câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Dạo gần đây, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn. Anh hay nói đi làm ca đêm nhưng không cho tôi biết cụ thể là làm ở đâu. Có lần tôi hỏi kỹ, anh gắt lên: “Em cứ lo chuyện của em đi, hỏi nhiều làm gì.”
Người ta nói phụ nữ đến tuổi này trực giác rất nhạy. Tôi không dám kết luận điều gì, nhưng trong lòng cứ lấn cấn như có chuyện gì đó đang âm thầm diễn ra sau lưng mình.
Đêm hôm đó là một đêm mưa phùn, mưa không lớn nhưng rả rích, kiểu mưa khiến người ta thấy cô đơn hơn. Tôi dọn hàng xong, ăn qua loa bát cơm rồi ngồi xem ti vi một mình. Anh Quang nhắn tin bảo tối nay làm xuyên đêm không về. Tôi thở dài, không phải vì giận mà vì đã quen. Lâu dần tôi cũng không hỏi nhiều nữa.
Hai vợ chồng sống với nhau hơn mười năm, nhưng có những lúc tôi thấy khoảng cách giữa chúng tôi xa hơn cả người dưng.
Khoảng gần 10 giờ đêm, tôi đang định tắt ti vi đi ngủ thì nghe tiếng gõ cổng. Ban đầu tôi tưởng mình nghe nhầm, nhưng tiếng gõ lại vang lên, lần này rõ hơn. Tôi bước ra hiên, mở hé cửa nhìn ra. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt trước cổng, một ông lão đứng co ro, quần áo ướt mưa, tay cầm túi vải cũ.
Ông nhìn thấy tôi, giọng khàn khàn: “Cô ơi, cho tôi xin ngủ nhờ một đêm, tôi không có chỗ nào đi.”
Tôi đứng sững lại. Trong đầu lúc đó cũng có chút sợ. Thời buổi này không phải cứ thấy người già là tốt. Nhưng nhìn kỹ, ánh mắt ông không có vẻ gian xảo, chỉ toàn sự mệt mỏi và bất lực.
Tôi hỏi: “Ông từ đâu tới vậy?”
Ông lão cười nhẹ, cái cười rất buồn: “Đi nhiều quá rồi, giờ cũng không nhớ rõ nữa. Chỉ biết tối nay nếu không có chỗ trú, chắc tôi không chịu nổi.”
Câu nói đó khiến tôi trùng lòng. Tôi nghĩ đến bố mình ngày xưa cũng từng có lúc phải đi xa, có khi cũng đứng trước cửa nhà người khác mà xin giúp đỡ. Nghĩ vậy, tôi mở cổng.
“Thôi ông vào hiên ngủ tạm đi. Tôi có cái chiếu cũ, tôi lấy cho.”
Ông lão gật đầu liên tục, miệng cảm ơn không ngớt. Tôi vào trong lấy chiếu, thêm cái chăn mỏng đưa cho ông. Ông nhận lấy, tay run. Trước khi quay vào, tôi còn dặn: “Ông cứ ngủ ở đây, đừng đi lung tung là được. Sáng mai tôi nấu cho ông bát cháo rồi đi tiếp.”
Ông nhìn tôi, ánh mắt có gì đó rất lạ, như muốn nói gì nhưng lại thôi. Cuối cùng ông chỉ nói: “Cô tốt bụng, sau này nhất định sẽ được báo đáp.”
Tôi cười nhẹ, nghĩ bụng người ta nói vậy cho có thôi. Rồi tôi đóng cửa đi vào trong.
Đêm đó tôi ngủ không sâu, không biết vì tiếng mưa hay vì có người lạ trong nhà. Có lúc tôi giật mình tỉnh dậy, tưởng như nghe thấy tiếng bước chân ngoài sân. Nhưng khi mở mắt ra thì lại chỉ thấy im lặng.
Khoảng 3 giờ sáng, tôi dậy đi vệ sinh, tiện thể nhìn ra hiên. Ông lão vẫn nằm đó, co ro trong cái chăn mỏng, thở đều đều. Tôi yên tâm hơn, quay vào ngủ tiếp.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm như thường lệ để chuẩn bị bán hàng. Vừa bước ra sân, tôi thấy ông lão đã ngồi dậy từ lúc nào, đang nhìn chăm chăm vào cánh cửa nhà tôi. Cái cách ông nhìn khiến tôi thấy hơi khó hiểu, không phải kiểu tò mò mà giống như đang suy nghĩ rất sâu về một điều gì đó.
Tôi lên tiếng: “Ông dậy sớm vậy, để tôi nấu cho ông bát cháo.”
Ông quay lại nhìn tôi, ánh mắt lần này khác hẳn, không còn mệt mỏi nữa mà là sự nghiêm túc, thậm chí có chút lo lắng. Ông đứng dậy, bước lại gần tôi, giọng hạ thấp:
“Cô ở đây lâu chưa?”
Tôi hơi ngạc nhiên: “Nhà tôi ở đây hơn 10 năm rồi.”
Ông gật đầu rồi hỏi tiếp: “Căn nhà này trước đây có sửa sang gì không? Có đào bới gì không?”
Câu hỏi của ông khiến tôi khựng lại. Tôi nhớ lại, cách đây khoảng hai năm, chồng tôi có thuê người về sửa lại nền nhà, nói là chống ẩm. Lúc đó tôi không để ý nhiều. Tôi lắc đầu: “Tôi không rõ lắm, chồng tôi lo mấy việc đó.”
Ông lão nghe xong, sắc mặt càng trầm xuống. Ông nhìn thẳng vào tôi rồi bất ngờ nắm lấy tay tôi. Tay ông lạnh ngắt.
“Nghe tôi nói này, cô đừng ở lại đây nữa, ít nhất là tối nay. Đừng ở lại.”
Tôi giật mình, rút tay lại: “Ông nói gì vậy? Có chuyện gì à?”
Ông lão thở dài, mắt nhìn về phía cửa nhà, giọng thấp nhưng rõ từng chữ:
“Đêm nay sẽ có ……………………………….BẠN ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI PHẦN BÌNH LUẬN ĐẦU TIÊN

“… Đêm nay sẽ có kẻ mang tai họa trở về. Cô không rời đi, e rằng mạng sống cũng chẳng còn.”
Lời nói của ông lão như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi giữa buổi sáng sớm đầy sương. Tôi đứng sững, tim đập liên hồi. Một ông lão ăn xin rách rưới, mới gặp tối qua, làm sao lại có thể thốt ra những lời kỳ quái và ghê rợn đến thế?
Tôi cố giữ bình tĩnh, nhíu mày hỏi: “Ông nói nhảm gì vậy? Đây là nhà của tôi! Chồng tôi chỉ đi làm ca đêm, chiều nay anh ấy về rồi. Ông đừng có ăn nói xui xẻo!”
Ông lão không hề nao núng trước sự gắt gỏng của tôi. Ông giơ bàn tay gầy guộc, chĩa ngón tay về phía góc nền nhà dưới gầm cầu thang – nơi mà hai năm trước anh Quang đã rào chắn, lót gạch hoa mới và luôn kê một chiếc tủ gỗ nặng trịch lên trên.
“Cô nhìn kỹ góc nhà đó đi. Mùi tử khí và mầm mống tội lỗi phát ra từ chính bên dưới lớp gạch đó. Tối qua, khi cô đã ngủ, tôi nghe thấy tiếng thì thầm gõ đất bên dưới. Nhưng quan trọng hơn…” Ông lão hạ giọng xuống cực thấp, mắt nhìn ra ngoài cổng, “Lúc 2 giờ sáng, có một gã đàn ông lẻn về. Hắn tưởng tôi ngủ say nên không chú ý. Hắn mở khóa vào căn phòng xép, mang theo một bao tải nặng có mùi hôi tanh và một can xăng. Hắn thì thầm điện thoại với ai đó, bảo rằng: ‘Đêm nay xả kèo xong, phóng hỏa đốt sạch cả nhà lẫn nó là xong chuyện, coi như vụ tai nạn.’”
Toàn thân tôi lạnh ngắt. Giọng ông lão run run nhưng từng lời từng chữ đâm thấu tâm can tôi. Gã đàn ông lẻn về lúc 2 giờ sáng… can xăng… phóng hỏa… Đêm qua Quang nhắn tin bảo làm xuyên đêm không về!
Tôi run rẩy lấy điện thoại ra, định gọi cho Quang nhưng ông lão vội xua tay giữ lấy vai tôi: “Đừng gọi! Nếu cô đánh động, hắn sẽ ra tay sớm hơn. Tôi không phải lão ăn xin bình thường đâu cô Hằng. Tôi là cựu trinh sát hình sự đã nghỉ hưu nhiều năm, đang đi tìm tung tích đứa con trai mất tích hai năm trước. Nó vốn là nhân viên kế toán xưởng gỗ nơi chồng cô làm việc!”
Tôi nghẹn đắng cổ họng, đôi chân muốn khuỵu xuống. Nhìn kỹ lại ông lão, ánh mắt ông không hề có sự lẩm cẩm của người già lang thang, mà là sự tinh anh, sắc lẹm của một người đã trải qua biết bao sóng gió.
Mảnh ghép kinh hoàng trong quá khứ
Ông lão tự giới thiệu tên mình là ông Tấn. Hai năm trước, con trai ông – anh Minh – đột ngột mất tích cùng một khoản tiền lớn của xưởng gỗ. Công an khi đó điều tra và kết luận Minh ôm tiền bỏ trốn. Nhưng ông Tấn không tin. Con trai ông là đứa hiền lành, hiếu thảo, không đời nào làm chuyện đó.
Ông âm thầm tự mình điều tra suốt hai năm qua. Những manh mối tản mát dẫn ông tìm về xưởng gỗ ngoại ô nơi Quang làm việc. Qua theo dõi, ông phát hiện Quang không phải là công nhân xưởng gỗ đơn thuần. Hắn cùng với tên chủ xưởng gỗ thực chất là một đường dây buôn bán gỗ lậu và rửa tiền quy mô lớn.
“Hai năm trước, con trai tôi vô tình phát hiện ra sổ sách phi pháp của chúng,” ông Tấn nói, ánh mắt đỏ ngầu gợn lên nỗi đau đớn. “Đêm đó, chính chồng cô và tên chủ xưởng đã thủ tiêu con tôi. Chúng vu khống nó ôm tiền trốn, rồi mang xác nó về đây… chôn ngay dưới nền nhà cô dưới lót gạch chống ẩm!”
Tôi ôm lấy đầu, nước mắt trào ra xối xả. “Không… không thể nào… Anh Quang hiền lành lắm… Anh ấy sao có thể sát nhân?”
“Hiền lành?” Ông Tấn cay đắng mỉm cười. “Hai năm nay, hắn giữ cô lại căn nhà này chỉ để làm tấm bình phong che đậy. Hắn mua bảo hiểm nhân thọ cho cô với số tiền bồi thường lên đến hàng tỷ đồng. Dạo gần đây, công an tỉnh đang đánh án lớn, xưởng gỗ bị động, đường dây sắp bị triệt phá. Chúng quyết định phi tang mọi dấu vết. Đêm nay, hắn sẽ quay về, gài bẫy cho nổ bình gas và dùng can xăng đốt rụi căn nhà này. Vừa xóa sạch bộ hài cốt dưới nền nhà, vừa biến cô thành nạn nhân trong một vụ cháy do sự cố, để hắn vừa tẩu thoát vừa ôm trọn tiền bảo hiểm!”
Tôi quỵ xuống nền sân ướt nhẹp. Mọi thắc mắc suốt thời gian qua đột nhiên vỡ òa thành một bức tranh kinh hoàng: những đêm đi làm ca đêm không rõ ràng, sự vô tâm lạnh nhạt, chiếc tủ gỗ không bao giờ cho tôi di chuyển ở góc gầm cầu thang, và tờ hợp đồng bảo hiểm mà hắn từng dụ tôi ký vào năm ngoái với lý do “mơ mơ rủi rủi tích lũy cho tương lai”!
Hóa ra, người đàn ông gối ấp tay tay suốt mười năm qua lại là một con quỷ đội lốt người. Hắn coi tôi như một công cụ, một tấm lá chắn, và giờ đây là một thế thân để hắn thu tiền rồi trốn chạy!
Màn sập bẫy trong đêm mưa
Nhìn người phụ nữ tội nghiệp đang gục khóc vì tổn thương và sợ hãi, ông Tấn vỗ nhẹ vào vai tôi, giọng kiên định: “Chờ đợi hai năm qua, tôi bước vào căn nhà này đêm qua không phải ngẫu nhiên. Tôi đã báo toàn bộ chứng cứ cho Ban chuyên án Công an tỉnh. Họ đã giăng lưới xung quanh khu vực này từ rạng sáng nay. Cô Hằng, bây giờ cô phải thật bình tĩnh. Chúng ta cần sự hợp tác của cô để bắt trọn ổ nhóm này tại trận, không cho chúng có cơ hội chối tội!”
Tôi lau sạch nước mắt, hít một hơi thật sâu. Nỗi đau bị phản bội tột cùng biến thành một ngọn lửa uẫn khuất và bản lĩnh kiên cường của người phụ nữ. Tôi nhìn ông Tấn, gật đầu dứt khoát: “Cháu sẽ làm theo lời chú. Cháu muốn tận mắt thấy kẻ dã thú đó phải trả giá!”
Theo kế hoạch của ông Tấn và lực lượng trinh sát, ban ngày tôi vẫn giả vờ dọn hàng bán đồ ăn sáng bình thường như không có chuyện gì xảy ra.
Khoảng 4 giờ chiều, Quang trở về nhà. Hắn vờ như mệt mỏi sau một đêm làm việc vất vả, vỗ vai tôi dịu dàng một cách giả tạo: “Em dọn hàng xong thì tối nay sang nhà ngoại chơi vài hôm nhé, hoặc đi đâu đó ăn uống với bạn bè. Tối nay xưởng anh có chuyến xe chở hàng lớn ghé qua nhà lấy thêm đồ, lộn xộn lắm, em ở nhà lại vất vả.”
Nhìn ánh mắt giả hờn của hắn, tôi giấu đi sự ghê tởm đang cuộn trào trong dạ dày. Hắn muốn đuổi tôi đi để dễ bề ra tay, hoặc nếu tôi không đi, hắn sẽ dàn xếp một “tai nạn” cháy nhà khi tôi đang ngủ say.
Tôi giả vờ ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, thế chiều nay em dọn dẹp xong rồi về bên nhà mẹ đẻ chơi đến cuối tuần mới về nhé.”
Hắn nghe vậy thì mắt sáng lên, trong lòng hí hửng vì mọi chuyện diễn ra quá suôn sẻ: “Ừ, em đi đi, đi sớm cho mát.”
Khoảng 7 giờ tối, sau khi thấy tôi xách túi bước ra khỏi nhà và bắt xe ôm đi, Quang liền đóng chặt cổng, khóa kín cửa trong. Hắn không hề biết rằng, tôi chỉ đi một vòng rồi bí mật quay lại, leo lên tầng hai của căn nhà đối diện – nơi ông Tấn và các chiến sĩ công an điều tra đang mật phục theo dõi toàn bộ qua hệ thống ống nhòm và thiết bị định vị.
Khoảnh khắc tội ác phát lộ
11 giờ đêm. Cơn mưa phùn lại bắt đầu nặng hạt.
Một chiếc xe bán tải màu đen tắt đèn pha, lặng lẽ đỗ trước cổng nhà tôi. Tên chủ xưởng gỗ bước xuống, xách theo một chiếc vali to và hai can hóa chất. Quang nhanh chóng mở cổng cho hắn vào.
Qua ô cửa kính tầng trệt, chúng tôi nhìn thấy toàn bộ hành vi tàn nhẫn của chúng. Hai gã đàn ông dùng xà beng nạy tung lớp gạch hoa dưới gầm cầu thang, xới tung lớp đất bên dưới. Sau gần một tiếng đào bới, chúng lôi lên một chiếc bao tải dứa đã mục nát.
Khi chiếc bao tải được mở ra, lộ ra những đoạn xương người đã ngả màu – chính là di cốt của anh Minh, con trai ông Tấn. Ông Tấn ngồi bên cạnh tôi, hai tay nắm chặt thành ghế, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên những nếp nhăn chân chim, nhưng ông cố nén tiếng nấc để không làm ảnh hưởng đến chuyên án.
Dưới tầng trệt, tên chủ xưởng gỗ giục giã: “Nhanh tay lên! Tưới xăng khắp căn nhà này, đập vỡ van bình gas. Mai người ta nhìn vào chỉ nghĩ là vụ nổ gas do rò rỉ. Mẹ nó, con vợ mày may mắn hôm nay đi vắng, không thì cho nó làm tro bụi luôn một thể để lấy tiền bảo hiểm!”
Quang lạnh lùng cười nham hiểm: “Nó đi vắng càng tốt, đỡ phiền phức. Mai tôi cứ làm vẻ đau đớn gào khóc là bên bảo hiểm phải đền đủ 3 tỷ. Tiền đó cộng với số tiền rửa được, chúng ta sang Campuchia sống như vua!”
Hắn vừa nói xong, tay giơ chiếc bật lửa gas lên, chuẩn bị bật lửa châm vào vạt xăng đã tưới lênh láng khắp sàn nhà.
“HÀNH ĐỘNG!”
Một tiếng hô đanh thép vang lên qua bộ đàm.
“RẮC! BỐP!”
Cánh cửa gỗ nhà tôi bị lực lượng cảnh sát cơ động húc văng hoàn toàn. Đèn pha công suất lớn chiếu thẳng vào bên trong, làm sáng rực cả phòng khách.
“CÔNG AN ĐÂY! TẤT CẢ ĐỨNG YÊN, BỎ BẬT LỬA XUỐNG!”
Quang và tên chủ xưởng hoảng hốt, mặt cắt không còn một giọt máu. Tên chủ xưởng định rút một khẩu súng ngắn từ trong bụng ra chống trả, nhưng một chiến sĩ trinh sát đã nhanh như cắt lao vào, giáng một cú đá quyết định làm văng khẩu súng, khống chế gã xuống sàn nhà.
Quang run rẩy định châm lửa đốt để cùng chết, nhưng cú bắn chỉ thiên cùng đòn khóa tay gọn gàng của lực lượng chức năng đã khiến hắn gục ngã hoàn toàn, chiếc bật lửa rơi chói cang xuống nền gạch đẫm xăng.
Ánh sáng sau đêm dài u tối
Tôi cùng ông Tấn bước từ ngoài vào.
Nhìn thấy tôi đứng bên cạnh ông lão ăn xin đêm qua và các chiến sĩ công an, Quang bàng hoàng, mắt trợn ngược lên vì kinh hãi: “Hằng… Sao em lại ở đây? Lão già này…”
Tôi bước lại gần, nhìn người đàn ông mà tôi từng gọi là chồng bằng ánh mắt khinh bỉ và lạnh ngắt như băng: “Anh bất ngờ lắm đúng không? Anh tưởng kế hoạch giết người xóa tội, lấy mạng tôi để trục lợi bảo hiểm của anh là hoàn hảo sao? Sự tàn nhẫn của anh đã bị trời đất vạch trần rồi, Quang ạ!”
Quang gục đầu xuống sàn nhà, không thốt nổi một lời nào nữa. Tra tay vào còng số 8, hắn và tên chủ xưởng bị dẫn giải ra xe thùng trong tiếng xì xào, phẫn nộ của hàng xóm xung quanh đã thức giấc vì tiếng động lớn.
Lực lượng khám nghiệm hiện trường cẩn thận thu gom di cốt của anh Minh. Ông Tấn quỳ xuống bên chiếc bao tải, ôm lấy di vật của con trai mà khóc nức nở. Hai năm ròng rã đóng giả làm kẻ lang thang ăn xin, chịu đựng cái lạnh, cái đói và sự khinh nhỉnh của đời, cuối cùng người cha già ấy đã đòi lại được sự thật và công lý cho đứa con tội nghiệp của mình.
Tôi bước lại, quỳ xuống bên cạnh ông Tấn, chắp tay cúi đầu trước di cốt của anh Minh: “Cháu xin lỗi… Xin lỗi vì hai năm qua đã vô tình để anh phải nằm lạnh lẽo dưới nền nhà này…”
Ông Tấn nắm lấy tay tôi, gạt nước mắt, giọng chân thành: “Không phải lỗi của cô, Hằng ạ. Cô là người tốt. Nếu đêm qua cô không mở lòng nhân ái cho một lão già ăn xin ngủ nhờ, thì chính cô đêm nay đã trở thành nạn nhân xấu số dưới tay tên ác quỷ đó rồi. Sự tử tế của cô đã tự cứu lấy mạng sống của chính mình.”
Mấy tháng sau, vụ án được đưa ra xét xử công khai.
Quang và tên chủ xưởng gỗ nhận án Tử hình cho chuỗi tội ác dã mạn: Cố ý giết người, Cướp tài sản, Tẩu tán di cốt và Dàn dựng mưu sát nhằm chiếm đoạt tiền bảo hiểm. Sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật là cái kết đắng nghẹt nhưng đích đáng cho những kẻ coi thường mạng sống của người khác.
Tôi bán đi căn nhà u tối đầy kỷ niệm hãi hùng đó, dùng một phần tiền tiết kiệm để hỗ trợ ông Tấn xây lại căn nhà nhỏ ở quê và lập bàn thờ tử tế cho anh Minh.
Số tiền còn lại, tôi chuyển đến một thành phố khác, mở một quán ăn nhỏ. Cuộc sống của tôi bây giờ tuy đơn sơ nhưng thanh thản và bình yên. Mỗi lần nhìn thấy những người già lang thang cơ nhỡ đi ngang qua, tôi vẫn luôn sẵn lòng trao cho họ một bữa ăn nóng, một chỗ trú chân khi trời đổ mưa.
Tôi hiểu rằng, cuộc đời này luôn có nhân quả vô hình. Sự tử tế không bao giờ là lãng phí. Đôi khi, một hành động sẻ chia nhỏ bé trong đêm tối lại chính là ngọn đèn ngơ ngác soi đường, cứu rỗi cả một đời người ra khỏi tai họa diệt vong.