
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Anh trai đi làm ăn xa, mấy năm mới về lần. Việc gì trong nhà cũng đến tay người em gái, ngày mẹ mới r::a đ::i, anh trai trở về liền đ::uổi cô ra khỏi nhà….
Trong căn hộ ba phòng ngủ ngập tràn mùi thuốc bắc, không khí ngột ngạt như muốn nén nổ. Tiếng đập bàn chát chúa của Hải — anh trai tôi — vang lên xé tan sự im ắng sau lễ cúng bách nhật của mẹ:
“Tuần sau tôi sẽ treo bảng bán căn nhà này. Còn Tuyết, cô thu xếp dọn ra ngoài trong tháng. Lớn chừng này rồi, tự lao động mà sống chứ định bám víu mảnh đất của mẹ đến bao giờ?”
Tám năm qua, tôi gác lại mọi ước mơ thanh xuân, túc trực bên giường bệnh vỗ về từng hơi thở run rẩy của mẹ liệt giường. Tám năm ấy, Hải ghé qua đúng năm lần — mỗi lần mười phút, tay xách túi hoa quả thắp hương rồi vội vã rời đi vì “bận mở rộng kinh doanh”.
Tôi lẳng lặng vắt khô chiếc khăn ấm, vuốt lại nếp áo cho mẹ trên di ảnh rồi xoay người nhìn Hải:
“Anh chắc chắn muốn thanh toán sòng phẳng mọi thứ về tài sản, nghĩa vụ của mẹ — ngay hôm nay, trước di ảnh mẹ và trước sự chứng kiến của họ hàng?”
Hải nhếch môi khinh khỉnh: “Cô định đe dọa ai?”
“Em không đe dọa. Em chỉ muốn anh xác nhận chắc chắn.”
Như bị chạm vào tự trọng, Hải bước tới trước bàn thờ mẹ, giơ ba ngón tay lên trời nói lớn: “Tôi thề trước linh hồn của mẹ, trước toàn thể cô bẩy chú mười ở đây: Tôi chưa từng tơ hào một đồng tiền tiết kiệm hay mảnh đất nào của mẹ! Ai đưa ra được bằng chứng tôi lấy của công một xu, tôi quỳ ngay tại chỗ này sám hối!”
Chị gái tôi — chị Loan — lập tức đứng dậy hưởng ứng: “Tôi cũng thề không cầm một xu!” Chị dâu vỗ tay hùa theo: “Đúng đấy, làm rõ ra cho khỏi mang tiếng!”
Tôi nhẹ nhàng tháo chiếc tạp dề, nhìn quanh một lượt những gương mặt đang hừng hực khí thế rồi bình thản đáp: “Vậy xin quý bác, quý cô chú nán lại thêm ít phút.”
Tôi tiến về phía tủ thờ, lấy ra một chiếc hộp sắt đựng bánh cũ đã hoen gỉ theo thời gian. Đây là vật mẹ dặn tôi đi dặn lại ba lần trước khi nhắm mắt: “Chỉ khi nào căn nhà gom đủ mặt đông đủ con cháu, con mới được mở ra.”
Hôm nay, nhà đã đủ mặt…
Tôi đặt chiếc hộp sắt lên bàn trà trước mặt đông đủ cô bác, chú dì. Tiếng kim loại va chạm với mặt kính tạo ra âm thanh thanh đục, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Hải khoanh tay bĩu môi, chị Loan liếc mắt hoài nghi, còn chị dâu thì thì xầm xầm bĩu môi khinh khỉnh. Cả căn phòng chực chờ một màn kịch vụng dại của đứa em gái út vốn dĩ hiền lành, cam chịu suốt tám năm qua.
Rút chiếc chìa khóa nhỏ đeo ở cổ bóc lớp băng dính bọc quanh ổ khóa, tôi mở nắp hộp. Bên trong không phải tiền mặt, cũng chẳng có trang sức vàng bạc. Chỉ có một xấp sổ tiết kiệm, một cuốn sổ tay bìa bọc nilon đã sờn mép và một chiếc gậy ghi âm bỏ túi màu đen.
Tôi bấm nút chiếc máy ghi âm trước. Tiếng rè rè vang lên, rồi giọng nói thều thào, đứt quãng nhưng vô cùng minh mẫn của mẹ vang khắp phòng:
“Hải này… Loan này… Khi các con nghe được những lời này, có lẽ mẹ đã về với ông bà. Mẹ biết sau khi mẹ mất, căn nhà này sẽ thành ngòi nổ. Nhưng mẹ muốn các con biết sự thật…”
Mọi người trong phòng bắt đầu xôn xao. Sắc mặt Hải biến đổi nhẹ, anh ta dịch chuyển chân có chút bất an. Giọng mẹ tiếp tục vang lên:
“Ba năm trước, Hải bảo làm ăn thua lỗ, đến khóc lóc gạt nước mắt xin mẹ cắm cuốn sổ đỏ căn nhà này cho ngân hàng để lấy hai tỷ làm vốn. Mẹ giấu Tuyết, âm thầm ký giấy ủy quyền cho con. Mỗi tháng, tiền lãi ngân hàng năm mươi triệu đồng, Hải hứa trả nhưng chưa từng trả một đồng. Tám năm qua, tiền thuốc men, tiền tã lót, tiền viện phí của mẹ hoàn toàn là do một mình đứa em gái không có việc làm cố định của các con đi làm thêm ban đêm, nhận thêu thùa cật lực để gánh vác…”
Chị Loan giật phắt chiếc máy ghi âm: “Tào lao! Mẹ bị lú lẫn rồi! Làm gì có chuyện đó!”
“Chị Loan cứ từ từ,” tôi nhẹ nhàng rút cuốn sổ tay bọc nilon ra, mở từng trang. “Đây là nhật ký thu chi do chính tay mẹ viết từng ngày khi tay mẹ còn cử động được. Và đây là các tờ giấy nợ.”
Tôi rải từng tờ giấy lên mặt bàn glass:
“Tờ thứ nhất: Giấy vay nợ 500 triệu chị Loan bốc của mẹ năm 2021 để mua ô tô cho con trai chị, có chữ ký và điểm chỉ của chị. Tờ thứ hai: Giấy xác nhận Hải đã sang tên căn nhà này cho bên thứ ba với giá 4 tỷ rưỡi từ sáu tháng trước, cam kết giao nhà sau khi mẹ mất 100 ngày. Và tờ thứ ba…”
Tôi ngẩng đầu nhìn Hải, người lúc này đã tái dại, mồ hôi hột rịn ra đầm đìa trên trán: “…là tờ giấy nợ cá độ bóng đá của anh Hải, người ta tìm đến tận nhà đe doạ mẹ, khiến mẹ phải lên cơn đột quỵ lần thứ hai rồi liệt toàn thân. Toàn bộ hình ảnh camera hành lang tòa nhà ghi lại ngày hôm đó em vẫn còn giữ nguyên vẹn.”
Cả họ ồ lên kinh ngạc. Các chú, các bác nhìn Hải và chị Loan với ánh mắt khinh bỉ, phẫn nộ. Những lời thề thốt đanh thép ban nãy giờ như những cái tát chát chúa quật ngược lại vào mặt hai người họ. Chị dâu lùi lại một bước, mặt cắt không còn một giọt máu, lén lút rụt tay lại không dám hoạnh hẹ thêm câu nào.
“Anh Hải,” tôi cất tiếng, giọng bình thản đến lạ kỳ. “Anh vừa thề trước bàn thờ mẹ rằng nếu tơ hào một đồng nào sẽ quỳ ngay tại đây lạy cả họ đúng không? Anh thề lại cho mẹ nghe đi?”
Hải run rẩy, hai gối khuỵu xuống sàn nhà gạch men lạnh ngắt. Anh ta không thể thốt ra được một lời nào, môi giật giật trong cay đắng và xấu hổ. Chị Loan gục đầu xuống ghế, khóc lóc van xin các chú thím đừng đồn chuyện này ra ngoài.
Tôi chậm rãi gom tất cả giấy tờ vào lại trong hộp sắt, đóng nắp lại thật chặt:
“Căn nhà này anh Hải đã bán, giấy tờ anh đứng tên sang nhượng trái phép em đã gửi đơn tố giác lên tòa án tuần trước cùng toàn bộ bằng chứng mẹ để lại. Em không cần một đồng tài sản nào của mẹ, nhưng em sẽ không để ai chà đạp lên sự hy sinh của em và sự yên nghỉ của mẹ. Tám năm qua em trả hết nghĩa làm con. Từ hôm nay, tình anh em giữa chúng ta… chấm dứt.”
Tôi ôm chiếc hộp bánh quy bước ra khỏi cửa, mặc kệ tiếng cãi vã, chửi rủa và van xin hỗn loạn phía sau. Nắng chiều hắt lên khoảng sân nhỏ, tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận được sự tự do và thanh thản chưa từng có trong đời.