câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Làm giúp việc 3 năm b:ất ng:ờ được bà chủ cho luôn 500 triệu về quê ăn Tết sớm. Nhưng hà/nh độ/ng ki/nh kh//ủng của cậu chủ nằ//m li/ệt 10 năm đã khiến cô gái 24t cả đời chẳng thể về quê ăn Tết…
Tôi là Liên, 24 tuổi, làm giúp việc ở đây đã được 3 năm. Công việc chính của tôi là chăm sóc cậu Minh – con trai riêng của ông Hùng, người bị TNGT và nằm li//ệt gi//ường đã 10 năm nay. Ông Hùng vừa qua đời đ/ột ng/ột cách đây một tháng vì đ/ột qu//ỵ, để lại khối tài sản khổng lồ ước tính cả trăm tỷ đồng. Từ ngày ông mất, bà Loan – người vợ kế trẻ đẹp và đầy toan tính của ông – bỗng trở nên hằn học, nóng nảy lạ thường.
Hôm nay bà Loan vợ ông Hùng gọi tôi vào phòng riêng, khóa trái cửa. Trên bàn là một cọc tiền Po/lime mệnh giá 500 ngàn, dày cộp, thơm phức mùi tiền mới. “Cầm lấy đi Liên. Đây là 500 triệu. Cô làm vất vả 3 năm nay, coi như tôi thưởng để cô để năm nay về quê ăn Tết, xây nhà cho bố mẹ.” Bà Loan nói, giọng ngọt ngào nhưng ánh mắt sắc lạnh như da/o.
Tôi run r/ẩy: “Dạ… bà chủ, số tiền lớn quá, con không dám nhận…” Bà Loan đẩy cọc tiền về phía tôi, rồi rút từ trong túi áo ra một lọ th/u/ốc nhỏ xíu không nhãn mác. “Tất nhiên, tiền nào cũng có giá của nó. Tối nay, cô hãy nghiền nát v/i/ên th/uố/c này vào bát cháo yến của thằng Minh. Nó số//ng th//ực v//ật 10 năm nay cũng kh//ổ sở lắm rồi. Chỉ cần nó đi, toàn bộ gia sản 100 tỷ sẽ thuộc về tôi. Lúc đó, tôi sẽ cho cô thêm 1 tỷ nữa.”
Tôi ch//ết điếng người, tay chân bủn rủn. Bà ta muốn tôi h//ại người! Đó là hại cậu Minh – người đàn ông hiền lành mà suốt 3 năm qua tôi ngày đêm chăm bẵm. Dù cậu không nói được, không đi lại được, nhưng ánh mắt cậu nhìn tôi luôn ánh lên sự biết ơn và ấm áp. Thấy tôi s/ợ h/ãi, bà Loan gằn giọng đ/e dọ/a: “Cô mà không làm, tôi sẽ vu cho cô tội ăn cắp rồi tống cô vào t//ù. Lúc đó bố mẹ cô ở quê thế nào, cô tự hiểu. Nhận tiền và làm việc, hay vào t//ù? Chọn đi!”…

Tôi cầm lấy cọc tiền và lọ thuốc trong sự hoảng loạn tột cùng. Bước ra khỏi phòng bà Loan, đôi chân tôi run rẩy đến mức tưởng chừng như có thể khuỵu xuống bất cứ lúc nào.
500 triệu đồng – số tiền mà cả đời một đứa con gái xuất thân từ vùng quê nghèo rớt mồng mồng như tôi chưa bao giờ mơ tới. Nhưng cái giá của nó lại là mạng sống của cậu Minh!
Tôi trở về phòng của cậu Minh. Căn phòng rộng lớn, sang trọng nhưng u uất và lạnh lẽo. Trên chiếc giường y tế hiện đại, cậu Minh nằm đó, thân thể gầy guộc, gương mặt xanh xao. Đôi mắt cậu đang mở to, nhìn ra phía cửa sổ nơi ánh nắng chiều tà đang tắt dần.
Suốt 3 năm qua, tôi là người duy nhất ở bên cậu nhiều nhất. Tôi lau người, thay băng, xoa bóp từng khớp xương đã co quắp của cậu. Người đời bảo cậu là kẻ sống thực vật, một cái xác vô hồn. Nhưng tôi biết cậu vẫn nhận thức được. Mỗi lần tôi kể cho cậu nghe chuyện ở quê, chuyện những cánh đồng lúa chín hay tiếng sáo diều, mắt cậu lại chớp chớp, và khóe mắt thỉnh thoảng lại rỉ ra một giọt nước mắt lăn dài.
Tôi bước lại gần giường, đặt tay lên bàn tay gầy gộc của cậu.
“Cậu Minh ơi…” – Tôi nghẹn ngào, nước mắt bắt đầu rơi.
Cậu Minh khẽ xoay mi mắt nhìn tôi. Ánh mắt cậu trong veo, dịu dàng như mọi khi. Nhưng lúc này, ánh mắt ấy lại khiến trái tim tôi đau đớn như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Bà Loan muốn tôi nghiền viên thuốc độc này cho cậu uống vào tối nay. Nếu tôi không làm, bà ta sẽ vu cho tôi tội ăn cắp, tống tôi vào tù, và gia đình nghèo khổ của tôi ở quê sẽ bị hủy hoại. Còn nếu tôi làm, tôi sẽ trở thành một kẻ sát nhân.
Đến giờ ăn tối. Tôi xuống bếp nấu bát cháo yến theo đúng thói quen. Tay tôi run bắn khi cầm lọ thuốc nhỏ xíu không nhãn mác mà bà Loan đã đưa.
Bà Loan đứng ở góc bếp từ bao giờ, tựa lưng vào tường, tay khoanh trước ngực, ánh mắt sắc lạnh như dao nhìn xoáy vào tôi.
“Nhiệm vụ đơn giản thôi mà, Liên. Làm xong, 500 triệu là của cô, cô có thể bắt xe về quê ăn Tết sớm ngay trong đêm nay.” – Bà ta thì thì thầm, giọng nói như tiếng rắn rết mảng xà.
Tôi gật đầu trong sợ hãi, cho viên thuốc vào túi tạp dề rồi bưng bát cháo yến lên phòng cậu Minh. Bà Loan lặng lẽ đi theo sau, đứng ngoài cửa phòng giám sát qua khe hẹp.
Bước vào phòng, tôi khóa nhẹ cửa lại. Tôi đặt bát cháo lên chiếc bàn bên cạnh giường. Cậu Minh nhìn tôi, rồi nhìn bát cháo. Ánh mắt cậu bất ngờ biến đổi, trở nên hoảng loạn và dữ dội một cách kỳ lạ.
Tôi ngồi xuống bên giường, lấy viên thuốc ra khỏi túi. Bàn tay tôi run đến mức viên thuốc suýt rơi xuống sàn.
“Cậu Minh… con xin lỗi… con không còn cách nào khác…” – Tôi khóc nức nở, thì thầm vào tai cậu.
Nhưng đúng lúc tôi chuẩn bị nghiền viên thuốc, một hành động kinh khủng, một kỳ tích bất ngờ đến mức biến tôi thành một bức tượng chết đứng đã xảy ra!
Cậu Minh – người đàn ông đã nằm liệt giường 10 năm nay, người mà bác sĩ chẩn đoán là sống thực vật vĩnh viễn – bất ngờ giơ cánh tay gầy guộc lên, chộp lấy cổ tay tôi với một lực mạnh đến khó tin!
“Cậu… Cậu Minh?!” – Tôi suýt ngã ngửa ra sau, mắt mở to kinh hoàng.
Không dừng lại ở đó, đôi môi khô nứt nẻ của cậu run lên cầm cập. Cậu ngoác miệng ra, cố gắng hít một hơi thật sâu. Từ trong cổ họng đã 10 năm không phát ra âm thanh, một chuỗi âm thanh đứt quãng, thào thào nhưng rõ ràng đến gai người vang lên:
“Nó… nó… gi-ết… bố… Đừng… uống…”
Tôi chết đứng! Đầu óc tôi bùng nổ một tiếng nổ lớn.
Cậu Minh không hề bị sống thực vật hoàn toàn! Cậu ấy có thể cử động tay và nói được vài từ trong khoảnh khắc sinh tử này!Và điều kinh khủng hơn cả: Cậu ấy vừa nói “Nó giết bố”!
Ông Hùng – bố cậu, người vừa đột ngột qua đời cách đây một tháng vì đột quỵ – không phải chết vì bệnh tật, mà là bị sát hại! Kẻ sát hại không ai khác chính là bà Loan!
Cậu Minh siết chặt lấy tay tôi, đôi mắt đỏ ngầu chực trào máu. Cậu lấy hết tàn lực còn lại, dùng ngón tay trỏ run rẩy chỉ xuống phía dưới gầm giường y tế.
“Đ-Đĩa… đ-kéo… dưới…” – Cậu mấp máy môi, từng chữ thốt ra như rút cạn chút sinh lực cuối cùng.
Cơ thể cậu giật mạnh một cái rồi thả lỏng, cánh tay buông thõng xuống nệm, mắt nhắm nghiền lại vì quá sức. Cậu rơi vào trạng thái kiệt sức hoàn toàn.
Tim tôi đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng. Tôi hiểu ra tất cả. 10 năm qua, cậu Minh đã giả vờ hoặc cố gắng chịu đựng tình trạng liệt để bảo vệ bản thân, và cậu đã chứng kiến một bí mật động trời!
Tôi lập tức quỳ xuống, thò tay quét sâu vào dưới gầm giường y tế. Ngón tay tôi chạm vào một vật cứng được bọc kỹ trong túi nilon nhỏ, dán chặt vào gầm giường bằng băng dính đen. Tôi nhanh tay bóc nó ra.
Đó là một chiếc thẻ nhớ MicroSD và một chiếc USB nhỏ!
Chính lúc này, tiếng khóa cửa bên ngoài lạch cạch vang lên. Cánh cửa bật mở. Bà Loan bước vào, ánh mắt nghi ngờ nhìn tôi đang đứng chết dí bên cạnh giường:
“Sao lâu thế? Cô làm xong chưa?”
Tôi vội vã nhét chiếc USB và thẻ nhớ vào trong áo lót, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, dù toàn thân vẫn run bẩy:
“Dạ… bà chủ… con… con nghiền thuốc rồi… con vừa bón cho cậu ấy xong rồi ạ…”
Bà Loan tiến lại gần giường, nhìn bát cháo yến đã vơi đi một nửa (do tôi vừa lén đổ bớt vào bồn rửa mặt trong nhà vệ sinh phòng cậu). Bà ta đưa tay lên mũi cậu Minh kiểm tra hơi thở, thấy hơi thở của cậu cực kỳ yếu ớt thì nụ cười nham hiểm, độc ác hiện rõ trên gương mặt trát đầy phấn son.
“Tốt lắm! Đúng là con chó ngoan.” – Bà Loan rút cọc tiền 500 triệu từ trong túi ra, ném mạnh vào người tôi. – “Cầm lấy tiền, thu dọn quần áo và cút khỏi đây ngay trong đêm nay! Đừng bao giờ quay lại Sài Gòn nữa!”
Tôi ôm lấy cọc tiền, cúi đầu giả vờ sợ hại rồi chạy vội về phòng mình.
Về đến phòng, tôi khóa chặt cửa lại. Tay tôi run rẩy mở chiếc máy tính xách tay cũ của mình ra, cắm chiếc USB vào.
Trong USB chỉ có hai tệp video được lưu theo ngày tháng.
Tệp thứ nhất được quay từ một chiếc camera giấu kín ở góc phòng ông Hùng cách đây một tháng. Trong video, ông Hùng đang lên cơn đau tim dữ dội, với tay lấy lọ thuốc trợ tim trên bàn. Nhưng bà Loan đứng đó, bình thản vung tay hất văng lọ thuốc ra xa. Bà ta lạnh lùng nhìn người chồng gắn bó hơn 10 năm giãy giụa trên sàn nhà cho đến khi trút hơi thở cuối cùng, rồi mới giả vờ hốt hoảng gọi cấp cứu.
Tệp thứ hai là một đoạn video quay cảnh bà Loan bàn bạc với một bác sĩ tư nhân về việc tiêm chất làm ức chế thần kinh cho cậu Minh, biến cậu từ một người có khả năng phục hồi sau tai nạn thành một kẻ nằm liệt giường vĩnh viễn để dễ bề chiếm đoạt tài sản!
Tôi bàng hoàng ngã khuỵu xuống sàn nhà.
Trời ơi! Một tội ác dã man, tàn bạo đến mức vô nhân tính!
Bà Loan không chỉ hạ độc chết ông Hùng mà còn gián tiếp hãm hại cậu Minh suốt 10 năm qua để giành lấy khối tài sản 100 tỷ đồng. Và hôm nay, bà ta muốn dùng tôi để hoàn thành bước cuối cùng trong kế hoạch độc ác đó!
Tôi nhìn cọc tiền 500 triệu đang nằm trên giường. Đây là số tiền có thể giúp bố tôi chữa bệnh, giúp gia đình tôi trả hết nợ nần, giúp tôi có một cái Tết ấm no ở quê nhà. Nếu tôi ôm tiền đón chuyến xe đêm về quê, coi như không biết gì, tôi sẽ an toàn.
Nhưng còn cậu Minh thì sao?
Tối nay, nếu tôi đi, bà Loan phát hiện cậu Minh chưa chết, bà ta chắc chắn sẽ tự tay kết liễu cậu. Ánh mắt tuyệt vọng, câu nói đứt quãng “Nó giết bố… Đừng uống” của cậu Minh lại hiện lên trong tâm trí tôi. Cậu ấy đã tin tưởng tôi, đã dùng chút sức lực cuối cùng của cả đời mình để giao bí mật này cho tôi!
“Không! Mình không thể sống một đời cằn cợt trên xương máu của người khác!” – Tôi nghiến răng, giọt nước mắt quyết tâm rơi xuống.
Hành động của cậu Minh đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi. Tôi quyết định: Tôi sẽ không về quê ăn Tết đêm nay nữa!
Tôi lập tức gom toàn bộ bằng chứng, tệp video trong USB, cẩn thận cất vào túi xách. Tôi không bắt xe về quê như lời bà Loan dặn, mà lao thẳng ra khỏi biệt thự, chạy vào đêm tối hướng về phía Trụ sở Công an Thành phố.
2 giờ sáng.
Trong phòng làm việc của Đội Cảnh sát Điều tra Tội phạm về Trật tự Xã hội, tôi đem toàn bộ câu chuyện, cọc tiền 500 triệu, lọ thuốc độc cùng chiếc USB giao nộp cho các chiến sĩ công an.
Sau khi xem xong đoạn video ông Hùng bị sát hại và nghe lời khai của tôi, vị Thượng tá công an đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt phẫn nộ:
“Tội ác không thể dung thứ! Mọi lực lượng chuẩn bị lệnh bắt khẩn cấp!”
Ngay trong đêm, 4 chiếc xe xe công an còi hú vang dội lao thẳng về phía căn biệt thự sang trọng của gia đình ông Hùng.
Bà Loan lúc này đang ung dung uống vang đỏ trong phòng khách, chuẩn bị ăn mừng vì nghĩ tôi đã ôm tiền bỏ trốn và cậu Minh đã trút hơi thở cuối cùng. Đột nhiên, cánh cửa biệt thự bị dỡ tung.
“Bà Nguyễn Thị Loan! Bà bị bắt vì tội Sát hại người khác và Có hành vi hãm hại người khác!” – Cảnh sát đọc lệnh bắt giữ khẩn cấp trước sự bàng hoàng của bà ta.
Bà Loan biến sắc, ly rượu trên tay rơi vỡ tan tành xuống sàn. Bà ta gào lên:
“Mấy người vu khống! Tôi không làm gì cả! Con Liên đâu? Nó ăn cắp 500 triệu của tôi rồi bỏ trốn rồi!”
Tôi từ phía sau một chiến sĩ công an bước ra, nhìn thẳng vào mặt bà ta bằng sự khinh bỉ tột cùng:
“Tôi không ăn cắp tiền của bà. 500 triệu này và lọ thuốc độc bà đưa cho tôi để giết cậu Minh, tôi đã giao nộp toàn bộ cho công an rồi. Và cả chiếc USB ghi lại cảnh bà hất lọ thuốc trợ tim của ông Hùng nữa!”
Bà Loan nghe đến chiếc USB thì toàn thân rụng rời, hai mắt trợn ngược, quỵ sụp xuống sàn nhà. Chiếc còng số 8 lạnh ngắt ôm chặt lấy hai cổ tay của người đàn bà độc ác.
Các bác sĩ cấp cứu lập tức lao lên phòng cậu Minh. Cậu được đưa vào bệnh viện lớn nhất thành phố để giải độc và điều trị đặc biệt.
Những ngày cận Tết, trong khi mọi người hối hả bắt xe về quê tụ họp cùng gia đình, tôi quyết định ở lại thành phố.
Tôi ở lại bệnh viện để chăm sóc cậu Minh. Với sự can thiệp của các bác sĩ giỏi nhất và việc ngừng sử dụng loại chất độc mà bà Loan đã lén dùng suốt 10 năm qua, sức khỏe của cậu Minh phục hồi một cách thần kỳ.
Đến ngày 29 Tết, cậu Minh đã có thể ngồi dậy trên xe lăn và nói chuyện rõ ràng từng câu.
Ngồi ở khuôn viên bệnh viện rợp bóng hoa mai vàng, cậu Minh nhìn tôi, đôi mắt ầng ậng nước:
“Liên… Cảm ơn em. Nếu không có sự dũng cảm của em đêm đó, anh đã chết dưới tay người đàn bà đó rồi, và bố anh cũng mãi mãi không được minh oan.”
Tôi mỉm cười, lắc đầu:
“Không đâu cậu Minh. Chính hành động nắm lấy tay em và sự kiên cường của cậu đêm đó đã cứu sống cả hai chúng ta. Cậu mới là người dũng cảm nhất.”
Cậu Minh nắm lấy tay tôi. Lần này, không phải là một cái nắm tay cầu cứu hoảng loạn, mà là một cái nắm tay ấm áp, tràn đầy sự biết ơn và trân trọng.
Khối tài sản 100 tỷ đồng của ông Hùng được trao lại đúng chủ nhân hợp pháp của nó là cậu Minh. Bà Loan phải đối mặt với mức án cao nhất của pháp luật cho những tội ác dã man của mình.
Chiều 30 Tết, cậu Minh trao cho tôi một tấm séc và một cuốn sổ tiết kiệm mang tên tôi.
“Đây là phần thưởng cho sự trung thực và tấm lòng nhân hậu của em. Anh đã chuyển cho gia đình em ở quê một khoản tiền để bố em chữa bệnh và sửa lại căn nhà. Sau Tết, anh muốn mời em về làm quản lý tập đoàn của gia đình anh.” – Cậu Minh nhẹ nhàng nói.
Tôi bật khóc vì hạnh phúc.
Tết năm nay, tôi không thể về quê ăn Tết đúng hẹn 24 tuổi như đã hứa với bố mẹ. Nhưng tôi biết, bố mẹ ở quê sẽ cực kỳ tự hào về tôi. Tôi đã đánh đổi một chuyến về quê ăn Tết để đổi lấy sự sống cho một con người, đưa một kẻ thủ ác ra ánh sáng và bảo vệ sự thật.
Đêm Giao thừa, tiếng pháo hoa nổ sang sảng trên bầu trời thành phố. Tôi đứng bên cạnh xe lăn của cậu Minh, cùng cậu nhìn lên những chùm sáng rực rỡ. Một năm cũ u tối đã qua đi, và một chương mới đầy ánh sáng, tình yêu thương và sự công bằng đang mở ra cho cả hai chúng tôi.