Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Chị chồng vay 2 tỷ xây nhà, vừa ăn tiệc tân gia xong chồng tôi tuyên bố xóa nợ. Tôi giận đến mức gọi chị đến ba mặt một lời thì chị cười nhạt: “Chồng em vừa tuyên bố xóa nợ rồi, giờ còn gọi chị qua đây làm gì? Đã cho thì đừng đòi.” Tôi lặng người, rồi bình tĩnh đặt lên bàn một tập giấy khiến cả hai ch//ế/t sững…

Tờ giấy trên cùng đập vào mắt hai người họ là tấm bản sao Hợp đồng ủy quyền thu hồi nợ và chuyển nhượng quyền đòi nợ có xác nhận của công sở luật sư, đi kèm với Đơn khởi kiện vụ án dân sự đã được Tòa án Nhân dân Quận đóng dấu tiếp nhận hồ sơ.
Chồng tôi – Nam – giật phắt tập hồ sơ lên. Mắt anh ta lướt nhanh qua từng dòng chữ pháp lý đốm đen đốm trắng, sắc mặt từ khó chịu chuyển sang bàng hoàng, rồi tím tái như không còn một giọt máu.
Chị chồng tôi – Yến – thấy em trai lúng túng liền giật lấy tập tài liệu. Nụ cười nhếch môi khinh khỉnh, thách thức trên mặt chị ta đông cứng lại. Chị ta trố mắt nhìn dòng chữ in đậm rõ ràng:
Bên A (Bên cho vay): Nguyễn Thị Thảo (Là tôi). Bên B (Bên vay): Lê Thị Yến. Tài sản thế chấp gắn liền: Quyền sử dụng đất và tài sản trên đất (Căn biệt thự ba tầng vừa hoàn thành). Hình thức xử lý: Nhập nợ quá hạn, phong tỏa tài sản và phát mại đấu giá để bồi hoàn tiền gốc 2 tỷ đồng cùng khoản lãi phạt chậm trả theo lãi suất ngân hàng thương mại tính từ ngày hết hạn hợp đồng.
– Thảo… Em… Em làm cái trò gì thế này?! – Yến gào lên, giọng lạc đi vì hoảng sợ. Chị ta đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn, chỉ thẳng tay vào mặt tôi. – Hợp đồng vay chưa đến hạn mà?! Với lại… thằng Nam vừa bảo xóa nợ rồi cơ mà! Cô điên rồi à mà nộp đơn ra Tòa?!
Tôi thong thả ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện, nhấp một ngụm nước ấm, tận hưởng sự hoảng loạn đang loang ra trên gương mặt hai chị em họ.
– Chị Yến này, – Tôi cất giọng điềm tĩnh, từng chữ thốt ra sắc như dao cạo. – Chị nên đọc kỹ lại hợp đồng vay tiền mà chính tay chị đã ký ba năm trước. Thời hạn vay là đúng ba năm, và ngày hết hạn chính là ngày hôm qua.
Yến khựng lại, mặt cắt không còn một giọt máu.
– Thứ hai, – Tôi quay sang nhìn Nam bằng ánh mắt lạnh như băng. – Tiền hai tỷ đó là tài sản riêng trước hôn nhân của tôi. Trong hồ sơ công chứng có ghi rõ nguồn tiền chuyển khoản từ tài khoản cá nhân đứng tên Nguyễn Thị Thảo, có giấy xác nhận tài sản riêng do chính Nam ký tên lăn tay cam kết không tranh chấp khi chúng ta kết hôn. Nam lấy quyền gì mà đòi “xóa nợ” cho chị? Anh ấy dùng tiền của tôi để đi làm từ thiện, mua danh ba hoa với thiên hạ à?
– Thảo! Em dừng lại ngay! – Nam chồm tới, vỗ mạnh tay xuống bàn. – Em có còn xem anh là chồng không?! Chị Yến là chị ruột anh! Chị ấy mới làm tân gia xong, khách khứa người ta còn chưa về hết, em mang Tòa án, mang khởi kiện ra dọa người nhà thế à? Em làm thế thì anh còn mặt mũi nào nhìn họ hàng nữa?!
Tôi bật cười. Một tiếng cười giễu cợt, đắng ngắt.
– Mặt mũi của anh? – Tôi lướt ánh mắt khinh bỉ nhìn gã đàn ông mà tôi từng gọi là chồng. – Anh thương mặt mũi của anh, thương chị gái anh khó khăn nuôi con, xây biệt thự ba tầng đi xe sang. Thế anh có thương mười năm mồ hôi nước mắt của tôi không? Anh có thương tiền dưỡng già của bố mẹ đẻ tôi cho tôi không?!
Tôi rút tiếp trong túi xách ra một tờ giấy khác, nhẹ nhàng đẩy về phía Nam:
– Đây là Đơn xin ly hôn đơn phương. Tôi đã ký sẵn. Căn nhà này là tài sản chung, tôi sẽ nhờ luật sư chia đôi. Còn khoản nợ hai tỷ kia, chị Yến không trả đúng hạn thì đúng 8h sáng thứ Hai tuần sau, chấp hành viên và Ngân hàng sẽ sang niêm phong căn biệt thự mới của chị để làm thủ tục phát mại.
“ĐÙNG!”
Lời tôi nói như một quả bom nổ tung giữa phòng khách.
Yến ngã rụi xuống ghế. Căn biệt thự ba tầng uy nghi, lộng lẫy – niềm tự hào mà chị ta vừa vênh váo khoe khoang với họ hàng, bạn bè trong buổi tiệc tân gia chiều nay – nguy cơ bị niêm phong và đấu giá công khai! Nếu chuyện này bung bét ra, chị ta không những mất nhà, mất trắng số tiền tích góp làm móng, mà cái danh “người phụ nữ giỏi giang, sống sao để ai cũng nể” sẽ biến thành trò cười thảm hại nhất cái thành phố này!
– Thảo ơi… Chị… chị xin em… – Yến nhào tới, định nắm lấy tay tôi nhưng bị tôi lạnh lùng gạt phắt ra.
Gương mặt hợm hĩnh, tráo trở “đã cho thì đừng đòi” vừa mười phút trước của chị ta hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi, van xin đến hèn mạt.
– Chị sai rồi! Chị nói nhảm đấy! Là thằng Nam… là thằng Nam nó xúi chị! – Yến hoảng hốt chỉ tay vào mặt em trai mình. – Chính thằng Nam tối qua gọi cho chị bảo: “Chị cứ yên tâm làm tân gia đi, tiền đó là tiền của vợ em, để em về dỗ nó xóa nợ cho chị, chị không phải trả đâu!” Chị nghe nó xúi giục nên mới ăn nói bậy bạ như thế! Thảo ơi, cho chị xin thêm thời gian, chị sẽ bán bớt đất ở quê để trả em mà!
Nam sững người, nhìn chị ruột vừa quay ngoắt lại phản bội mình để giữ thân.
– Chị… Sao chị lại đổ hết lên đầu em?! – Nam gào lên, mặt đỏ gay vì nhục nhã.
– Chẳng phải mày sao?! – Yến gầm lên trả đũa. – Mày sĩ diện với đời, mày muốn làm người em trai đại gia gánh vác cho chị gái nên mày mới hứa hươu hứa vượn! Giờ cô ấy kiện ra Tòa, tao mất nhà thì tao biết sống sao đây?!
Hai chị em họ – những con người vừa mới chiều nay còn nâng ly cụng chén, thắm thiết tình thân, tung hứng cho nhau để quỵt khoản tiền hai tỷ – giờ đây lao vào xâu xé, chửi rủa nhau ngay trước mặt tôi như hai kẻ thù kiếp trước.
Tôi đứng dậy, nhìn màn kịch hài hước và đớn hèn đó bằng đôi mắt hoàn toàn phẳng lặng.
– Đủ rồi đấy, – Tôi gằn giọng. Không khí trong phòng lập tức im phăng phắc. – Hai người không cần phải diễn kịch phân chia vai ác vai thiện trước mặt tôi. Tôi cho chị Yến đúng 48 tiếng. Đúng 5h chiều Chủ nhật, nếu hai tỷ cộng với tiền lãi theo đúng hợp đồng không tinh ting vào tài khoản của tôi, đơn khởi kiện và lệnh phong tỏa tài sản sẽ lập tức có hiệu lực.
Tôi quay sang nhìn Nam, cởi chiếc nhẫn cưới trên ngón tay trỏ, đặt nhẹ lên tờ đơn ly hôn:
– Còn anh, dọn đồ ra khỏi nhà tôi trước ngày mai. Sự sĩ diện và thứ tình thân tráo trở của anh, tôi không gánh nổi nữa. Cút!
Hai ngày sau.
Đúng 4h30 chiều Chủ nhật.
Tôi ngồi trong một quán cà phê yên tĩnh ven hồ, thong thả đọc sách. Điện thoại đặt trên bàn bất ngờ rung lên một tiếng “Ting!”.
Thông báo từ Ngân hàng: Tài khoản xx8888 vừa nhận được số tiền 2.240.000.000 VND. Nội dung: Le Thi Yen hoan tra tien goc va lai hop dong vay.
Ngay sau đó là hàng loạt tin nhắn cầu xin của Yến: “Chị đã vay nóng ngân hàng và cầm cố hết giấy tờ đất ở quê để trả đủ cho em rồi. Xin em rút đơn khởi kiện giúp chị, đừng làm vỡ lở chuyện này ra…”
Tôi nhếch môi mỉm cười. Rút điện thoại ra, tôi gọi cho luật sư xác nhận hủy lệnh phong tỏa tài sản, rồi kéo Yến vào danh sách đen vĩnh viễn.
Tình chị em thắm thiết, cái danh “sống sao để ai cũng nể” của chị ta cuối cùng cũng phải trả bằng cái giá cắt cổ: gánh thêm một khoản nợ vay nóng ngân hàng với lãi suất cao ngất ngưởng. Căn biệt thự lộng lẫy kia từ nay sẽ trở thành cái tròng gánh nợ đè nặng lên cổ chị ta suốt những năm tháng còn lại.
Về phần Nam, khi biết tôi dứt khoát ly hôn và thu hồi toàn bộ tài sản riêng, anh ta mới hốt hoảng quỳ gục trước cửa nhà bố mẹ đẻ tôi để xin lỗi, mong tôi cho một cơ hội sửa sai. Nhưng bố mẹ tôi đã lạnh lùng đuổi anh ta về. Một gã đàn ông lấy tiền mồ hôi nước mắt của vợ đi ban phát sĩ diện cho nhà nội, khi bị đụng đến quyền lợi thì quay sang gán cho vợ cái mác “tính toán với người nhà”, loại đàn ông đó không xứng đáng có được sự bao dung.
Sáu tháng sau, thủ tục ly hôn hoàn tất. Tôi nhận lại phần lớn tài sản, tiếp tục điều hành công việc kinh doanh ngày càng phát đạt.
Một buổi chiều cuối tuần, tôi lái xe về thăm căn nhà nhỏ của bố mẹ ruột. Nắng thu vàng ươm chiếu qua vòm cây mát rượi. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do và bình yên tuyệt đối trong tâm hồn.
Sự trừng phạt lớn nhất dành cho những kẻ tham lam và bội bạc không phải là chửi rủa hay trả thù bằng vũ lực, mà là dùng pháp lý và sự dứt khoát để tước đi những thứ họ cố tình dẫm đạp lên để có được. Tiền có thể kiếm lại, nhưng lòng tin và sự tôn trọng một khi đã mất đi, thì dù có bỏ ra bao nhiêu tỷ đồng cũng vĩnh viễn không bao giờ mua lại được!