Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Cầm tờ quyết định l//y hôn trên tay, tôi chưa kịp quay đi thì chồng cũ đã mỉm cười đầy mỉ//a mai, vỗ nhẹ lên vai tôi và nói: “Đừng oán tôi. Ai bảo cô không đ//ẻ được con t/rai.” Cả thế giới như lặng đi trong khoảnh khắc ấy.
Trầm ngâm nhìn tờ giấy chứng nhận ly hôn vừa cầm trên tay, tôi còn chưa bước đi thì chồng cũ đã khẽ vỗ vai tôi với nụ cười đầy giễu cợt: “Đừng có trách tôi. Đã không biết đẻ con trai thì phải chấp nhận thôi.” Khoảnh khắc ấy, không gian xung quanh như ngừng trôi.
Mỗi một từ anh ta thốt ra tựa như lưỡi dao găm sâu vào ngực, nhưng anh ta chẳng hề hay biết rằng chính câu nói tàn nhẫn ấy lại là ngòi nổ cho chuỗi ngày ám ảnh anh ta tới tận cuối đời…
Tôi lặng lẽ cúi đầu, không đáp lại một lời.

Tờ mờ sáng hôm sau, cả gia đình chồng cũ rồng rồng rắn rắn kéo nhau tới trước cổng căn biệt thự. Tay xách nách mang vali, ai nấy đều hớn hở như thể sắp sửa bước vào một trang mới của cuộc đời xa hoa.
Mẹ chồng cũ đứng chềnh ễnh ngay mép cửa, liên tục hối thúc:
“Ấn nhanh cái tay lên! Mở ra xem cái dinh cơ mới của nhà mình ra sao nào!”
Anh ta nghênh ngang tiến lại, tự tin quét vân tay rồi đẩy mạnh cánh cửa.
Cánh cửa rộng mở.
Không gian bên trong trống hơ trống hoác.
Chẳng thấy bộ ghế sofa, chẳng còn đồ đạc giá trị, cũng chẳng có chút ấm cúng nào của một mái nhà.
Chỉ trơ trọi một chiếc bàn nhỏ nằm ngay giữa khu vực phòng khách.
Trên mặt bàn là tấm sổ đỏ… cùng một phong thư.
Ngay phút ấy, cả đám người loi nhoi phía sau anh ta… liền sững người đóng băng.
01
Thủ tục ly hôn vừa hoàn tất, Minh Tuấn đã gõ nhẹ lên vai tôi, nụ cười đắc thắng hiện rõ mười mươi trên gương mặt.
“Cũng đừng đổ lỗi cho anh, Thanh Hà.”
“Chỉ tại cô không gánh nổi việc sinh cho nhà này đứa con trai.”
Tôi im lặng gục đầu, chẳng thèm đối đáp.
Bàn tay siết chặt tấm giấy ly hôn màu đỏ thẫm, móng tay ghì sâu vào lòng bàn tay đến nhói đau.
Anh ta lại tưởng sự im lặng ấy là sự cam chịu, là nét bất lực gục ngã của kẻ bại trận.
Anh ta ngoảnh mặt bước đi, sải bước vội vã như chẳng thể giấu nổi niềm hoan hỉ trong lòng.
Tôi từ từ ngẩng mặt lên, đăm đăm nhìn theo bóng lưng đang khuất dần ngoài cổng Trung tâm Hành chính.
Khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt, đầy vẻ lạnh lẽo và mỉa mai.
Minh Tuấn à, kịch hay… giờ mới bắt đầu bấm máy thôi.
Sáng hôm sau, khi bình minh còn chưa kịp ló rạng.
Tôi tỉnh giấc bởi tiếng chuông báo liên hồi từ điện thoại.
Đó là thông báo tự động từ ứng dụng giám sát an ninh mà tôi đã âm thầm lắp trước cổng căn biệt thự.
Hiện lên trên màn hình là từng khuôn mặt quen thuộc đến mức phát ốm đang chen chúc trước ống kính camera.
Dẫn đầu không ai khác chính là bà mẹ chồng cũ của tôi.
Nối đằng sau bà ta là đứa em gái của Minh Tuấn, rồi chú, bác cùng đám họ hàng bắn đại bác mới tới mà tôi còn chẳng buồn nhớ tên.
Cả hội gom lại cũng ngót nghét hơn chục con người.
Ai nấy đều khấp khởi tay kéo vali lớn nhỏ, ánh mắt lộ rõ sự thèm thuồng và háo hức.
Nhìn qua chẳng khác nào một toán người đang kéo đến để cướp nhà.
Bà mẹ chồng cũ rống cổ họng lên chửi vọng vào:
“Tuấn đâu, mở nhanh cái cửa ra!”
“Cứ đứng ngẩn ra đó làm gì thế!”
“Mở ra cho mẹ vào nghía cái nhà mới nào!”
Qua camera, Minh Tuấn chen lên hàng đầu, vẻ mặt tràn ngập sự tự tin của kẻ thắng cuộc.
Anh ta chỉn chu lại cổ áo, phô trương dáng vẻ như một người chủ thực thụ.
Anh ta giơ tay ra hiệu cho cả đám trật tự.
“Mẹ từ từ đã, việc gì phải vội.”
“Bắt đầu từ hôm nay, nơi này là của gia đình mình rồi.”
“Muốn ở tới bao giờ mà chẳng được.”
Cả đám đằng sau lập tức reo hò ầm ĩ.
Cô em gái quấn quýt lấy tay mẹ, giọng điệu hớn hở ra mặt:
“Mẹ thấy chưa! Anh Tuấn đã phán rồi đấy, thích ở bao lâu tùy ý nhé!”
“Con chấm ngay cái phòng cạnh phòng ngủ chính rồi đấy, view hướng nắng đẹp mê ly!”
Mẹ chồng cũ cười đến mức mắt híp lại thành một đường, vỗ mạnh đôm đốp vào lưng Minh Tuấn:
“Đúng là con trai cưng của mẹ!”
“Rốt cuộc cũng tống khứa được con đàn bà tịt đẻ ấy ra khỏi nhà!”
“Dòng họ Nguyễn nhà mình thế là chính thức có người nối dõi rồi!”
Sự sĩ diện và lòng tham của Minh Tuấn được tâng hống lên tới tận mây xanh.
Anh ta hắng giọng một tiếng đầy hãnh tiến, từ từ đặt ngón tay vào ô khóa cảm ứng.
“Tít—”
Cửa bật mở.
Anh ta đẩy nhẹ cánh cửa ra, làm một động tác mời mọc vô cùng lịch thiệp.
“Mẹ với cả nhà, xin mời vào!”
“Chào mừng mọi người đến với ngôi nhà mới!”
Thế nhưng, những tiếng tung hô reo hò lập tức biến mất không sủi bọt.
Tất cả đều đứng chôn chân tại chỗ.
Một luồng gió lạnh lùa qua khe cửa, đảo một vòng quanh không gian rộng lớn rồi tạo nên những tiếng vi vu lạnh lẽo.
Căn phòng khách thênh thang… hoàn toàn trống rỗng.
Không thấy bóng dáng bộ sofa.
Chẳng có bàn ghế.
Không tivi, không đồ trang trí.
Đến cả hệ thống đèn chiếu sáng cũng bị tháo dỡ, chỉ còn trần trần vài sợi dây điện buông lơ lửng, trông vừa kỳ dị vừa mỉa mai.
Mấy vệt nắng sớm rọi qua ô kính lớn, soi rõ từng lớp bụi mỏng trên mặt sàn trống.
Toàn bộ căn biệt thự trống không, y hệt như một công trình chưa từng có người dọn vào ở.
Nụ cười trên môi từng người lập tức đông cứng lại.
Ngay cả Minh Tuấn cũng hoàn toàn đốm lưỡi.
“Cái… cái quái gì đang diễn ra thế này?”
Mẹ chồng cũ là người đầu tiên bừng tỉnh hốt hoảng lao vào.
Bà ta xộc thẳng từ phòng khách qua phòng ăn, rồi lại quýnh quáng chạy xộc lên tầng trên.
Chỉ vài giây sau, một tiếng thét thất thanh xé tan không gian vang vọng xuống:
“Trắng xóa rồi! Chẳng còn lại cái gì hết!”
“Bộ bàn ghế gỗ quý của tôi đâu rồi!”
“Cả bộ sofa da xịn đâu!”
“Tivi màn hình phẳng bự chảng biến đi đằng nào rồi!”
Mấy người họ hàng ngơ ngác nhìn nhau, nét mặt hồ hởi ban nãy nhanh chóng thay thế bằng sự hoang mang tột độ.
Minh Tuấn đứng như trời trồng giữa khoảng sân trong nhà, sắc mặt chuyển từ trắng bệch sang xanh xám.
Và rồi, ánh mắt anh ta cuối cùng cũng va phải một thứ.
Nằm chễm chệ giữa căn phòng trống hoác là chiếc bàn nhỏ duy nhất.
Mặt bàn đặt vỏn vẹn hai vật phẩm.
Một cuốn sổ hồng sở hữu nhà đất.
Và một phong thư dán kín.
Như bị kích động mạnh, anh ta xông tới giật phắt cuốn sổ đỏ ra xem.
Mục tên chủ sở hữu ghi rõ ràng từng nét.
Trần Thị Thanh Hà.
Tuyệt nhiên không có một chữ nào nhắc tới tên anh ta.
Ngay từ đầu… đã hoàn toàn không có.
Đôi bàn tay anh ta bắt đầu run rẩy bần bật.
Hơi thở trở nên dồn dập, đứt quãng.
Anh ta trố mắt nhìn xoáy vào dòng tên trên cuốn sổ, dường như vẫn không thể tin nổi vào mắt mình.
Sau đó, bàn tay run rẩy cầm tiếp lấy bức thư.
Xé toạc.
Bên trong chỉ có một dòng chữ in đơn giản.
Nhưng sự lạnh lẽo của nó đủ khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải rợn tóc sâu.
“Minh Tuấn, chúc mừng anh… rốt cuộc cũng đã chạm tay vào đứa con trai quý báu mà anh hằng khát khao.”
02
Mặt Minh Tuấn lập tức cắt không còn một giọt máu.
Câu “chúc mừng” nghe tưởng chừng nhẹ nhõm ấy, khi lọt vào tai anh ta lại chẳng khác nào một lời nguyền rủa giội xuống từ địa ngục.
Anh ta đứng chết dí, đăm đăm nhìn vào dòng chữ, mồ hôi hột rịn ra đầm đìa trên trán.
Mẹ chồng cũ cùng đứa em gái thấy vậy cũng vội vã nhào tới.
“Trong thư nó viết cái gì thế hả con?”
Bà mẹ giật lấy tờ giấy, nhưng vì không biết chữ nên chỉ biết cuống cuồng giục giã:
“Trang, đọc to lên cho mẹ nghe xem nào!”
Thu Trang ghé mắt vào, ngập ngừng đọc từng câu từng chữ.
“Minh Tuấn, chúc mừng anh, cuối cùng cũng đạt được nguyện vọng có đứa con trai nối dõi.”
“Có lẽ lúc này anh đang vô cùng thắc mắc, tại sao căn nhà này lại hoàn toàn trống rỗng.”
“Để tôi nói cho anh hiểu.”
“Thứ nhất, căn biệt thự này là tài sản tôi tự xuống tiền mua trước khi chúng ta kết hôn, trả thẳng toàn bộ bằng khoản tiền thừa kế mà bố mẹ tôi để lại.”
“Trên giấy chứng nhận quyền sở hữu, từ đầu chí cuối chỉ đăng ký duy nhất tên tôi — Trần Thị Thanh Hà.”
“Đây hoàn toàn là tài sản riêng của cá nhân tôi, chẳng dính dáng gì tới anh, và càng không liên quan một li một tí nào tới cái gia đình họ Nguyễn nhà anh cả.”
Giọng Thu Trang càng lúc càng nhỏ dần, gương mặt biến sắc trở nên vô cùng xám xịt.
Bà mẹ chồng cũ trợn ngược mắt, mồm há hốc ra vì bàng hoàng.
“Cái gì cơ? Tài sản riêng của nó ấy hả?”
“Vớ vẩn! Làm sao mà như thế được!”
Bà ta gào lên đĩnh đạc.
“Nó chỉ là một đứa mồ côi không nơi nương tựa, lấy đâu ra đống tiền lớn như thế! Chắc chắn là tiền do con Tuấn làm ra rồi!”
Thế nhưng, dòng chữ trong thư dường như đã lường trước được phản ứng chí phèo đó của bà ta, đoạn tiếp theo viết rõ.
“Tôi biết thừa bà sẽ ngoác miệng ra bảo, một đứa trẻ mồ côi như tôi thì đào đâu ra tiền.”
“Nhưng đáng tiếc cho bà, cha mẹ tôi đều là những giáo sư đại học. Số tiền thừa kế họ để lại, cộng thêm khoản lợi nhuận đầu tư tài chính của tôi qua các năm, dư sức để sở hữu trọn vẹn căn nhà này.”
“Toàn bộ sao kê giao dịch ngân hàng, hợp đồng chuyển nhượng, cùng giấy tờ công chứng xác minh tài sản riêng… phía luật sư đại diện của tôi đều đang lưu giữ bản gốc.”
“Nếu phía các người muốn đâm đơn kiện, tôi rất sẵn lòng hầu tòa đến cùng.”
Toàn thân Minh Tuấn chao đảo, suýt chút nữa ngã quỵ xuống sàn.
Những điều này… thực chất anh ta đều đã biết từ trước.
Thời điểm mua nhà, tôi đã từng công khai toàn bộ hồ sơ pháp lý cho anh ta xem.
Chỉ là tâm trí anh ta đã bị sự mờ mắt bởi vẻ bề ngoài xa hoa của căn biệt thự làm cho mụ mị, tự mặc định rằng sau khi thành vợ thành chồng, mọi thứ nghiễm nhiên sẽ trở thành của công.
Chính tôi đã cố tình nuông chiều cái lòng tham vô đáy ấy của anh ta.
Tôi thoải mái cho anh ta cài đặt vân tay, để anh ta tận hưởng cảm giác làm chủ nhân ngôi nhà, khiến anh ta tự hão huyền rằng mình thực sự sở hữu nơi này.
Thu Trang vẫn run rẩy đọc tiếp, giọng nói mếu máo như chực khóc.
“Thứ hai, quyền truy cập vân tay của anh và người nhà anh chỉ là ‘quyền hạn tạm thời’ phát sinh dựa trên mối quan hệ vợ chồng hợp pháp.”
“Ngay tại giây phút hai ta ký vào tờ đơn ly hôn, tôi đã thao tác từ xa để xóa sạch toàn bộ dữ liệu truy cập.”
“Lần quét tay vừa rồi, chính là cơ hội cuối cùng anh có thể bước qua cánh cửa này.”
“Bắt đầu từ thời điểm này, mỗi một giây các người còn hiện diện trong ngôi nhà đều tính là hành vi xâm nhập bất hợp pháp nơi ở của người khác.”
“Tôi đã thiết lập lệnh tự động, sau mười lăm phút nữa nếu các người vẫn chưa biến khỏi đây, hệ thống an ninh thông minh sẽ tự động kết nối báo về công an khu vực.”
Nào bộ óc Minh Tuấn vang lên một tiếng ‘ong’, hoàn toàn rơi vào trạng thái trống rỗng.
Xâm nhập bất hợp pháp… báo công an…
Mấy chữ đó tựa như những nhát búa tạ giáng mạnh trực diện vào đầu anh ta.
Mấy người họ hàng đứng đằng sau nghe tới hai từ “công an” liền hoảng hãi mất mật.
“Ối giời ơi, thế này là thế nào đây?”
“Căn nhà này đúng là của cô Hà thật à? Đâu có dính dáng gì tới chú Tuấn đâu!”
“Còn đứng ngơ ra đấy làm gì nữa! Mau chân rút thôi, tí nữa công an tới gông cổ lại thì mặt mũi vứt đi đâu!”
Mới vài phút trước còn hớn hở bàn chuyện chia phòng, giờ đây cả đám hoảng loạn như ong vỡ tổ.
Ai nấy nháo nhào kéo vali, dậm chân lên nhau tháo chạy ra khỏi cổng còn nhanh hơn lúc bước vào.
Chẳng ai dại gì chậm chân để rồi bị hốt lên công an.
“Ơ kìa đừng chạy! Mọi người ở lại đã chứ!”
Mẹ chồng cũ gào thét rách cả họng trong cơn uất hận, nhưng chẳng thể giữ chân nổi một ai.
Chỉ trong chớp mắt, không gian rộng lớn lại trở về vẻ quạnh hiu vốn có.
Chỉ còn lại đúng ba bóng người đứng ngơ ngác.
Minh Tuấn.
Bà mẹ của anh ta.
Và cô em Thu Trang.
Thu Trang giơ tờ giấy run rẩy trên tay, cất giọng mếu máo đọc nốt dòng chữ cuối cùng….
Thu Trang giơ tờ giấy run rẩy trên tay, cất giọng mếu máo đọc nốt dòng chữ cuối cùng:
“Còn về cô bồ nhí đang mang thai con trai cho anh — người mà anh cùng mẹ anh lén lút dắt về chăm sóc bấy lâu nay. Hãy nhắn với cô ta rằng, chiếc xe Mercedes anh đang cho cô ta đi đứng tên công ty tôi, chiếc đồng hồ đắt tiền anh tặng cô ta được quẹt từ thẻ phụ của tôi. Chiều nay, luật sư của tôi sẽ gửi đơn đòi lại toàn bộ tài sản cùng đơn tố cáo anh tội vi phạm chế độ một vợ một chồng và tham ô tài sản công ty. Chúc gia đình anh vui vẻ đón thành viên mới trong căn phòng trọ năm mươi mét vuông.”
Dòng chữ kết thúc như một đòn kết liễu tàn nhẫn.
“Bộp!”
Toàn bộ sức lực của Minh Tuấn như bị rút sạch. Anh ta quỵ xụp xuống mặt sàn bám bụi, đôi mắt dại ra nhìn vào hư không. Cuốn sổ hồng trên tay tuột rơi, nằm chỏng gọng trên nền gạch lạnh lẽo.
“Xe… xe đứng tên nó sao? Cả… cả tiền anh cho con Thảo cũng là tiền của nó?” Thu Trang lắp bắp, mặt cắt không còn một giọt máu. “Anh Tuấn… anh nói gì đi chứ! Không phải anh bảo anh là giám đốc điều hành, tiền trong nhà đều do anh làm ra sao?”
Mẹ chồng cũ — bà Lệ — lúc này mới hoàn toàn bừng tỉnh khỏi cơn mê đố kỵ và tham lam. Bà ta lao đến xóc thắt lưng con trai, gào lên trong tuyệt vọng:
“Tuấn! Con nói cho mẹ nghe đi! Nó nói dối đúng không? Nhà này là của con, xe là của con, đúng không? Mẹ đã khoe với cả dòng họ rồi, mẹ đã chửi vào mặt con Hà rồi! Làm sao mà… làm sao mà nhà này lại là của nó được?”
Minh Tuấn không trả lời. Anh ta ôm đầu, những ngón tay siết chặt lấy tóc.
Sự thật nghiệt quã mà anh ta cố tình giấu giếm bấy lâu nay cuối cùng đã bị bóc trần một cách tàn nhẫn nhất.
Năm năm trước, khi anh ta chỉ là một trưởng phòng quấy quá với mức lương trung bình, Thanh Hà — một cô gái mồ côi lặng lẽ nhưng sở hữu khối tài sản thừa kế kế xù từ người cha quá cố là giáo sư danh tiếng — đã chấp nhận kết hôn với anh ta. Vì muốn giữ sĩ diện cho chồng, cô nhường lại vị trí Tổng Giám đốc công ty đầu tư do cô thành lập cho anh ta đứng tên quản lý trên danh nghĩa. Căn biệt thự này, chiếc xe anh ta đi, những bộ vest đắt tiền anh ta mặc, những buổi tiệc tùng xa hoa anh ta tham dự… tất cả đều được dựng lên từ nguồn tiền và uy tín của Thanh Hà.
Thế nhưng, sự nuông chiều và tinh tế của người vợ lại vô tình nuôi dưỡng một con quái vật sĩ diện và tham lam trong lòng Minh Tuấn. Anh ta bắt đầu tin rằng mình thực sự là một doanh nhân thành đạt. Gia đình anh ta — bà Lệ và cô em gái Thu Trang — liên tục nhồi nhét vào đầu anh ta tư tưởng “mình là trụ cột”, “đàn bà mồ côi lấy được nó là phước ba đời”. Và đỉnh điểm của sự suy đồi là khi Thanh Hà khó mang thai do thể trạng yếu, bà Lệ đã ép anh ta phải ra ngoài “tìm con nối dõi”.
Khi Phương Thảo — cô người yêu cũ đào mỏ — mang thai một đứa con trai, Minh Tuấn tưởng như mình đã nắm trọn thế giới trong tay. Anh ta lén lút chuyển tiền, mua nhà trọ cao cấp cho bồ, đưa mẹ và em gái đến chăm sóc con trai tương lai, rồi quay về ép Thanh Hà ký đơn ly hôn tay trắng với cái cớ kinh điển: “Cô không biết đẻ con trai.”
Anh ta đâu biết rằng, từng bước đi của mình đều nằm trong tầm mắt của người đàn bà mà anh ta khinh rủn.
“Tít… tít… tít…”
Tiếng chuông báo động an ninh trên tường đột ngột vang lên dồn dập. Đèn đỏ nhấp nháy liên hồi.
Một giọng nói nhân tạo cất lên qua loa thông minh: “Cảnh báo! Đã hết thời gian lưu trú cho phép. Hệ thống đang tiến hành kết nối với đồn công an phường sở tại. Vui lòng rời khỏi khu vực riêng tư ngay lập tức.”
“Báo công an rồi! Mẹ ơi đi thôi! Công an đến thật đấy!” Thu Trang hoảng loạn gào lên, buông đống vali rồi kéo xềnh xệch bà Lệ ra phía cửa.
Bà Lệ vừa đi vừa ngoái lại khóc lóc om sòm: “Trời ơi là trời! Con đàn bà độc ác! Sao mày lại hại con trai tao thế này!”
Minh Tuấn lảo đảo đứng dậy. Anh ta nhìn căn biệt thự trống rỗng, nhìn chiếc bàn cô đơn giữa phòng, rồi chợt nhận ra: Thanh Hà không chỉ lấy lại căn nhà. Cô đã dọn sạch tất cả ký ức, tất cả sự ấm áp, chỉ để lại một cái vỏ ốc lạnh lẽo cho anh ta ngắm nhìn sự sụp đổ của chính mình.
Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của một tòa nhà văn phòng trung tâm thành phố.
Thanh Hà ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp, tay cầm ly cà phê nóng, ánh mắt bình thản nhìn qua cửa kính sát đất xuống dòng xe như những con kiến bên dưới. Trên màn hình máy tính bảng đặt trước mặt cô là hình ảnh livestream từ camera an ninh biệt thự: hình ảnh Minh Tuấn thẫn thờ bước ra khỏi cổng, theo sau là bà mẹ chồng cũ đang gào khóc và cô em gái hỗn láo đang hoảng hạo lôi kéo đống đồ đạc rơi vãi.
Môi Thanh Hà khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Không có sự hèn hạ của kẻ trả thù thành công, chỉ có sự xót xa cho năm năm thanh xuân đã trao nhầm cho một kẻ hạ đẳng.
Có tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng.
“Mời vào.”
Luật sư Nam — vị luật sư thân thiết lâu năm của gia đình cô — bước vào, đặt một xấp tài liệu dày lên bàn làm việc.
“Thanh Hà, toàn bộ thủ tục đã hoàn tất,” Luật sư Nam nói bằng giọng kính cẩn. “Ngân hàng đã phong tỏa toàn bộ tài khoản cá nhân do Minh Tuấn đứng tên vì nghi vấn giao dịch bất thường. Xe Mercedes đã được bên thu hồi xe cẩu về bãi. Còn về công ty…”
Luật sư Nam dừng lại một chút, mỉm cười: “Sáng nay, khi Minh Tuấn chưa kịp đến, hội đồng quản trị đã họp khẩn. Với 85% cổ phần trong tay cô, lệnh miễn nhiệm chức vụ Tổng Giám đốc của Nguyễn Minh Tuấn đã được thông qua. Quyết định sa thải và truy thu kinh phí đã được gửi thẳng đến email cá nhân của cậu ta.”
“Cảm ơn anh Nam,” Thanh Hà nhẹ nhàng đáp. “Còn về cô Phương Thảo thì sao?”
“Cô ta vừa nhận được thông báo thu hồi căn hộ chung cư đang ở — vốn là tài sản đứng tên công ty cô. Đồng thời, các tài khoản thẻ phụ đứng tên cô mà Minh Tuấn cấp cho cô ta tiêu xài trong sáu tháng qua đã bị vô hiệu hóa. Hiện tại, cô ta đang đại náo ở phòng trọ cũ của Minh Tuấn.”
Thanh Hà mỉm cười, ánh mắt lạnh như băng: “Hãy để họ tự xâu xé lẫn nhau. Đó mới là hình phạt tốt nhất.”
Ba ngày sau.
Tại một khu trọ chật hẹp, ẩm thấp nằm sâu trong hẻm nhỏ vùng ven thành phố.
Tiếng bát đĩa vỡ tan tành vang lên chát chúa, kèm theo đó là tiếng chửi bới oang oang xé tan không khí oi nồng của buổi trưa hè.
“Mày cút đi! Đồ lừa đảo!” Phương Thảo — cô bồ nhí đang vạch bụng bầu sáu tháng — gào lên vào mặt Minh Tuấn, tay vứt đống quần áo ra sàn nhà xi măng nhếch nhác. “Anh bảo anh là đại gia, anh bảo anh có biệt thự, có xe sang! Giờ thì sao? Xe bị cẩu đi, nhà bị đuổi, tài khoản bị khóa! Anh bắt tôi sống trong cái tổ chuột này à?”
Minh Tuấn ngồi gục ở góc giường, râu ria xơm xờ, đôi mắt sâu hoắm đầy tia máu. Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, anh ta như biến thành một con người khác — tàn phế và kiệt quệ.
“Thảo… em bớt lời đi được không?” Minh Tuấn cất giọng khàn đục. “Anh đang cố giải quyết… Đợi anh gặp lại Thanh Hà, anh sẽ nói chuyện với cô ấy…”
“Nói chuyện cái gì?” Phương Thảo chỉ thẳng tay vào mặt anh ta, cười xỉa xói. “Anh nghĩ cô ta là đồ ngu chắc? Người ta là bà chủ thật sự, còn anh chỉ là con chó giữ nhà cho người ta thôi! Tôi thật mù mắt mới tin cái bản mặt bảnh bao của anh!”
Bà Lệ từ trong nhà vệ sinh chui ra, tay cầm chiếc chổi lau nhà, đổng đảnh chửi lại: “Mày nói ai là con chó hả con kia? Mày mang thai con trai nhà họ Nguyễn thì mày phải có nghĩa vụ chịu khổ cùng con tao! Đồ đao mỏ!”
“Con trai cái gì?” Phương Thảo gạt phắt, nụ cười trở nên tàn nhẫn và độc địa. “Bà tưởng tôi thèm cái giống nhà bà chắc? Để tôi nói cho bà biết, đứa con trong bụng tôi chưa chắc đã là của con trai bà đâu! Tôi quen ba bốn người cùng lúc, thấy nó có tiền nên mới nhận đại thôi! Giờ nó trắng tay rồi, tôi việc gì phải đẻ cái thứ nợ đời này!”
Lời nói của Phương Thảo như một nhát đâm chốt hạ, phá nát mống mầm hy vọng cuối cùng của gia đình họ Nguyễn.
Bà Lệ đứng khựng lại, mắt trợn ngược, ngực phập phồng dữ dội. Bà ta ú ớ vài tiếng rồi đổ gục xuống sàn nhà, tay co quắp ôm lấy ngực trái.
“Mẹ! Mẹ làm sao thế này?” Thu Trang hốt hoảng lao vào.
Minh Tuấn bừng tỉnh, ngước mắt nhìn Phương Thảo. Anh ta lao đến như một con thú dữ phát狂: “Mày nói cái gì? Mày nói lại lần nữa xem nào!”
Phương Thảo hoảng sợ, đẩy mạnh Minh Tuấn ra rồi xách túi xách tháo chạy ra khỏi khu trọ, không quên để lại một lời nguyền rủa: “Đồ tơ hơ! Cả nhà chúng mày dắt nhau xuống địa ngục đi!”
Khu trọ rơi vào cảnh hỗn loạn tận cùng. Tiếng xe cấp cứu hú còi còi ỏi còi lao đến. Bà Lệ bị tai biến mạch máu não do kích động quá độ, may mắn giữ được tính mạng nhưng bị liệt nửa người, miệng méo xệch không thể nói thành tiếng.
Một tuần sau.
Minh Tuấn đứng trước cổng tòa nhà tập đoàn đầu tư của Thanh Hà.
Anh ta mặc bộ vest duy nhất còn sót lại, nhưng nó đã nhăn nhúm và bẩn thỉu. Chỉ trong vòng mười ngày, anh ta mất tất cả: sự nghiệp, tiền tài, danh dự, người tình, và cả hy vọng về một đứa con nối dõi. Mẹ anh ta nằm trong bệnh viện thiếu tiền viện phí, cô em gái Thu Trang thì sợ hãi bỏ về quê, mọi gánh nặng và nợ nần gánh nặng đổ ập lên đầu anh ta.
Anh ta muốn gặp Thanh Hà. Anh ta cần van xin cô. Anh ta nhận ra rằng, chỉ có Thanh Hà mới cứu được anh ta lúc này. Sự bao dung của cô năm xưa là phao cứu sinh duy nhất mà anh ta từng có, nhưng chính anh ta đã tự tay đạp nó xuống biển sâu.
Sau nhiều giờ đứng chực chờ dưới cái nắng gay gắt, cuối cùng chiếc xe Rolls-Royce sang trọng màu đen cũng chậm rãi tiến ra khỏi tầng hầm tòa nhà.
Minh Tuấn bất chấp nguy hiểm, lao ra chắn ngang đầu xe.
“Kítttt!”
Chiếc xe phanh gấp, dừng lại cách chân anh ta chỉ vài xentimét.
Tài xế bước xuống, định quát mắng thì cửa kính phía sau chậm rãi hạ xuống. Thanh Hà ngồi đó, đeo kính râm thời trang, thần thái sang trọng, quyền lực và hoàn toàn xa lạ.
Minh Tuấn lao đến bám lấy cửa kính xe, giọng nói run rẩy, nước mắt dàn dụa:
“Hà! Thanh Hà! Anh xin em… Anh biết anh sai rồi!”
Anh ta tát liên tiếp vào mặt mình trước mặt bao nhiêu người qua đường: “Anh là con thú! Anh bị lóa mắt bởi lòng tham! Mẹ anh đang nằm viện cấp cứu, anh không còn một đồng nào cả… Làm ơn, Hà ơi, niệm tình vợ chồng năm năm, em cứu anh lần này thôi! Anh hứa sẽ làm lại từ đầu, anh sẽ phụng sự em suốt đời!”
Thanh Hà từ từ tháo kính râm xuống. Đôi mắt cô trong trẻo, không một chút gợn sóng, nhìn Minh Tuấn như nhìn một kẻ xa lạ không chút quen biết.
“Niệm tình vợ chồng năm năm?” Thanh Hà cất giọng, nhẹ nhàng nhưng từng từ từng chữ như tảng đá đè nén lên ngực Minh Tuấn. “Khi anh nắm tay người đàn bà khác đi khám thai, anh có nhớ đến tình nghĩa năm năm không?”
“Khi anh cùng mẹ anh sỉ nhục tôi không biết đẻ con trai, ép tôi ký đơn ly hôn tay trắng, anh có nhớ đến tình nghĩa năm năm không?”
“Khi anh hớn hở dẫn cả dòng họ đến chiếm căn nhà thừa kế của cha mẹ tôi, anh có nghĩ đến cảm giác của tôi không?”
Minh Tuấn nghẹn ngào, không thốt nên lời. Đôi bàn tay bám trên thành cửa xe run lên bần bật.
“Minh Tuấn à,” Thanh Hà ghé sát lại, nụ cười nhếch lên đầy tàn nhẫn. “Anh nói đúng một điều. Trò hay chỉ mới bắt đầu thôi. Luật sư của tôi đã nộp đơn tố cáo anh tội tham ô tài sản công ty với số tiền lên đến hơn năm tỷ đồng — chính là số tiền anh lén lút rút ra để mua xe, mua nhà cho bồ và chu cấp cho gia đình anh. Tuần sau, công an sẽ đến tìm anh.”
“Cái… cái gì?” Minh Tuấn trợn mắt, toàn thân đóng băng.
“Đừng lo,” Thanh Hà nói tiếp, giọng điệu thản nhiên như đang bàn về thời tiết. “Ở trong tù, anh sẽ có rất nhiều thời gian để suy ngẫm về việc ‘ai bảo tôi không đẻ được con trai’. À, quên mất không nói với anh… Chiều nay tôi vừa nhận được kết quả khám sức khỏe tổng quát.”
Thanh Hà đưa ra một tờ giấy xét nghiệm từ một bệnh viện quốc tế hàng đầu.
“Bác sĩ nói, cơ thể tôi hoàn toàn bình thường. Người có vấn đề về sinh sản, tinh trùng yếu không thể thụ thai tự nhiên… chính là anh.”
“Rắc!”
Một tiếng vỡ vụn vô hình vang lên trong tâm trí Minh Tuấn.
Không đẻ được con trai… Không thể thụ thai…
Tất cả những sự sỉ nhục, những lời mỉa mai mà anh ta và gia đình ném vào mặt Thanh Hà suốt năm năm qua… hóa ra lại là bản án tự tố cáo chính bản thân anh ta! Anh ta mới là kẻ vô năng! Anh ta mới là nguyên nhân khiến gia đình không có con!
Phương Thảo mang thai đứa con của kẻ khác. Anh ta thì bị vô sinh.
Sự mỉa mai của số phận giáng một đòn chí mạng, đập tan hoàn toàn chút nhân cách và sự tự tôn cuối cùng của Minh Tuấn.
“Không… Không thể nào… Cái này là giả! Cô dối tôi!” Minh Tuấn gào lên điên dại.
Thanh Hà kéo kính xe lên, không thèm ban cho anh ta thêm một ánh nhìn.
“Lái xe đi,” cô ra lệnh cho tài xế.
Chiếc Rolls-Royce khởi động, dũng mãnh lao về phía trước, hất văng đôi bàn tay dơ bẩn của Minh Tuấn ra khỏi cửa xe.
Minh Tuấn ngã giúi giụa xuống mặt đường nhựa nóng rát. Anh ta nằm đó, giữa ngã tư đường nhộn nhịp, xung quanh là tiếng còi xe inh ỏi và những ánh mắt chỉ trỏ, khinh bỉ của người qua đường.
Anh ta nhìn theo bóng chiếc xe xa xỉ đang mất hút vào dòng người. Căn biệt thự thênh thang trống rỗng, người mẹ bị liệt nằm trong bệnh viện, bản án tù tày trời đang chờ chực, và sự thật tàn nhẫn về bản thân… tất cả như một vũng lầy đen ngòm nuốt chửng lấy anh ta.
Minh Tuấn ngửa mặt lên trời, bật cười cay đắng. Nước mắt hòa lẫn với bụi đường tạo thành những vệt đen bẩn thỉu trên gương mặt từng một thời tự xưng là “doanh nhân thành đạt”.
Anh ta đã có tất cả: một người vợ giàu có, yêu thương, bao dung; một cuộc sống sang xịn mà hàng triệu người mơ ước. Nhưng sự sĩ diện đê hèn, lòng tham vô đáy và tư tưởng trọng nam khinh nữ cổ hủ đã biến anh ta thành một kẻ trắng tay, tàn phế cả về thể xác lẫn tâm hồn.
Đúng như lời Thanh Hà đã viết trong bức thư:
“Chu chúc mừng anh… rốt cuộc cũng đã trả xong cái giá cho sự ngu ngốc của chính mình.”
Một năm sau.
Trên bờ biển Đà Nẵng đầy nắng và gió, một trung tâm bảo trợ trẻ em mồ côi hiện đại hoàn thành xây dựng và đi vào hoạt động. Đứng trước cổng trung tâm là tấm biển đá hoa cương khắc dòng chữ vàng: “Trung tâm Từ thiện Thanh Hà”.
Thanh Hà mặc chiếc váy trắng đơn giản, mái tóc ngắn ngang vai tung bay trong gió biển. Bên cạnh cô là Luật sư Nam và hàng chục đứa trẻ đang cười nói hớn hở.
Thanh Hà nhìn lên bầu trời xanh bao la, hít một hơi thật sâu không khí mát lành của biển cả.
Cái tên Minh Tuấn, bà Lệ, hay gia đình họ Nguyễn giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn mục nát nằm lại ở một góc quá khứ xa xôi. Minh Tuấn đã nhận bản án bảy năm tù giam cho tội tham ô tài sản; bà Lệ sống lủi thủi trong một căn nhà tình thương nhờ số tiền trợ cấp ít ỏi của cô em gái Thu Trang — người giờ đây phải đi làm công nhân ca đêm để nuôi mẹ bệnh tật.
Sự trả thù tàn nhẫn nhất không phải là dồn ép kẻ thù đến chết, mà là sống thật hạnh phúc, thật rực rỡ sau khi đã gạt bỏ hoàn toàn rác rưởi ra khỏi cuộc đời mình.
Thanh Hà cúi xuống, ôm lấy một bé gái nhỏ đang chạy lại nắm lấy tay cô, nụ cười rạng rỡ như ánh bình minh rọi sáng bờ biển.
Cuộc đời cô, từ giờ phút này, mới chính thức bắt đầu một chương mới — tươi đẹp, độc lập và vĩnh viễn không còn bóng tối.