Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Không tin vợ, tôi quyết gửi tiền lương hàng tháng cho mẹ giữ…sau đó vợ chồng mâu thuẫn chúng tôi đã l/y h/ôn.Khi về quê hỏi số tiền tiết kiệm gần 5 tỷ mẹ tôi trả lời 1 câu khiến tôi ng/ã bệt xuống sàn khóc không ra tiếng…

Toàn bộ số tiền tích lũy và thu nhập còn lại trong suốt bảy năm qua — khoảng gần 5 tỷ đồng — tôi đã đều đặn gửi về cho mẹ ở quê giữ giúp. Trong suy nghĩ của tôi lúc đó, mẹ đẻ mới là chỗ dựa an toàn nhất, còn vợ chỉ là người dưng nước dã, có thể dứt áo ra đi bất cứ lúc nào.
Sau khi thủ tục ly hôn hoàn tất, cuộc sống độc thân mà tôi từng nghĩ sẽ vô cùng tự do hóa ra lại tràn ngập sự trống trải. Căn nhà thiếu vắng bàn tay chăm sóc của Thu trở nên bừa bộn, lạnh lẽo. Những bữa cơm hàng quán gượng gạo khiến tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Nhưng lòng tự trọng và sự hiếu thắng khiến tôi tự xoa dịu bản thân bằng suy nghĩ: “Mình vẫn còn gần 5 tỷ trong tay. Có tiền thì lo gì không tìm được người tốt hơn, lo gì cuộc sống sau này.”
Tôi thu xếp công việc, quyết định bắt xe về quê một chuyến. Một phần vì muốn thăm mẹ, phần khác — quan trọng hơn — tôi muốn rút một phần tiền tiết kiệm để mua một căn hộ mới rộng rãi hơn, vừa để tự thưởng cho bản thân, vừa để chứng minh cho Thu thấy cô ấy đã sai lầm thế nào khi bỏ tôi.
01. Lời nói đao phủ
Căn nhà cấp bốn gạch đỏ ở quê vẫn nằm im lìm dưới bóng cây xà cừ cổ thụ. Mẹ tôi — bà Nhàn — đang ngồi nhặt rau ở khoảng sân trước nhà. Nhấy tôi xách vali bước vào cổng, bà đứng dậy, đon đả chạy ra:
“Kìa Huy! Sao về mà không báo trước cho mẹ? Ly hôn xong xuôi rồi hả con? Đã giải thoát khỏi cái đứa con dâu hay đòi hỏi đấy rồi chứ?”
Tôi gượng cười, bước vào nhà đặt chiếc vali xuống phản gỗ. “Vâng, xong hết rồi mẹ. Bố con khỏe không mẹ?”
“Bố mày đi sang nhà bác trưởng họ uống trà rồi. Về là tốt rồi con ạ, đàn ông có tiền có sự nghiệp, thiếu gì đứa nó vây quanh!”
Tôi ngồi xuống chiếc ghế mây, nhấp ngụm trà xanh chát đắng. Sau vài câu chuyện phiếm xã giao, tôi mỉm cười đi thẳng vào vấn đề chính:
“Mẹ này, chuyện là con tính mua một căn chung cư trên phố cho tiện đi lại làm việc. Số tiền 7 năm qua con gửi mẹ giữ hộ, cả khoản thưởng 200 triệu đợt trước nữa, tính cả lãi chắc cũng ngót nghét 5 tỷ rồi nhỉ? Mẹ đưa lại sổ tiết kiệm hoặc thẻ ngân hàng cho con, để đầu tuần tới con đi làm thủ tục đặt cọc nhà.”
Tôi vừa nói vừa quan sát nét mặt của mẹ, trong lòng thầm tự hào về thành quả lao động của mình.
Thế nhưng, nụ cười trên môi bà Nhàn đột ngột khựng lại. Nước da sạm nắng của bà tái đi thấy rõ. Bà buông cọng rau trên tay xuống, ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng vào tôi.
“Mẹ… Mẹ sao thế?” — Bầu không khí bất chợt đè nén khiến tim tôi hẫng đi một nhịp.
“Huy này…” — Giọng bà Nhàn run rẩy, lạc hẳn đi. “Tiền… tiền nào hả con?”
Tôi bật cười, tưởng mẹ đang trêu: “Mẹ buồn cười thật! Thì tiền lương hàng tháng con chuyển khoản với gửi tiền mặt về cho mẹ giữ đấy! Tháng nào ít thì ba mươi triệu, tháng nhiều thì năm sáu mươi triệu, gửi liên tục bảy năm nay rồi còn gì!”
Bà Nhàn thở dốc một hơi dồn dập, hai bàn tay gầy guộc siết chặt lấy vạt áo. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt vừa tội lỗi, vừa hoảng loạn, rồi cất giọng thều thào:
“Mẹ… Mẹ làm gì có đồng nào của con đâu! Toàn bộ số tiền đó… mẹ đã đem cho thằng Hùng trả nợ cờ bạc với đầu tư tiền ảo thua lỗ hết rồi!”
02. Cơn ác mộng bàng hoàng
Lời nói của mẹ như một lưỡi dao vô hình đâm thẳng vào lồng ngực tôi. Cả đất trời xung quanh như chao đảo, tai tôi ù đi, mọi âm thanh biến thành những tiếng o o kéo dài.
Tôi ngã bệt xuống sàn nhà gạch hoa lạnh ngắt, hai tay chống xuống đất, nước mắt trào ra không thể kiểm soát. Tôi khóc không ra tiếng, cổ họng nghẹn đắng như có hàng ngàn mũi kim châm.
“Mẹ… Mẹ nói cái gì cơ?” — Tôi gào lên trong sự tuyệt vọng đỉnh điểm, giọng lạc đi hoàn toàn. “5 tỷ! Đó là 5 tỷ đồng mồ hôi nước mắt của con! Là tiền con thức trắng bao nhiêu đêm, làm việc đến kiệt sức suốt bảy năm qua! Mẹ đem cho thằng Hùng hết rồi sao?!”
Hùng là em trai út của tôi. Từ nhỏ nó đã được mẹ nuông chiều, thích ăn chơi lười làm. Bảy năm qua, mỗi lần tôi gửi tiền về, mẹ luôn miệng khen tôi ngoan, bảo rằng đã gửi hết vào ngân hàng để sau này lo cho tương lai của tôi. Hóa ra, tất cả chỉ là một màn kịch dối trá!
“Mẹ xin lỗi… Mẹ xin lỗi con Huy ơi!” — Bà Nhàn quỳ xuống sàn, ôm lấy vai tôi mà khóc nấc lên. “Thằng Hùng nó bị người ta dọa cắt tay, dọa báo công an… Mẹ không thể nhìn nó chết được! Nó bảo nó đầu tư ăn ra là trả lại cho con ngay… Ai ngờ nó nướng sạch sẽ cả rồi! Mẹ định giấu con, đợi khi nào nó làm ăn lại được rồi bù vào…”
“Bù vào?” Tôi cay đắng gạt tay mẹ ra, nụ cười điên dại xuất hiện trên gương mặt đầm đìa nước mắt. “Nó là kẻ phá gia chi tử, lấy đâu ra 5 tỷ mà bù vào?! Mẹ xót con trai út của mẹ, vậy còn con thì sao? Con đi làm bán lưng cho trời, bán mặt cho đất, cày ải như một con bò chỉ để mẹ đem tiền đi nuôi một kẻ cờ bạc?!”
Tôi gục đầu xuống sàn gạch, những giọt nước mắt mặn chát thấm vào từng kẽ gạch.
Một sự hối hận muộn màng, cay đắng và khủng khiếp bắt đầu cắn xé tâm trí tôi.
Bảy năm qua, tôi luôn nghi ngờ Thu. Tôi coi cô ấy là kẻ đào mỏ, sợ cô ấy “thay lòng đổi dạ” nên chi li từng đồng từng hào. Tôi để cô ấy một mình gánh vác chi phí sinh hoạt, để cô ấy phải thức khuya dạy kèm, bán hàng online đến phờ phạt cả người để nuôi con. Tôi mắng cô ấy là lười biếng, coi thường sự hy sinh của cô ấy, chỉ vì tôi đinh ninh mình đang sở hữu một khối tài sản khổng lồ do mẹ cất giữ.
Hóa ra, người duy nhất thật lòng với tôi, người duy nhất vun vén cho tôi lại là người tôi đã ruồng bỏ. Còn người tôi tin tưởng tuyệt đối, coi là “chỗ dựa an toàn nhất” lại chính là người đẩy tôi vào đống tro tàn trắng tay!
03. Tìm lại bóng hình trong mưa
Tôi bước ra khỏi căn nhà ở quê ngay trong chiều hôm đó, mặc cho tiếng khóc van xin của mẹ và lời phân bua của bố khi ông vừa về đến nhà. Căn nhà từng là nơi tôi tự hào trở về giờ đây chỉ mang lại cảm giác ghê tởm và u tối.
Chiếc xe khách đưa tôi quay lại thành phố giữa một trận mưa rào trút nước. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn những giọt nước mưa lăn dài trên mặt kính, lòng trống rỗng đến vô cùng. Không còn 5 tỷ, không còn căn hộ chung cư mơ ước, không còn người vợ hiền thục chờ cơm mỗi tối. Tôi mất tất cả — tài sản, gia đình và cả sự tự tôn của một người đàn ông.
Tôi tìm đến căn nhà trọ nhỏ nằm sâu trong hẻm mà Thu và con đang thuê. Căn nhà cấp bốn lợp mái tôn cũ kỹ, ánh đèn vàng hắt ra qua khung cửa sổ nhỏ.
Qua khe cửa, tôi thấy Thu đang ngồi khâu lại chiếc áo đút chỉ cho con. Đứa con trai năm tuổi của tôi đang ngồi ngoan ngoãn tô màu bên cạnh. Trên bàn ăn chỉ có một đĩa rau luộc và ít thịt kho, nhưng nụ cười của hai mẹ con lại bình yên đến lạ kỳ.
Hình ảnh ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự ích kỷ của tôi. Suốt bảy năm qua, cô ấy đã sống trong sự thiếu thốn như thế này vì sự keo kiệt của tôi. Dù tôi kiếm được hàng tỷ đồng, cô ấy vẫn phải chắt chiu từng đồng tiền chợ.
Tôi run rẩy nhấc tay gõ cửa.
Tiếng gõ cửa vang lên, Thu bước ra mở. Khi nhìn thấy tôi đứng sũng nước mưa trước cổng, gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu gân máu, cô ấy khựng lại một chút. Ánh mắt cô ấy không có sự hả hê, không có sự giận dữ, chỉ có một sự bình thản lạnh ngắt.
“Anh đến tìm con à? Con đang ngồi trong nhà đấy.” — Thu cất giọng, nhẹ nhàng nhưng xa cách.
Tôi nhìn cô ấy, cổ họng nghẹn ngào, rồi đột ngột quỳ gối xuống trước mặt cô ấy ngay giữa cơn mưa rừng rực trút xuống.
“Thu… Anh sai rồi…” — Tôi gào lên trong tiếng mưa, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng rã trên mặt. “Anh mất hết rồi Thu ơi… Mẹ anh… Mẹ anh đem toàn bộ 5 tỷ cho thằng Hùng phá hết rồi… Anh không còn gì cả…”
Thu đứng yên dưới hiên nhà, nhìn tôi quỳ trong mưa. Gương mặt cô ấy không hề biến sắc trước thông tin số tiền 5 tỷ biến mất. Cô ấy khẽ thở dài, một tiếng thở dài chứa đựng toàn bộ sự mệt mỏi của bảy năm thanh xuân đã qua.
04. Giá trị của sự thức tỉnh
“Anh đứng dậy đi.” — Giọng Thu vang lên, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. “Đừng làm trò này trước mặt con.”
“Thu! Anh xin lỗi! Cho anh một cơ hội làm lại được không?” — Tôi ngẩng đầu lên, nắm lấy vạt áo cô ấy, van xin như một kẻ ăn mày tình cảm. “Anh sẽ đi làm, anh sẽ đưa hết tiền cho em! Anh hứa sẽ không bao giờ nghi ngờ em nữa! Chúng mình về lại với nhau được không em?”
Thu khẽ rút vạt áo ra khỏi tay tôi. Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại:
“Huy này, anh có biết điều gì làm em đau lòng nhất suốt bảy năm qua không?”
Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy.
“Không phải vì anh không đưa tiền cho em.” — Thu nói, từng câu từng chữ đâm thấu tâm can tôi. “Mà vì anh chưa bao giờ tin em. Anh coi em như một kẻ xa lạ, một kẻ chực chờ để cướp tiền của anh. Anh mang toàn bộ sự chân thành, sự vun vén của em ra để cân đo đếm với những đồng tiền của anh.”
Cô ấy ngước nhìn bầu trời đêm u tối: “Bây giờ anh mất tiền, anh mới nhận ra em tốt. Nếu số tiền 5 tỷ đó vẫn còn, liệu hôm nay anh có quỳ ở đây không? Hay anh đang hân hoan cầm số tiền đó đi tìm một người phụ nữ trẻ đẹp khác, rồi tự hào rằng mình đã đúng khi không đưa tiền cho vợ?”
Câu hỏi của Thu khiến tôi hoàn toàn câm nín. Sự thật trần trụi ấy đè bẹp chút hy vọng cuối cùng trong tôi. Đúng vậy, nếu tiền vẫn còn, tôi sẽ mãi mãi là kẻ ngông cuồng, coi thường sự hy sinh của cô ấy.
“Em không giận anh nữa.” — Thu tiếp lời, giọng dịu lại nhưng kiên quyết. “Nhưng em cũng không thể quay lại. Bảy năm qua em đã cạn kiệt tình cảm rồi. Việc anh mất tiền là cái giá anh phải trả cho sự tin nhầm người và sự keo kiệt với gia đình mình. Từ nay về sau, anh hãy sống cho tốt, hàng tháng gửi tiền nuôi con đúng hạn. Thế là đủ rồi.”
Thu quay lưng bước vào nhà, khẽ khép cánh cửa gỗ lại. Ánh đèn vàng ấm áp bị che khuất, để lại một mình tôi đứng giữa cơn mưa đêm lạnh giá.
Tôi ngã gục xuống khoảng sân bẩn thỉu. Cơn mưa vẫn trút xuống không ngừng, rửa trôi đi sự kiêu ngạo, sự ích kỷ và cả ước mơ giàu sang hão huyền của tôi. Bảy năm qua, tôi tưởng mình là kẻ thông minh khi giữ chặt đồng tiền, nhưng rốt cuộc tôi lại là kẻ trắng tay hoàn toàn — mất tiền, mất vợ, mất đi cả một mái ấm gia đình mà không bao giờ có thể mua lại được bằng bất cứ giá nào.