Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Nghe lời chị họ, tôi lấy chồng Hàn Quốc để đổi đời, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai cũng khen tôi tốt số, nào ngờ trong đêm tâ/n h/ôn, vừa lật tấm chăn lên thấy thứ bên trong, tôi liền vùng dậy bỏ chạy…

Tôi chết sững, toàn thân đông cứng lại như có một luồng điện băng giá chạy dọc sống lưng. Dưới lớp chăn nhung mịn màng của phòng khách sạn hạng sang không phải là một chiếc nệm êm ái bình thường, mà là một đống giấy tờ, hồ sơ, cùng hàng chục vỉ thuốc nằm ngổn ngang. Và nổi bật ngay chính giữa chiếc giường là tấm bản đồ cơ thể người được đánh dấu chi tiết từng bộ phận nội tạng, đi kèm với đó là một bộ hợp đồng bằng tiếng Hàn lẫn tiếng Việt có dòng chữ in đậm: “HỢP ĐỒNG BÁN THẬN VÀ CAM KẾT MẤT NĂNG LỰC HÀNH VI DÂN SỰ”.
Chưa dừng lại ở đó, nằm sát bên góc gối là hai chiếc xích chân bằng thép sáng quắc, lạnh ngắt cùng một chiếc vali mở tung chứa đầy các loại dụng cụ y tế, ống tiêm và những lọ thuốc không nhãn mác.
Tôi ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt của Lee Min Ho. Mọi vẻ lịch sự, hiền lành, bập bẹ nói tiếng Việt vui vẻ của gã kỹ sư Seoul 45 tuổi ban nãy hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một khuôn mặt tàn nhẫn, lạnh băng với nụ cười nhếch môi đầy ma quỷ. Gã cởi chiếc áo choàng tắm, để lộ những vết sẹo dài ngoằn ngoèo trên ngực và cánh tay. Gã chầm chậm tiến lại gần cửa phòng, bấm khóa cạch một tiếng rồi rút chìa khóa giắt vào cạp quần.
– Em thấy rồi sao, Hạnh? – Gã cất tiếng bằng thứ tiếng Việt chuẩn xác, tròn vành rõ chữ, hoàn toàn không còn chút bập bẹ như lúc trò chuyện hay lúc đứng trước mặt họ hàng nhà tôi.
Tôi lùi lại, mồ hôi hột đổ ra như tắm dù máy lạnh trong phòng đang chạy hết công suất. Bộ áo cưới đắt tiền và hàng chục cây vàng nặng trĩu trên cổ, trên tay tôi giờ đây giống như những sợi xích đè nặng, biến tôi thành một món hàng đã được thanh toán sòng phẳng.
– Anh… anh là ai? Mấy thứ này là sao? – Giọng tôi run rẩy, không thốt nên lời.
Min Ho rót một ly rượu vang, nhấp một ngụm rồi thong thả ngồi xuống chiếc ghế sofa gần đó, nhìn tôi như nhìn một con mồi đã sập bẫy:
– Chiếc xe hơi, nhà lầu của chị họ cô… cô nghĩ ở đâu ra? 10 cây vàng trên cổ cô… cô nghĩ tôi làm kỹ sư kiếm dễ thế sao? Tôi không phải kỹ sư. Tôi là kẻ môi giới “nguồn tạng” cho các đại gia bên Hàn. Còn chị họ Mai của cô? Cô ta chính là mắt xích gom hàng ở Việt Nam. Mỗi ca trót trót trôi chảy, cô ta nhận được 20% hoa hồng. Lần này, cô ta bán chính đứa em họ của mình để trả khoản nợ cờ bạc khổng lồ bên Seoul!
Lời nói của gã như một gáo nước độc tạt thẳng vào mặt tôi. Chị Mai – người chị họ lộng lẫy, luôn tỏ ra thương yêu, muốn giúp tôi “đổi đời” – hóa ra lại là kẻ đẩy tôi vào địa ngục. Chuyến đi Hàn Quốc này không phải là cánh cửa dẫn tới thiên đường, mà là một chuyến xe tang không có ngày trở về.
– Tối nay, sau khi uống ly nước có chứa thuốc mê này, cô sẽ ngoan ngoãn lên máy bay dưới dạng bệnh nhân cần chăm sóc đặc biệt. Sang tới bên đó, cô chỉ cần ký vào bản cam kết tự nguyện hiến tạng này là xong. Cô yên tâm, tôi không lấy hết của cô đâu, chỉ một quả thận và một phần gan thôi… Cô vẫn sống được mà, đúng không?
Min Ho vừa nói vừa cầm một chiếc xi-lanh đã bơm sẵn chất dịch màu trong suốt, từ từ tiến về phía tôi. Sự sợ hãi tột cùng bùng lên trong lòng, đẩy tôi vào bản năng sinh tồn mãnh liệt. Không thể chết ở đây! Tôi không thể làm món hàng cho chúng xâu xé!
Khi gã vươn tay định tóm lấy tóc tôi, tôi dùng hết sức bình sinh vơ lấy chiếc bình hoa thủy tinh nặng trịch trên bàn trang điểm, đập mạnh vào đầu gã.
Xoảng!
Chiếc bình vỡ tan nát. Min Ho ôm đầu choạng vạng, máu tươi chảy ròng ròng xuống mặt. Gã gầm lên như một con thú dữ:
– Con đĩ này! Mi dám…
Không để gã kịp hồi sức, tôi vùng dậy bỏ chạy. Tôi lao ra cửa, điên cuồng vặn tay cầm nhưng cửa đã bị khóa chặt. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi quay lại, thấy Min Ho lao tới với gương mặt hung tợn. Tôi nhanh trí vơ lấy chiếc ghế gỗ đẩy mạnh về phía gã khiến gã ngã ngửa ra sàn, rồi tôi lao vào nhà vệ sinh, chốt chặt cửa lại.
Trong không gian hẹp của nhà vệ sinh, tim tôi đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bên ngoài, tiếng đập cửa rầm rầm cùng những lời chửi rủa bằng tiếng Hàn tục tĩu của Min Ho vang lên liên hồi.
– Mở cửa ra! Cô không thoát được đâu! Khách sạn này là sân nhà của chúng tôi!
Tôi cuống quýt lục tìm điện thoại trong túi xách nhỏ mang theo. May mắn thay, chiếc điện thoại vẫn còn nguyên. Bàn tay run rẩy đến mức tôi bấm sai số liên tục. Tôi định gọi cho cảnh sát 113, nhưng rồi sực nhớ ra lời Min Ho nói: “Khách sạn này là sân nhà của chúng tôi”. Nếu bảo vệ hay nhân viên ở đây có liên đới, gọi điện chưa chắc đã cứu được tôi ngay lập tức.
Tôi quyết định gọi cho người duy nhất tôi có thể tin tưởng lúc này: Nam – anh bạn thanh mai trúc mã ở quê, người từng van xin tôi đừng lấy chồng xa, người từng hứa sẽ chăm sóc tôi dù anh chỉ là một anh thợ máy nghèo.
– Nam ơi! Cứu em với! Cứu em… – Tôi khóc nấc lên khi đầu dây bên kia vừa bắt máy.
– Hạnh! Em sao vậy? Em đang ở đâu? – Giọng Nam hốt hoảng.
Tôi nói thật nhanh, dồn dập trong tiếng đập cửa mỗi lúc một mạnh hơn từ bên ngoài:
– Chị Mai và gã Min Ho… bọn chúng là lũ buôn nội tạng! Bọn chúng muốn bắt em sang Hàn để mổ lấy thận! Em đang bị nhốt trong nhà vệ sinh phòng 804 khách sạn X ở Sài Gòn. Anh báo công sát giúp em! Cứu em với Nam ơi!
– Cái gì?! – Nam bàng hoàng, nhưng ngay lập tức lấy lại bình tĩnh – Hạnh, nghe anh nói! Anh đang ở Sài Gòn, anh đi xe ca lên đây để nhìn em lần cuối trước khi em bay! Anh đang ở ngay gần khu vực đó. Em cố thủ trong đó, chốt chặt cửa, tuyệt đối không được ra! Anh đến ngay!
Cùng lúc đó, tiếng đập cửa bên ngoài đột nhiên dừng lại. Tôi nghe thấy tiếng chìa khóa lách cách mở cửa phòng khách sạn, rồi có tiếng bước chân của nhiều người đi vào.
– Nó đâu rồi? – Giọng chị Mai vang lên, đanh đá và lạnh lùng đến đáng sợ.
– Trong nhà vệ sinh! Nó biết hết rồi, nó đập vỡ đầu tôi! Mau phá cửa lấy lại số vàng và tống nó lên xe cấp cứu đang chờ dưới hầm! – Giọng Min Ho gầm gừ.
– Con ranh này đúng là làm phiền phức! Hạnh ơi, mở cửa ra đi em! – Chị Mai cất tiếng gọi, giọng điệu vờ vĩnh dịu dàng nhưng đầy đe dọa – Chị là chị họ em đây. Em ngoan ngoãn nghe lời thì sang đó còn có tiền gửi về cho bố mẹ. Em chạy đằng nào được? Vàng đeo trên người em cũng là tiền của người ta. Không đi thì nhà em ở quê xác định ra đê mà ở nhé!
Tôi cắn chặt môi đến bật máu, không đáp lại một lời. Sự ghê tởm dành cho người chị họ dâng lên đến tột cùng. Vì tiền, chị ta sẵn sàng dẫm đạp lên tình máu mủ, biến tôi thành công cụ kiếm tiền cho chị ta.
Rầm! Rầm!
Bọn chúng bắt đầu dùng vật nặng húc vào cửa nhà vệ sinh. Mảng gỗ mỏng bắt đầu nứt ra. Tôi biết căn phòng này không thể trụ được quá 3 phút. Nhìn quanh, tôi thấy một ô cửa thông gió nhỏ dẫn ra hộp kỹ thuật phía sau. Ô cửa rất hẹp, chỉ vừa cho một người mảnh khảnh chui qua.
Không còn lựa chọn nào khác, tôi cởi bỏ chiếc áo cưới cồng kềnh, giật phăng những dây chuyền vàng, vòng tay vàng nặng trĩu trên người ném xuống sàn. Những thứ kim loại lấp lánh mà dân làng khen là “tốt số” ấy giờ đây chẳng khác nào rác rưởi. Tôi chỉ giữ lại chiếc điện thoại và bộ quần áo lót trên người.
Tôi trèo lên bệ rửa mặt, dùng hết sức đẩy mạnh màng lưới chắn bụi của ô thông gió rồi chui người vào trong. Thủy tinh vụn và sắt nhọn cào xước da thịt tôi, máu chảy đau rát nhưng cơn đau thể xác chẳng là gì so với sự hãi hùng trong tâm trí.
Ngay khi chân tôi vừa lọt vào trong không gian tối om của hộp kỹ thuật, tiếng cửa nhà vệ sinh bị đạp tung vang lên rầm rầm.
– Mẹ kiếp! Nó chui qua đường ống rồi! Đuổi theo! Mau xuống hầm chặn các lối thoát! – Tiếng Min Ho gầm lên.
Tôi bò men theo đường ống kỹ thuật tăm tối, bụi bặm và đầy mùi ẩm mốc. Tay chân tôi trầy xước, nước mắt hòa lẫn mồ hôi làm nhòe đường đi. Cứ bò vô định như vậy cho đến khi thấy một ánh sáng hắt ra từ ô cửa thông gió của tầng trệt, tôi dùng chân đạp mạnh màng chắn rồi tụt xuống.
Tôi rơi ngã chới với xuống đống thùng carton ở khu vực kho sau bếp của khách sạn. Chân tôi bị trật khớp, đau nhói. Tôi cố lê thân mình đầy vết xước và máu chạy ra hướng cửa sau dẫn ra con ngõ hẻm tăm tối.
Vừa bước ra khỏi cửa kho, hai gã bảo vệ cao to mặc vest đen đã đứng chực sẵn. Bọn chúng nhìn tôi với nụ cười nham hiểm:
– Cô em đi đâu gội vội thế? Cậu Min Ho đang tìm cô đấy!
Bọn chúng lao đến tóm lấy tay tôi. Tôi gào lên trong tuyệt vọng:
– CỨU TÔI VỚI! BẮT CÓC! BÙÔN NGƯỜI!
Một gã bịt chặt miệng tôi, gã kia lôi xềnh xệch tôi về phía chiếc xe cấp cứu biến tướng đang nổ máy chờ sẵn ở góc hẻm. Tôi giãy giụa bằng tất cả sức lực còn lại, cắn mạnh vào tay gã bịt miệng khiến gã buông tay và chửi thề.
– CỨU TÔI VỚI!
Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên inh ỏi từ đầu ngõ, ánh đèn đỏ xanh quét qua những bức tường tối tăm. Chiếc xe máy của Nam lao tới với tốc độ kinh hoàng, đâm thẳng vào gã bảo vệ đang giữ tôi.
Rầm!
Gã bảo vệ ngã văng ra đất. Nam nhảy xuống xe, tay cầm chiếc mỏ lết lớn, lao đến che chắn trước mặt tôi:
– Hạnh! Lại đây với anh!
– Nam! – Tôi gục xuống chân anh, khóc nấc lên.
Cùng lúc đó, lực lượng công sát và cảnh sát cơ động lao ra từ các xe chuyên dụng, nhanh chóng bao vây toàn bộ con ngõ và khách sạn. Sự việc diễn ra quá nhanh khiến lũ bảo vệ và gã lái xe cấp cứu không kịp trở tay, giơ tay đầu hàng.
Trên tầng cao của khách sạn, Min Ho và chị Mai đang ôm theo vali tiền và đống vàng chạy xuống hầm nhằm tẩu thoát cũng bị lực lượng chức năng phục kích, bắt gọn tại chỗ. Chị Mai bị còng tay, gương mặt lộng lẫy thường ngày giờ đây xám xịt, hoảng loạn. Khi đi qua tôi, chị ta gào lên:
– Hạnh ơi! Cứu chị! Chị bị gã ép buộc! Chị là chị họ em mà Hạnh ơi!
Tôi nhìn chị ta, đôi mắt hoàn toàn vô cảm. Không còn một giọt nước mắt nào dành cho kẻ đã bán đứng máu mủ ruột thịt của mình. Tôi quay mặt đi, tựa đầu vào ngực Nam. Anh cởi chiếc áo khoác ngoài, nhẹ nhàng trùm lên thân thể đầy vết thương và mệt nhoài của tôi.
– Giờ thì an toàn rồi em. Anh ở đây rồi. – Giọng Nam nghẹn ngào, bàn tay anh run run ôm chặt lấy tôi.
Chuyến xe cấp cứu thật sự – chiếc xe đưa tôi đến bệnh viện để cấp cứu vết thương – chạy xé màn đêm Sài Gòn. Nhưng lần này, tôi không còn cảm thấy sợ hãi nữa.
Vụ án “Đường dây môi giới kết hôn giả để buôn bán nội tạng xuyên quốc gia” do Lee Min Ho và đồng bọn (trong đó có chị Mai) cầm đầu nhanh chóng bị phanh phui trên tất cả các phương tiện thông tin đại chúng. Hàng chục nạn nhân là các cô gái trẻ ở các vùng quê nghèo miền Tây, miền Bắc từng bị chúng lừa gạt với giấc mơ “đổi đời” dần bước ra ánh sáng. Chị Mai phải nhận mức án 18 năm tù giam cho tội danh buôn bán người, còn Lee Min Ho cùng đồng bọn nhận những bản án đích đáng của pháp luật.
Ngày vụ án khép lại, tôi trở về quê nhà. Căn nhà nhỏ của gia đình tôi vẫn xơ xác như xưa, nhưng không khí đã khác. Bố mẹ tôi ôm chồm lấy tôi mà khóc nấc lên, hối hận vì đã từng mù quáng tin vào những lời hào nhoáng của người ta mà suýt đẩy con gái vào miệng cọp. Cả làng quê từng trầm trồ vì “10 cây vàng” giờ đây đều bàng hoàng, thức tỉnh trước những bẫy rập đằng sau cái danh “lấy chồng ngoại quốc đổi đời”.
Tôi nằm trên chiếc giường gỗ cũ kỹ của mình, nhìn ánh nắng mờ sáng qua khe cửa sổ. Nhớ lại đêm tân hôn kinh hoàng đó, tôi vẫn còn rùng mình, nhưng lòng đã thanh thản hơn rất nhiều. Tôi nhận ra rằng, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí, cũng chẳng có con đường tắt nào dẫn đến sự giàu sang mà không phải trả giá bằng mồ hôi, nước mắt, hay thậm chí là chính mạng sống của mình.
Giấc mơ “đổi đời” bằng cách dựa dẫm vào người khác đã chết vĩnh viễn trong tôi đêm hôm ấy.
Nửa năm sau, nhờ sự giúp đỡ của Nam và sự kiên trì của bản thân, tôi mở một tiệm may nhỏ ngay tại địa phương. Bằng sự khéo tay và chăm chỉ, tiệm may của tôi ngày một đông khách. Dù thu nhập không cao, chỉ đủ trang trải cuộc sống và giúp đỡ bố mẹ chút ít, nhưng mỗi đồng tiền làm ra đều sạch sẽ và bình yên.
Mỗi chiều, Nam lại ghé qua tiệm may trên chiếc xe máy cũ, mang cho tôi khi thì củ khoai nướng, khi thì ly nước mía. Anh vẫn là anh thợ máy giản dị, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi vẫn đong đầy sự chân thành và bao dung như ngày nào.
– Hạnh này, làm xong chuyến này, mình đi ăn chè nhé? – Nam cười, nụ cười hiền lành dưới ánh hoàng hôn quê nhà.
Tôi ngẩng đầu lên khỏi xấp vải, mỉm cười gật đầu:
– Vâng, chờ em chút, em may xong cái áo này đã.
Nhìn bàn tay mình tỉ mỉ từng đường kim mũi chỉ, tôi hiểu rằng, cuộc đời thực sự chỉ có thể “đổi” bằng chính đôi bàn tay và sự nỗ lực của bản thân. Sống một cuộc đời bình dị, có công việc đàng hoàng, có gia đình yêu thương và có một người sẵn sàng lao vào nguy hiểm để bảo vệ mình – đó mới là sự “tốt số” lớn nhất mà tôi may mắn có được sau bão giông.