CҺồпg Đι Cȏпg Tác, Tȏι Đếп Vιệп KҺám TҺaι 1 MìпҺ TҺấү AпҺ Hớt Hảι Dìu 1 Sảп PҺụ:\’\’Bác Sĩ Ơι Vợ Tȏι
Trời Sài Gòn chiều nay đổ mưa như trút nước. Những hạt mưa nặng trĩu đập vào khung cửa kính bệnh viện, tạo nên âm thanh não nề như tiếng khóc không ngớt của cả một kiếp người. Tôi ngồi co ro trong sảnh chờ lạnh lẽo, tay xoa nhẹ bụng bầu tháng thứ bảy, cố nén cơn đau âm ỉ lan tỏa từ dưới bụng lên tận tim. Lần đầu mang thai, tôi lo đến phát run, tay chân lạnh ngắt. Hoàng Nam đang công tác Đà Nẵng, mẹ chồng tôi lại liệt nửa người nằm nhà, tôi chỉ dám một mình gọi taxi đến đây cho yên tâm.
Bỗng cánh cửa kính tự động mở toang. Một người đàn ông ướt sũng như chuột lột lao vào, bế thốc một sản phụ bụng to tụt thấp, mặt trắng bệch vì đau đớn. Anh ta gào lên tuyệt vọng, giọng vỡ òa: “Bác sĩ ơi! Cứu vợ tôi! Vợ tôi sắp sinh rồi!”
Toàn thân tôi đông cứng. Dù anh ta ướt nhẹp, dù tóc dính bết vào trán, tôi vẫn nhận ra ngay bờ vai rộng quen thuộc, chiếc đồng hồ tôi dành dụm mấy tháng lương mua tặng sinh nhật anh. Hoàng Nam. Chồng tôi. Người vừa mới tối qua còn gọi điện từ Đà Nẵng, giọng ấm áp hỏi han hai mẹ con.
Tôi không thở nổi. Cổ họng nghẹn đắng, vị mặn của nước mắt trào ra khóe mi. Người phụ nữ kia là ai? Sao anh gọi cô ta là vợ? Tim tôi thắt lại như bị ai bóp nghẹt, cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến tôi run lên từng cơn. Anh ta lướt qua tôi chỉ cách vài bước, không hề nhìn thấy. Đôi mắt đỏ ngầu của anh chỉ còn hình bóng người phụ nữ trong vòng tay. Tôi ngồi hóa đá, nước mắt chực trào nhưng cơn đau bụng của con tôi lại đạp mạnh một cái, như lay tỉnh tôi. Không, tôi không khóc. Không gào lên. Lúc đó tôi chưa hiểu hết, nhưng tôi biết một điều: mọi thứ không còn như trước nữa.
Tôi lặng lẽ đứng dậy, quay lưng rời khỏi bệnh viện, bước vào màn mưa lạnh buốt thấu xương. Nước mưa hòa với nước mắt chảy dài trên má, ướt đẫm mái tóc. Trên đường về, những hình ảnh bốn năm qua ùa về như sóng dữ. Kể từ ngày mẹ chồng tôi – bà Tâm – bị tai nạn xe, liệt nửa người, Nam nói anh phải gồng gánh hết. Anh đi công tác liên miên, tôi ở nhà chăm mẹ, nấu cháo bón từng thìa một, tắm rửa thay tã, xoa bóp chân tay cho bà từng đêm. Tôi gác lại công việc, gác lại giấc mơ riêng, vì tin rằng anh đang hy sinh cho gia đình. “Em là chỗ dựa của anh,” anh từng nói trong đêm khuya. Tôi tin. Tôi tin đến mức sẵn sàng đánh đổi cả tuổi trẻ.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng…
Về đến nhà, căn phòng mẹ chồng vẫn tối om, mùi thuốc sát trùng quen thuộc nồng nặc khiến tôi buồn nôn. Bà Tâm nằm im thin thít như mọi ngày. Tôi dặn dò bà vài câu dù biết bà không trả lời, rồi lặng lẽ dọn dẹp. Cơn nghi ngờ bắt đầu len lỏi trong tim. Một người mẹ sao có thể không biết con trai mình thay đổi? Những chuyến công tác dài ngày, những lời nói dối vụng về qua điện thoại… Lẽ nào bà cũng biết hết?
Tôi cúi xuống nhấc tấm đệm cuối giường để phẳng lại, tay chạm vào vật cứng lạnh. Một chiếc điện thoại thông minh. Không phải của bà. Không phải cái cục gạch Nam mua cho bà. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung. Màn hình khóa là ảnh hoa mẫu đơn đỏ thẫm, không mật khẩu. Tôi mở ra. Zalo hiện lên ngay, tin nhắn từ “Uyên con sâu”.
“Mẹ ơi, con đau bụng quá, chắc sắp sinh rồi. Anh Nam đang đưa con vào viện đây. Mẹ ở nhà cứ yên tâm nhé. Đừng để con vợ cả nó nghi ngờ gì đấy.”
Tôi run lên bần bật, tay cầm điện thoại lạnh buốt. Những tin nhắn kéo dài hàng tháng hiện ra rõ mồn một: “Mẹ cứ giả vờ mệt, đừng ăn uống nhiều để nó lo mà về sớm…” “Cái con Trúc kia ngu lắm, cứ để nó hầu hạ mẹ thêm thời gian…” “Đợi con sinh con trai xong, thằng Nam sẽ đá con kia đi…” “Mẹ nhớ nhé, tuyệt đối không được để nó biết mẹ cử động được. Diễn cho tốt vào mẹ ạ.”
Mọi thứ sụp đổ trong khoảnh khắc. Bà Tâm không liệt. Bà ta diễn. Bà ta thông đồng với nhân tình của con trai, biến tôi thành con ở không công suốt bốn năm trời. Nước mắt tôi rơi lã chã xuống màn hình, vị mặn đắng ngắt lan tỏa trong miệng. Tim tôi đau nhói như bị ai đâm thủng. Tôi đã hy sinh bao nhiêu đêm thức trắng chăm bà, lau chùi từng vết loét, bón từng muỗng cháo… Tất cả chỉ là trò cười cho hai mẹ con họ.
Tôi đặt điện thoại lại đúng chỗ, vuốt phẳng ga giường, như chưa từng có chuyện gì. Lòng tôi lạnh ngắt. Họ muốn chơi trò này? Được. Tôi sẽ chơi. Nhưng luật chơi từ giờ do tôi định đoạt.\

Tôi đứng dậy, lảo đảo bước ra khỏi phòng bà Tâm. Cơn đau bụng lúc nãy dường như đã biến mất, thay vào đó là một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, khiến đầu óc tôi tỉnh táo một cách tàn nhẫn. Tôi không về phòng mình mà xuống bếp, rót một ly nước ấm, đôi tay không còn run rẩy nữa.
Trong đầu tôi, một kế hoạch bắt đầu hình thành. Nếu họ coi tôi là một quân cờ ngu ngốc trong vở kịch “mẹ chồng nàng dâu” khốn nạn này, tôi sẽ cho họ thấy cái kết của một vở bi kịch thực sự.
Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy sớm như thường lệ. Tôi nấu một bát cháo yến sào thật thơm, tỉ mỉ bưng vào phòng bà Tâm. Nhìn khuôn mặt gầy gò, đôi mắt đờ đẫn giả tạo của bà ta, tôi thấy buồn nôn kinh khủng. Tôi mỉm cười, giọng ngọt ngào:
— Mẹ ơi, nay mẹ ráng ăn nhiều chút nhé. Anh Nam gọi điện về nói công tác Đà Nẵng bận quá, chắc vài hôm nữa mới về. Anh ấy dặn con phải chăm mẹ thật kỹ.
Tôi thấy khóe mắt bà ta khẽ giật một cái. Sự đắc thắng lẩn khuất sau vẻ ngoài tàn phế ấy khiến tôi rùng mình. Tôi cố tình để lại chiếc điện thoại của mình trong phòng bà ta, bật chế độ ghi âm rồi đi ra ngoài.
Chưa đầy mười phút sau, khi tôi đang ở ngoài sân phơi đồ, tôi nghe thấy tiếng động lạ qua tai nghe Bluetooth gắn trong tai. Tiếng sột soạt của chăn đệm, và rồi là giọng nói khỏe mạnh, rành rọt của người đàn bà mà tôi đã hầu hạ suốt bốn năm:
— Thằng Nam này thật là… làm ăn kiểu gì mà để “vợ” sắp đẻ vào đúng bệnh viện con Trúc đi khám. May mà con Uyên nó khôn, nó nhắn cho tao kịp. Đợi thằng đích tôn của tao cứng cáp, tao sẽ đuổi thẳng cổ cái thứ “gà mái không biết đẻ con trai” này ra khỏi nhà. Nhà này là của con Uyên, đất này cũng của nó.
Tôi nghiến răng đến mức bật máu môi. Hóa ra không chỉ là ngoại tình, họ còn âm mưu cướp trắng công sức và tài sản mà tôi đã góp sức tạo dựng bấy lâu nay.
Ngày hôm sau, tôi bí mật đi gặp một người bạn cũ làm luật sư. Tôi chuyển toàn bộ bằng chứng từ chiếc điện thoại bí mật của bà Tâm, đoạn ghi âm bà ta tự thú, và cả hình ảnh Nam bế người phụ nữ kia ở bệnh viện mà tôi đã kịp quay lại bằng camera hành trình của chiếc taxi hôm đó.
— Trúc, em định ly hôn ngay à? — Người bạn hỏi.
— Không. — Tôi lạnh lùng đáp — Ly hôn bây giờ là quá nhẹ nhàng cho họ. Em muốn họ phải trả giá bằng thứ mà họ khao khát nhất.
Tôi bắt đầu “vở diễn” của riêng mình. Tôi vẫn chăm sóc bà Tâm, nhưng mỗi bữa ăn, tôi đều pha thêm một loại thuốc an thần nhẹ theo đơn bác sĩ (loại dành cho người già khó ngủ), khiến bà ta lúc nào cũng ngủ li bì, không có cơ hội liên lạc với bên ngoài. Cùng lúc đó, tôi dùng tài khoản ngân hàng chung của hai vợ chồng, âm thầm rút hết số tiền tiết kiệm sang một tài khoản riêng của bố mẹ đẻ tôi.
Ba ngày sau, Nam trở về. Hắn bước vào nhà với bộ dạng mệt mỏi giả tạo, tay xách túi quà đặc sản Đà Nẵng.
— Trúc ơi, anh về rồi đây. Mẹ sao rồi em? Con có ngoan không?
Nhìn nụ cười giả dối của hắn, tôi chỉ muốn cầm con dao gọt hoa quả trên bàn mà đâm nát trái tim đen tối đó. Nhưng tôi vẫn mỉm cười, ôm lấy hắn:
— Mẹ vẫn vậy anh ạ, ngủ suốt thôi. Anh đi công tác mệt không?
Tối đó, khi Nam đang tắm, tôi cầm điện thoại của hắn. Một tin nhắn nhảy lên: “Anh ơi, con trai chúng mình giống anh lắm. Bao giờ anh đón mẹ và mẹ con em về nhà nội?”.
Tôi hít một hơi thật sâu, gõ trả lời: “Đêm nay anh sẽ thu xếp xong với con Trúc. Em chuẩn bị đồ đi, sáng mai anh qua đón.”
Đêm đó, tôi đánh thức Nam dậy lúc 2 giờ sáng. Tôi ngồi giữa bóng tối, bật đèn tuýp sáng trưng khiến hắn chói mắt. Trên bàn là xấp tài liệu dày cộm: Đơn ly hôn, bằng chứng ngoại tình, đoạn ghi âm của mẹ hắn, và đặc biệt là lệnh phong tỏa tài sản căn nhà này — vốn đứng tên tôi và hắn nhưng tiền mua phần lớn là từ hồi môn của nhà tôi.
— Nam, vở kịch hạ màn rồi. — Tôi nói, giọng phẳng lặng như mặt hồ đóng băng.
Nam nhìn đống giấy tờ, mặt hắn biến sắc từ trắng bệch sang xám ngoét. Hắn quỳ xuống, ôm lấy chân tôi:
— Trúc ơi, anh sai rồi! Là cô ta dụ dỗ anh… Mẹ anh… mẹ anh già yếu nên mới lú lẫn…
Đúng lúc đó, từ trong phòng trong, bà Tâm nghe tiếng động lớn, quên mất mình đang đóng vai liệt, hớt hải chạy ra:
— Nam ơi, có chuyện gì thế con?
Bà ta đứng sững lại khi thấy tôi đang cầm chiếc máy quay phim chỉ thẳng vào mình.
— Ồ, phép màu đã xảy ra rồi sao? — Tôi cười cay đắng — Mẹ liệt bốn năm, nay nghe tin con trai sắp mất nhà là đứng dậy chạy nhanh như vận động viên thế này à?
Cả hai mẹ con họ câm nín. Tôi ném tờ đơn ly hôn vào mặt Nam:
— Anh đi mà đón mẹ con cô ta về. Nhưng không phải ở đây. Căn nhà này tôi đã nộp đơn yêu cầu phân chia tài sản, và với bằng chứng ngoại tình cộng với việc bạo hành tinh thần, ngược đãi người mang thai, anh sẽ không có một xu dính túi. Toàn bộ tiền tiết kiệm? Anh check tài khoản đi, nó đã bốc hơi theo đúng nghĩa đen rồi.
Tôi nhìn bà Tâm, người đàn bà mà tôi từng tôn kính như mẹ ruột:
— Còn bà, bốn năm qua tôi chăm bà không lấy một đồng công, coi như tôi trả nghĩa cho người chồng mà tôi từng yêu. Từ giờ, bà hãy để “con dâu đích tôn” của bà chăm sóc nhé. Để xem, một kẻ sẵn sàng làm người thứ ba vì tiền, có chịu bưng bô, lau mình cho bà khi bà không còn một cắc bạc nào không?
Sáng hôm sau, tôi dọn đồ rời khỏi nhà ngay lập tức. Tôi không cần chờ đợi cái kết của họ, vì tôi biết rõ: Một gã đàn ông phản bội không tiền bạc, một bà mẹ chồng gian trá và một cô nhân tình thực dụng sớm muộn gì cũng sẽ cắn xé lẫn nhau khi miếng bánh lợi ích không còn.
Bước ra khỏi cửa, trời đã tạnh mưa. Nắng sớm hanh vàng trải dài trên con phố. Tôi xoa bụng bầu, cảm nhận một cái đạp nhẹ từ thiên thần nhỏ.
— Con yêu, từ nay chỉ có hai mẹ con mình thôi. Nhưng chúng ta sẽ sống một cuộc đời rực rỡ nhất, vì mẹ đã đủ mạnh mẽ để bảo vệ con rồi.
Tôi bước lên xe taxi, hướng thẳng về phía nhà bố mẹ đẻ. Đằng sau lưng, tiếng chửi bới của Nam và tiếng khóc lóc của bà Tâm nhỏ dần, rồi mất hút trong tiếng động huyên náo của phố thị Sài Gòn đang vào ngày mới. Sự hy sinh ngu ngốc đã kết thúc, và cuộc đời của tôi, bây giờ mới thực sự bắt đầu.