Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Đám Giỗ Bố Chồng,2 Chị Dâu Góp 700 Nghìn Yêu Cầu Đãi 18 Khách 3 Mâm Tôm Hùm…Chồng Tôi Nói 1 câu…

Câu nói của Kiên cất lên giữa không gian phòng khách như một tiếng sét đánh ngang tai. Cả căn nhà ba tầng đang xôn xao tiếng cười nói của hội dưỡng sinh và mấy người bạn làm ăn của anh Bách đột ngột rơi vào sự im lặng chết chóc.
Chị Thu sững người, bàn tay đang mở dở cánh cửa tủ lạnh khựng lại giữa chừng. Chị Nhung đứng bên cạnh trố mắt nhìn Kiên như thể vừa thấy một kẻ xa lạ. Bà Mến thì mặt tái bệt, chiếc khay nhựa trên tay bà chao đảo làm mấy cái ly thủy tinh va vào nhau kêu lách cách.
“Kiên! Bố đời vừa thôi nhé!” — Anh Quang, anh cả, đang ngồi vắt chân chữ ngũ ở bàn trà lập tức đập mạnh tay xuống bàn, đứng bật dậy. “Hôm nay là giỗ bố, mày ăn nói cái kiểu vô giáo dục gì với chị dâu thế hả?”
Anh Bách cũng xếch áo đi lại, vẻ mặt đầy sự hờn dỗi và bất mãn: “Mày làm thế là làm mất mặt cả cái nhà này đấy Kiên ạ! Bạn làm ăn của tao ngồi kia kìa, mẹ đã lỡ hứa đãi họ một bữa đàng hoàng rồi. Có ba mâm hải sản chứ mấy, làm như to tát lắm không bằng!”
Kiên không hề nao núng. Anh thong thả đặt chiếc đĩa gốm xuống bàn bếp, phủi nhẹ hai bàn tay rồi từ tốn bước ra giữa phòng khách. Gương mặt trầm mặc, hiền lành của người kỹ thuật viên vốn chỉ biết cắm đầu vào công việc hàng ngày giờ đây phủ một lớp băng lạnh ngắt.
“Mất mặt?” — Kiên bật cười, một tiếng cười nhạt nhẽo khiến những vị khách mời bắt đầu xầm xì xì xầm. “Các anh chị sợ mất mặt với người ngoài, nhưng có bao giờ biết nghĩ đến cái mặt của vợ chồng tôi chưa?”
01. Lời tính toán dưới ánh đèn khuya
Kiên rút từ trong túi quần ra một xấp hóa đơn nhỏ được gấp gọn gàng, đập nhẹ lên mặt bàn trà.
“Chị Thu, chị Nhung.” — Kiên nhìn thẳng vào hai người chị dâu. “Đêm qua hai chị ngồi dưới bếp rủ thầm với mẹ những gì, vợ chồng tôi đứng trên cầu thang nghe không thiếu một từ nào. ‘Để khách tới kín nhà rồi thì Huyền chẳng lẽ đứng đấy bảo không làm?’ — Đây là nguyên văn lời chị Thu nói đúng không?”
Gương mặt chị Thu từ đỏ gay chuyển sang xám xịt như tro tàn. Chị ta dáo dác nhìn xung quanh, cố chống chế: “Mày… mày nói linh tinh cái gì đấy! Chị chỉ bảo mẹ làm chu đáo một chút…”
“Chu đáo bằng 700 nghìn của mỗi nhà các chị à?” — Kiên ngắt lời, giọng anh nâng tone lên, âm vang khắp căn nhà. “700 nghìn của nhà anh Quang, 700 nghìn của nhà anh Bách, tổng cộng là 1 triệu 4. Nhưng hai chị tự tay lên danh sách mời thêm 18 người khách riêng của các chị và của mẹ, rồi yêu cầu ba mâm tôm hùm, ghẹ, mực, hàu tươi! Ba mâm đó hết gần 16 triệu đồng. Các chị tính toán giỏi thật đấy! Góp 1 triệu 4 để ăn bữa tiệc 16 triệu, còn lại đẩy hết cho vợ chồng tôi gánh, vì lý do ‘hai đứa không con, ở nhà mẹ thì tiền để đâu cho hết’!”
Toàn bộ khách khứa trong phòng khách — từ hội dưỡng sinh của bà Mến đến mấy gã bạn làm ăn của anh Bách — đều trố mắt nhìn nhau. Những tiếng xào xạc bắt đầu vang lên: — “Ôi dồi ôi, hóa ra là rủ bạn bè đến ăn chực à?” — “Thế mà bà Mến bảo con trai cả với con trai hai đứng ra tài trợ toàn bộ bữa tiệc này đấy!” — “Góp 700 nghìn đòi ăn tôm hùm, đúng là chuyện lạ đời…”
Bà Mến hoảng hốt, mặt cắt không còn một giọt máu. Bà bước vội lại, lay mạnh tay Kiên: “Kiên ơi! Con điên rồi à? Chuyện trong nhà ra tòa mà nói, sao lại xới tung lên trước mặt khách khứa thế này? Mẹ muối mặt lắm con ơi!”
“Mẹ sợ muối mặt?” — Kiên quay sang nhìn mẹ mình, ánh mắt tràn ngập sự thất vọng tột cùng. “Vậy lúc mẹ hùa theo hai chị, bàn mưu tính kế bẫy vợ con — một người vừa mới ra viện vì sốt xuất huyết còn chưa cắt cơn mệt — mẹ có nghĩ đến việc vợ con sẽ tủi thân thế nào không?”
02. Tấm màn công bằng bị xé rách
Tôi đứng ở cửa bếp, ôm lấy bờ vai vẫn còn hơi run rẩy vì mệt mỏi. Mấy tuần qua, sự chịu đựng trong tôi đã chạm tới giới hạn, nhưng hành động hôm nay của Kiên thực sự nằm ngoài kịch bản của tôi. Người chồng vốn dĩ luôn nhẫn nại, luôn chọn cách dĩ hòa vi quý để giữ êm đẹp nhà cửa, hôm nay đã bùng nổ như một ngọn núi lửa.
Anh Quang thấy yếu thế trước lời ra tiếng vào của khách khứa, liền giơ tay chỉ vào mặt Kiên, cố lấy lại cái uy của người anh cả: “Thằng Kiên! Mày ở nhà của mẹ, ăn cơm của mẹ, đứng trên đất của mẹ mà mày dám hỗn hỗn với anh chị như thế à? Vợ mày mới về làm dâu vài năm đã tiêm nhiễm vào đầu mày những thứ chi li, tính toán này đúng không? Đúng là cái đồ kế toán hẹp hòi!”
“Anh Quang!” — Tôi không thể im lặng được nữa, bước ra đứng bên cạnh Kiên, giọng kiên định. “Anh bảo vợ chồng tôi ở nhà mẹ, vậy anh có biết từ ngày chúng tôi về đây, căn nhà này vận hành bằng tiền của ai không?”
Tôi rút chiếc máy tính bảng từ trong túi xách ra, mở sẵn tệp tài liệu thu chi mà tôi đã cẩn thận ghi chép suốt hai năm qua. Là một kế toán, tôi chưa bao giờ làm việc dựa trên cảm xúc suông.
“Đây là sổ sách thu chi gia đình hai năm qua,” tôi bình thản đọc, giọng rõ ràng từng từ. “Máy bơm cháy: Kiên trả 3,8 triệu. Điều hòa phòng khách hỏng: Kiên trả 8,5 triệu. Mái bếp dột sửa lại: Kiên trả 6,2 triệu. Tiền điện nước, internet hàng tháng trung bình 3,5 triệu, vợ chồng tôi gánh 100%. Tiền chợ mỗi tháng 8 triệu, hai anh chị mỗi tháng gửi mẹ 1 triệu gọi là ‘tiền biếu’, còn lại 6 triệu là vợ chồng tôi bỏ ra.”
Tôi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh Quang và anh Bách: “Hai anh chị thỉnh thoảng gửi biếu mẹ một hai triệu thì được mẹ khen ngợi khắp xóm, coi như những đứa con hiếu thảo nhất đời. Còn hàng chục triệu đồng vợ chồng tôi bỏ ra hàng tháng thì bị coi là ‘đương nhiên’ vì lý do ‘hai đứa ở đây’! Các anh chị dẫn con cái về ăn uống cuối tuần, chê bò dai, chê lợn mỡ, nhưng chưa bao giờ tự tay mua lấy một cân hoa quả mang sang!”
Chị Nhung đỏ mặt, cãi cố: “Thì… thì tụi tao làm ăn khó khăn, tụi mày chưa có con cái gì thì phụ giúp mẹ là đúng rồi!”
“Chúng tôi chưa có con không có nghĩa là chúng tôi có nghĩa vụ phải nuôi cả gia đình các người!” — Kiên gằn giọng, ngắt lời chị Nhung. “Tiền của vợ chồng tôi là tiền mồ hôi nước mắt, là tiền thức đêm làm thêm kỹ thuật, là tiền vợ tôi đi làm kế toán từng đồng một. Không phải là tiền trên trời rơi xuống để các người bòn rút!”
03. Sự thật đằng sau sự thiên vị
Bà Mến gục xuống ghế sofa, hai tay ôm lấy mặt khóc mếu mão: “Ôi trời ơi là trời… Bố nó ơi sống nuôi chết thiêng về mà xem… Con cái nó tính toán từng đồng từng hào với mẹ đẻ, với anh em ruột thịt thế này đây…”
Kiên nhìn mẹ khóc, nhưng ánh mắt anh không còn sự mủi lòng như trước. Anh bước lại gần bàn thờ bố, thắp một nén hương, rầm rì khấn vái điều gì đó rồi quay lại nhìn bà Mến.
“Mẹ ạ,” Kiên nói, giọng trầm xuống nhưng chứa đựng nỗi đau đớn sâu thẳm. “Con đã cố gắng làm một người con ngoan suốt 36 năm qua. Con ở lại căn nhà cũ này vì thương mẹ cô đơn sau khi bố mất. Con chấp nhận gánh vác mọi chi phí vì nghĩ mình là con út, ở gần mẹ thì phải chịu thiệt một chút.”
Anh quay sang nhìn hai người anh trai của mình: “Nhưng mẹ thì sao? Trong mắt mẹ, anh Quang và anh Bách mới là con trai quý, mới là những người làm mẹ mát mặt vì có nhà riêng, có xe hơi. Còn con chỉ là cái ‘mỏ tiền’ để mẹ khai thác rồi đem đi vun vén cho hai anh. Mẹ có nhớ năm ngoái anh Bách vỡ nợ bóng đá 200 triệu không? Ai là người âm thầm rút tiền tiết kiệm ra trả nợ cho anh ấy để anh ấy không bị giang hồ đến tận nhà riêng quấy phá? Là con!”
Cả phòng khách lại một lần nữa ồ lên. Anh Bách cúi gục đầu, mặt xám xịt không thốt nên lời.
“Mẹ bảo đồ của vợ con gửi về thì mẹ có quyền cho các chị mang về cho cháu, nhưng đồ của chị Thu gửi nhờ thì không ai được động vào.” Kiên nhìn mẹ, mắt anh đỏ ngầu gân máu. “Mẹ phân biệt đối xử đến mức ấy, mà mẹ vẫn muốn vợ con phải hy sinh, phải vâng lời, phải làm oshin không công cho cái nhà này sao?”
Những vị khách trong hội dưỡng sinh của bà Mến bắt đầu đứng dậy. Một bà cụ trong đoàn thở dài, bước lại vỗ vai bà Mến: “Bà Mến ơi, thôi tôi xin phép về trước. Hôm nay nhà bà có việc riêng… Nhưng tôi nói thật, bà sống thế là không công bằng đâu. Vợ chồng chú Út nó ngoan ngoãn, gánh vác cả cái nhà này cho bà, bà phải biết thương chúng nó chứ!”
Mấy người bạn làm ăn của anh Bách cũng ái ngại đứng dậy cáo lui. Bữa tiệc tôm hùm hoành tráng trong mơ biến thành một bãi chiến trường của sự nhục nhã và phẫn nộ.
04. Cuộc tháo chạy và điểm dừng chân mới
Đến 11 giờ trưa, phòng khách chỉ còn lại người nhà. Mấy mâm cỗ bình thường mà tôi và Kiên chuẩn bị từ sáng sớm — gồm gà luộc, nem rán, canh bóng, xôi gấc — nằm cô đơn trên bàn. Không ai buồn đụng đũa.
Anh Quang và anh Bách cay đắng dắt vợ con đi về. Trước khi đi, chị Thu còn ngoái lại chửi đẩu: “Loại em chồng hẹp hòi, từ nay đừng nhìn mặt nhau nữa!”
Kiên chỉ lạnh lùng đáp: “Càng tốt. Tôi cũng không có nhu cầu nhìn mặt những kẻ chỉ biết bòn rút người khác.”
Khi căn nhà chỉ còn lại ba người, bà Mến ngồi thẫn thờ trên ghế, nước mắt sụt sùi. Bà nhìn Kiên, giọng run rẩy: “Con… con làm mẹ mất hết mặt mũi với họ hàng, làng xóm rồi Kiên ơi…”
Kiên nhìn mẹ, nụ cười cay đắng hiện trên môi: “Mẹ chỉ lo mất mặt với người ngoài, nhưng mẹ chưa bao giờ sợ mất đi vợ chồng con. Suốt hai năm qua, Huyền nó về đây, nó đối xử với mẹ thế nào? Nó đau ốm vừa ra viện, mẹ không hỏi thăm được một câu, lại còn cùng hai chị dâu giăng bẫy ép nó phải làm cỗ đãi khách riêng của mẹ. Mẹ làm thế có coi nó là con người không?”
Nói rồi, Kiên quay sang nắm lấy tay tôi. Bàn tay anh ấm áp và siết chặt, như muốn truyền cho tôi toàn bộ sự bảo vệ mà hai năm qua anh chưa kịp trao trọn vẹn.
“Huyền này,” Kiên nhìn tôi, ánh mắt kiên định chưa từng thấy. “Năm phút nữa, em lên phòng dọn đồ với anh. Chúng ta chuyển đi.”
Bà Mến giật thót người, đứng bật dậy: “Chuyển đi? Các người đi đâu? Đây là nhà của tổ tiên, con là con út, con phải ở đây thủ tiết thờ cúng bố chứ!”
“Bố ở trong tâm con, chứ không phải ở trong căn nhà đầy sự tính toán này,” Kiên bình thản đáp. “Con đã cọc tiền thuê một căn chung cư hai phòng ngủ ở gần chỗ làm của Huyền từ tuần trước rồi. Con vốn định sang tháng mới chuyển, nhưng hôm nay thì con hiểu, nếu ở lại đây thêm một ngày nào nữa, vợ con sẽ bị cái nhà này bào mòn đến chết.”
“Con… con bỏ mẹ sao Kiên?” Bà Mến khóc nấc lên, lần này là những giọt nước mắt sợ hãi thực sự. Bà nhận ra khi vợ chồng tôi đi rồi, căn nhà ba tầng này sẽ lạnh lẽo thế nào. Hai người con trai lớn mà bà luôn tự hào sẽ chẳng bao giờ chịu về đây gánh vác chi phí điện nước, chợ búa hay chăm sóc bà lúc ốm đau.
“Con không bỏ mẹ,” Kiên quay lại nhìn bà Mến. “Mỗi tháng con sẽ gửi mẹ 3 triệu tiền phụng dưỡng. Tiền điện nước, ăn uống, sửa chữa nhà cửa… mẹ hãy bảo anh Quang và anh Bách chia nhau mà gánh. Các anh ấy là con lớn, cũng đến lúc phải có trách nhiệm rồi.”
05. Bình minh của sự lựa chọn
Chúng tôi mất chưa đầy một tiếng để dọn dẹp toàn bộ đồ đạc cá nhân vào ba chiếc vali lớn. Những đồ đạc mà chúng tôi tự tay bỏ tiền ra mua — chiếc tủ lạnh lớn, cái tivi thông minh, máy giặt — Kiên đều để lại cho mẹ. Anh bảo đó là chút nghĩa tình cuối cùng của anh dành cho căn nhà tuổi thơ.
Khi chúng tôi kéo vali ra đến cổng, bà Mến đứng ở hiên nhà nhìn theo, gương mặt già nua chùng xuống vì hối hận và cô độc. Nhưng tôi biết, sự kiên quyết của Kiên lúc này là liều thuốc duy nhất để tất cả mọi người nhìn lại bản thân mình.
Chiếc xe taxi lăn bánh đưa chúng tôi rời khỏi khu tập thể cũ, hướng về phía căn chung cư mới tràn ngập ánh nắng.
Nằm trên chiếc sofa trong căn hộ mới thuê, tuy diện tích nhỏ hơn căn nhà cũ nhưng không khí lại vô cùng thoáng đãng và bình yên. Không còn tiếng máy bơm cháy lúc nửa đêm, không còn những trận cãi vã chi li từng cân thịt, củ hành, và đặc biệt là không còn cảm giác phải sống như một kẻ ở nhờ trong chính gia đình mình.
Kiên ngồi xuống bên cạnh tôi, nắm lấy bàn tay vẫn còn hơi lạnh của vợ. Anh cúi đầu, thì thầm:
“Anh xin lỗi em… Xin lỗi vì đã để em phải chịu đựng sự bất công đó suốt hai năm qua. Anh đã quá nhu nhược khi nghĩ rằng nhẫn nại sẽ giữ được hòa khí gia đình.”
Tôi mỉm cười, tựa đầu vào bờ vai vững chãi của anh: “Anh không nhu nhược. Hôm nay anh đã đứng ra bảo vệ em, thế là đủ rồi. Mấy mươi triệu hay mấy mâm tôm hùm không quan trọng, quan trọng là em biết chồng em luôn lựa chọn em.”
Kiên mỉm cười, ánh mắt anh nhìn ra khung cửa sổ rực rỡ nắng vàng của chiều hạ. Cuộc sống phía trước có thể sẽ có thêm nhiều chi phí phải tự gánh vác, không còn căn nhà của bố mẹ để nương tựa, nhưng chúng tôi biết, từ giây phút này, chúng tôi mới thực sự xây dựng được một gia đình đúng nghĩa — nơi có sự tôn trọng, sự công bằng và tình yêu thương không bị đong đếm bằng những phép tính thiệt hơn.