Nhà anh nghèo lắm, bố mẹ anh vẫn sống trong căn nhà kia. Lương anh chỉ có 4 triệu thôi, thời gian qua anh phải vay lãi người ta để có t.iền đi với em cho xứng. Anh xin lỗi.

Nhà anh nghèo lắm, bố mẹ anh vẫn sống trong căn nhà kia. (Ảnh minh họa)
Tôi tình cờ gặp Loan trong một lần lên bar chơi cùng đám bạn. Nhìn em hôm ấy ăn mặc khá gợi cảm, thân hình cuốn hút nên nhiều chàng trai ngỏ ý tới xin số điện thoại. Thằng bạn cũng rủ tôi đi cùng tới chỗ em, nhưng lạ một điều là thằng bạn chủ ý xin lại không được còn tôi đi theo thì bất ngờ lại được em lấy điện thoại rồi bấm luôn số nháy sang máy của em.
Tối ấy mấy thằng biết chắc là Loan kết tôi rồi, bảo tôi tấn công ngay đừng bỏ qua cơ hội này. Nghe lời bọn bạn, cũng sẵn đang chưa có người yêu nên tôi cũng tán tỉnh Loan. Cũng chỉ nghĩ là tán chơi thôi thì thực lòng tôi không thích con gái trên bar, mà bố mẹ tôi chắc chắn cũng không thích điều này.
Đúng như lời bạn bè tôi nói, chỉ sau 1 tháng tán tỉnh tôi đã khiến Loan siêu lòng. Mấy thằng phục tôi sát đất: “Mày siêu thật đấy, tao điều tra khá kĩ về em này rồi, trước thằng bạn tao tán nửa năm mà không đổ. Mà thằng ấy cũng không phải dạng thường đâu, bố nó buôn bán bất động sản nên giàu lắm. Hay mày cho em nó ăn bùa đấy”.
Tôi cười nhoẻn miệng, cỡ như tôi mà lại phải bỏ bùa gái sao, chỉ có gái bỏ bùa tôi mà thôi. Tôi vừa là giám đốc trẻ lại đẹp trai, và đặc biệt lý lịch trong sạch không hề có vết bẩn nào chứ đâu như mấy gã công tử bột chỉ biết phá t.iền của bố mẹ kia đâu thế nên chắc chắn không muốn lấy một cô gái không xứng tầm với mình được.
Do có tính toán từ trước nên thời gian tán tỉnh và yêu Loan tôi tuyệt nhiên không để lộ thân phận của mình. Tôi chỉ để cho em biết mình là một nhân viên kinh doanh cho công ty nước ngoài, thu nhập tạm ổn. Cũng chỉ đưa em đi ăn ở mấy quán bình thường và đi trên chiếc xe ga mượn của chị họ chứ tuyệt nhiên không dùng tới ô tô riêng. Song không hiểu sao Loan lại yêu tôi thực sự, quan tâm tới tôi hết lòng.
Đợt ấy bố mẹ bắt đầu rục rịch mai mối bắt tôi lấy vợ, nghe đâu ông bà cũng đang nhắm cho một mối là con gái của bố. Nhưng bố mẹ bảo vẫn muốn tôn trọng quyết định riêng của tôi chứ không muốn ép. Tôi thì lại không muốn làm phật ý ông bà nên quyết định chia tay Loan để gặp gỡ người mà bố mẹ đang mai mối cho.
Nhưng Loan lại yêu tôi thật lòng và khá tốt với tôi. Chưa biết phải làm cách nào để chia tay cô ấy vì nghĩ rất tội. Cuối cùng thì tôi đành nghĩ ra cách muốn cho cô ấy biết được gia cảnh của mình, thấy nhà tôi nghèo khó chắc chắn cô ấy sẽ bỏ ngay cho mà xem. Con gái thường là như vậy mà.
Hôm ấy tôi dẫn Loan về căn nhà lụp xụp rách nát của người hàng xóm ở quê cạnh nhà ông bà nội tôi rồi bảo:
– Anh xin lỗi thời gian qua đã giấu em về hoàn cảnh của mình. Nhà anh nghèo lắm, bố mẹ anh vẫn sống trong căn nhà kia. Xe đi chơi với em là xe thuê, quần áo cũng là thuê cả. Lương anh chỉ có 4 triệu thôi, thời gian qua anh phải vay lãi người ta để có t.iền đi với em cho xứng. Anh xin lỗi.

Tôi nín thở chờ đợi phản ứng từ Loan, trong lòng đã chuẩn bị sẵn kịch bản cho một cái kết đầy dự đoán. Tôi nghĩ em sẽ bối rối, có thể là tức giận vì bị lừa dối, rồi quay lưng bước đi mà không ngoảnh lại. Nhìn biểu cảm sững sờ của em giữa không gian xơ xác, mái ngói xập xệ và những mảng tường bám rêu đen gạch vỡ của căn nhà hoang, tôi thầm ăn mừng vì kế hoạch của mình đã thành công trót dút. Cánh cửa chia tay nhẹ nhàng, không dằn dỗi, không mang tiếng là kẻ bội bạc đã mở ra trước mắt.
Nhưng những gì diễn ra tiếp theo lại hoàn toàn nằm ngoài mọi sự tính toán của một vị giám đốc trẻ tuổi vốn tự hào mình thấu hiểu lòng người.
Loan đứng yên rất lâu, đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn thẳng vào tôi. Em không giận dữ, không chì chiết, cũng chẳng hề tỏ ra khinh bỉ như cái cách những cô gái điệu đà trên bar vẫn thường làm khi đối diện với sự nghèo khó. Em từ từ tiến lại gần, bàn tay nhỏ bé gầy guộc run run nắm lấy tay tôi. Đôi bàn tay em ấm áp đến lạ kỳ, xua tan cái lạnh lẽo của buổi chiều quê tàn úa.
– Sao anh lại ngốc thế? – Loan cất tiếng, giọng em nghẹn ngào – Anh nghĩ em yêu anh vì chiếc xe anh đi, bộ quần áo anh mặc hay số tiền anh chi cho mỗi buổi hẹn hò sao?
Tôi ngẩn người, lưỡi như dính chặt vào vòm họng. Em mỉm cười qua giọt nước mắt lăn dài trên má, tiếp tục bằng giọng chân thành đến nhói lòng:
– Lần đầu gặp anh ở bar, giữa bao nhiêu kẻ khoe khoang tiền bạc, dùng rượu đắt tiền để gây chú ý, em lại ấn tượng với ánh mắt điềm tĩnh và cách ứng xử tử tế của anh. Em chọn nháy máy cho anh vì em cảm nhận được sự chân thành từ con người anh, chứ không phải vì vẻ ngoài hào nhoáng. Thời gian qua bên anh, ăn ở những quán lề đường, ngồi sau chiếc xe máy cũ, em chưa bao giờ thấy hổ hổ hay thiếu thốn. Em thấy hạnh phúc vì anh luôn quan tâm, lắng nghe em.
Loan quay sang nhìn căn nhà lụp xụp phía sau, rồi quay lại nhìn tôi với ánh mắt chan chứa tình cảm:
– Nghèo thì sao chứ anh? Bố mẹ anh nuôi anh lớn chừng này, ngoan ngoãn và biết làm ăn là điều tuyệt vời nhất rồi. Tiền nợ vay lãi thời gian qua để đi với em, anh nợ bao nhiêu? Em có một khoản tiết kiệm từ việc làm thêm và buôn bán nhỏ, em sẽ rút ra giúp anh trả hết. Bắt đầu từ ngày mai, anh không cần phải gồng mình lên nữa. Lương anh 4 triệu, lương em cũng đủ sống, chúng mình cùng tiết kiệm, cùng cố gắng. Chỉ cần anh không từ bỏ, em nhất định sẽ ở bên anh.
Cột sống tôi như có một luồng điện chạy qua. Toàn bộ sự kiêu ngạo, tính toán và cái tôi ngút ngàn của một gã thanh niên thành đạt như vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ trước tình yêu bao la và thuần khiết của người con gái này. Tôi đứng đó, trơ trọi giữa dối lừa do chính mình tạo ra, nhìn em lấy khăn giấy tự tay lau đi những giọt nước mắt rồi lại dịu dàng mỉm cười động viên tôi.
Cảm giác cay đắng và xấu hổ xâm chiếm lấy tâm trí tôi. Tôi – một kẻ luôn tự hào có lý lịch sạch sẽ, có đầu óc kinh doanh, tự cho mình cái quyền xem thường những cô gái hay lên bar – hóa ra lại là kẻ đê tiện, nông choèn và dối trá nhất. Trong khi đó, cô gái mà tôi coi là “cuộc chơi qua đường”, “không xứng tầm” lại mang một tâm hồn cao đẹp, sẵn sàng cùng tôi gánh nợ, sẵn sàng ôm lấy cái nghèo mà tôi tự bịa ra để ở lại bên tôi.
Lúc ấy, nếu tôi thú thật toàn bộ sự thật, rằng tôi là giám đốc, rằng đây là nhà hàng xóm, rằng tôi dựng kịch bản để bỏ em… em sẽ nhìn tôi ra sao? Em sẽ coi tôi là loại người tồi tệ đến mức nào? Sự hèn nhát đã ngăn tôi cất lời. Tôi chỉ biết gật đầu trong đau đớn, ôm lấy em vào lòng mà lòng nặng trĩu những tội lỗi.
Những ngày sau đó trôi qua như một cơn ác mộng đối với tôi. Loan bắt đầu thực hiện đúng những gì em đã hứa. Em cắt giảm toàn bộ chi tiêu cá nhân, không còn mua sắm quần áo mới, không còn đi chơi cùng bạn bè. Mỗi buổi tối, em lại mang sang cho tôi những hộp cơm do chính tay em nấu, dặn tôi ăn uống đầy đủ để giữ sức khỏe làm việc.
Một buổi tối, em hẹn tôi ra công viên và dúi vào tay tôi một cuốn sổ tiết kiệm cùng một xấp tiền mặt ngăn nắp:
– Trong này có 80 triệu. Là toàn bộ tiền em tích góp được từ hồi đi làm đến giờ. Anh cầm lấy mà trả nợ lãi đi, người ta đòi lãi cao nguy hiểm lắm. Trả xong rồi, mình làm lại từ đầu. Anh ráng làm việc, rồi em nhờ quen biết hỏi xem có chỗ nào tuyển vị trí tốt hơn cho anh không nhé.
Nìn xấp tiền dày dặn còn thơm mùi mồ hôi và sự chắt chiu của em, tim tôi nhói lên từng hồi đau đớn. Tôi là ai cơ chứ? Tôi lái chiếc ô tô trị giá hàng tỷ đồng, sở hữu căn hộ cao cấp giữa trung tâm thành phố, số tiền 80 triệu đối với tôi chỉ là vài chai rượu trên bàn tiệc. Nhưng với em, đó là cả một tài sản, là mồ hôi nước mắt, là tương lai mà em sẵn sàng hy sinh để giải cứu người mình yêu.
Tôi không thể nhận số tiền đó. Tôi đẩy tay em lại, giọng run run:
– Không… em giữ lấy đi. Anh tự xoay xở được. Anh không thể lấy tiền của em.
– Anh lại sĩ diện nữa rồi! – Loan giậm chân, mắt đỏ ửng – Chúng mình là gì của nhau chứ? Em là bạn gái anh, em không giúp anh thì ai giúp? Anh định để người ta đến tận nhà đe dọa bố mẹ ở quê sao? Cầm lấy cho em!
Tôi gục đầu xuống hai bàn tay, nước mắt trào ra vì sự tủi hổ. Tôi khóc không phải vì cảm động đơn thuần, mà khóc vì sự đớn hèn của bản thân. Tôi đã vô tình biến một tình yêu chân thành, đẹp đẽ thành một vở kịch cay đắng.
Cùng thời điểm đó, áp lực từ phía gia đình tôi ngày một lớn. Mẹ tôi liên tục giục giã chuyện gặp mặt cô con gái của đối tác. Đó là một tiểu thư khuê phác, học vấn cao, gia thế khủng – đúng chuẩn “mây tầng nào gặp mây tầng đó” mà tôi từng hướng tới. Trong một buổi ăn tối gia đình, bố tôi nghiêm giọng:
– Bố mẹ đã hẹn tuần sau hai gia đình gặp mặt. Con xếp lịch công việc đi. Người ta là con nhà gia giáo, kinh doanh lớn, rất hợp với con. Đừng làm bố mẹ thất vọng.
Tôi ngồi lặng im trước mâm cơm đầy sơn hào hải vị nhưng vị giác hoàn toàn tê liệt. Nhìn sang góc bếp, tôi lại nhớ tới hình ảnh Loan tỉ mỉ nhặt từng cọng rau, chắt chiu từng đồng tiền lẻ để lo cho tôi. Tôi nhận ra, người phụ nữ giàu có về tiền bạc thì nhiều, nhưng người sẵn sàng cùng mình đi qua bão giông, sẵn sàng đưa bàn tay cứu vớt mình khi mình ở đáy vực sâu thì cả đời này chắc tôi chỉ gặp được một lần.
Nếu tôi bỏ Loan để lấy người con gái do bố mẹ sắp đặt, tôi sẽ có một cuộc hôn nhân hoàn hảo trên giấy tờ, có sự hậu thuẫn vững chắc cho sự nghiệp. Nhưng tôi sẽ vĩnh viễn mất đi linh hồn, sống cả phần đời còn lại trong sự dằn dặn của một kẻ bội bạc. Tình yêu của Loan đã thức tỉnh phần người tốt đẹp vốn bị ngủ quên sau những tính toán lạnh lùng của một thương nhân trong tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt bố mẹ:
– Bố, mẹ… Con xin lỗi. Con không thể đi xem mặt được. Con đã có người mình muốn gắn bó cả đời rồi.
Bố tôi đập mạnh tay xuống bàn, tách trà chao đảo:
– Con nói cái gì? Ai? Cô gái trên bar mà mấy thằng bạn con đồn đại đó hả? Bố mẹ tuyệt đối không chấp nhận loại con gái ăn chơi trác táng đó bước chân vào nhà này!
– Cô ấy không phải là loại con gái như bố mẹ nghĩ! – Tôi kiên quyết – Cô ấy là người tốt nhất mà con từng gặp. Bố mẹ hãy cho con cơ hội đưa cô ấy về ra mắt. Nếu sau khi gặp, bố mẹ vẫn thấy cô ấy không tốt, con sẽ nghe theo lời bố mẹ.
Mẹ tôi thở dài, nhìn tôi đầy ái ngại nhưng trước sự kiên định chưa từng có của đứa con trai vốn luôn ngoan ngoãn, ông bà đành ngậm ngùi gật đầu ra điều kiện:
– Được, cuối tuần này con đưa cô ấy về đây. Nhưng bố mẹ sẽ tự mình kiểm chứng.
Tôi quyết định đã đến lúc phải chấm dứt vở kịch này. Sự thật cần phải được phơi bày, dù cái giá phải trả có thể là sự tan vỡ và ánh mắt căm hờn từ Loan. Em có quyền tức giận, có quyền tát vào mặt tôi, nhưng em cần được biết sự thật trước khi bước vào nhà tôi.
Chiều Tảy, tôi lái chiếc xe sang của mình đến trước cửa nhà trọ của Loan. Tôi không còn đi chiếc xe máy mượn, không còn mặc bộ quần áo đơn sơ. Tôi khoác lên mình bộ suit may đo lịch lãm, tay cầm theo một nhành hoa thạch thảo mà em thích nhất.
Loan bước ra khỏi xóm trọ xơ xác, đứng khựng lại khi thấy chiếc xe xa xỉ đậu trước cổng. Em nhìn quanh tìm kiếm tôi. Đến khi tôi bước xuống xe, cởi kính râm ra và tiến lại gần em, Loan hoàn toàn bàng hoàng. Em nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi nhìn chiếc xe, ánh mắt tràn ngập sự ngơ ngác và xa lạ.
– Anh… Anh là ai? Đây là xe của ai? Sao anh lại ăn mặc thế này? – Loan lùi lại một bước, giọng run rẩy.
Tôi nắm lấy tay em, kéo em ngồi vào trong xe dù em có chút kháng cự. Trong không gian yên tĩnh của chiếc xe đắt tiền, tôi hít một hơi thật sâu, dồn hết sự can đảm còn lại để cất lời:
– Loan… Anh xin lỗi. Anh nợ em một lời giải thích, một lời xin lỗi mà cả đời này có lẽ anh cũng không trả hết được.
Tôi bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện. Từ cái lần đầu gặp em trên bar, sự ngạo mạn của một kẻ có tiền, sự nghi ngờ về tấm chân tình của những cô gái hay đi bar, cho đến kịch bản căn nhà nghèo ở quê, chuyện chiếc xe thuê, khoản nợ lãi… Tôi không giấu giếm bất cứ điều gì, tự phơi bày hết sự đê hèn và tính toán hẹp hòi của mình trước mặt em.
– Căn nhà hôm đó không phải nhà anh. Bố mẹ anh sống ở thành phố. Anh không phải nhân viên kinh doanh lương 4 triệu, anh là giám đốc của công ty… Anh đã dựng lên tất cả chỉ để em nản lòng mà tự động chia tay anh, để anh dễ dàng đi xem mặt người khác theo ý bố mẹ…
Nói đến đây, tôi không dám nhìn vào mắt em nữa. Tôi cúi đầu, chờ đợi một trận lôi đình, một cái tát chỉn chu, hoặc ít nhất là những lời chửi rủa thậm tệ từ em.
Không gian trong xe im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng thở gấp gáp của hai người. Thời gian như ngưng đọng lại. Một phút, hai phút trôi qua…
Rồi tôi nghe thấy tiếng sụt sùi. Tôi ngước lên, thấy Loan đang cắn chặt môi, nước mắt lã chã rơi trên gò má. Nhưng đó không phải là nước mắt của sự tức giận bộc phát, mà là sự tổn thương sâu sắc từ một trái tim vừa bị đâm thấu.
– Anh… anh coi em là cái gì vậy? – Loan cất tiếng, giọng em vỡ vụn – Anh coi tình cảm của em là một trò đùa sao? Anh thử thách em? Anh thử lòng tham của em sao?
– Không, Loan ơi, anh biết anh sai rồi… – Tôi cuống quít nắm lấy tay em nhưng em dứt khoát hất ra.
– Anh giàu có, anh là giám đốc, anh có quyền khinh thường những cô gái lên bar như em sao? – Loan gào lên trong nước mắt, những giọt nước mắt lăn dài làm nhòe đi lớp trang điểm nhẹ – Em lên bar là vì hôm đó là sinh nhật của đứa bạn thân duy nhất! Em làm việc chăm chỉ, sống đàng hoàng, chưa bao giờ tơ tưởng đến tiền của ai. Em yêu anh vì em nghĩ anh là người hiền lành, thật thà! Khi nghe anh nói anh nợ nần, em đã thức trắng bao nhiêu đêm, lo lắng đến mất ăn mất ngủ, tìm cách gom góp từng đồng để giúp anh… Vậy mà tất cả chỉ là một màn kịch do anh dàn dựng để ruồng bỏ em sao?
– Loan, nghe anh giải thích! Ban đầu đúng là anh tồi tệ, anh muốn diễn kịch để chia tay. Nhưng chính sự chân thành của em, chính khoản tiền 80 triệu em đưa cho anh đã thức tỉnh anh! Anh nhận ra mình đã yêu em mất rồi. Anh nhận ra em là người phụ nữ duy nhất trên đời này yêu anh vì chính con người anh, chứ không phải vì cái danh giám đốc hay tiền bạc! – Tôi khẩn thiết van xin, nước mắt tôi cũng bắt đầu lăn dài.
– Muộn rồi… – Loan lắc đầu, nụ cười cay đắng hiện lên trên môi – Anh dùng tiền để thử lòng người khác, nhưng anh lại không có sự tin tưởng tối thiểu dành cho người mình yêu. Tình cảm xây dựng trên sự dối trá thì làm sao có kết quả? Số tiền 80 triệu đó, em dành cho một người bạn trai nghèo khó nhưng biết vươn lên, chứ không phải dành cho một vị giám đốc dối trá xem thường em!
Nói rồi, Loan mở cửa xe, dứt khoát bước xuống. Em bước đi thật nhanh về phía dãy nhà trọ tăm tối. Tôi lao ra khỏi xe, chạy theo giữ tay em lại:
– Loan! Cho anh một cơ hội sửa sai! Hôm nay anh đưa em về ra mắt bố mẹ anh. Anh đã từ chối mối mai mối kia rồi. Anh đã nói với bố mẹ rằng em là người duy nhất anh muốn lấy làm vợ! Xin em, hãy cho anh một cơ hội!
Loan dừng lại, ngoảnh đầu nhìn tôi. Đôi mắt em đỏ hoe, chứa đựng sự thất vọng tràn trề:
– Anh đưa em về ra mắt để làm gì? Để chứng minh cho bố mẹ anh thấy anh đã “thử” thành công một cô gái ngoan hiền à? Em không phải là một món hàng để anh nghiệm thu, cũng không phải là một bài kiểm tra để anh chấm điểm. Sự tổn thương anh gây ra cho em không thể xóa bỏ chỉ bằng một lời giải thích hay vài ba đồng tiền của anh đâu. Đừng tìm em nữa.
Em gạt tay tôi ra, bước nhanh vào trong xóm trọ và khóa chặt cánh cửa sắt lại. Tôi đứng trơ trọi giữa con ngõ nhỏ, bóng tối nuốt chửng lấy tôi. Chiếc xe sang đắt tiền đỗ ở đầu ngõ giờ đây giống như một biểu tượng của sự mỉa mai, ghen ghét đối với sự ngu ngốc và ngạo mạn của chính tôi.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày dằn dặn nhất trong cuộc đời tôi. Tôi không thể tập trung vào công việc. Những cuộc họp kinh doanh đắt giá, những hợp đồng hàng triệu đô chẳng còn làm tôi hứng thú. Mọi suy nghĩ của tôi đều lấp đầy bởi hình ảnh của Loan – ánh mắt chân thành của em khi ở căn nhà nghèo, nụ cười rạng rỡ khi gắp thức ăn cho tôi, và cả giọt nước mắt tuyệt vọng của em khi biết sự thật.
Bố mẹ thấy tôi phờ phạc, bỏ ăn bỏ uống thì rất lo lắng. Sau khi nghe tôi thú nhận toàn bộ sự việc, mẹ tôi thở dài đánh thượt một cái:
– Con tồi lắm con ạ. Một người con gái tốt như thế, sẵn sàng hy sinh vì con khi con không có gì trong tay, vậy mà con lại đem lòng tốt của người ta ra làm trò đùa. Con người ta ăn học, đi làm, có tự trọng riêng. Con dùng tiền và sự dối trá để đối xử với người ta thì con mất cô ấy là đúng rồi!
Lời của mẹ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự thức tỉnh muộn mằn của tôi. Đúng, nếu tôi chỉ biết đứng đây gặm nhấm nỗi hối hận, tôi sẽ mãi mãi là kẻ thất bại. Tôi phải hành động. Nếu trước đây tôi dùng sự dối trá để bắt đầu, thì bây giờ tôi phải dùng sự kiên trì và chân thành nhất để chuộc lỗi.
Tôi bắt đầu chiến dịch “tán lại từ đầu”.
Tôi không dùng tiền, không dùng xe sang, không dùng những món quà đắt tiền. Mỗi sáng, tôi lại đứng trước cổng nhà trọ của em từ 6 giờ, tay cầm theo một phần ăn sáng đơn sơ và một ly cà phê nóng. Em đi qua tôi như một người xa lạ, không thèm nhìn lấy một cái. Tôi lặng lẽ theo sau em đến tận công ty, đảm bảo em đi đường an toàn rồi mới quay về làm việc của mình.
Chiều tối, tôi lại đứng đợi em ở cửa cơ quan. Em đón xe buýt, tôi đi xe máy đuổi theo sau. Những ngày mưa tầm tã, tôi đứng dưới hiên nhà trọ của em, toàn thân ướt sũng, chỉ mong em nhìn xuống cửa sổ một lần. Có những hôm em đi làm về muộn, thấy tôi đứng co ro dưới ánh đèn đường, em khựng lại một chút, mắt thoáng qua sự dao động nhưng rồi lại lạnh lùng đi vào nhà.
Thằng bạn thân từng xúi tôi tán Loan thấy vậy liền bảo:
– Mày điên rồi à? Giám đốc một công ty lớn mà phải đi làm cái trò liếm gót này cho một cô gái sao? Khuyết cô này thì có hàng trăm cô khác sẵn sàng xếp hàng theo mày!
Tôi nhìn nó, đáp lại bằng giọng kiên định:
– Hàng trăm cô gái kia theo tao vì cái ghế giám đốc. Chỉ có duy nhất cô ấy là sẵn sàng nắm tay tao khi tao là một kẻ nợ nần phá sản. Tao có thể mất đi hàng chục hợp đồng, nhưng tao không thể mất đi người phụ nữ này.
Sự kiên trì của tôi kéo dài suốt ba tháng trời. Ba tháng không một ngày bỏ sót, bất kể nắng mưa, bất kể sự xua đuổi lạnh lùng của em. Tôi đã học được bài học về sự nhẫn nại và lòng tôn trọng – những điều mà trước đây tiền bạc đã làm tôi quên mất.
Một ngày mùa đông lạnh giá, mưa phún giăng đầy trời. Tôi đứng chờ Loan trước cửa xóm trọ như thường lệ. Hôm đó tôi bị sốt cao từ chiều, đầu óc quay mòng mòng, cơ thể run lên bần bật vì lạnh. Nhưng tôi vẫn cố chấp đứng đó, vì sợ nếu nghỉ một ngày, em sẽ nghĩ sự chân thành của tôi chỉ là thứ bột phát chốc chánh.
Đến 8 giờ tối, Loan mới đi làm về. Thấy tôi đứng run rẩy dưới cơn mưa phún, gương mặt tái nhợt và môi cắt không còn một giọt máu, em dừng bước. Em tiến lại gần, nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.
– Anh làm cái trò gì vậy? Anh muốn đóng kịch khổ sở để em rủ lòng thương hại sao? – Giọng em có chút giận dỗi nhưng đã không còn vẻ lạnh lùng tuyệt đối như trước.
– Anh… anh không đóng kịch… – Tôi thều thào, giọng khàn đặc – Anh chỉ muốn em biết… dù anh là giám đốc hay là kẻ nghèo rớt mồng tơi… thì tình cảm anh dành cho em bây giờ là thật… Anh xin lỗi vì tất cả…
Chưa nói hết câu, mắt tôi tối sầm lại. Sự mệt mỏi và cơn sốt cao đã quật ngã tôi. Tôi ngã gục xuống ngay trước mặt em.
Khi tôi tỉnh lại, mùi thuốc sát trùng và không gian trắng xóa của bệnh viện đập vào mắt. Tay tôi đang cắm kim truyền dịch. Và ở bên cạnh giường, Loan đang gục đầu ngủ, bàn tay em vẫn nắm chặt lấy tay tôi – giống hệt như cái nắm tay ấm áp ở căn nhà nghèo ngày nào.
Tôi khẽ di chuyển ngón tay. Loan giật mình tỉnh giấc. Nhấy tôi đã tỉnh, em vội vã ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng không thể che giấu:
– Anh tỉnh rồi à? Bác sĩ nói anh bị sốt cao dẫn đến kiệt sức, lại còn ngấm nước mưa nữa. Anh có biết mình ngốc lắm không?
Tôi nhìn em, lòng trào dâng một niềm hạnh phúc khó tả. Tôi siết nhẹ bàn tay em:
– Em vẫn còn lo cho anh sao?
Loan bĩu môi, nước mắt lại bắt đầu rơm rớm:
– Em lo cho một kẻ ngốc nghếch, dai như đỉa! Anh nghĩ ba tháng qua anh làm vậy là em sẽ tha thứ sao? Em vẫn còn giận anh lắm!
– Anh biết, anh biết em vẫn giận… – Tôi mỉm cười, giọng vẫn còn yếu ớt – Cả đời này em giận anh cũng được. Nhưng xin em đừng bỏ đi. Hãy cho anh ở bên em, dùng cả phần đời còn lại để bù đắp cho em. Anh hứa, từ nay về sau, giữa chúng ta sẽ không bao giờ có bất kỳ sự dối trá nào nữa. Anh sẽ không bao giờ dùng bất cứ điều gì để thử thách em nữa, vì em là điều vô giá nhất mà anh có được.
Loan nhìn tôi rất lâu. Cơn giận, sự tổn thương và cả tình yêu nén chặt trong lòng em suốt ba tháng qua như vỡ ùa. Em gục đầu vào ngực tôi, khóc nức nở:
– Anh tồi lắm… Anh có biết em đã đau đớn thế nào không? Em đã nghĩ mình chỉ là một trò đùa…
Tôi ôm chặt lấy em vào lòng, mặc cho những giọt nước mắt của em làm ướt đượm vai áo mình. Cảm giác ấm áp và bình yên quay trở lại, lấp đầy mọi khoảng trống trong tâm hồn tôi. Tôi biết, hành trình để xóa bỏ hoàn toàn vết thương trong lòng em vẫn còn dài, nhưng ít nhất, tôi đã được em trao cho một cơ hội để bắt đầu lại – một bắt đầu không có dối trá, chỉ có sự chân thành và tình yêu thuần khiết.
Mùa xuân năm đó, tôi đưa Loan về ra mắt bố mẹ. Lần này, không còn kịch bản căn nhà lụp xụp, không còn những lời dối trá. Em bước vào ngôi nhà rộng lớn của gia đình tôi với sự tự tin, chân thành và lòng tự trọng vốn có. Bố mẹ tôi, sau khi chứng kiến những gì em đã làm cho tôi và nghe lại toàn bộ câu chuyện, đã đón nhận em bằng tất cả sự trân trọng và yêu thương của những người làm cha làm mẹ.
Mẹ tôi nắm lấy tay Loan, ân cần nói:
– Cảm ơn cháu vì đã dạy cho đứa con trai ngông cuồng của bác một bài học làm người. Cảm ơn cháu vì đã ở bên nó khi nó không có gì, và cả khi nó phạm sai lầm. Từ nay, ngôi nhà này luôn đón chào cháu.
Loan mỉm cười, ánh mắt em lấp lánh niềm hạnh phúc thực sự. Chúng tôi nắm tay nhau đi ra ngoài sân, nơi những cành đào đang đơm hoa khoe sắc dưới nắng xuân ấm áp.
Tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống này, tiền bạc có thể mua được rất nhiều thứ hào nhoáng, nhưng không bao giờ mua được một chân tình. Và tình yêu thực sự không phải là cuộc thử thách để xem ai hơn ai, mà là sự bao dung, là lòng tin tưởng và khả năng cùng nhau đứng dậy sau những sai lầm. Tôi đã từng vờ làm một kẻ nghèo khó để thử lòng người, nhưng cuối cùng, chính tình yêu của em đã biến tôi – một kẻ nghèo nàn về tâm hồn – trở thành người giàu có nhất trên đời.