Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
18 năm cùng ck vượt khổ, mua nhà mua xe, giờ ck cặp bé ba 21 tuổi đòi ly hôn nhưng t quyết ko bỏ, chẳng việc gì để tiền tỷ cho đứa khác hưởng
BẢN HỢP ĐỒNG 18 NĂM VÀ CÚ LẬT KÈO BẤT NGỜ
1. Bức tường chịu lực
Năm mười chín tuổi, tôi quen Vũ trong một lớp học đêm của trường Đại học Bách khoa. Ngày đó, anh là cậu sinh viên nghèo xơ xác, mặc chiếc áo sơ mi sờn cổ, tối tối phải đi dọn rửa bàn ghế cho một quán nhậu đến hai giờ sáng. Bố Vũ mất sớm, một mình bác gái làm nghề giúp việc theo giờ lăn lộn tích góp từng đồng nuôi anh ăn học.
Tôi thương cái chí tiến thủ, thương sự lì lợm và ánh mắt rực lửa của Vũ mỗi khi anh nói về tương lai. Ngày cưới, gia đình tôi phản đối dữ dội vì nhà anh quá nghèo, căn nhà cấp bốn ở quê mái đâm dột nát, bức tường vôi lột từng mảng lớn như vảy cá. Đêm tân hôn đầu tiên, chúng tôi nằm trên chiếc giường gỗ cũ kỹ kêu ken kẹt mỗi khi trở mình. Vũ ôm ghì lấy tôi vào lòng, nước mắt anh ướt đầm một bên vai áo tôi, nghẹn ngào hứa:
– Ngọc, cả đời này anh nợ em. Anh thề bằng mọi giá sẽ cho em và con một cuộc sống đàng hoàng nhất, không để em phải chịu khổ một ngày nào nữa.
Tôi tin lời thề ấy.
Hai năm sau, con gái đầu lòng – bé Nhã Uyên – ra đời. Tôi vừa hoàn thành công việc ở sở tài chính, vừa quán xuyến gia đình, chăm sóc mẹ chồng bệnh tật gầy còm. Khi Vũ nảy ra ý định đứng ra thành lập công ty thiết kế và thi công nội thất, vốn liếng trong tay chúng tôi gần như bằng không.
Chính tôi là người đã quỳ xuống xin bố mẹ đẻ rút chiếc sổ đỏ căn nhà mặt phố của gia đình đem thế chấp ngân hàng, vay gắt 500 triệu đồng. Tôi lại gõ cửa từng nhà người quen, gom góp từng vài mươi triệu đưa Vũ làm vốn dắt lưng. Những năm đầu chật vật đến mức có những tháng trong hũ gạo chỉ còn một vốc nhỏ, tôi nhường cơm cho mẹ chồng và con gái, còn mình chần mì tôm ăn qua bữa.
Mười tám năm trôi qua như một cơn mộng dài. Từ cái xưởng gỗ nhỏ dán bạt tạm bợ, công ty Mộc Vũ phát triển thành một doanh nghiệp có tiếng trong ngành kiến trúc nội thất. Chúng tôi có hai căn biệt thự, ba lô đất nền đắt giá, một dàn xe sang và khoản cổ tức hàng năm lên đến hàng tỷ đồng.
Tôi cứ ngỡ mình cuối cùng đã chạm tay vào quả ngọt sau gần hai thập kỷ thanh xuân nếm mật nằm gai. Nhưng lòng người, khi đi qua bão giông thì bền chặt, lúc đứng trên đỉnh vinh quang lại dễ dàng mục nát.

2. Chiếc váy ngủ màu hồng đài hoa
Tôi phát hiện Vũ có người khác vào một buổi chiều mưa tầm tã.
Trợ lý của Vũ vô tình gửi nhầm hóa đơn thanh toán thẻ tín dụng vào hòm thư cá nhân của tôi: 280 triệu cho một chiếc lắc tay Cartier, 150 triệu tiền đặt cọc căn hộ cao cấp tại khu chung cư hạng sang Vinhomes, cùng chuyến nghỉ dưỡng 5 ngày 4 đêm tại đảo Maldives.
Tôi không làm ầm ĩ. Tôi âm thầm điều tra.
Kẻ đứng sau số tiền ấy là Nhã Lan – một cô gái vừa tròn 21 tuổi, sinh viên năm cuối ngành truyền thông, chỉ lớn hơn con gái Nhã Uyên của chúng tôi đúng 2 tuổi. Cô ta sở hữu gương mặt ngây thơ, làn da trắng sứ cùng đôi mắt trong trẻo như nước hồ thu – cái vẻ đẹp chưa từng bị nếp nhăn thời gian hay gánh nặng gạo tiền tàn phá.
Hôm đó, tôi hẹn Vũ ra phòng làm việc riêng tại nhà. Ném xấp hóa đơn cùng bộ ảnh hai người ôm nhau tình tứ trên bờ biển Maldives xuống mặt bàn kính, tôi đợi một lời giải thích.
Nhưng Vũ không hề hoảng sợ, cũng chẳng buồn giải thích. Anh nhấp một ngụm xì-gà, ánh mắt nhìn tôi lạnh lẽo đến xa lạ: – Nếu em đã biết thì anh cũng không giấu nữa. Anh và Lan quen nhau được nửa năm rồi. Cô ấy mới là người hiểu anh, cho anh cảm giác được làm một người đàn ông đích thực, chứ không phải một kẻ luôn mang nợ người vợ như em.
– Anh nói cái gì? – Giọng tôi run lên.
– Mười tám năm qua, lúc nào em cũng đóng vai người ban ơn! Em nhắc chuyện cái sổ đỏ của bố mẹ em, nhắc chuyện em hy sinh thanh xuân… Anh mệt mỏi lắm rồi! Chúng ta ly hôn đi. Căn nhà này anh để lại cho em và con. Còn công ty và các tài sản đứng tên anh, anh sẽ tự chia.
Chưa dừng lại ở đó, ngay tối hôm ấy, điện thoại tôi liên tục nhảy thông báo tin nhắn từ một số lạ. Là Nhã Lan. Cô ta gửi cho tôi bức ảnh cô ta đang mặc chiếc váy ngủ màu hồng đài hoa, nằm trọn trong vòng tay của Vũ ngay tại căn hộ chung cư cao cấp mà anh dùng tiền công ty mua cho.
Đính kèm là dòng tin nhắn mỉa mai sắc lẹm:
“Chị già rồi, buông tay cho anh Vũ được thở đi. Thanh xuân của chị hết rồi thì đừng làm gánh nặng cho người khác nữa. Đỡ rác nhà, dây dưa mãi sau này ly hôn chị cũng chẳng thu về được bao nhiêu đâu!”
Tôi nhìn bức ảnh, lồng ngực đau nhói như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Nhưng kỳ lạ thay, giọt nước mắt tôi chực rớt xuống lại ngưng trệ ngay khóe mắt.
Tôi tự nhìn mình trong gương. Người phụ nữ 40 tuổi với vài nếp nhăn nơi đuôi mắt, bàn tay từng thô ráp vì thời gian chật vật nuôi chồng. Tôi đã dành 18 năm để gây dựng nên đế chế Mộc Vũ. Tôi nắm giữ 45% cổ phần công ty, đứng tên cùng anh trên hầu hết các tài sản lớn.
Nếu ly hôn lúc này, theo luật, anh ta sẽ rút ruột công ty, tẩu tán tài sản để đem hàng chục tỷ đồng cho một đứa con nít 21 tuổi hưởng thụ trên giọt mồ hôi và nước mắt của tôi?
Không bao giờ!
Tôi bấm bàn phím, gửi lại cho Nhã Lan một dòng ngắn gọn:
“Em gái, mảnh đất này do chị khai phá, căn nhà này do chị đổ móng. Em muốn vào làm chủ nhà sao? Để xem em có đủ răng để nhai đống xương này không đã.”
Mặt tôi lạnh như tiền. Ngay ngày hôm sau, tôi tuyên bố thẳng với Vũ trước mặt mẹ chồng và con gái: – Tôi không ly hôn. Anh thích yêu ai, bao nuôi ai là việc của anh. Nhưng tài sản này được đánh đổi bằng máu, mồ hôi của tôi và tiền của bố mẹ tôi. Không có chuyện tôi dâng một xu nào cho kẻ thứ ba!
Vũ tức giận đập bàn đứng phắt dậy, nhưng anh ta hoàn toàn bất lực. Vì trên giấy tờ pháp lý, tôi là Giám đốc Tài chính của Mộc Vũ.
3. Trận chiến ngầm
Từ ngày hôm đó, tôi bước vào một cuộc chiến không tiếng súng.
Tôi bắt đầu siết chặt toàn bộ dòng tiền của công ty. Tôi thuê một đội ngũ kiểm toán độc lập về rà soát lại toàn bộ sổ sách tài chính trong 5 năm gần nhất. Mọi khoản chi tiêu trên 50 triệu đồng của Vũ đều phải qua chữ ký phê duyệt của Giám đốc Tài chính – tức là tôi.
Tôi đóng băng thẻ tín dụng phụ của anh ta, cắt toàn bộ chi phí “tiếp khách không rõ nguồn gốc” mà Vũ dùng để mua túi hiệu, trả tiền thuê căn hộ đắt đỏ cho Nhã Lan.
Nhã Lan bị cắt nguồn viện trợ đột ngột, bắt đầu nổi giận. Cô ta gây áp lực buộc Vũ phải nhanh chóng làm thủ tục ly hôn với tôi. Vũ như con thú bị dồn vào chân tường. Anh ta âm thầm bàn với một nhóm cổ đông thân cận, lập ra một công ty “ma” mang tên Tân Mộc để tuồn các dự án lớn của Mộc Vũ sang đó, nhằm hạ giá trị công ty hiện tại xuống và rút ruột tài sản.
Nhưng Vũ đã quên mất một điều: Tất cả các hệ thống phần mềm kế toán, dữ liệu khách hàng và hợp đồng pháp lý của Mộc Vũ đều do một tay tôi xây dựng và quản lý.
Mọi nước đi của anh ta đều nằm trọn trong tầm mắt của tôi. Tôi im lặng thu thập toàn bộ bằng chứng Vũ thông đồng lập công ty con để tẩu tán tài sản chung của vợ chồng – một hành vi vi phạm nghiêm trọng Luật Doanh nghiệp và Bộ luật Hình sự.
Giữa lúc cuộc chiến tài chính đang ở độ căng thẳng nhất, một biến cố lớn bất ngờ xảy ra.
Mẹ chồng tôi – người mà tôi đã phụng dưỡng suốt 18 năm qua như mẹ đẻ – đột ngột bị lên cơn đột quỵ.
Hôm đó, Vũ đang mải mê tham gia tiệc sinh nhật hoành tráng của Nhã Lan tại một resort ở Ba Vì, tắt toàn bộ điện thoại. Nhã Uyên khóc lóc gọi cho bố không được, đành gọi cho tôi.
Tôi tức tốc gạt bỏ mọi việc, lao đến đưa bà vào bệnh viện cấp cứu. Tôi đứng ra bảo lãnh, thức trắng hai đêm liền trước phòng hồi sức cấp cứu để chăm sóc bà từng thìa cháo, từng miếng nước.
Khi Vũ trở về bệnh viện vào chiều ngày thứ ba với gương mặt phờ phạc và mùi nước hoa phụ nữ nồng nặc, mẹ chồng tôi đã tỉnh lại.
Bà nhìn đứa con trai duy nhất của mình bằng ánh mắt thất vọng đớn đau. Bà run run giơ bàn tay gầy guộc chỉ vào mặt Vũ: – Thằng nghịch tử! Mẹ có nhắm mắt cũng không ngờ mày lại đối xử với con Ngọc như thế! Ngày xưa nhà mình rách mùng mồng tơi, ai là người nuôi mẹ? Ai là người quỳ xuống vay tiền cho mày làm ăn? Mày vì một con hồ ly tinh mà đạp đổ tất cả sao?
Vũ gạt phắt đi, lạnh lùng đáp: – Mẹ thì biết cái gì! Mẹ già rồi cứ ở yên đó dưỡng bệnh đi. Chuyện công ty và tình cảm của con, con tự biết tính!
Tối hôm đó, Vũ hẹn gặp tôi ở căn hộ chung cư riêng của anh ta. Lần này, Nhã Lan cũng có mặt. Cô ta ngồi bên cạnh Vũ, nét mặt không còn sự ngây thơ giả tạo nữa mà tràn ngập vẻ thách thức.
Vũ ném lên bàn một tờ bản thảo hợp đồng chuyển nhượng cổ phần: – Ngọc, chúng ta kết thúc đi. Anh sẽ nhượng lại cho em căn biệt thự đang ở và 10 tỷ tiền mặt. Đổi lại, em phải rút toàn bộ cổ phần khỏi Mộc Vũ và ký vào đơn ly hôn. Nếu em không ký, công ty Tân Mộc của anh đã rút hết khách hàng lớn rồi, Mộc Vũ sớm muộn gì cũng thành cái vỏ rỗng. Lúc đó em có nắm 45% cổ phần cũng chỉ là đống giấy vụn!
Nhã Lan mỉm cười đắc thắng, bắt chéo chân nhấp ly rượu vang: – Chị Ngọc ạ, anh Vũ đã nhượng bộ đến mức này rồi thì chị nên biết điểm dừng. Người thông minh là người biết cầm tiền đúng lúc, đừng để đến lúc trắng tay mới hối hận.
Tôi nhìn hai người họ – một kẻ bạc nghĩa, một kẻ tham lam – rồi từ từ rút từ trong túi xách ra một tập hồ sơ dày cộp.
Tôi đặt nó xuống bàn, đối diện với mặt Vũ.
– Vũ này, anh có biết tại sao 18 năm qua anh làm Tổng Giám đốc, còn tôi chỉ làm Giám đốc Tài chính không? – Tôi bình thản hỏi.
Vũ nhíu mày: – Em định nói cái gì?
– Vì anh là kẻ thích phiêu lưu và gieo mộng tưởng, còn tôi là người giữ giàn khung cho ngôi nhà không bị sụp đổ.
Tôi mở trang đầu tiên của tập hồ sơ: – Đây là toàn bộ bằng chứng chứng minh anh đã lạm dụng chức vụ, chuyển giao trái phép 12 dự án thiết kế trị giá hơn 80 tỷ đồng từ Mộc Vũ sang công ty Tân Mộc do Nhã Lan đứng tên đại diện pháp luật. Đây là hành vi vi phạm điều 219 Bộ luật Hình sự về tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước/doanh nghiệp gây thất thoát, lãng phí.
Mặt Vũ lập tức biến sắc: – Em… em theo dõi anh?
– Không cần theo dõi. Là do anh quá coi thường tôi. – Tôi quay sang nhìn Nhã Lan, ánh mắt đanh lại. – Còn em, Nhã Lan. Em tưởng em đứng tên Giám đốc công ty Tân Mộc là em sắp thành mệnh phụ phu nhân sao? Em có biết toàn bộ số tiền vốn 5 tỷ ban đầu để thành lập Tân Mộc là do Vũ rút trái phép từ quỹ tài chính của Mộc Vũ không? Khi công ty Tân Mộc bị điều tra, em – với tư cách là người đại diện pháp luật – sẽ là người đầu tiên phải chịu trách nhiệm hình sự.
Nhã Lan hoảng hốt, chiếc ly rượu vang trên tay cô ta chao đảo rồi rơi vỡ tan tành xuống sàn nhà: – Anh Vũ! Chuyện này là sao? Anh nói với em là công ty đó hoàn toàn hợp pháp mà!
Vũ đập bàn đứng phắt dậy, mồ hôi hột rịn ra đầy trên trán: – Ngọc! Em điên rồi! Em định đưa chồng mình vào tù sao?
Tôi đứng dậy, chỉnh lại nếp áo sơ mi phẳng phiu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng loạn của Vũ: – Từ ngày anh quên mất lời thề trong căn nhà đút dột 18 năm trước, anh đã không còn là chồng tôi nữa rồi. Tôi cho anh 3 ngày. Một là tự giải thể công ty Tân Mộc, chuyển toàn bộ tài sản và hợp đồng về lại Mộc Vũ, đồng thời sang tên toàn bộ 55% cổ phần còn lại cho con gái Nhã Uyên. Hai là, tập hồ sơ này sẽ được gửi thẳng đến Cơ quan Điều tra Công an Thành phố.
Nói xong, tôi bước ra khỏi căn hộ, để lại sau lưng tiếng cãi vã, chửi rủa dữ dội giữa Vũ và Nhã Lan.
4. Mảnh ghép bị giấu kín
Mọi chuyện tưởng chừng như đã rơi vào thế cờ gỡ, Vũ sẽ phải ngoan ngoãn đầu hàng để giữ lấy sự nghiệp và tự do của mình. Nhưng lòng tham và sự ích kỷ của một kẻ bị dồn vào bước đường cùng đã xui khiến anh ta thực hiện một nước đi tàn nhẫn hơn.
Ba ngày sau, Vũ hẹn tôi đến xưởng sản xuất gỗ lớn nhất của công ty ở ngoại thành vào lúc 8 giờ tối với lý do “muốn bàn giao lại toàn bộ giấy tờ và ký biên bản thỏa thuận”.
Tôi đi một mình.
Xưởng gỗ đêm đông vắng ngắt, mùi gỗ hèm và sơn PU nồng nặc trong không khí. Khi tôi bước vào khu vực kho bãi sâu bên trong, bóng tối lập tức bao trùm. Cửa sắt lớn phía sau lưng tôi bị ai đó sập mạnh và khóa xích lại!
Từ sau đống gỗ nguyên khối lớn, Vũ bước ra. Nhưng đi cùng anh ta không phải là luật sư, mà là Nhã Lan và hai người đàn ông bặm trợn.
Gương mặt Vũ hằn lên những vệt gân máu, ánh mắt dại đi vì kiệt sức và điên loạn: – Ngọc, là em ép anh! Em muốn triệt đường sống của anh, muốn đẩy anh vào tù đúng không? Hôm nay em không ra khỏi đây được đâu nếu không chịu ký vào bản cam kết hủy bỏ toàn bộ bằng chứng và giao lại quyền kiểm soát công ty cho anh!
Tôi lùi lại một bước, giữ bình tĩnh: – Vũ, anh phát điên rồi sao? Đây là hành vi bắt giữ người trái pháp luật!
Nhã Lan đứng bên cạnh, nét mặt vặn quẹo vì sợ hãi lẫn tham lam: – Anh Vũ! Nhanh lên! Ép cô ta ký đi rồi đốt cái kho này! Báo cáo là tai nạn chập điện! Khi cô ta chết rồi, tài sản sẽ thuộc về anh và con gái, anh là người giám hộ thì toàn bộ Mộc Vũ vẫn là của anh!
Tôi chấn động. Tôi không ngờ một cô gái 21 tuổi lại có thể thốt ra những lời độc ác và tàn nhẫn đến mức ấy!
Vũ ngần ngừ một giây, nhưng trước sự xúi giục của Nhã Lan và nỗi sợ bị ở tù, anh ta bước tới, giật lấy chiếc túi xách của tôi để tìm điện thoại và giấy tờ.
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên!
“RẦM!”
Cánh cửa sắt của kho gỗ bị chiếc xe ủi chuyên dụng đâm sầm vào, bung tung xích khóa!
Ánh đèn pha ô tô chói lóa chiếu thẳng vào bên trong. Hàng loạt cảnh sát mặc sắc phục cùng lực lượng cơ động lao vào, khống chế nhanh gọn hai gã gác cổng và ôm chặt lấy Vũ cùng Nhã Lan.
Bước ra từ sau lưng các chiến sĩ cảnh sát là con gái tôi – Nhã Uyên – cùng Luật sư Trần, vị luật sư riêng mà tôi đã tham vấn suốt 2 tháng qua.
Nhã Uyên chạy lao đến ôm chầm lấy tôi, nước mắt giàn giụa: – Mẹ ơi! Mẹ có sao không?
Vũ bị cảnh sát đè chặt xuống sàn nhà, anh ta gào lên trong phẫn nộ: – Tại sao… Tại sao các người lại biết tôi ở đây? Ngọc, em gài bẫy tôi?!
Tôi tiến lại gần, nhìn người đàn ông từng là cả thanh xuân của mình đang nằm bệt dưới đất.
– Vũ, anh sai rồi. Tôi chưa bao giờ muốn gài bẫy anh. Chiếc điện thoại của tôi luôn bật chế độ định vị chia sẻ với con gái. Và toàn bộ cuộc trò chuyện từ lúc tôi bước vào đây đã được truyền trực tiếp đến đồn công an thông qua thiết bị thu âm giấu trong chiếc ghim cài áo của tôi.
Vũ rũ rượi, ánh mắt hoàn toàn dại đi.
Nhưng nút thắt lớn nhất của cuộc đời anh ta – thứ nhân quả bất ngờ nhất – lúc này mới chính thức được bóc mở.
Luật sư Trần bước tiến lên một bước, rút từ trong cặp ra một văn bản bằng tiếng Anh có dấu chứng nhận của Đại sứ quán Việt Nam tại Singapore. Ông nhìn Vũ bằng ánh mắt thương hại:
– Ông Vũ, ngoài hồ sơ vi phạm quản lý tài sản doanh nghiệp, tôi nghĩ ông cũng nên biết một sự thật này trước khi về đồn công an.
– Sự thật… sự thật gì? – Vũ lắp bắp.
– Cô Nhã Lan đây không phải là sinh viên nghèo vượt khó như ông vẫn nghĩ. Cô ta là mắt xích trong một đường dây lừa đảo tài chính xuyên quốc gia chuyên nhắm vào các đại gia nhà giàu mới nổi tại Đông Nam Á. – Luật sư Trần dõng dạc đọc. – Trước khi quen ông, cô ta đã từng thực hiện 2 vụ tẩu tán tài sản tương tự tại Malaysia và Thái Lan bằng kịch bản lôi kéo thành lập công ty con.
Vũ bàng hoàng xoay đầu nhìn Nhã Lan. Cô ta lúc này mặt cắt không còn một giọt máu, đôi mắt tròn xoe mụ mị vì kinh hãi.
Luật sư Trần nói tiếp: – Và điểm đặc biệt nhất: Toàn bộ số tiền 5 tỷ đồng mà ông chuyển từ quỹ Mộc Vũ sang công ty Tân Mộc do Nhã Lan đứng tên, cách đây 6 tiếng đồng hồ, đã được cô ta âm thầm chuyển toàn bộ vào một tài khoản tiền điện tử ẩn danh tại Thụy Sĩ. Cô ta đã đặt sẵn vé máy bay đi London vào lúc 2 giờ sáng đêm nay. Đêm nay, cô ta định ép ông đốt kho gỗ này, để ông phạm tội sát nhân và gánh toàn bộ tội lỗi, còn cô ta sẽ ôm 5 tỷ cùng khoản tiền bảo hiểm ẵm trọn bay sang Châu Âu!
“OÀNH!”
Lời nói của vị luật sư như một giọt nước làm tràn ly, giáng một đòn sấm truyền trực tiếp vào tâm trí Vũ.
Anh ta trố mắt nhìn Nhã Lan – người phụ nữ mà anh ta từng tự hào tuyên bố là “người duy nhất hiểu anh”, người mà anh ta sẵn sàng đạp đổ 18 năm nghĩa vợ chồng, vứt bỏ cả mẹ đẻ và con gái để yêu thương.
Nhã Lan gục xuống sàn, không còn một lời nào để bào chữa. Cô ta đã tính toán một kịch bản hoàn hảo, chỉ không ngờ rằng toàn bộ dòng tiền của Mộc Vũ đã bị tôi cài mã theo dõi từ trước, khiến giao dịch chuyển tiền sang Thụy Sĩ bị ngân hàng quốc tế đóng băng ngay lập tức theo yêu cầu của Giám đốc Tài chính.
Vũ quay sang nhìn tôi. Nước mắt, mồ hôi và bụi gỗ bẩn thỉu hòa quyện trên gương mặt nhăn nhúm của anh ta.
Anh ta quỳ sụp xuống, bò về phía tôi, đập đầu xuống sàn nhà vỡ ối: – Ngọc ơi! Anh sai rồi! Anh là con lợn mù mắt! Anh bị nó lừa rồi Ngọc ơi! Em cứu anh với, em xin cảnh sát tha cho anh đi em! Anh còn mẹ già, còn con gái… Chúng ta làm lại từ đầu được không em?
Tôi nhìn người đàn ông đang bò dưới chân mình.
Không còn là người thanh niên Bách khoa tràn đầy hoài hoảng năm nào. Không còn là người chồng kiêu ngạo đứng trước mặt tôi tuyên bố ly hôn. Trước mặt tôi lúc này chỉ là một kẻ thảm hại, bị lòng tham và sắc dục làm cho mù quáng, để rồi tự tay thêu dệt nên tấm lưới chôn vùi chính bản thân mình.
Tôi lùi lại một bước, nhẹ nhàng ôm lấy vai con gái Nhã Uyên.
– Vũ này, – Tôi cất giọng, bình thản và nhẹ như một cơn gió mùa đông – 18 năm trước, anh khóc vì thương tôi khổ. 18 năm sau, anh khóc vì anh mất tất cả. Giá như anh nhớ lại cái đêm tân hôn trên chiếc giường gỗ cũ ấy, thì hôm nay anh đã không phải nhận cái kết này.
– Ngọc… Ngọc ơi! – Vũ gào lên trong tuyệt vọng khi lực lượng cảnh sát tra tay vào còng số 8, giải anh ta và Nhã Lan lên xe thùng.
5. Quả ngọt của sự kiên định
Sáu tháng sau.
Vụ án tẩu tán tài sản và lừa đảo chiếm đoạt tài sản khép lại.
Nhã Lan nhận mức án 16 năm tù giam cho hành vi lừa đảo tài chính xuyên quốc gia và dàn dựng vụ việc gây nguy hiểm đến tính mạng người khác.
Vũ bị tuyên phạt 5 năm tù giam vì tội Vi phạm quy định về quản lý tài sản doanh nghiệp. Do tôi có đơn xin giảm nhẹ hình phạt với tư cách là bị hại và là người đại diện cổ đông, Vũ được hưởng sự khoan hồng của pháp luật.
Toàn bộ tài sản bị tẩu tán được thu hồi đầy đủ.
Sau khi xử lý xong các thủ tục pháp lý, tôi chính thức đệ đơn ly hôn. Tòa án phán quyết tôi sở hữu 75% tài sản chung và toàn bộ quyền quản lý Tập đoàn Mộc Vũ. 25% còn lại của Vũ được chuyển thẳng vào quỹ tài sản độc lập do con gái Nhã Uyên đứng tên khi tròn 18 tuổi.
Mẹ chồng tôi sau khi ra viện đã quyết định ở lại căn biệt thự cùng tôi và cháu nội. Bà nắm chặt tay tôi, mỉm cười trong nước mắt: – Mẹ cảm ơn con, Ngọc ạ. Con không chỉ giữ lại cái nhà này, mà con còn dạy cho thằng Vũ một bài học lớn nhất của cuộc đời nó.
Tôi tiếp quản Mộc Vũ, tái cấu trúc lại toàn bộ bộ máy, đưa công ty phát triển vươn xa hơn nữa.
Thỉnh thoảng, vào những ngày nghỉ cuối tuần, tôi cùng Nhã Uyên vào trại giam thăm Vũ.
Người đàn ông trong bộ quần áo sọc xám gầy đi nhiều, tóc đã điểm bạc. Anh ngồi sau bức tường kính, không còn sự hung hăng hay dằn dỗi, chỉ còn lại ánh mắt đầy sự ăn ăn và hối hận tột cùng.
Anh nhìn tôi, thì thầm qua ống nghe: – Cảm ơn em… Cảm ơn em vì đã không bỏ mặc mẹ, và đã giữ lại Mộc Vũ cho con gái.
Tôi mỉm cười, một nụ cười thanh thản trọn vẹn: – Tôi không giữ cho anh. Tôi giữ cho những giọt mồ hôi, giọt máu và 18 năm thanh xuân của chính mình.
Bước ra khỏi cổng trại giam, ánh nắng xuân ấm áp rọi xuống con đường trải dài phía trước.
Người ta thường bảo tôi cố chấp khi nhất quyết không chịu ly hôn ngay từ đầu. Nhưng họ không hiểu rằng: Sự kiên định không phải là vì luyến tiếc một kẻ bạc bẽo, mà là sự dũng cảm đứng lên bảo vệ những gì do chính tay mình gánh vác và tạo dựng.
Phụ nữ có thể hy sinh vì tình yêu, nhưng tuyệt đối không bao giờ được phép dâng tặng thành quả thanh xuân của mình cho kẻ khác hưởng thụ. Nhân quả có thể đến muộn, nhưng chưa bao giờ bỏ sót một ai.