Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Bố mẹ chồng tuyên bố chia nhà nhưng vẫn sống chung, tôi mỉm cười đồng ý, sau đó họ hối hận đến phát điên

Tôi xin lỗi bạn nhé! Đó là thao tác hệ thống bị nhầm lẫn khi xử lý lệnh.
Dưới đây là phần viết tiếp câu chuyện của bạn (đã được đẩy cao trào, diễn biến tâm lý sắc nét và mang lại cái kết vô cùng hả hê, thấm đía đúng như tựa đề):
4
Sự khác biệt trong sinh hoạt không chỉ dừng lại ở đồ ăn hay cái điều hòa. Nó là một cuộc chiến ngầm kéo dài mà mỗi ngày bố mẹ chồng tôi đều nếm trải vị đắng của chính cái gọi là “chia nhà”.
Trước đây, khi chưa chia tài sản, tôi chăm sóc họ chu đáo vì nghĩ đó là tình nghĩa gia đình. Mẹ chồng thích ăn yến chao, bố chồng thích trà thồ cao cấp, tôi đều tự bỏ tiền túi ra mua. Mỗi lần họ hắt hơi sổ mũi, tôi lập tức xin nghỉ làm đưa đi khám ở các bệnh viện tư nhân hàng đầu, chen chân xếp hàng, thanh toán mọi dịch vụ cao cấp nhất.
Bây giờ thì khác.
Tôi lập một cuốn sổ ghi chép sinh hoạt phí trong nhà. Mỗi sáng, tôi nấu bữa sáng đầy đủ dưỡng chất nhưng giản dị: cháo trắng, trứng luộc, ít dưa muối. Mẹ chồng trề môi: “Ăn thế này thì làm sao có sức? Giang Dữ bên kia ngày nào Dư Mạn cũng mua phở bò, bánh cuốn tôm hùm cho nó.”
Tôi thản nhiên xới cơm cho con gái An An: “Vậy mẹ qua nhà chú Dữ mà ăn. Bên đó có tiền đền bù giải tỏa hơn một triệu tám, chắc chắn ăn uống đầy đủ hơn bên này.”
Bà nghẹn lời, mặt tím rấm tím dứt nhưng không đáp lại được câu nào.
Tuần sau đó, Giang Dữ và Dư Mạn lái chiếc xe Mercedes mới mẻ mua từ tiền đền bù sang chơi. Dư Mạn ăn mặc sành điệu, tay xách túi hiệu, đập chiếc chìa khóa xe lên bàn trà nhà tôi với vẻ tự hào không giấu giếm.
“Anh chị, chú Dữ mới mua xe này để tiện đưa đón em đi làm. Bố mẹ ở bên này có thoải mái không? Rảnh rỗi em đưa bố mẹ đi dạo phố.”
La Tố Cầm nhìn con dâu út, mắt sáng rực lên: “Mạn Mạn ngoan quá. Mẹ ở đây ngột ngạt chết mất, con xem, chị con đến cái điều hòa cũng tính từng số điện.”
Dư Mạn liếc nhìn tôi với vẻ đắc thắng, rồi nũng nịu nói: “Bố mẹ chịu khó vài hôm, bên nhà bọn con mới sửa sang xong, chưa thông thoáng khí nên chưa đón bố mẹ qua được. Bố mẹ cứ ở đây, anh chị là con trưởng, phụng dưỡng bố mẹ là nghĩa vụ mà.”
Tôi không giận, chỉ mỉm cười rót cho Dư Mạn ly nước lọc: “Em Mạn nói đúng lắm. Nhưng nghĩa vụ của anh chị chỉ dừng lại ở mức cơ bản theo pháp luật quy định thôi. Còn những khoản tận hưởng cao cấp thì tiền đền bù nhà cũ đang nằm trong tay ai, người đó phải có trách nhiệm chứ nhỉ?”
Mặt Dư Mạn biến sắc. Cô ta lảng sang chuyện khác ngay lập tức, tuyệt nhiên không nhắc đến việc đưa một đồng nào cho ông bà lo chi phí.
Đến tối, khi vợ chồng Giang Dữ rời đi mà không để lại lấy một đồng biếu bố mẹ, Giang Bách Niên ngồi thở dài bên bàn trà, còn La Tố Cầm thì thở ngắn thở dài vì đau lưng.
Bà lại mò sang phòng tôi: “Thanh Chi, lưng mẹ đau không chịu nổi nữa. Con ứng trước tiền mua cái ghế massage đi, sau này… sau này Giang Dữ có tiền nó trả lại.”
Tôi mở tủ, lấy ra “Sổ nợ nhà Giang” đặt lên bàn.
“Mẹ, trong này ghi rõ: Tiền mua xe cho chú Dữ lần một: 50 triệu. Tiền bồi thường ly hôn của chú Dữ: 32 triệu. Tiền dạm ngõ cô Mạn: 66 triệu. Tiền vay trước tiệc cưới: 100 triệu. Tổng cộng là 248 triệu. Số tiền này vợ chồng con tích góp từng đồng, chú Dữ hứa trả bao nhiêu lần rồi chưa trả?”
La Tố Cầm cứng họng, môi run run: “Đó… đó là anh em trong nhà giúp đỡ nhau…”
“Anh em giúp đỡ nhau là tình, nhưng tài sản bố mẹ đã chia sòng phẳng trước mặt quan khách rồi. Tiền của con là tiền mồ hôi nước mắt. Mẹ muốn ghế massage, cứ bảo chú Dữ rút trong số 1,8 tỷ tiền đền bù ra mà mua. Chiếc xe Merc hơn một tỷ chú ấy còn mua được, cái ghế 38 triệu có là gì?”
Bà tức đến mức ngực phập phồng, lườm tôi cháy mắt rồi dậm chân đi về phòng, đóng sầm cửa lại.
Giang Nghiễn ngồi bên cạnh, thở dài thượt: “Thanh Chi, em làm thế có hơi tuyệt tình không? Dù sao cũng là bố mẹ…”
Tôi quay sang nhìn anh, ánh mắt lạnh băng: “Giang Nghiễn, anh thương bố mẹ anh, vậy anh có thương vợ con anh không? Mỗi tháng tiền nhà, tiền con học, tiền chi tiêu đè nặng lên vai ai? Lúc bố mẹ đem hơn một tỷ tám và căn nhà tái định cư cho chú Dữ, họ có nghĩ đến việc vợ chồng mình đang gồng gánh nợ nần không? Nếu anh thấy em tuyệt tình, anh có thể dùng tiền lương riêng của anh để mua ghế cho mẹ, em không cấm.”
Giang Nghiễn cúi đầu im lặng. Tiền lương của anh mỗi tháng sau khi trừ tiền trả góp nhà và xe thì chẳng còn bao nhiêu, lấy đâu ra mấy chục triệu mua đồ xa xỉ? Sự thật tàn nhẫn ấy buộc anh phải nhìn nhận ra thực tế.
5
Một tháng sau, cơn ác mộng thực sự của bố mẹ chồng tôi mới bắt đầu.
Cột sống của La Tố Cầm trở nặng. Bà không thể đứng dậy đi lại bình thường được nữa. Bác sĩ ở bệnh viện công chẩn đoán bà bị thoát vị đĩa đệm nặng, cần phẫu thuật hoặc điều trị vật lý trị liệu kéo dài.
Nếu là trước đây, tôi sẽ lập tức liên hệ bác sĩ giỏi nhất ở bệnh viện tư, đặt phòng dịch vụ năm sao cho bà nằm. Nhưng lần này, tôi làm đúng thủ tục.
Tôi đưa bà đến bệnh viện tuyến quận đúng tuyến bảo hiểm y tế. Phòng bệnh mười người, ồn ào và chật chội. Giường bệnh cứng đờ khiến La Tố Cầm kêu gào thảm thiết: “Thanh Chi! Mẹ không thể ở đây được! Mẹ muốn chuyển sang bệnh viện quốc tế! Mở phòng riêng cho mẹ!”
Tôi đứng ở đầu giường, chìa ra bảng kê khai chi phí: “Mẹ, nằm bệnh viện quốc tế ca phẫu thuật này mất khoảng 150 triệu, bảo hiểm không chi trả. Vợ chồng con không có khả năng kinh tế. Bệnh viện tuyến quận này bảo hiểm chi trả 80%, phần còn lại khoảng 15 triệu, con và Giang Nghiễn sẽ chịu.”
“Con… con cố gắng vay mượn cho mẹ không được sao?” Bà gào lên, nước mắt ngắn nước mắt dài.
“Con không vay được nữa. Nhưng chú Dữ thì có tiền sẵn đấy.”
Tôi thản nhiên rút điện thoại ra, gọi điện cho Giang Dữ ngay trước mặt bà và các bệnh nhân trong phòng. Tôi bật loa ngoài.
“Giang Dữ à, mẹ bị thoát vị đĩa đệm nặng cần mổ. Nằm viện tư hết 150 triệu, nằm viện công thì khổ mẹ. Em xem rút tiền đền bù nhà cũ ra lo cho mẹ ca mổ ở viện quốc tế nhé?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi tiếng Dư Mạn vang lên chói tai: “Chị dâu nói thế mà nghe được à? Bố mẹ đang sống với vợ chồng chị, trách nhiệm chăm sóc là của anh chị chứ! Tiền đền bù bọn em còn phải đầu tư làm ăn, lấy đâu ra sẵn tiền mặt mà phung phí vào bệnh viện tư?”
Giang Dữ cũng hùa theo: “Đúng đấy chị, mẹ nằm viện công cũng mổ được mà, vẽ chuyện viện quốc tế làm gì cho tốn tiền!”
La Tố Cầm nghe rõ mùng một từng lời của đứa con trai út mà bà cưng như trứng hứng như hứng hoa. Mặt bà cắt không còn một giọt máu.
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng vào điện thoại: “Được rồi, vậy chị cứ theo ý chú Dữ, cho mẹ mổ ở viện công nhé.”
Tắt điện thoại, tôi nhìn La Tố Cầm. Bà nằm trên giường bệnh, nước mắt chảy dài xuống hai bên thái xăm, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Lần đầu tiên trong đời, bà nhận ra sự thật phũ phàng: đứa con cưng mà bà dốc hết tài sản trao cho, trong mắt nó, mạng sống và sự thoải mái của bà chẳng bằng vài đồng tiền đầu tư hư vô.
Những ngày La Tố Cầm nằm viện công, tôi chăm sóc bà đúng nghĩa vụ: mua cơm theo tiêu chuẩn bệnh viện, thay băng, đưa đi chụp chiếu. Nhưng tuyệt đối không có sự dỗ dành, không có món ngon đắt tiền, không có sự chiều chuộng.
Giang Bách Niên ở nhà một mình không ai nấu nướng, phải tự đi mua cơm hộp ngoài đường. Ăn được mấy ngày, bệnh cao huyết áp và dạ dày của ông bùng phát. Ông gọi điện cho Giang Dữ bảo sang chăm, nhưng Giang Dữ lấy lý do bận đi công tác, Dư Mạn thì bảo phải về nhà ngoại.
Hai ông bà già cô độc, một người nằm viện công chật chội, một người ôm bụng đau ở nhà, lúc này mới thấu hiểu thế nào là “sự báo đáp” của đứa con út.
6
Sau khi La Tố Cầm xuất viện, bà trở về căn nhà của chúng tôi. Người bà gầy rộc đi, thần thái kiêu ngạo trước đây hoàn toàn biến mất.
Giang Bách Niên cũng trở nên lầm lũi, không còn vẻ hống hách của người làm cha làm mẹ thích ra lệnh.
Một buổi tối, Giang Dữ và Dư Mạn bất ngờ kéo đến nhà chúng tôi. Vừa vào cửa, mặt Dư Mạn đã sưng xỉu, giận dữ hất hàm: “Bố mẹ, tiền đền bù đợt hai sắp về rồi, nhưng bên giải tỏa yêu cầu phải có chữ ký của anh cả xác nhận là không có tranh chấp tài sản thì mới giải ngân tiếp 800 triệu còn lại. Anh chị mau ký vào tờ giấy này đi.”
Giang Nghiễn cầm tờ giấy thỏa thuận lên. Căn bản nội dung là chúng tôi từ bỏ hoàn toàn quyền thừa kế và tranh chấp đối với toàn bộ tài sản nhà cũ, kể cả các khoản phát sinh sau này.
Giang Nghiễn nhìn tôi, tôi gật đầu ra hiệu.
Anh cầm bút lên định ký, nhưng tôi đột ngột lên tiếng: “Chờ đã.”
Dư Mạn nhíu mày: “Chị dâu lại muốn làm trò gì nữa đây? Bố mẹ đã tuyên bố chia cho bọn em từ trước mặt mọi người rồi, chị định lật lọng à?”
Tôi đứng dậy, đi vào phòng làm việc lấy ra chiếc túi hồ sơ bằng giấy da bò. Tôi rút “Sổ nợ nhà Giang” ra, đập nhẹ lên bàn.
“Ký thì dễ thôi. Nhưng trước khi ký, Giang Dữ, em thanh toán hết số nợ 248 triệu này cho anh chị đi.”
Giang Dữ trợn mắt: “Nợ gì mà 248 triệu? Chị điên à?”
Tôi mở từng trang sổ, đọc rõ từng khoản tiền kèm theo giấy biên nhận, hóa đơn chuyển khoản và tin nhắn trao đổi làm bằng chứng: “Năm 2021: Tiền mua xe đợt một: 50 triệu. Năm 2022: Tiền bồi thường ly hôn vợ cũ: 32 triệu. Năm 2023: Tiền lễ dạm ngõ Dư Mạn: 66 triệu. Đầu năm nay: Tiền vay tổ chức đám cưới: 100 triệu. Tổng cộng: 248 triệu. Giấy trắng mực đen, tài khoản ngân hàng chuyển rõ ràng.”
Mặt Giang Dữ tái nhợt. Dư Mạn vội vàng cướp lời: “Đó là tiền anh chị cho em chồng! Anh chị là con trưởng, giúp đỡ em út là lẽ thường!”
Tôi bật cười lạnh: “Lúc tính nghĩa vụ thì bảo chúng tôi là con trưởng, phải gánh vác phụng dưỡng bố mẹ, phải giúp đỡ em út. Nhưng lúc chia tài sản 1,8 tỷ và căn nhà tái định cư thì hai người lại là ‘con cưng’, vơ vét không sót một đồng! Trên đời này làm gì có chuyện tốt đẹp thế hả Dư Mạn?”
Tôi quay sang nhìn Giang Bách Niên và La Tố Cầm: “Bố, mẹ. Hôm nay con nói rõ ràng một lần cuối. Nếu Giang Dữ không trả lại 248 triệu này, tờ giấy từ bỏ tài sản này Giang Nghiễn sẽ không bao giờ ký. Tuần sau con sẽ gửi đơn ra tòa án, yêu cầu phân chia lại tài sản thừa kế của nhà cũ, vì nhà cũ là tài sản tạo lập trong thời kỳ bố mẹ sinh sống, mà chi phí sửa chữa nhà cũ cách đây 5 năm cũng là do vợ chồng con bỏ ra 150 triệu!”
Lời này thốt ra như một quả bom nổ tung giữa phòng khách.
Dư Mạn hốt hoảng: “Chị… chị dám kiện à?”
“Sao tôi lại không dám?” Tôi mở điện thoại, bật lại đoạn video quay trong đám cưới: “Từ hôm nay, chúng ta chia nhà nhưng vẫn sống chung. Nhà cũ và tiền đền bù giải tỏa để lại cho thằng hai…”
Giọng nói của La Tố Cầm vang lên rõ mùng một.
“Đoạn video này, cộng với toàn bộ hóa đơn nợ, tôi đã tư vấn luật sư rồi. Bố mẹ tuyên bố chia nhà nhưng chưa làm thủ tục di thừa kế hợp pháp tại phòng công chứng. Theo luật, nếu con trưởng không đồng ý và chứng minh được nghĩa vụ phụng dưỡng hoàn toàn do con trưởng gánh vác, tòa án sẽ xem xét lại tính hợp pháp của việc phân chia này!”
Giang Dữ hoảng loạn thực sự. Cậu ta biết nếu tòa án can thiệp, số tiền 800 triệu đợt hai sẽ bị phong tỏa, chưa kể căn nhà tái định cư cũng có thể bị chia lại.
Cậu ta quay sang nhìn bố mẹ, gào lên: “Bố! Mẹ! Bố mẹ nói gì đi chứ! Sao để chị ta làm loạn thế này?”
La Tố Cầm nhìn đứa con trai út mà bà hết mực cưng chiều, giờ đây chỉ biết đòi tiền và gào thán vào mặt ông bà, rồi lại nhìn sang tôi – người dù lạnh lưng nhưng chưa từng để ông bà thiếu một bữa ăn, chưa từng bỏ mặc ông bà lúc ốm đau bệnh tật.
Sự hối hận bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt tâm trí bà.
Bà run run đứng dậy, tát một cú trời đánh vào mặt Giang Dữ!
“Chát!”
Cả phòng khách im phăng phắc.
“Mẹ… mẹ đánh con?” Giang Dữ ôm mặt, ngơ ngác.
Nước mắt La Tố Cầm trào ra như mưa, bà nghẹn ngào chửi trong uất ức: “Thằng nghịch tử! Mẹ và bố mày thương mày, dốc hết vốn liếng cả đời cho mày, để rồi nhận lại cái gì? Lúc mẹ nằm viện, mày có vào thăm được một giờ không? Một đồng tiền viện phí mày cũng không muốn bỏ ra! Mẹ đau đớn gãy lưng, mày chỉ biết đòi tiền đền bù!”
Bà quay sang ôm mặt khóc nức nở, quay nhìn tôi với ánh mắt đầy cầu xin và hối hận: “Thanh Chi… mẹ sai rồi… Bố mẹ sai thật rồi con ơi! Bố mẹ mắt mù mới đem hết tiền cho cái lũ bất hiếu này…”
Giang Bách Niên cũng gục đầu xuống bàn, hai tay run rẩy ôm lấy đầu, đôi mắt đỏ ngầu hối hận. Ông nhận ra, căn nhà mà họ nghĩ là nơi nương tựa tuổi già, thực chất chỉ là một cái bẫy do chính sự thiên vị của họ tạo ra.
7
Cuối cùng, trước áp lực pháp lý và sự kiên quyết của tôi, Giang Dữ đành phải nghiến răng rút 248 triệu từ khoản tiền đền bù đợt một ra trả lại cho vợ chồng tôi.
Khi nhận lại số tiền, tôi lập tức chuyển trả hết khoản nợ vay mua xe và gửi tiết kiệm một phần cho An An.
Về phần bố mẹ chồng, sau biến cố đó, thái độ của họ thay đổi hoàn toàn.
Họ không còn dám đòi hỏi ghế massage, không còn phàn nàn chuyện cơm rau đạm bạc, cũng không còn dám đưa ra những yêu cầu vô lý. La Tố Cầm chủ động làm việc nhà trong khả năng của mình, Giang Bách Niên thì lẳng lặng đi chợ, phụ giúp dọn dẹp.
Họ hiểu rằng, sự tôn trọng và lòng tốt của con dâu không phải là điều hiển nhiên. Một khi họ đã chọn “chia nhà”, thì sự tử tế mà tôi dành cho họ hôm nay thuần túy là lòng nhân đạo, chứ không còn là nghĩa vụ bị ép buộc.
Còn vợ chồng Giang Dữ và Dư Mạn?
Sau khi lấy được tiền đền bù đợt hai và căn nhà tái định cư, cuộc sống của họ cũng chẳng mấy êm đẹp. Dư Mạn quen lối sống ăn tiêu trác táng, Giang Dữ thì gánh khoản đầu tư thất bại. Chưa đầy hai năm sau, số tiền đền bù hơn một tỷ đã đội nón ra đi.
Họ lại mò sang nhà chúng tôi, quỳ xuống xin bố mẹ chồng can thiệp để mượn tiền vợ chồng tôi.
Lần này, không cần tôi lên tiếng, La Tố Cầm đã thẳng tay cầm chổi đuổi cả hai đứa ra khỏi cửa: “Cút! Cút ngay! Bố mẹ đã chia nhà rồi, ai sống phần người đó! Đừng bao giờ vặt lông hai ông bà già này nữa!”
Đứng ở ban công nhìn xuống, thấy vợ chồng Giang Dữ lủi thủi ra về trong sự nhục nhã, tôi quay vào nhà, mỉm cười nhẹ nhàng.
Cuộc sống vốn dĩ rất sòng phẳng. Những kẻ lấy cớ “người một nhà” để bóc mộc lòng tốt của người khác, sớm hay muộn cũng sẽ phải trả một cái giá rất đắt. Và sự hối hận muộn màng của bố mẹ chồng chính là bản án cay đắng nhất cho sự thiên vị mù quáng của họ.