lại, cấm điện thoại, cấm xúc động. Ít nhất bốn đến sáu tuần”.
Ngọc Diệp tái mặt nhưng đành chấp nhận. Tôi bảo Trường: “Người nhà đóng tạm ứng 15 triệu/ngày. Anh là cha, chắc sẽ túc trực đổ bô lau rửa chứ?”
Trường cứng họng nhưng gật đầu. Tôi biết dấu hiệu dọa sinh non của cô ta có thật nhưng hoàn toàn kiểm soát được bằng thuốc uống tại nhà. Tôi cố tình khuếch đại để giam cô ta, cắt đứt mọi liên lạc, phong tỏa dòng tiền tẩu tán.
Nhưng tôi chưa dừng lại. Buổi chiều ấy………………………………………………..

Buổi chiều ấy, khi Trường đang tất tả làm thủ tục nhập viện cho nhân tình, tôi ngồi trong phòng làm việc, bình thản nhấp một ngụm trà gừng nóng. Thám tử Hưng đẩy cửa bước vào, đặt lên bàn một tập hồ sơ dày cộm cùng một chiếc thẻ nhớ.
“Chị Linh, đúng như chị dự đoán. Trường không chỉ tẩu tán tài sản cho Ngọc Diệp. Hắn còn lập một công ty ‘ma’ mang tên em trai Ngọc Diệp để ký các hợp đồng khống, rút ruột toàn bộ vốn lưu động của công ty Hưng Thịnh. Mảnh đất thừa kế của chị hiện đang là tài sản bảo đảm cho một khoản vay cá nhân của hắn để đầu tư vào một dự án ‘rác’ khác. Nếu chị không ra tay nhanh, chỉ trong ba tháng nữa, công ty sẽ phá sản và chị sẽ gánh một khoản nợ khổng lồ từ việc ký bảo lãnh cho chồng.”
Tôi siết chặt tách trà đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Sự phản bội này không còn là chuyện tình cảm, nó là một âm mưu triệt hạ cuộc đời tôi. “Còn về cái thai?” – Tôi hỏi.
Hưng ngập ngừng: “Ngọc Diệp thực chất đã có thai 22 tuần, nhưng hồ sơ bệnh án cũ tại một phòng khám tư ở tỉnh cho thấy… cha của đứa trẻ không phải là Trường. Cô ta là người yêu cũ của một tay giang hồ chuyên cho vay nặng lãi đang ngồi tù. Trường chỉ là kẻ ‘đổ vỏ’ đáng thương, hoặc nói đúng hơn là một con mồi béo bở mà cô ta nhắm tới để đổi đời.”
Tôi bật cười thành tiếng, một nụ cười cay đắng đến tột cùng. Trường ơi là Trường, anh phản bội một người vợ tào khang để đi nuôi con cho kẻ khác, còn tưởng mình đang xây dựng đế chế cho người nối dõi.
Những ngày tiếp theo, tôi bắt đầu thực hiện “quy trình điều trị đặc biệt”. Ngọc Diệp bị giam lỏng trong phòng VIP cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Tôi cho điều dưỡng tịch thu điện thoại với lý do “sóng điện thoại gây kích thích tử cung”. Mỗi ngày, tôi cho truyền dịch – thực chất chỉ là vitamin và dung dịch hỗ trợ – nhưng lại yêu cầu Trường phải túc trực 24/24 để “theo dõi cơn gò”.
Trường rệu rã. Công ty không ai quản lý, nợ nần bắt đầu réo gọi. Hắn phải chạy đôn chạy đáo lo tiền viện phí đắt đỏ mà tôi cố tình kê khống lên bằng những dịch vụ xét nghiệm không cần thiết. Ngọc Diệp thì nằm đó, bẳn gắt, nhiếc móc Trường vì không cho cô ta dùng điện thoại, không cho cô ta ăn diện. Cuộc tình “màu hồng” bắt đầu bốc mùi cơm áo gạo tiền và sự tù túng.
Đúng vào tuần thứ 24, tôi quyết định hạ bài.
Tối hôm đó, tôi bước vào phòng bệnh. Ngọc Diệp đang ngủ thiếp đi vì tác dụng phụ của thuốc an thần nhẹ, còn Trường đang ngồi gục bên cạnh, râu ria lởm chởm. Tôi vỗ vai hắn: “Ra ngoài hành lang, em có chuyện cần nói”.
Dưới ánh đèn neon vàng vọt của bệnh viện, tôi ném tập hồ sơ của thám tử Hưng vào người hắn.
“Đây là danh sách các khoản rút ruột công ty của anh. Đây là bằng chứng công ty em trai Ngọc Diệp là công ty ma. Và đây… là kết quả xét nghiệm ADN huyết thống thai nhi mà em đã âm thầm thực hiện từ mẫu ối hôm trước cô ta nhập viện vì lý do rò ối.”
Trường run rẩy mở tờ giấy cuối cùng ra. Tỉ lệ quan hệ huyết thống: 0%.
Hắn quỵ xuống sàn bệnh viện, hơi thở gấp gáp như người sắp chết đuối: “Không… không thể nào… Diệp nói… cô ấy chỉ có mình anh…”
“Anh tin một người phụ nữ 20 tuổi sẵn sàng cặp với người đàn ông có vợ chỉ vì tình yêu sao? Anh thông minh trong kinh doanh nhưng lại ngu xuẩn trong đàn bà.” – Tôi lạnh lùng nói – “Bây giờ có hai lựa chọn. Một, anh ký đơn ly hôn, trả lại quyền điều hành công ty, sang tên lại mảnh đất cho em và rời khỏi đây với hai bàn tay trắng. Hai, em sẽ nộp toàn bộ đống hồ sơ rút ruột công ty này cho cơ quan điều tra. Với số tiền 20 tỷ, anh ít nhất cũng phải bóc lịch 15 năm. Ngọc Diệp cũng sẽ bị truy tố vì tội đồng phạm.”
Trường ngước nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu, vừa sợ hãi vừa van xin: “Linh, anh sai rồi… Em cứu anh đi… Anh và em vẫn là vợ chồng mà…”
“Vợ chồng?” – Tôi nhếch mép – “Từ lúc anh mang đôi giày em vẽ cho con chúng ta đi tặng một đứa bé không phải máu mủ của mình, cái danh xưng đó đã chết rồi.”
Ngay đêm đó, Trường ký vào tất cả các loại giấy tờ trong sự tuyệt vọng. Hắn không còn đường lui. Khi Ngọc Diệp tỉnh dậy vào sáng hôm sau, cô ta thấy giường bên cạnh trống rỗng. Trường đã biến mất. Thay vào đó là tôi, đang đứng kiểm tra hồ sơ bệnh án với nụ cười chuyên nghiệp nhất.
“Bác sĩ Linh… anh Trường đâu?” – Cô ta thều thào.
“Chồng tôi đi trình diện cảnh sát về một vụ gian lận tài chính rồi.” – Tôi nhìn cô ta, ánh mắt sắc lẹm – “Tiện thể, căn penthouse đứng tên cô đã bị phong tỏa vì đó là tiền bất hợp pháp của công ty. Tôi cũng đã liên lạc với ‘cha thật sự’ của đứa bé trong bụng cô – anh ta vừa ra tù sáng nay và đang rất muốn tìm cô để tính sổ vụ cô bỏ trốn với đống tiền của anh ta đấy.”
Ngọc Diệp tái mét, cô ta vùng dậy định chạy trốn nhưng tôi ấn vai cô ta xuống: “Nằm yên đi. Cổ tử cung cô ngắn thật đấy, không phải tôi đùa đâu. Nếu cô không muốn sinh con trong đồn cảnh sát hoặc dưới tay giang hồ, thì hãy ở lại đây mà tịnh dưỡng cho đến khi sinh xong. Chi phí… hãy bảo người yêu giang hồ của cô thanh toán.”
Tôi bước ra khỏi phòng, không thèm nhìn lại tiếng gào khóc thảm thiết phía sau.
Ba tháng sau.
Tôi chính thức nhận quyết định ly hôn. Công ty Hưng Thịnh dưới sự điều hành của tôi và đội ngũ cố vấn mới đã dần ổn định lại. Trường giờ đây là một kẻ trắng tay, đang phải trốn chui trốn lủi vì nợ nần chồng chất từ những dự án “ma” mà hắn từng tự đắc. Ngọc Diệp sinh một bé trai kháu khỉnh, nhưng ngay khi rời viện, cô ta đã bị gã người yêu cũ lôi đi đâu không rõ, để lại đứa trẻ cho bà ngoại ở quê chăm sóc.
Tôi đứng trước cửa sổ văn phòng khoa Sản, nhìn xuống khuôn viên bệnh viện. Một cặp vợ chồng trẻ đang dắt tay nhau đi dạo, người chồng nâng niu bụng bầu của vợ như báu vật. Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thản.
Bàn tay tôi đặt lên bụng mình. Không ai biết rằng, một tháng sau cái đêm Trường quỳ xuống cầu xin, tôi phát hiện mình mang thai – kết quả của một đêm mặn nồng hiếm hoi trước khi mọi chuyện vỡ lở. Nhưng lần này, tôi không nói cho anh ta biết. Đứa trẻ này là của tôi, chỉ riêng tôi mà thôi.
Tôi sẽ nuôi dạy con một mình, bằng sức lao động và lòng kiêu hãnh của một người bác sĩ. Tôi mở ngăn kéo, lấy ra bản vẽ đôi giày vải sơ sinh màu xanh ngọc bích. Tôi sẽ không đặt thợ làm nữa. Tự tay tôi sẽ thêu đôi giày này cho con mình.
Mười năm thanh xuân trôi qua như một giấc mơ dài đau đớn, nhưng nó đã rèn giũa nên một Thủy Linh không bao giờ gục ngã. Nắng chiều hắt vào phòng, lấp lánh trên chiếc áo blouse trắng. Cuộc đời tôi, bây giờ mới thực sự bắt đầu một trang mới, sạch sẽ và rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Dưới sảnh bệnh viện, loa phát thanh vang lên: “Bác sĩ Thủy Linh vui lòng có mặt tại phòng mổ số 3, có một sản phụ cần cấp cứu khẩn cấp.”
Tôi vắt áo blouse lên vai, bước đi những bước chân dõng dạc. Có những sinh mạng đang chờ tôi cứu, và có một sinh mạng nhỏ đang lớn lên trong tôi, nhắc nhở tôi rằng: Trên đời này, tình yêu có thể phản bội, nhưng bản lĩnh và lòng nhân ái thì không bao giờ.