Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Hôm ấy Hoan đi làm về sớm, vừa tới cửa đã thấy tiếng chồng với mẹ chồng vang vọng qua cánh cửa. Cuối cùng cô cũng biết lý do tại sao bấy lâu nay cô kh-ông s-i:nh đư-:ợ:c c-on

Tôi lặng lẽ ngồi dậy, bước nhẹ chân đến góc bàn làm việc của anh. Tiếng thở đều đặn của Nam vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch càng làm cho lồng ngực tôi thắt lại từng cơn. Tôi mở chiếc cặp táp làm việc của anh, lục tìm trong từng ngăn nhỏ. Không có gì bất thường ngoài hồ sơ công ty và vài bản hợp đồng.
Tôi tiếp tục đi về phía gian bếp. Ánh trăng rọi qua ô cửa sổ chiếu lên tủ thuốc gia đình đặt ngay góc tường. Trong suốt hơn một năm qua, mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, mẹ chồng tôi luôn chu đáo pha cho tôi một ly sữa ấm hoặc một cốc nước bổ thảo dược, bảo là “thuốc bổ đông y giúp ấm tử cung, dễ đậu thai”. Tôi chưa từng nghi ngờ, lúc nào cũng ngoan ngoãn uống hết trong sự biết ơn chân thành.
Tôi mở tủ thuốc ra. Bên trong là những hũ thủy tinh đựng các loại rễ cây, thảo dược khô đã được băm nhỏ. Tuy nhiên, ở sâu trong góc tủ, đằng sau hộp trà sâm, tôi phát hiện một lọ nhựa trắng nhỏ không hề có nhãn mác. Bên trong chứa những viên thuốc màu vàng đục. Tôi cẩn thận lấy ra hai viên, gói vào chiếc khăn giấy rồi nhét sâu vào túi áo khoác, sau đó trả mọi thứ về vị trí cũ.
Sáng hôm sau, tôi lấy lý do đến công ty sớm để mang mẫu thuốc đó đến một trung tâm kiểm nghiệm sinh học độc lập. Hai ngày chờ đợi kết quả đối với tôi dài như hai thế kỷ. Tôi vẫn đi làm, vẫn mỉm cười, vẫn ngoan ngoãn uống cốc nước thảo dược mỗi tối mà mẹ chồng đưa, nhưng mỗi giọt nước nuốt xuống họng lúc này nghẹn đắng như độc dược.
Đến chiều ngày thứ ba, bác sĩ chuyên khoa gọi tôi vào phòng làm việc riêng với nét mặt vô cùng nghiêm trọng.
“Cô Hoan, mẫu viên nén cô đưa chúng tôi kiểm tra có chứa hàm lượng cao chất ức chế thụ thai đường uống thế hệ cũ, kết hợp với một số hợp chất gây biến đổi nội tiết tố liên tục. Nếu sử dụng chất này đều đặn trong thời gian dài, niêm mạc tử cung sẽ không thể nào dày lên để trứng làm tổ được. Rất may là loại thuốc này chỉ có tác dụng tạm thời khi đang sử dụng, chưa gây tổn thương vĩnh viễn đến cơ quan sinh sản của cô.”
Nhận tờ kết quả trên tay, đầu óc tôi quay mòng mòng, tai ù đi. Mọi thứ trước mắt tôi như sụp đổ hoàn toàn. Người mẹ chồng luôn xoa đầu an ủi tôi mỗi khi tôi khóc vì thử thai một vạch, người chồng luôn ôm tôi vào lòng thì thầm “không sao đâu em, con cái là lộc trời”… tất cả chỉ là một màn kịch độc ác và dối lừa!
Nhưng tại sao? Tại sao họ lại phải tàn nhẫn ngăn cản tôi sinh con đến mức này?
Tôi quyết định không vạch áo cho người xem lưng ngay lập tức. Tôi cần biết sự thật đằng sau hành động nham hiểm của họ.
Chiều hôm sau, tôi giả vờ đi công tác tỉnh hai ngày. Tôi chào mẹ chồng và Nam rồi kéo vali ra khỏi nhà. Nhưng thực chất, tôi thuê một căn phòng đối diện ngõ nhà mình và nhờ một người bạn thân làm trong ngành viễn thông hỗ trợ cài đặt thiết bị thu âm giấu kín ở chậu cây cảnh ngoài ban công phòng khách nhà Nam.
Tối hôm đó, qua ứng dụng nghe lén trên điện thoại, tôi chết lặng khi nghe toàn bộ cuộc trò chuyện giữa Nam, mẹ chồng tôi và một người phụ nữ xa lạ vừa đến nhà.
“Thằng Nam này, cô Nhã đã đồng ý rồi. Bên nhà người ta hứa chỉ cần cô Nhã sinh cho nhà mình một đứa con trai kháu khỉnh, họ sẽ sang tên toàn bộ căn biệt thự ở Ecopark và chuyển nhượng 20% cổ phần công ty bất động sản cho con.” – Giọng mẹ chồng tôi vang lên, hào hứng và tính toán.
Giọng Nam ngập ngừng: “Nhưng mẹ ơi… con với Hoan vẫn là vợ chồng hợp pháp. Nếu Hoan phát hiện ra chuyện con có con riêng bên ngoài thì sao?”
Mẹ chồng tôi hất hủm: “Thì đã làm sao? Con bé Hoan xuất thân tỉnh lẻ, nghèo rớt mồng tơi, không gia thế, không giúp gì được cho sự nghiệp của con cả. Mẹ cho nó uống thuốc hoãn thai suốt một năm qua là để nó không có mụn con nào ràng buộc. Cứ chờ cô Nhã mang thai con trai xong, mẹ sẽ lấy lý do Hoan ‘cây khô không ra trái’ để ép nó tự nguyện ly hôn, tay trắng bước ra khỏi nhà! Lúc đó con vừa có con nối dỗi, vừa có tài sản kế xước, vẹn cả đôi đường!”
Tiếng Nam im lặng một lúc rồi thở dài đáp lại: “Vâng… vậy nghe theo ý mẹ. Dạo này công ty con đang thiếu vốn trầm trọng, chỉ có tựa vào nhà cô Nhã mới sống nổi.”
Nước mắt tôi tràn ra, nhưng lần này không phải là nước mắt của sự đau khổ hay yếu mềm, mà là sự căm phẫn đến tột cùng. Ba năm thanh xuân, ba năm tôi hết lòng vun vén cho gia đình này, đi làm tăng ca đêm ngày để gom góp tiền trả nợ ngân hàng cho Nam mua xe, đối xử với mẹ chồng như mẹ đẻ… Rốt cuộc, trong mắt họ, tôi chỉ là một con cờ nghèo hèn, một kẻ thế thân tạm thời để họ lợi dụng rồi hắt hủi khi hết giá trị.
Tôi lau khô nước mắt, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. Tôi sẽ không khóc nữa. Tôi sẽ khiến họ phải trả giá đắt cho từng giọt nước mắt và sự tổn thương mà họ đã gây ra cho tôi.
Tôi lập tức liên hệ với luật sư riêng, trích xuất toàn bộ dữ liệu ghi âm, tờ kết quả kiểm nghiệm thuốc của trung tâm y tế, cùng tất cả sao kê tài khoản ngân hàng chứng minh khoản tiền hàng trăm triệu đồng tôi đã cho Nam vay để làm ăn trong ba năm qua.
Ba ngày sau, tôi đàng hoàng mở cửa bước vào nhà giữa lúc Nam, mẹ chồng và cô Nhã — người phụ nữ giàu có kia — đang cùng nhau ăn tối vui vẻ trong bếp.
Thấy tôi xuất hiện bất ngờ, Nam giật thót tim, đứng dậy lắp bắp: “Hoan… sao em bảo đi công tác hai ngày nữa mới về?”
Mẹ chồng tôi vội vàng giấu chiếc hũ thủy tinh trên bàn xuống dưới ghế, gượng cười: “Ừ… sao về không báo trước để mẹ nấu cơm?”
Tôi không nói không rằng, thong thả bước đến bàn ăn, kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống. Tôi lấy từ trong túi xách ra một xấp tài liệu dày, đập mạnh xuống mặt bàn gỗ làm mâm cơm nảy lên một tiếng “chát” chát chúa.
“Mẹ không cần giấu hũ thuốc đó nữa đâu,” – Tôi cất giọng lạnh như băng, ánh mắt xoáy sâu vào mẹ chồng. “Và anh Nam cũng không cần phải diễn vai người chồng tội nghiệp chịu cảnh hiếm muộn nữa.”
Mặt Nam và mẹ chồng lập tức biến sắc, cắt không còn một giọt máu.
“Cô… cô nói cái gì thế?” – Mẹ chồng tôi run run lên tiếng.
Tôi mỉm cười cay đắng, rút từng tờ giấy ra rải đều trên mặt bàn: “Đây là kết quả kiểm nghiệm viên thuốc mà mẹ ép tôi uống mỗi tối — chất ngăn ngừa thụ thai và làm rối loạn nội tiết. Còn đây là file ghi âm toàn bộ cuộc trò chuyện giữa mẹ, anh Nam và cô Nhã ở đây về kế hoạch lừa đảo, gài bẫy tôi để chiếm đoạt tài sản và ép tôi ly hôn tay trắng.”
Cô Nhã nghe đến đây thì sững sờ, quay sang nhìn Nam: “Nam! Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Anh bảo với tôi là vợ anh bị vô sinh, hai người chuẩn bị ly hôn cơ mà?!”
Nam hoảng loạn, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Hắn lao đến nắm lấy tay tôi van xin: “Hoan! Em nghe anh giải thích! Anh bị mẹ ép… Anh không cố ý đâu em!”
Tôi khinh bỉ hất mạnh tay hắn ra: “Đừng chạm vào tôi! Loại đàn ông đê hèn, vì tiền tài danh vọng mà sẵn sàng dẫm đạp lên sức khỏe và danh dự của người vợ tào khang như anh không xứng đáng làm người!”
Mẹ chồng tôi thấy mọi chuyện đã vỡ lở thì lật mặt, đập bàn gào lên: “Thì sao nào?! Đúng là tôi cho cô uống thuốc đấy! Cô là cái đứa con gái tỉnh lẻ nghèo rớt mồng tơi, lấy được con trai tôi là phúc ba đời rồi! Không đẻ được thì biến, đừng ở đây mà giãy giụa!”
“Bà Cố ạ,” – Tôi thong thả rút ra tờ đơn ly hôn đã ký sẵn cùng văn bản tố tụng của luật sư – “Bà nên giữ sức mà nói chuyện với công an và tòa án. Tôi đã nộp đơn tố cáo bà về hành vi cố ý gây thương tích và tổn hại sức khỏe cho người khác thông qua việc sử dụng hóa chất độc hại kéo dài. Đồng thời, tôi cũng nộp đơn kiện Cố Minh Nam để đòi lại toàn bộ số tiền 600 triệu đồng tôi đã cho anh ta vay, cùng một nửa giá trị căn nhà này mà tôi đã góp tiền trả trả góp hàng tháng.”
“Cái gì?!” – Nam ngã khuỵu xuống sàn nhà.
Căn nhà này Nam đứng tên trước khi cưới, nhưng suốt ba năm qua, tiền trả góp ngân hàng mỗi tháng đều được trích từ tài khoản của tôi. Tôi đã lưu lại toàn bộ sao kê chuyển khoản và hóa đơn chứng từ không thiếu một xu. Nếu phải hoàn trả số tiền đó ngay lập tức, công ty của Nam sẽ lập tức phá sản.
Cô Nhã đứng dậy, khinh bỉ nhìn hai mẹ con Nam: “Hóa ra là một lũ lừa đảo, thất đức! Tôi thật may mắn vì chưa trao thân và giao tiền cho loại người như các người!” Nói rồi, cô ta giận dữ xách túi xách bước đi thẳng, không ngoảnh đầu lại.
Mẹ chồng tôi nhìn theo bóng cô Nhã rồi nhìn xấp tài liệu trên bàn, gieo mình xuống đất khóc lóc thảm thiết, van xin tôi rút đơn. Nhưng tất cả đã quá muộn.
Hai tháng sau.
Tòa án tuyên bố chấp thuận đơn ly hôn của tôi. Nam buộc phải bán căn nhà để hoàn trả lại toàn bộ số tiền 600 triệu cùng phần tài sản đóng góp của tôi trong thời kỳ hôn nhân. Công ty của hắn do mất uy tín và không có vốn lưu động nên chính thức tuyên bố phá sản. Mẹ chồng hắn do tuổi cao và sức khỏe yếu nên nhận mức án treo cùng khoản tiền phạt đền bù thiệt hại sức khỏe cho tôi. Từ một gia đình sĩ diện, khá giả, hai mẹ con họ phải kéo nhau về quê sống trong sự dèm pha, khinh bỉ của dòng họ và làng xóm.
Về phần mình, sau khi trút bỏ được gánh nặng vô hình và mối quan hệ độc hại, tôi chuyển đến một thành phố mới, mở một cửa hàng hoa nhỏ đúng như mơ ước thời trẻ. Tôi dành thời gian chăm sóc bản thân, đi du lịch và điều trị phục hồi sức khỏe.
Một năm sau, bác sĩ thông báo cơ thể tôi đã hoàn toàn hồi phục, mọi chỉ số nội tiết tố đều đẹp đẽ và bình thường. Standing trước biển xanh nắng vàng của một ngày hạ trong trẻo, tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống căng tràn trong lồng ngực. Quá khứ đau buồn đã vĩnh viễn lùi lại phía sau. Tôi biết rằng, bản thân xứng đáng có được một cuộc sống tự do, hạnh phúc và một tình yêu chân thành trọn vẹn ở phía trước.