Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Đúng Ngày Sinh Nhật 65 Tuổi, Con Gái Lạnh Lùng Đưa Tôi Vào Viện Dưỡng Lão. Tôi Lặng Lẽ Chấp Nhận, Không Một Lời Oán Than. Nhưng Trước Khi Rời Đi, Tôi Chỉ Làm Một Việc Duy Nhất: Đến Ngân Hàng Hủy Chiếc Thẻ Phụ Đứng Tên Mình. Bốn Ngày Sau, Con Gái Hớt Hải Xuất Hiện Trước Mặt Tôi, Nước Mắt Lưng Tròng: “Mẹ… Sao Tiền Trả Góp Nhà 9.500 Tệ Tháng Này Lại Không Thanh Toán Được?”
Tôi ngồi trên bộ sofa da thật nguyên tấm được đặt làm riêng tận Milan, lặng lẽ nhìn người con gái mà mình mang nặng đẻ đau mười tháng, nâng niu như báu vật suốt bao năm.
Năm nay con bé ba mươi lăm tuổi, trên người mặc bộ đồ ngủ lụa Laperla mới mua, ngón tay trắng nõn đeo chiếc nhẫn kim cương Cartier mà tháng trước chính tôi đưa đi chọn ở quầy hàng.
Từ khi chào đời đến giờ, cuộc sống của nó luôn trải đầy hoa hồng. Chưa từng phải chịu bất cứ khổ cực nào.
Thế nhưng lúc này, cũng chính nó đang dùng giọng điệu dịu dàng nhất để đuổi tôi ra khỏi căn nhà mà tôi bỏ tiền đặt cọc toàn bộ, tự tay giám sát từng hạng mục sửa sang.
“Kiến Minh bị trầm cảm nặng sao?”
Tôi không nhận cốc nước con bé đưa, chỉ đưa mắt vượt qua bờ vai gầy của nó, nhìn về phía phòng làm việc cuối hành lang, nơi cánh cửa đang khép hờ.
Trong phòng, cậu con rể Chu Kiến Minh, người luôn miệng nói mình “áp lực đến mức sắp trầm cảm”, đang thoải mái ngả người trên chiếc ghế gaming công thái học trị giá gần một vạn tệ.
Cửa chưa đóng kín, tôi vẫn nghe rõ tiếng hiệu ứng “Timi” vang lên từ loa điện thoại, xen lẫn những câu chửi rủa khe khẽ mỗi khi chơi game.
Có lẽ phát hiện ngoài phòng khách bỗng yên tĩnh bất thường, cậu ta vội vàng tắt game rồi cố tình ho dữ dội hai tiếng, ho đến khản cả giọng như thể giây sau sẽ khạc luôn cả phổi ra ngoài.
Nghe tiếng ho, Lâm Nhã khẽ run vai, vội vàng chữa cháy.
“Mẹ à, đúng vậy đó. Dạo này công ty Kiến Minh đang theo đuổi một dự án đầu tư đủ sức thay đổi cả ngành nên anh ấy bận đến đầu tắt mặt tối. Mẹ ở nhà, anh ấy cứ thấy phải lo thêm chuyện sinh hoạt của mẹ nên càng áp lực hơn…”
Lo cho sinh hoạt của tôi?
Suốt một năm tôi dọn đến ở chung, từ ba bữa cơm mỗi ngày, tiền điện nước, phí quản lý, cho tới cả quần lót bẩn của hai vợ chồng, thứ nào chẳng do tôi hoặc người giúp việc tôi thuê lo liệu?
Chu Kiến Minh xuất thân nghèo khó nhưng lòng dạ còn cao hơn trời. Ngoài chuyện mỗi ngày tan làm về là nằm dài trên sofa chờ cơm bưng nước rót, ngay cả túi rác cũng chưa từng tiện tay mang xuống dưới.
“Được.”
“Tôi đi.”
Tôi chỉnh lại vạt áo, giọng bình thản.
Không gào khóc.
Không chất vấn.
Cũng chẳng hề oán trách.
Bàn tay đang cầm cốc nước của Lâm Nhã cứng đờ giữa không trung.
Vài giọt nước ấm tràn khỏi miệng cốc, rơi xuống tấm thảm Ba Tư dưới chân.
Con bé há miệng, nhưng tất cả những lời dỗ dành đã chuẩn bị từ trước đều mắc cứng trong cổ họng.
“Mẹ… mẹ đồng ý thật sao?”
Nó trợn tròn mắt, giọng bất giác cao hơn.
“Nếu Kiến Minh đã áp lực đến mức ấy thì mẹ cũng không nên làm gánh nặng cho người trẻ.”
Tôi chống tay lên thành sofa, chậm rãi đứng dậy.
“Mẹ vào thu dọn hành lý. Sáng mai sẽ đi luôn. Hai đứa tối nay nghỉ ngơi sớm đi.”
Ngay khi cánh cửa phòng ngủ khép lại, từ phòng làm việc lập tức vang lên một tiếng thở phào rất khẽ.
Tiếp đó là tiếng dép lê của Lâm Nhã vội vã chạy vào phòng.
Tôi bước đến đầu giường, mở ngăn kéo dưới cùng.
Bên trong đặt vài bộ trang sức phỉ thúy xanh đế vương cùng mấy chiếc đồng hồ nữ Patek Philippe.
Tôi gạt tất cả sang một bên, đưa tay vào sâu nhất, lấy ra một chiếc hộp gỗ tử đàn đã sờn góc.
Ổ khóa đồng lạnh buốt.
Tôi siết chặt chiếc hộp.
Đây không phải hộp đựng trang sức.
Những thứ nằm bên trong đủ sức khiến Chu Kiến Minh cả đời không bao giờ ngóc đầu dậy nổi.
…
Sáng hôm sau.
Trời vừa hửng sáng, sương vẫn còn phủ kín.
Lâm Nhã và Chu Kiến Minh hiếm hoi dậy sớm.
Đặc biệt là Chu Kiến Minh, hôm nay nhiệt tình khác thường.
Cậu ta tranh cầm chiếc vali không lớn, gương mặt vốn lúc nào cũng u ám vì cho rằng mình tài cao mà không gặp thời nay lại chất đầy nụ cười lấy lòng.
“Mẹ à, bên viện dưỡng lão con đã sắp xếp cả rồi. Viện trưởng cam kết sẽ chăm sóc mẹ chu đáo nhất. Mẹ cứ xem như đi nghỉ dưỡng, có gì không quen thì gọi ngay cho con nhé!”
Vừa nhét vali vào cốp xe, cậu ta vừa lớn tiếng nói.
Tôi nhìn gương mặt giả tạo ấy rồi khẽ gật đầu.
“Kiến Minh, chuyện đầu tư… chúc con thuận lợi. Đừng làm việc quá sức.”
Hai mắt Chu Kiến Minh lập tức sáng lên, lưng cũng thẳng hơn mấy phần.
“Mượn lời may mắn của mẹ! Mẹ cứ yên tâm, chỉ cần thương vụ này thành công, công ty con sẽ niêm yết ngay, cả nhà mình sẽ chính thức bước sang tầng lớp khác. Đến lúc đó con mua biệt thự có thang máy, tự mình đón mẹ về hưởng phúc.”
Tôi không đáp.
Chỉ quay sang Lâm Nhã đang định mở cửa xe.
“Tiểu Nhã, trước khi đưa mẹ đến viện dưỡng lão, ghé Ngân hàng Xây dựng ở trung tâm thành phố trước đã.”
“Đến ngân hàng làm gì?”
Bàn tay con bé khựng lại.
“Mẹ cần làm giấy xác nhận tài sản cho khoản đầu tư. Phía viện dưỡng lão sợ sau này phát sinh tranh chấp.”
Tôi thuận miệng bịa một lý do.
Lâm Nhã lập tức thở phào, quay sang nhìn Chu Kiến Minh.
Cậu ta kín đáo nháy mắt, giục vợ đi nhanh rồi về.
…
Nửa tiếng sau.
Phòng VIP của Chi nhánh chính Ngân hàng Xây dựng.
Quản lý đại sảnh bưng tới hai ly cà phê pha tay.
Lâm Nhã ngồi trên sofa da, cúi đầu nhắn tin liên tục, khóe môi còn mang theo nụ cười.
Chắc hẳn đang cùng Chu Kiến Minh mơ về cuộc sống phu nhân hào môn.
Tôi lấy chứng minh thư và một tấm thẻ ngân hàng màu đen ánh vàng từ trong túi xách, đẩy vào quầy giao dịch.
“Xin chào bà Trần, rất hân hạnh được phục vụ. Hôm nay bà muốn thực hiện giao dịch gì?”
Tôi ngồi thẳng người, giọng nói vang rõ trong căn phòng VIP yên tĩnh.
“Hủy toàn bộ thẻ phụ liên kết với thẻ chính này. Đồng thời chấm dứt tất cả các hợp đồng trích nợ tự động đứng tên tôi, bao gồm khoản vay mua nhà và vay mua xe. Có hiệu lực ngay lập tức.”
“Cạch.”
Chiếc điện thoại trong tay Lâm Nhã rơi mạnh xuống mặt bàn đá cẩm thạch.
Màn hình lập tức nứt thành mạng nhện.
Con bé bật dậy, mặt cắt không còn g/iọt m//áu….

TẬP 1: BẢN HỢP ĐỒNG BẰNG MÁU VÀ CÁI BẪY HẠO MÔN
“Mẹ… mẹ nói cái gì cơ?!”
Lâm Nhã gào lên, tiếng nói xé tan sự tĩnh lặng sang trọng của phòng VIP ngân hàng. Nó lao đến bên quầy giao dịch, đôi bàn tay đeo nhẫn kim cương Cartier run rẩy như cầy sấy, định giật lấy tấm thẻ màu đen ánh vàng trên tay cô nhân viên.
Nhưng quản lý đại sảnh đã nhanh nhẹn bước tới, lịch sự nhưng kiên quyết chặn nó lại.
“Cô Lâm, xin hãy tự trọng. Bà Trần đây là khách hàng VIP cấp Bạch Kim tối cao của ngân hàng chúng tôi. Mọi yêu cầu quản lý tài khoản cá nhân của bà ấy đều hợp pháp và có hiệu lực tức thì.”
Cô nhân viên ngân hàng sau khi xác nhận vân tay và nhận diện khuôn mặt của tôi, các ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Tiếng gõ bàn phím “tạch tạch” rành rọt như từng phát đập dội thẳng vào màng nhĩ của Lâm Nhã.
“Báo cáo bà Trần, hệ thống đã hoàn tất thủ tục hủy ba chiếc thẻ phụ liên kết mang tên cô Lâm Nhã và ông Chu Kiến Minh. Đồng thời, lệnh trích nợ tự động hàng tháng cho khoản vay trả góp căn hộ cao cấp 9.500 tệ, khoản trả góp chiếc xe Porsche Cayenne 18.000 tệ, cùng toàn bộ tiền chi tiêu thẻ tín dụng hạn mức 500.000 tệ đã chính thức chấm dứt. Bắt đầu từ giây phút này, tài khoản của bà sẽ khóa toàn bộ luồng tiền đầu ra tự động.”
Lâm Nhã ngã rụi xuống chiếc ghế sofa da. Mặt nó trắng bệch như tờ giấy thấu quang, đôi môi mọng đỏ mấp máy không thốt nên lời.
“Mẹ… Mẹ điên rồi sao? Mẹ hủy thẻ phụ thì con lấy gì chi tiêu? Còn tiền nhà, tiền xe… Kiến Minh anh ấy đang trong giai đoạn nước rút để gọi vốn đầu tư, mẹ làm thế này là dồn chúng con vào đường chết!”
Tôi chậm rãi cất tấm thẻ chính màu đen vào chiếc túi xách Hermès đã sờn góc – chiếc túi theo tôi từ những ngày đầu cùng chồng cũ gầy dựng cơ nghiệp. Tôi đứng dậy, nhìn đứa con gái mình từng cưng nựng như trứng mỏng bằng ánh mắt lạnh dội qua ngàn năm băng giá.
“Năm nay con ba mươi lăm tuổi rồi, Tiểu Nhã. Mẹ nuôi con ăn học ở Anh, cho con sống cuộc sống tiểu thư không vướng chút bụi trần. Nhưng mẹ trao cho con tình yêu, chứ không trao cho con quyền biến mẹ thành một cái máy rút tiền để nuôi một gã đàn ông bất tài, sĩ diện!”
Tôi tiến lại gần, cúi người xuống sát mặt nó:
“Chẳng phải Chu Kiến Minh nói với con là anh ta ‘tài cao mà không gặp thời’, chỉ cần thương vụ này thành công là sẽ đưa cả nhà bước sang tầng lớp khác sao? Chẳng phải cậu ta hứa sẽ mua biệt thự có thang máy đón mẹ về hưởng phúc sao? Vậy thì hãy để cậu ta tự thể hiện bản lĩnh của một người đàn ông đi. 9.500 tệ tiền nhà và 18.000 tệ tiền xe tháng này… hãy để vị ‘chủ tịch tương lai’ ấy tự trả.”
Nói xong, tôi quay lưng bước thẳng ra cửa. Không một chút vương vấn.
Lâm Nhã cuống quýt chạy theo, giằng lấy tay tôi: “Mẹ! Mẹ không thể đến viện dưỡng lão trong tình trạng thế này! Con… con không cho mẹ đi!”
Tôi hất tay nó ra, nụ cười nhếch lên ở khóe môi: “Mẹ đã đồng ý đến viện dưỡng lão theo đúng ý nguyện của hai đứa. Bây giờ, chiếc xe đưa đón của viện đang chờ ở ngoài cổng. Mẹ đi đây. Đừng tìm mẹ, trừ khi… hai đứa tự tay giao ra thứ mà hai đứa đã lén lấy của mẹ.”
Lâm Nhã khựng lại. Ánh mắt nó lóe lên sự hoảng loạn tột độ. Nó hiểu rõ “thứ” mà tôi đang nói đến là gì.
TẬP 2: BỐN NGÀY VÀ CƠN BÃO TÀI CHÍNH
Chiếc xe hạng sang của Viện Dưỡng Lão Tư Nhân Bích Hải – nơi tôi vốn dĩ đã tự mình nộp tiền đăng ký dịch vụ cao cấp từ nửa năm trước – êm ái lăn bánh đưa tôi rời xa khu trung tâm sầm uất.
Ở viện dưỡng lão, tôi có một căn biệt thự đơn lập hướng ra biển, có y sĩ riêng, có vườn hoa nhỏ để tỉa tót mỗi sáng. Sự yên tĩnh này là thứ mà suốt một năm sống chung với vợ chồng Lâm Nhã tôi chưa từng có được.
Một năm qua, tôi đóng vai một người mẹ già lẩm cẩm, nhẫn nhịn. Tôi chịu đựng sự vô ơn của đứa con gái mình nuông chiều sai cách, chịu đựng ánh mắt coi thường của gã con rể nghèo hèn nhưng thích khoe khoang. Chúng nghĩ tôi già rồi, chỉ có chút tiền tiết kiệm dưỡng già và căn nhà cũ ở quê đã bán đi. Chúng không hề biết rằng, toàn bộ đế chế kinh doanh nông sản xuất khẩu mà chồng quá cố của tôi để lại, tôi vẫn âm thầm điều hành thông qua một quỹ đầu tư tín thác tại Singapore.
Và bốn ngày sau… cơn bão mà tôi dự đoán đã quét qua căn hộ cao cấp của chúng.
Đúng 9 giờ sáng ngày thứ tư, tiếng bước chân vội vã, hỗn loạn vang lên ngoài hành lang khuôn viên biệt thự của tôi.
Lâm Nhã xuất hiện. Không còn bộ đồ lụa Laperla kiêu kỳ, không còn phấn son chỉn chu. Tóc nó xơ xác, quầng thâm mắt sâu thăm thẳm, chiếc váy hàng hiệu nhăn nhúm như vừa trải qua một trận cuồng phong.
Nó hớt hải lao vào phòng tôi, nước mắt lưng tròng, giọng khản đặc:
“Mẹ… Mẹ ơi! Sao tiền trả góp nhà 9.500 tệ tháng này lại không thanh toán được? Ngân hàng vừa gửi thông báo nợ xấu! Cả tiền xe Porsche nữa, họ dọa nếu trong 24 giờ tới không nộp đủ 18.000 tệ cộng tiền phạt chậm nộp, họ sẽ đến cẩu xe đi!”
Tôi đang thong thả nhấp một ngụm trà Long Tỉnh, tay cầm kéo tỉa một nhánh hoa hồng dại. Tôi thậm chí không ngẩng đầu lên:
“Chuyện của ngân hàng thì liên quan gì đến mẹ? Mẹ đang ở viện dưỡng lão cơ mà. Ngân hàng đòi tiền thì con bảo Kiến Minh chuyển khoản cho họ. Cậu ta chơi game cả ngày, mua chiếc ghế gaming một vạn tệ không tiếc tiền, chẳng lẽ lại không có nổi vài nghìn tệ tiền nhà?”
Lâm Nhã nghẹn ngào, quỳ gụp xuống bên chân tôi:
“Mẹ ơi… Con xin mẹ! Kiến Minh… anh ấy làm gì có tiền! Công ty của anh ấy thực chất chỉ là một công ty vỏ bọc! Mấy tháng nay anh ấy vay nóng bên ngoài để duy trì hình ảnh ‘doanh nhân thành đạt’ đi gọi vốn. Toàn bộ tiền sinh hoạt, tiền trả góp nhà xe từ trước đến nay… đều là trích từ thẻ phụ của mẹ mà!”
“Ồ?” Tôi đặt kéo xuống, ánh mắt lạnh như dao cạo. “Hóa ra con biết rõ cậu ta là một kẻ lừa đảo nghèo rớt mồng tơi, biết rõ cậu ta dùng tiền của mẹ để làm màu, vậy mà con vẫn cùng cậu ta diễn kịch để đuổi mẹ ra khỏi nhà?”
Lâm Nhã khóc nấc lên: “Con… con bị anh ấy khống chế! Anh ấy nói nếu mẹ ở lại, mẹ sẽ phát hiện ra chuyện anh ấy mang tài sản đi thế chấp… Mẹ ơi, anh ấy bảo nếu tháng này không có 500.000 tệ để đắp vào khoản nợ đáo hạn, bên cho vay nặng lãi sẽ chặt tay anh ấy! Mẹ cứu chúng con với!”
Tôi nhìn đứa con gái dại khờ, vừa đáng thương vừa đáng giận trước mặt.
“Tiểu Nhã, con tưởng mẹ không biết lý do thật sự hai đứa đuổi mẹ đi sao? Không phải vì Kiến Minh ‘trầm cảm’, cũng không phải vì nhà chật chội.”
Tôi lấy từ trong túi xách ra chiếc hộp gỗ tử đàn đã mở khóa, đặt mạnh lên mặt bàn đá:
“Hai đứa đuổi mẹ đi, là để dễ dàng lục soát căn phòng của mẹ, tìm chiếc chìa khóa két sắt và cướp đi tệp cổ phiếu vô danh trị giá 20 triệu tệ mà cha con để lại cho con trước khi mất, đúng không?!”
TẬP 3: MÀN TRÁO TRỞ CỦA KẺ TIỂU NHÂN
Trời đất trong mắt Lâm Nhã như sụp đổ. Nó trố mắt nhìn chiếc hộp gỗ tử đàn trống rỗng trên bàn, rồi lại nhìn tôi.
“Mẹ… mẹ đã biết rồi sao?”
“Mẹ là mẹ của con, chứ không phải kẻ ngu!” Tôi đập mạnh tay xuống bàn. “Đêm trước ngày đi, mẹ đã phát hiện ra khóa hộp gỗ bị ai đó cố tình dùng công cụ tác động. Tệp cổ phiếu bên trong đã bị tráo thành giấy lộn! Kiến Minh đã âm thầm lấy nó từ ba tuần trước, đúng không? Cậu ta mang tệp cổ phiếu đó đi làm tài sản thế chấp cho dự án ‘thay đổi cả ngành’ của cậu ta, có đúng không?!”
Lâm Nhã rùng mình, không sao cãi lại được một câu.
Ngay lúc đó, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ cửa. Chu Kiến Minh bước vào.
Khác với vẻ nhún nhường, giả tạo ngày thường, mặt cậu ta lúc này hằn lên sự hung tợn của một kẻ đường cùng. Cậu ta tiến lại gần, gạt Lâm Nhã sang một bên, nhìn tôi bằng ánh mắt đỏ ngầu:
“Bà già! Mấy ngày nay bà diễn kịch hay lắm! Bà biết tôi lấy cổ phiếu nên cố tình hủy thẻ ngân hàng để dồn tôi vào bước đường cùng đúng không? Đã thế thì tôi không giấu nữa!”
Cậu ta rút từ trong túi áo ra một bản hợp đồng ủy quyền chuyển nhượng tài sản đã trích lục sẵn dấu mộc:
“Tệp cổ phiếu 20 triệu tệ đó, phía bên cho vay yêu cầu phải có chữ ký xác nhận chuyển nhượng chính thức của bà – người đứng tên sở hữu hợp pháp – thì họ mới giải ngân khoản vay 10 triệu tệ cho tôi! Hôm nay bà ký cũng phải ký, mà không ký… thì đừng mong bước chân ra khỏi cái viện dưỡng lão này!”
Lâm Nhã hoảng hốt ôm lấy tay Kiến Minh: “Anh Kiến Minh! Anh làm gì vậy? Đó là mẹ em mà!”
“Cút ra!” Chu Kiến Minh hất mạnh tay, làm Lâm Nhã ngã văng ra sàn, đầu đập vào cạnh bàn trà chảy máu. “Cô thì biết cái gì?! Không có 10 triệu tệ này, bọn cho vay nặng lãi sẽ chặt chân tôi! Công ty tôi sẽ phá sản! Cô muốn đi làm con nợ cùng tôi à?”
Lâm Nhã ôm đầu, máu chảy qua kẽ tay. Nó nhìn gã đàn ông mà nó từng thề thốt yêu thương, từng bênh vực bất chấp cả mẹ ruột, nay lại hiện nguyên hình là một con thú dữ sẵn sàng xé xác bất cứ ai.
Chu Kiến Minh bước từng bước tiến lại gần tôi, dằn từng tiếng:
“Bà già, ký tên vào đây! Bà đã 65 tuổi rồi, giữ lắm tiền làm gì? Sau này bà chết đi, tài sản chẳng phải cũng cho con gái bà sao? Bây giờ tôi xài trước thì có sao đâu?”
Tôi vẫn ngồi yên trên chiếc ghế mây, thần thái tự nhiên, không một chút sợ hãi.
Tôi nhìn vết máu trên đầu Lâm Nhã, rồi lại nhìn gã con rể điên cuồng trước mặt.
“Chu Kiến Minh, cậu có biết tại sao chồng tôi ngày xưa từ hai bàn tay trắng có thể gầy dựng nên tập đoàn hàng trăm triệu tệ, còn cậu đến nay vẫn chỉ là một kẻ đi vay nóng không?”
“Bà câm miệng! Đừng có dạy đời tôi!” Cậu ta gào lên, giơ tay định túm lấy cổ áo tôi.
“Bởi vì…” Tôi mỉm cười thanh thản, “người có bản lĩnh thực sự luôn chừa cho mình một đường lùi. Còn kẻ tiểu nhân tham lam… thì luôn tự nhảy vào cái bẫy do chính mình giăng ra.”
Tôi vỗ tay nhẹ hai tiếng.
Cánh cửa biệt thự lập tức bị đạp văng ra!
TẬP 4: CÁI BẪY NGƯỢC VÀ BẢN ÁN TRẢ GIÁ
Bốn người đàn ông mặc vest đen, đeo tai nghe bảo vệ lao vào phòng như những bóng ma. Chỉ trong vòng ba giây, Chu Kiến Minh đã bị quật ngã bẹp dí xuống sàn nhà, hai tay bị bẻ ngoặt ra sau lưng, mặt dí sát vào tấm thảm.
Cùng lúc đó, hai người đàn ông khác bước vào. Một người là Luật sư Trương – cố vấn pháp lý tối cao của tập đoàn gia đình tôi, người còn lại là Trung tá Cảnh sát điều tra thuộc Đội Cảnh sát Kinh tế thành phố.
“Bà Trần, bà không sao chứ?” Luật sư Trương cung kính hỏi.
Tôi thong thả đứng dậy, đi đến bên Lâm Nhã, rút chiếc khăn tay đỡ lấy vết thương trên đầu nó. Đứa con gái tôi lúc này đang run rẩy vì sợ hãi và hối hận, nước mắt mắt mũi nhòe nẹt: “Mẹ… Mẹ ơi… Con sai rồi… Con thật sự biết sai rồi…”
Tôi không nói gì, chỉ hướng ánh mắt về phía Chu Kiến Minh đang quằn quại dưới sàn.
Trung tá Cảnh sát rút ra một lệnh bắt giữ chính thức:
“Chu Kiến Minh! Ông bị bắt vì cáo buộc Làm giả tài liệu của cơ quan, tổ chức; Trộm cắp tài sản có giá trị đặc biệt lớn (tệp cổ phiếu 20 triệu tệ) và Lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Mọi bằng chứng bao gồm video ghi hình hành vi trộm cắp tại căn hộ, nhật ký giao dịch tài khoản và đoạn ghi âm tống tiền vừa rồi đã được phía bà Trần cung cấp đầy đủ.”
Chu Kiến Minh trợn ngược mắt, gào lên trong vô vọng:
“Không! Tôi không trộm! Cổ phiếu đó là của vợ tôi! Vợ tôi cho tôi!” Cậu ta quay sang Lâm Nhã gào thét: “Tiểu Nhã! Em nói đi! Em nói với cảnh sát là em cho anh tệp cổ phiếu đó đi! Cứu anh với!”
Lâm Nhã nhìn gã đàn ông vừa hất ngã mình, ánh mắt nó từ sợ hãi chuyển sang sự ghê tởm và tuyệt vọng sâu sắc.
Nó lắc đầu, giọt nước mắt hối hận lăn dài trên gò má:
“Không… Tôi không cho anh. Tôi chưa từng biết anh lén cắp cổ phiếu của mẹ. Tất cả là do anh tự làm… Anh là đồ quỷ dữ!”
“Cô… Cô gian dâm! Cả cái nhà này gài bẫy tôi!” Chu Kiến Minh điên cuồng giãy giụa nhưng bị cảnh sát siết chặt còng tay, lôi xềnh xệch ra xe chuyên dụng.
Căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.
Luật sư Trương tiến lại gần tôi, thong thả báo cáo:
“Thưa bà Trần, căn hộ cao cấp và chiếc xe Porsche do đứng tên chung nhưng toàn bộ dòng tiền thanh toán đều xuất phát từ tài khoản của bà. Tôi đã nộp đơn lên Tòa án xin phong tỏa và thu hồi tài sản để cấn trừ nghĩa vụ do Chu Kiến Minh gây ra. Khoản nợ nặng lãi 10 triệu tệ kia hoàn toàn do một mình Chu Kiến Minh đứng tên cá nhân, không liên quan đến cô Lâm Nhã.”
Tôi gật đầu: “Làm tốt lắm. Cảm ơn luật sư Trương.”
CÁI KẾT: SỰ THỨC TỈNH VÀ BÌNH YÊN BÊN BỜ BIỂN
Một tháng sau.
Vụ án Chu Kiến Minh gây chấn động giới tài chính thành phố. Với các tội danh chồng chất: Trộm cắp tài sản 20 triệu tệ, Làm giả con dấu, Lừa đảo gọi vốn và Đe dọa tống tiền, gã con rể “tài cao không gặp thời” đã phải nhận bản án 18 năm tù giam. Toàn bộ tài sản đứng tên cậu ta bị phát mại, gia đình cậu ta ở quê cũng bị bên cho vay nặng lãi đến siết nợ đến mức phải bỏ đi biệt xứ.
Căn hộ cao cấp và chiếc xe Porsche đã được ngân hàng phát mại thu hồi. Lâm Nhã hoàn toàn trở thành kẻ tay trắng.
Nó nộp đơn ly hôn đơn phương với Chu Kiến Minh ngay trong tù, kết thúc mối tình mù quáng kéo dài 5 năm đã suýt hủy hoại toàn bộ cuộc đời nó và mẹ nó.
Một chiều mùa thu nắng vàng rực rỡ.
Tại biệt thự sát biển trong Viện Dưỡng Lão Bích Hải.
Tôi ngồi trên chiếc ghế mây ngoài ban công, nhấp từng ngụm trà thơm, nhìn những cánh chim hải âu chao liệng trên mặt sóng xanh biếc.
Từ phía cổng vườn, một người phụ nữ mặc bộ quần áo công sở đơn giản, tóc búi gọn gàng bước vào. Đó là Lâm Nhã.
Sau biến cố, nó không còn là cô tiểu thư yếu đuối, chỉ biết hưởng thụ. Nó đã dọn ra thuê một căn phòng trọ nhỏ, xin vào làm nhân viên kinh doanh cấp thấp cho một công ty xuất nhập khẩu. Mỗi ngày nó phải đi xe buýt từ 6 giờ sáng, tự tay nấu từng bữa ăn, tự chi trả từng đồng tiền điện nước.
Nhưng đôi mắt nó nay đã sáng hơn, vững vàng và trưởng thành hơn rất nhiều.
“Mẹ…” Lâm Nhã đặt xuống bàn một chiếc hộp quà nhỏ gói cẩn thận. “Hôm nay con nhận được tháng lương đầu tiên. Con mua tặng mẹ chiếc khăn khăn quàng cổ bằng lụa tơ tằm. Không phải đồ đắt tiền như trước… nhưng là do chính đồng tiền con tự tay làm ra.”
Tôi nhìn đứa con gái, khóe môi khẽ nở một nụ cười ấm áp.
Tôi không mở hộp quà ngay, mà nắm lấy bàn tay đã có vài vết chai nhỏ của nó.
“Mặc bộ đồ này, làm công việc này, con có thấy khổ không?”
Lâm Nhã lắc đầu, gục đầu vào lòng tôi như những ngày còn bé:
“Con không khổ, mẹ ơi. Bây giờ con mới biết thế nào là tự do, thế nào là giá trị của cuộc sống. Những ngày qua con mới hiểu, mẹ đã phải vất vả thế nào để cho con một đời êm ấm… Vậy mà con lại vì một kẻ cặn bã mà đối xử với mẹ như thế. Con… con thật sự vô cùng xin lỗi mẹ.”
Nước mắt nó rơi xuống tấm áo tôi, nhưng lần này không phải là nước mắt tuyệt vọng hay ích kỷ, mà là nước mắt của sự thức tỉnh và lòng biết ơn.
Tôi xoa nhẹ mái tóc mềm của con:
“Biết sai mà sửa, thì không bao giờ là quá muộn. Mẹ không tiếc tiền, cũng không sợ khổ. Mẹ nhẫn nại diễn kịch, hủy thẻ phụ, đẩy hai đứa vào đường cùng… không phải vì mẹ hận con, mà vì mẹ muốn dạy con bài học cuối cùng trước khi mẹ già yếu: Trên đời này, không có bữa ăn nào là miễn phí, và kẻ dùng sự dịu dàng giả tạo để bòn rút con… mới là kẻ muốn đẩy con vào vực thẫm.”
Lâm Nhã ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đong đầy sự kính trọng và thương yêu.
“Mẹ… con muốn xin nghỉ việc ở công ty cũ. Con muốn bắt đầu lại từ đầu, xin vào làm thực tập sinh ở tập đoàn của gia đình mình, đi lên từ vị trí nhỏ nhất. Con muốn học cách quản lý, học cách trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ như mẹ… để sau này có thể tự tay chăm sóc mẹ.”
Tôi nhìn ra đại dương bao la trước mắt. Những con sóng dữ dội tràn vào bờ rồi cũng sẽ tan thành bọt tuyết trắng xóa, nhường chỗ cho mặt biển êm đềm.
“Được.” Tôi mỉm cười, nắm chặt tay con gái. “Đã muốn làm lại, thì từ ngày mai, hãy bắt đầu đi.”
Người mẹ tốt không phải là người rải sẵn hoa hồng dưới chân con cả đời, mà là người sẵn sàng dội một gáo nước lạnh khi con lầm đường, để con tự mình đứng dậy từ gai góc, trở thành một cây cổ thụ vững vàng trước bão tố cuộc đời.
Sóng biển rì rào vỗ vào bờ cát, mang theo hương vị mặn mòi và bình yên của một buổi chiều thu rực rỡ.