Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Chồng sống thực vật ăn ngủ 1 chỗ đã 10 năm nay, tôi hầu hạ chẳng kêu lấy nửa lời, vậy mà hôm rồi về quê giỗ ông tôi lên sớm dự kiến 1 ngày, vừa vào đến phóng khách đã thấy tiếng ú ớ, lao thẳng vào phòng ngủ thì phát hiện ra lão chồng không hề…

— Rút… rút ống thở ra! Cô… cô về đây làm gì!?
Giọng nói ấy tròn vành rõ chữ, không hề khàn đục hay run rẩy như một kẻ mất đi chức năng ngôn ngữ 10 năm. Ánh mắt anh ta – cái ánh mắt mà tôi từng vuốt ve hàng đêm, từng khóc cạn giọt nước mắt vì nghĩ nó vĩnh viễn vô hồn – giờ đây trợn ngược, hằn lên sự hung hãn, hoảng loạn và căm tức tột cùng.
Tôi quỵ xuống ngay ngưỡng cửa. Hai gối đập mạnh xuống nền gạch men lạnh ngắt, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng là gì so với sự sụp đổ của toàn bộ thế giới bên trong tôi.
10 năm.
3.650 ngày.
Tôi từ một cô gái 24 tuổi tràn đầy thanh xuân, biến thành người phụ nữ 34 tuổi bàn tay chai sạn, lưng còng vì bế xóc chồng, khuôn mặt chìm trong những quầng thâm và nếp nhăn sớm. Tôi nhẫn nại thay tã, lau rửa từng vệt chất thải, xoa bóp từng khớp xương co quắp, bón từng thìa cháo xay nhuyễn qua ống sonde. Tôi từ bỏ sự nghiệp, từ bỏ ước mơ, tự đóng cửa đời mình để làm một cái bóng bên giường bệnh. Vì tôi tin anh là thực vật. Vì tôi tin tình yêu là trách nhiệm.
Vậy mà, tất cả chỉ là một màn kịch đớn hèn, ghê tởm!
CHƯƠNG 1: SỰ THẬT DƯỚI LỚP VẢI BẢO
Cô gái trên xe lăn lí nhí khóc, mặt cắt không còn một giọt máu. Tôi nhìn kỹ khuôn mặt ấy – người đeo chiếc dây chuyền vàng mặt hình trái tim.
Trí nhớ tôi lập tức dội về vụ tai nạn 10 năm trước.
Năm đó, chiếc xe hơi do Nam – chồng tôi – điều khiển đâm vào dải phân cách. Anh ta chấn thương sọ não, bác sĩ chẩn đoán sống thực vật. Còn người ngồi ở ghế phụ năm đó chính là Yên – cô người yêu cũ của anh ta. Vụ tai nạn khiến Yên bị liệt hai chân. Ngày ấy, gia đình Nam và chính Nam (qua lời mẹ anh ta) bảo rằng Yên chỉ là đồng nghiệp tiện đường cho đi nhờ. Tôi – vì thương chồng, vì cắn rứt trách nhiệm – đã gom góp tiền đền bù cho gia đình Yên, rồi gánh toàn bộ việc chăm sóc Nam mà không một lời oán thán.
Nhưng hôm nay, hai kẻ “nạn nhân” năm nào đang ôm chặt lấy nhau trên chính chiếc giường mà hằng đêm tôi lau dọn!
— Nam… Anh nói đi… — Giọng tôi run lên hắt hủi, từng chữ như cứa vào cổ họng. — 10 năm qua… anh đóng kịch sao? Tại sao… tại sao anh lại làm vậy với tôi!?
Nam bước xuống giường. Anh ta đi đứng hoàn toàn bình thường, chỉ hơi gượng vì lâu ngày ít vận động mạnh, nhưng cơ thể vẫn cuồn cuộn sức lực của một gã đàn ông 38 tuổi. Anh ta đứng sừng sững trước mặt tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt coi thường:
— Cô muốn biết tại sao đúng không? Được! Hôm nay tôi nói cho cô sáng mắt out! Vụ tai nạn năm đó là do tôi uống rượu lái xe chở Yên đi du lịch. Tôi sợ đi tù vì gây tai nạn nghiêm trọng làm Yên bị liệt, sợ phải bồi thường hàng tỷ đồng cho gia đình cô ấy, sợ khoản nợ công ty phá sản! Nên tôi giả vờ sống thực vật!
Anh ta chỉ tay vào mặt tôi, nụ cười biến dạng vì cay nghiệt:
— Mẹ tôi và tôi đã bàn nhau rồi! Giả vờ thực vật thì luật pháp không thể truy cứu trách nhiệm hình sự, nợ nần công ty sẽ được xóa hoặc hoãn vô thời hạn. Và quan trọng nhất: Cô sẽ là cái máy osin miễn phí chăm sóc tôi, nộp tiền bảo hiểm, đi làm kiếm tiền nuôi cái nhà này! Cô thông minh, ngoan ngoãn, lại yêu tôi đến đần độn. Nếu không có cô làm nô lệ 10 năm qua, tôi lấy tiền đâu ra nuôi Yên, lấy đâu ra tiền gửi vào tài khoản bí mật!?
“BỐP!”
Tôi lao tới giáng một tát thật mạnh vào mặt gã đàn ông đê tiện ấy. Máu từ khóe miệng anh ta rỉ ra. Nam trố mắt, rồi gầm lên, giơ tay định đánh trả tôi thì cánh cửa phòng khách đột ngột bị đạp tung!
CHƯƠNG 2: BẢN HỢP ĐỒNG MẸ CON
— Dừng tay lại! Đồ súc sinh!
Mẹ chồng tôi – bà Loan – bước xộc vào. Nhưng không phải để can ngăn con trai, mà là để lao tới đẩy văng tôi ra xa, che chắn cho gã con trai “thực vật” của bà ta.
— Cô làm cái trò gì đấy hả!? — Mẹ chồng gào lên với tôi. — Cô dám đánh con trai tôi à?
Tôi nhìn hai mẹ con họ, nước mắt trào ra cay xắng: — Mẹ… Mẹ cũng biết chuyện này? Mẹ đã cùng anh ta lừa con suốt 10 năm qua sao? Mẹ có còn là con người không?
Bà Loan ch chớp mắt, vẻ mặt giả tạo thường ngày biến mất, thay vào đó là sự trơ trẽn đến ghê rợn: — Biết thì sao!? Nó là con trai duy nhất của tôi! Năm đó nó gây chuyện, nếu không làm thế thì nó đi tù, gia đình này khuynh gia bại sản! Cô là vợ nó, cô có nghĩa vụ phải gánh vác! Cô nuôi nó 10 năm thì đã sao? Cô vẫn có danh nghĩa là người vợ nghĩa tình, được thiên hạ khen ngợi đấy thôi!
Tôi bật cười. Tiếng cười cay đắng vang vọng khắp căn phòng tanh hưởi sự dối trá.
Hóa ra, suốt 10 năm qua, hằng ngày khi tôi đi làm từ sáng sớm đến tối mịt để lấy tiền trả viện phí, mua tã, mua thuốc, thì ở nhà, bà mẹ chồng sẽ mở cửa cho cô nhân tình Yên đến. Gã chồng “thực vật” của tôi sẽ bước xuống giường, ăn ngon mặc đẹp, ân ái với nhân tình. Đến giờ tôi về, anh ta lại leo lên giường, nhắm mắt, Há miệng để tôi đút từng thìa cháo, lau rửa từng vệt mồ hôi!
Họ biến tình yêu, sự hy sinh và lòng vị tha của tôi thành một trò đùa rẻ mạt!
Yên ngồi trên xe lăn, bắt đầu cất giọng giả vờ đáng thương: — Chị à… Em xin lỗi… Nhưng em và anh Nam yêu nhau từ trước khi anh ấy lấy chị. Chị cho chúng em một con đường sống…
— Câm miệng! — Tôi gầm lên, ánh mắt bốc cháy lửa giận. — Loại cướp chồng, giả vờ tàn phế để bòn rút xương máu của người khác như cô không có quyền lên tiếng ở đây!
Nam bước tới, giật lấy chiếc túi xách của tôi, lạnh lùng nói: — Cô biết sự thật rồi thì tốt! Chúng ta ly hôn! Căn nhà này đứng tên mẹ tôi, cô không có một đồng nào đâu. 10 năm qua cô chăm sóc tôi là tự nguyện, tôi không ép! Giờ cô cuốn gói ra khỏi đây ngay lập tức!
CHƯƠNG 3: LƯỚI TRỜI LỒNG LỘNG
Tôi nhìn ba kẻ trước mặt. Sự sụp đổ ban đầu dần biến mất, thay vào đó là một sự tỉnh táo lạnh lẽo đến đáng sợ.
Tôi lau khô giọt nước mắt cuối cùng trên má.
— Muốn tôi đi sao? — Tôi nhếch môi mỉm cười. — Được thôi. Nhưng trước khi đi, tôi muốn cho các người xem cái này.
Tôi thong thả rút chiếc điện thoại thông minh trong túi áo ra. Màn hình đang hiển thị chế độ: Đang phát trực tiếp (Livestream) trên mạng xã hội, và số lượng người xem đã lên tới hơn 50.000 người, cùng hàng ngàn lượt chia sẻ!
Sắc mặt Nam và mẹ anh ta lập tức biến thành màu hủ tro.
— Cô… cô làm cái gì đấy!? — Nam hoảng loạn lao tới giật điện thoại.
Tôi nhanh tay lùi lại, bật loa ngoài của một cuộc gọi khác. Giọng nói nghiêm trang của Đại úy Trần – Đội trưởng Đội Cảnh sát Điều tra Công an Thành phố – vang lên rõ ràng:
— Chào cô. Chúng tôi đã nhận được toàn bộ hình ảnh livestream và các chứng cứ âm thanh cô truyền trực tiếp. Lực lượng công an và Viện kiểm sát đang trên đường đến địa chỉ nhà cô để thực hiện lệnh bắt khẩn cấp và phục hồi điều tra vụ án.
— CÁI GÌ!? — Mẹ chồng tôi ngã xỉu xuống sàn nhà.
Tôi nhìn Nam, ánh mắt đong đầy sự khinh bỉ:
— Trần Hoài Nam, anh tưởng tôi là đứa ngu ngốc suốt 10 năm qua sao? Một năm trước, tôi đã bắt đầu nghi ngờ khi thấy vết hằn trên ga giường và mùi nước hoa lạ trong phòng. Tôi đã lén lắp camera ngụy trang trên trần nhà!
Tôi tiến lại gần anh ta, từng chữ thốt ra như đâm vào tim gã phản bội:
— Toàn bộ video anh đi lại bình thường, ân ái với Yên, cùng mẹ anh tính toán cách tẩu tán tài sản và bàn mưu chiếm đoạt tiền bảo hiểm suốt một năm qua, tôi đã sao chép thành 5 bản gửi cho công an, luật sư và Tòa án!
CHƯƠNG 4: BẢN ÁN DÀNH CHO KẺ GIẢ CHẾT
Những tiếng còi xe công an hú vang dội từ đầu ngõ.
Cánh cửa nhà bị đẩy tung. Các chiến sĩ công an cùng đại diện Viện Kiểm sát bước vào, đọc lệnh giữ người trong trường hợp khẩn cấp đối với Trần Hoài Nam về các tội danh:
-
Trốn tránh nghĩa vụ bồi thường và trách nhiệm hình sự trong vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng 10 năm trước.
-
Lừa đảo chiếm đoạt tài sản (tiền bảo hiểm xã hội và tiền trợ cấp tàn tật suốt 10 năm qua với tổng số tiền lên tới hơn 1,5 tỷ đồng).
-
Tẩu tán tài sản và ngược đãi người phụ thuộc.
Đồng thời, bà Loan – mẹ chồng tôi – cũng bị khởi tố với vai trò đồng mưu, bao che tội phạm và lừa đảo gian dối.
Nam gục xuống sàn, hai tay bị tra vào còng số 8 lạnh ngắt. Anh ta gào khóc, van xin tôi trong vô vọng: — Ly ơi! Anh sai rồi! Anh là con quỷ! Em thương anh 10 năm qua, em xin công an giảm án cho anh đi! Anh hứa sẽ sống cả đời làm nô lệ cho em!
Tôi đứng khoanh tay, nhìn gã đàn ông đê tiện đang quỳ dưới chân mình, lòng không hề có một gợn sóng thương hại:
— 10 năm trước, tôi đã coi như anh đã chết trong vụ tai nạn đó rồi. Người nằm trên giường 10 năm qua chỉ là một cái xác không hồn. Và hôm nay, cái xác đó chính thức bước vào tù!
Yên – cô nhân tình – cuống quýt thu dọn đồ đạc định xe lăn bỏ chạy thì bị lực lượng chức năng giữ lại để phục vụ công tác điều tra với vai trò đồng phạm chiếm đoạt tiền bảo hiểm. Cô ta khóc lóc, chửi rủa Nam trong sự nhếch nhác bẽ bàng.
CHƯƠNG 5: TỰ DO TRỞ LẠI
Hai tháng sau.
Phiên tòa sơ thẩm diễn ra trong sự quan tâm dư luận cả nước. Màn giả sống thực vật 10 năm để trốn nợ và hành hạ người vợ nghĩa tình trở thành bê bối đạo đức bị xã hội lên án gay gắt nhất.
Tòa tuyên án:
-
Trần Hoài Nam: 12 năm tù giam về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản và Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ gây hậu quả nghiêm trọng, buộc hoàn trả toàn bộ số tiền bảo hiểm và bồi thường thiệt hại tinh thần cho tôi 800 triệu đồng.
-
Bà Loan: 4 năm tù giam vì tội đồng phạm lừa đảo.
-
Yên: 2 năm án treo và buộc nộp lại toàn bộ số tiền đã nhận bất hợp pháp từ Nam.
Đồng thời, Tòa án tuyên bố chấp thuận đơn ly hôn đơn phương của tôi, phân chia lại toàn bộ tài sản. Căn nhà do hai vợ chồng cùng đóng góp trả góp trước đó được Tòa tuyên chuyển quyền sở hữu toàn bộ cho tôi để trừ vào khoản tiền bồi thường và công sức chăm sóc suốt 10 năm.
Ngày bước ra khỏi cổng Tòa án Nhân dân Thành phố, bầu trời Sài Gòn xanh ngắt một màu hy vọng. Nắng thu vàng óng ả rọi xuống mái tóc tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu. Không khí tự do, không còn mùi thuốc sát trùng, không còn mùi tã lót, không còn những đêm thức trắng xoa bóp cho một kẻ dối trá.
Tôi bán căn nhà đầy ký ức tồi tệ đó, dùng tiền mở một cửa hàng kinh doanh hoa tươi và thực phẩm sạch. Tôi đăng ký đi học lại cao học, dành thời gian chăm sóc bản thân, đi du lịch và tham gia các chuyến thiện nguyện chăm sóc trẻ em khuyết tật.
Ở tuổi 34, tôi nhận ra rằng: Thanh xuân 10 năm qua của tôi tuy bị lãng phí cho một kẻ không xứng đáng, nhưng nó không thể định đoạt phần đời còn lại của tôi.
Tôi đã tự tay khép lại một chương đen tối nhất cuộc đời, để mở ra một chặng đường mới – nơi tôi được sống cho chính mình, tự do, kiêu hãnh và tràn ngập ánh sáng của hạnh phúc trọn vẹn.