Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Mang Thai, Tôi Bỗng Phát Tài

Tôi nước mắt giàn giụa, tay run run bấu chặt vào mép chiếc ghế sofa da nhập khẩu.
Hạ Kim Sơn thấy tôi khóc, ánh mắt xẹt qua một tia áy náy. Dù sao ba năm qua tôi cũng là người vợ hoàn hảo: chu đáo, dịu dàng, ngoan ngoãn nghe lời, lại còn biết giữ thể diện cho anh ta trước mặt đối tác.
Anh ta thở dài, sờ sờ sợi dây chuyền vàng bự chảng trên cổ: “Khương Hòa, em theo anh ba năm, không có công lao thì cũng có đắng đo. Anh cũng không phải kẻ cạn tình cạn nghĩa. Căn hộ cao cấp 180 mét vuông ở trung tâm thành phố đứng tên em, anh sang tên đứt đoạn cho em luôn. Ngoài ra, anh bồi thường thêm cho em năm triệu tệ tiền mặt.”
Năm triệu? Cộng với căn nhà kia trị giá tầm mười hai triệu nữa là mười bảy triệu tệ.
Trái tim tôi đập rộn ràng. Số tiền này đủ để tôi sống an nhàn đến cuối đời!
Nhưng tôi là ai cơ chứ? Tôi là Khương Hòa – người từng nhìn thấy mẹ mình nhịn đói uống nước cầm hơi. Tôi hiểu rất rõ một đạo lý: Khi đối phương đang chìm đọng trong sự áy náy và niềm vui sướng “được làm bố”, đó chính là lúc cái giá của họ rẻ nhất và họ sẵn sàng vung tiền nhất!
Tô Diệu Âm ngồi bên cạnh vội vàng nắm lấy tay Hạ Kim Sơn, giọng nói nũng nịu truyền đến: “Kim Sơn… Anh cho nhiều như vậy sao? Em và con sau này còn cần rất nhiều chi phí…”
Tôi lập tức chớp lấy thời cơ, đưa tay lau nước mắt, giọng run run đầy tủi hổ: “Cô Tô nói đúng đấy. Anh Hạ, ba năm qua tôi coi anh như bầu trời, tận tụy hy sinh, chăm sóc anh từng li từng tí. Bây giờ cô ấy mang thai con của anh, cô ấy là người chiến thắng, tôi là kẻ thua cuộc. Cô ấy chê tôi lấy nhiều tiền của anh, vậy thôi… tôi không lấy một đồng nào hết! Tôi ra đi tay trắng!”
Nói xong, tôi giả vờ đứng dắt túi xách bước đi, dáng vẻ vô cùng kiên cường nhưng không kém phần thảm thương.
Hạ Kim Sơn lập tức cuống lên. Anh ta là tên nhà giàu mới nổi, coi trọng nhất là cái danh “hào phóng, nghĩa khí”. Giờ đây bạch nguyệt quang vừa trở về đã muốn keo kiệt với người vợ tào khang của anh ta, chẳng phải biến anh ta thành kẻ hẹp hòi sao?
Anh ta trừng mắt nhìn Tô Diệu Âm một cái làm cô ta giật bắn người, rồi vội vàng vẫy tay bảo trợ lý: “Lão Tiền! Sửa lại hợp đồng ly hôn!”
Hạ Kim Sơn quay sang tôi, dỗ dành: “Khương Hòa, em đừng nói khí thế thế. Chuyện này là anh sai, anh không thể để em chịu thiệt. Căn biệt thự ở khu ngoại ô trị giá ba mươi triệu, sang tên cho em! Căn hộ 180 mét vuông kia vẫn cho em! Tiền mặt tăng lên thành mười triệu tệ! Chiếc xe Porsche em đang đi cũng thuộc về em!”
Trời ơi! Tổng tài sản ngót nghét năm mươi triệu tệ!
Tôi hít một hơi thật sâu để nén sự sung sướng đang cuộn trào trong lồng ngực. Suýt chút nữa tôi đã nhảy dựng lên hô “Chồng ơi uy vũ!”.
Nhưng tôi vẫn cố giữ nét mặt đau thương tột cùng, thở dài một tiếng đầy xót xa: “Anh Hạ, anh nghĩ tiền bạc có thể bù đắp được trái tim vỡ vụn của tôi sao? Nhưng thôi… anh đã quyết vì giọt máu của nhà họ Hạ, tôi cũng không muốn làm kẻ ác chia rẽ gia đình anh. Tôi đồng ý.”
2
Lão Tiền lập tức đưa tờ hợp đồng ly hôn đã sửa đổi cho tôi.
Tôi cầm bút, lướt qua các điều khoản một cách nhanh gọn và chính xác như một máy quét. Tất cả tài sản: Biệt thự, căn hộ, xe sang, mười triệu tệ tiền mặt chuyển thẳng vào tài khoản trong vòng 24 giờ.
Tôi hạ bút ký tên: Khương Hòa.
Nét chữ phượng múa phụng bay, không một chút do dự.
Hạ Kim Sơn nhìn chữ ký của tôi, trong lòng có chút hẫng hụt. Anh ta cứ nghĩ tôi sẽ khóc lóc om sòm, kéo dài thời gian, không ngờ tôi lại dứt khoát đến vậy.
Tô Diệu Âm nhìn thấy tôi sắp ôm đống tài sản khổng lồ ra đi thì ghen tị đến mức nghiến răng ken két. Cô ta vuốt ve cái bụng vẫn còn bằng phẳng của mình, cố tình cất giọng mỉa mai: “Cô Khương đúng là người thực tế. Có tiền cái là ký ngay, xem ra ba năm qua cô ở bên Kim Sơn cũng chỉ vì tiền thôi nhỉ?”
Tôi thu dọn đồ đạc cá nhân, mỉm cười quay lại nhìn cô ta.
Lần này, tôi không giả vờ khóc nữa. Tôi nhìn thẳng vào mắt Tô Diệu Âm, rồi từ từ liếc xuống chiếc bụng của cô ta.
“Cô Tô nói đúng một nửa. Tôi vì tiền, nhưng ít nhất tôi đến với anh ấy khi anh ấy độc thân. Còn cô…” Tôi tiến lại gần, ghé sát tai cô ta, thì thầm bằng giọng chỉ đủ hai người nghe: “Cô Tô này, mang thai là chuyện tốt. Nhưng cô có chắc… cái thai này là của anh Hạ không?”
Mặt Tô Diệu Âm trong chớp mắt biến thành màu gan gà! Đôi mắt cô ta co thắt lại vì kinh hoàng, tay siết chặt lấy gấu váy trắng.
“Cô… cô nói bậy bạ gì đó!” Cô ta run rẩy gào lên.
Hạ Kim Sơn nhíu mày: “Hai người nói gì thế?”
Tôi quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ chuẩn mực của người vợ hiền thục: “Không có gì đâu anh Hạ. Tôi chỉ chúc cô Tô mẹ tròn con vuông, sớm sinh cho nhà họ Hạ một quý tử nối dõi tông đường thôi.”
Nói xong, tôi kéo chiếc vali nhỏ đã chuẩn bị từ trước, kiêu hãnh bước ra khỏi căn biệt thự.
Vừa bước ra khỏi cổng, điện thoại tôi vang lên tiếng “Tinh! Tinh!”. Mười triệu tệ đã chuyển vào tài khoản ngân hàng.
Tôi đứng dưới ánh nắng rực rỡ, nhìn dòng số 0 dài dằng dặc trong ứng dụng ngân hàng, suýt chút nữa thì hú lên một tiếng thật to.
Mười triệu tiền mặt! Cộng thêm hai căn nhà và một chiếc xe sang! Bạch nguyệt quang ơi là bạch nguyệt quang, cô đúng là Thần Tài gõ cửa nhà tôi!
3
Tôi chuyển ngay đến căn hộ cao cấp 180 mét vuông ở trung tâm thành phố.
Nơi này view nhìn ra sông, nội thất hiện đại, không gian thoáng đãng hơn nhiều so với căn biệt thự mang phong cách “nhà giàu mới nổi” dát vàng toàn bộ của Hạ Kim Sơn.
Việc đầu tiên tôi làm sau khi ổn định chỗ ở là mở chiếc túi hồ sơ bằng giấy kraft ra.
Tờ kết quả kiểm tra sức khỏe của Hạ Kim Sơn vẫn nằm nguyên ở đó.
“Vô tinh症 (Không có tinh trùng). Khả năng thụ thai tự nhiên: 0%.”
Tôi cẩn thận cất tờ giấy đó vào két sắt bảo mật nhất của mình.
Đây không chỉ là một tờ giấy khám bệnh, mà chính là “tấm bùa hộ mệnh” và “vũ khí tối tân” của tôi trong tương lai.
Tôi tự thưởng cho mình một chấu cháo yến bào ngư, sau đó nằm ươn trên chiếc giường rộng hai mét, lướt điện thoại xem các khóa học đầu tư tài chính và bất động sản. Có tiền rồi, việc quan trọng nhất là phải làm cho tiền đẻ ra tiền.
Một tuần sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Hạ Kim Sơn.
Giọng anh ta trong điện thoại tràn ngập sự hân hoan và đắc ý: “Khương Hòa à, cuối tuần này anh tổ chức tiệc ăn mừng tại khách sạn 5 sao. Vừa là tiệc công ty chuẩn bị nộp hồ sơ lên sàn, vừa là tiệc đính hôn của anh và Diệu Âm, tiện thể thông báo tin vui có con luôn. Em… có muốn đến không?”
Tôi nhếch môi cười thầm. Anh ta muốn khoe khoang với tôi, muốn chứng minh cho tôi thấy rời xa tôi anh ta vẫn sống tốt, thậm chí còn có cả con trai nối dõi.
Người bình thường chắc chắn sẽ từ chối để tránh đau lòng. Nhưng tôi là ai? Tôi là người thích xem kịch hay!
“Anh Hạ đã mời, sao tôi lại không đến chứ? Dù sao chúng ta cũng chia tay trong hòa bình mà.” Tôi đáp bằng giọng vô cùng nhã nhặn.
“Tốt! Rất có phong thái! Anh sẽ bảo lão Tiền gửi thiệp mời cho em!”
Tối hôm đó, tôi khoác lên mình chiếc váy dạ hội màu đen tuyền cúp ngực tôn lên thân hình mảnh mai, đeo bộ trang sức kim cương đắt giá nhất mà tôi tự thưởng cho bản thân bằng tiền bồi thường.
Tôi xuất hiện tại sảnh tiệc khách sạn 5 sao với vẻ ngoài quyền quý, xinh đẹp và rạng rỡ đến mức khiến bao nhiêu ánh mắt phải ngoái nhìn.
Hạ Kim Sơn đang mặc bộ vest đắt tiền, tay ôm eo Tô Diệu Âm – lúc này đang mặc một chiếc váy đính ngọc trai lộng lẫy, gương mặt tràn ngập vẻ kiêu hãnh của kẻ chiến thắng.
Thấy tôi tiến lại gần, Tô Diệu Âm nheo mắt, cố tình ưỡn bụng ra (dù mới thai hơn một tháng chẳng có bụng gì): “Ôi, cô Khương cũng đến à? Tôi cứ tưởng cô đang trốn ở nhà khóc lóc chứ.”
Tôi cười nhẹ, nâng ly nước trái cây lên: “Cô Tô nói giỡn rồi. Tin vui lớn thế này của nhà họ Hạ, tôi làm sao bỏ lỡ được? Đứa bé này… đúng là kết tinh của ‘kỳ tích’ đấy.”
Từ “kỳ tích” được tôi nhấn mạnh từng chữ.
Mặt Tô Diệu Âm thoáng biến sắc, nhưng cô ta mau chóng lấy lại vẻ tự nhiên, nép vào lòng Hạ Kim Sơn: “Đúng vậy, bác sĩ nói con của chúng tôi rất khỏe mạnh. Kim Sơn thương hai mẹ con tôi lắm, anh ấy vừa sang tên cho tôi 10% cổ phần công ty làm quà đính hôn đấy.”
10% cổ phần? Tôi thầm đánh giá trong đầu. Công ty Hạ Kim Sơn sắp lên sàn, 10% cổ phần tương đương với mấy chục triệu tệ. Xem ra Hạ Kim Sơn vì đứa “con trai” này mà chơi lớn thật.
Hạ Kim Sơn hất hàm nhìn tôi: “Khương Hòa, em thấy đấy, đàn ông nhà họ Hạ chúng anh không bao giờ để người phụ nữ sinh con cho mình phải chịu thiệt.”
Tôi gật đầu tỏ vẻ thán phục: “Anh Hạ quả là đại gia ga-lăng. Chỉ là… anh Hạ này, hôm nay quan khách đông đúc thế này, toàn là đối tác làm ăn lớn, anh đã làm xét nghiệm ADN cho đứa trẻ chưa?”
Câu hỏi của tôi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào không khí đang vui vẻ.
Hạ Kim Sơn sầm mặt xuống: “Khương Hòa! Em nói vớ vẩn gì thế? Diệu Âm là người thế nào anh là người rõ nhất! Cô ấy yêu anh thật lòng, làm sao có chuyện vớ vẩn đó được?”
Tô Diệu Âm lập tức khóc ức hiếp: “Kim Sơn! Cô ta đang xúc phạm em! Cô ta ghen tị vì cô ta không sinh được con cho anh nên mới ngậm máu phun người! Em từ nước ngoài về chỉ có một mình anh, đứa trẻ không phải của anh thì của ai?”
Các đối tác xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.
Hạ Kim Sơn thấy mất mặt, quát lớn: “Khương Hòa! Anh tôn trọng em nên mới mời em đến, em đừng có dồn anh vào thế bí! Em biến ngay cho anh!”
Tôi không hề tức giận. Tôi chậm rãi lấy từ trong xắc tay ra một tấm danh thiếp của vị bác sĩ trưởng khoa nam học uy tín nhất thành phố, thả nhẹ vào ly rượu trên tay Hạ Kim Sơn.
“Anh Hạ, bớt giận. Tôi chỉ muốn tốt cho anh thôi. Anh cứ giữ lấy danh thiếp này, khi nào rảnh… nhớ đi kiểm tra lại nhé. Tiệc vui thế này, tôi xin phép về trước.”
Nói xong, tôi quay lưng đi thẳng, để lại một Hạ Kim Sơn nghi ngờ hừng hực và một Tô Diệu Âm mặt cắt không còn một giọt máu.
4
Hạt giống nghi ngờ một khi đã được gieo xuống, nó sẽ lớn nhanh như cỏ dại.
Đặc biệt là với một người đàn ông gia trưởng, tự cao tự đại và coi trọng giọt máu nối dõi như Hạ Kim Sơn.
Sau bữa tiệc hôm đó, dù ngoài miệng Hạ Kim Sơn luôn khẳng định tin tưởng Tô Diệu Âm, nhưng trong lòng anh ta bắt đầu dấy lên những băn khoăn. Dù sao lời tôi nói quá tự tin, lại thêm tấm danh thiếp bác sĩ nam khoa…
Và quan trọng nhất, ba năm qua tôi không hề mang thai, tại sao Tô Diệu Âm vừa về nước gặp anh ta đúng hai lần là đã “trúng thưởng” ngay lập tức?
Tôi ở trong căn hộ mới, vừa thong thả nhâm nhi trà chiều vừa theo dõi tình hình qua lão Tiền – người trợ lý vốn đã bị tôi dùng mười vạn tệ “tiền trà nước” mua giộc từ lâu.
Lão Tiền nhắn tin cho tôi: “Bà Hạ… à không, cô Khương! Sếp Hạ bắt đầu nghi ngờ rồi. Hôm qua sếp âm thầm kêu tôi đi điều tra lịch trình của cô Tô Diệu Âm trong thời gian ở nước ngoài.”
Tôi mỉm cười gõ phím: “Điều tra ra gì chưa?”
“Ra rồi cô ơi! Động trời luôn! Cô Tô ở bên Pháp có hẹn hò với một gã huấn luyện viên thể hình da trắng. Gã đó mới theo cô ta về nước tháng trước! Hai người họ vẫn lén lút gặp nhau ở khách sạn!”
Tôi suýt chút nữa thì sặc trà.
Tô Diệu Âm này đúng là “gan to bằng trời”! Vừa muốn lấy tiền của Hạ Kim Sơn, vừa muốn nuôi “trai trẻ” ngoại quốc, lại còn tính giật dây đưa con của gã huấn luyện viên kia vào làm người thừa kế tài sản nhà họ Hạ!
“Sếp Hạ đã biết chưa?” Tôi hỏi.
“Chưa cô ơi, sếp Hạ hôm nay vừa đưa cô Tô đi khám thai định kỳ ở bệnh viện tư nhân. Nhưng sếp đang tính lén lấy mẫu máu của thai nhi để làm xét nghiệm ADN!”
Tôi nhếch môi. Lấy máu thai nhi làm ADN thì phải chờ thai lớn thêm chút nữa, hoặc phải làm dịch vụ chui đắt đỏ. Nhưng Hạ Kim Sơn đâu cần phải phiền phức thế? Vấn đề nằm ở chính bản thân anh ta cơ mà!
Tối hôm đó, tôi nhận được một cuộc gọi khẩn cấp từ Hạ Kim Sơn.
Giọng anh ta khàn đặc, run rẩy, không còn cái vẻ hãnh tiến của tên nhà giàu mới nổi thường ngày nữa: “Khương Hòa… em… em đang ở đâu? Anh muốn gặp em.”
“Có chuyện gì sao anh Hạ? Tôi đang ở nhà chuẩn bị ngủ.”
“Mở cửa cho anh! Anh đang ở dưới sảnh chung cư của em!”
Tôi nhìn qua camera ninh ninh, thấy Hạ Kim Sơn đứng ở sảnh dưới, áo vest xộc xệch, tóc tai bù xù, tay cầm một tờ giấy vò nát.
Tôi mỉm cười, thay một bộ đồ lụa trang nhã rồi bấm nút mở thang máy cho anh ta lên.
5
Hạ Kim Sơn bước vào phòng, mùi rượu xộc lên nồng nặc.
Anh ta ngã gục xuống chiếc sofa trong phòng khách của tôi – chiếc sofa mà tôi đã dùng tiền bồi thường để mua loại đắt nhất, êm nhất.
“Khương Hòa… tờ kết quả kiểm tra… tờ kết quả kiểm tra ba tuần trước em đi lấy giúp anh…” Anh ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nước mắt, “Bác sĩ… bác sĩ nói gì với em?”
Tôi bình tĩnh đi đến bàn làm việc, mở két sắt, lấy ra tờ giấy kết quả gốc được bảo quản cẩn thận.
Tôi đặt tờ giấy lên bàn trà trước mặt anh ta.
“Anh Hạ, đây là lý do hôm đó tôi bật cười khi thấy cô Tô tuyên bố mang thai.”
Hạ Kim Sơn run rẩy cầm tờ giấy lên. Dù không hiểu các thuật ngữ y học phức tạp, nhưng dòng chữ kết luận bằng tiếng Việt rõ ràng ở cuối trang thì anh ta đọc hiểu rất rõ:
“Không phát hiện tinh trùng. Vô sinh bẩm sinh do tắc ống dẫn tinh nặng.”
“Bốp!”
Tờ giấy rơi khỏi tay Hạ Kim Sơn.
Anh ta gục đầu xuống hai bàn tay, bắt đầu khóc rống lên như một đứa trẻ bị tước mất món đồ chơi yêu thích nhất.
“Không thể nào… Không thể nào! Đàn ông nhà họ Hạ sao lại có thể… Anh phong độ như thế, khỏe mạnh như thế… Sao anh lại không thể có con?”
Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, thong thả rót cho anh ta một ly nước ấm: “Anh Hạ, y học hiện đại rất phát triển. Khỏe mạnh bên ngoài không có nghĩa là hệ sinh sản hoàn hảo. Hôm đó bác sĩ nói với tôi, khả năng anh có con tự nhiên là bằng không.”
Hạ Kim Sơn ngẩng đầu nhìn tôi, mặt tái dại: “Vậy… vậy đứa bé trong bụng Diệu Âm…”
“Là của gã huấn luyện viên thể hình da trắng mà cô ta nuôi ở khách sạn InterContinental.” Tôi thản nhiên bồi thêm một đòn chí mạng.
Hạ Kim Sơn trợn ngược mắt, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ!
“Cái… Cái gì?! Em… sao em biết?”
Tôi thong thả nhấp một ngụm trà: “Thế giới này không có bức tường nào không rò rỉ gió. Anh Hạ à, anh coi cô ta là bạch nguyệt quang, nhưng cô ta chỉ coi anh là cái mỏ tiền và một tên ‘đổ vỏ’ vĩ đại nhất lịch sử thôi.”
Hạ Kim Sơn đập mạnh tay xuống bàn, gầm lên trong đau đớn và phẫn nộ: “Tô Diệu Âm! Con mụ tiện nhân! Mụ dám cắm sừng tôi! Mụ dám lấy con của gã da trắng để lừa lấy 10% cổ phần của tôi!”
Anh ta tức đến mức thở dốc, mạch máu trên cổ nổi phồng lên.
Nhìn anh ta phát điên, tôi trong lòng thầm duyệt qua một lượt: Anh ta mất tiền, mất mặt, nhận ra mình bị cắm sừng đau đớn. Còn tôi? Tôi có mười triệu tiền mặt, hai căn nhà, một chiếc xe sang, và hoàn toàn vô tội trong cuộc hôn nhân này!
Hạ Kim Sơn nhìn tôi, đột nhiên đôi mắt anh ta sáng lên một tia hy vọng cuồng dại.
Anh ta quỳ sụp xuống trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi: “Khương Hòa! Vợ ơi! Anh sai rồi! Anh đúng là con lừa đần độn! Chỉ có em là tốt với anh nhất! Em biết anh không thể có con nhưng em vẫn giữ thể diện cho anh, em không nói ra trước mặt mọi người, em còn bảo vệ tài sản cho anh!”
Anh ta ôm lấy chân tôi, khóc lóc thảm thiết: “Chúng ta tái hôn đi! Anh sẽ lấy lại 10% cổ phần từ con mụ kia! Anh sẽ sang tên toàn bộ công ty cho em! Chúng ta đi xin con nuôi, hoặc làm thụ tinh trong ống nghiệm xin tinh trùng! Anh chỉ cần em làm vợ anh thôi Khương Hòa!”
6
Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình.
Mới tuần trước, anh ta còn chễm chệ ngồi trên sofa, kiêu ngạo bảo tôi ký đơn ly hôn để nhường chỗ cho bạch nguyệt quang. Bây giờ, anh ta quỳ dưới chân tôi, xin tôi rủ lòng thương hại.
Thật châm biếm làm sao.
Tôi nhẹ nhàng rút chân ra khỏi tay anh ta, đứng dậy lùi lại hai bước.
“Anh Hạ, tự trọng một chút.”
Giọng tôi lạnh lẽo như băng giá mùa đông.
Hạ Kim Sơn ngơ ngác nhìn tôi: “Khương Hòa… em… em không thương anh sao? Ba năm qua chúng ta mặn nồng như thế…”
Tôi bật cười, một nụ cười chế giễu không hề giấu giếm: “Anh Hạ, anh tỉnh lại đi. Ba năm qua tôi ở bên anh vì cái gì, ngay bữa ăn đầu tiên tôi đã nói rõ với anh rồi: Tôi vì TIỀN.”
Mặt Hạ Kim Sơn trắng bệch.
“Lúc anh có tiền, anh hào phóng, tôi ngoan ngoãn làm một người vợ hiền thục. Nhưng khi anh vì một người phụ nữ khác mà đẩy tôi ra khỏi nhà, cắt đứt cuộc hôn nhân này, thì giữa chúng ta đến một chút tình nghĩa xã giao cũng không còn nữa.”
tôi lấy từ trong túi ra một chiếc khăn giấy, lau lau tay mình vừa bị anh ta chạm vào.
“Tái hôn với anh? Để ngày ngày phải chăm sóc một người đàn ông vô sinh, lại còn gia trưởng, sẵn sàng vứt bỏ tôi bất cứ lúc nào khi có bóng hồng khác xuất hiện sao? Anh Hạ ơi, tôi có mười triệu tiền mặt, có hai căn nhà đắt giá, cuộc sống của tôi bây giờ tự do tự tại, tột cùng sung sướng. Tôi dại gì mà chui lại vào cái lồng sắt của anh?”
Hạ Kim Sơn gục xuống sàn nhà, ánh mắt hoàn toàn sụp đổ.
Đúng vậy. Tiền anh ta đã cho tôi. Nhà anh ta đã sang tên. Hợp đồng ly hôn đã có hiệu lực pháp luật. Anh ta không còn bất kỳ đòn bẩy nào để khống chế tôi nữa.
“Nhưng… nhưng em nói tốt cho anh… em không công khai tờ giấy khám bệnh này…” Anh ta thắc mắc trong cay đắng.
Tôi mỉm cười ranh mãnh: “Tôi không công khai vì tôi là người có đạo đức nghề nghiệp của một ‘người vợ cũ’. Hơn nữa… tôi giữ tờ giấy này để làm quà đáp lễ cho anh tối nay đấy thôi. Giúp anh nhận ra bộ mặt thật của bạch nguyệt quang, chẳng lẽ anh không nên cảm ơn tôi sao?”
Hạ Kim Sơn run rẩy đứng dậy.
Anh ta nhìn tôi – người phụ nữ trước mặt vẫn xinh đẹp, thanh lịch, nhưng ánh mắt lại sắc bén và lý trí đến đáng sợ. Lúc này anh ta mới nhận ra, trong cuộc chơi này, từ đầu đến cuối, người nắm đằng xuôi chưa bao giờ là anh ta.
Anh ta gật đầu trong đau đớn: “Được… Được lắm Khương Hòa… Em giỏi lắm.”
“Cảm ơn anh Hạ đã khen. Không tiễn.” Tôi chỉ tay ra phía cửa.
7
Màn kịch hay nhất vẫn nằm ở phía sau.
Ngày hôm sau, Hạ Kim Sơn dẫn theo một dàn vệ sĩ và luật sư đến thẳng căn hộ cao cấp của Tô Diệu Âm.
Bạch nguyệt quang lúc này đang cùng gã huấn luyện viên thể hình da trắng uống sâm-panh ăn mừng vì sắp chiếm được 10% cổ phần nhà họ Hạ.
Hạ Kim Sơn đập phá toàn bộ căn hộ, tát Tô Diệu Âm hai tát lật mặt, đồng thời đưa ra bản điều tra lịch trình và bằng chứng ngoại tình của cô ta.
Luật sư của Hạ Kim Sơn đệ đơn kiện khẩn cấp, hủy bỏ hợp đồng tặng cho 10% cổ phần với lý do “lừa đảo tài sản” và “vi phạm đạo đức nghiêm trọng”.
Tô Diệu Âm gào khóc, thanh minh rằng đứa trẻ là của anh ta, nhưng Hạ Kim Sơn chỉ lạnh lùng ném tờ giấy chẩn đoán vô sinh của mình vào mặt cô ta: “Mụ tiện nhân! Bác sĩ kết luận tôi vô tinh bẩm sinh! Mụ định lấy con của gã da đen da trắng nào bắt tôi đổ vỏ hả?!”
Tô Diệu Âm nhìn thấy tờ giấy chẩn đoán thì sụp đổ hoàn toàn. Cô ta không thể ngờ rằng, bí mật lớn nhất của Hạ Kim Sơn lại bị bóc trần đúng vào lúc này!
Gã huấn luyện viên thể hình thấy vụ việc vỡ lở, sợ bị liên lụy pháp lý nên đã vội vàng dọn sạch tiền tiết kiệm của Tô Diệu Âm rồi bỏ trốn biệt tích ngay trong đêm.
Tô Diệu Âm không những không lấy được một đồng nào từ Hạ Kim Sơn, mà còn bị anh ta kiện ra tòa đòi bồi thường danh dự và danh tiếng công ty. Cô ta bị giới nhà giàu tẩy chay hoàn toàn, phải vội vã phá thai rồi lủi thủi trốn về quê trong sự khinh bỉ của mọi người.
Còn về phần Hạ Kim Sơn?
Chuyện anh ta bị cắm sừng và chuyện anh ta “vô sinh” không biết bằng cách nào đã bị rò rỉ ra ngoài giới kinh doanh (tất nhiên là do lão Tiền vô tình “trượt miệng” trong một chầu rượu).
Cổ phiếu của công ty anh ta sụt giảm nghiêm trọng trước ngày nộp hồ sơ lên sàn. Các đối tác lớn lo ngại về năng lực quản trị và uy tín cá nhân của anh ta nên đồng loạt rút vốn.
Hạ Kim Sơn từ một tên nhà giàu mới nổi hãnh tiến, chỉ trong vòng vài tháng đã rơi vào khủng hoảng tài chính nghiêm trọng, ngày ngày phải vùi đầu vào rượu bia để quên đi nỗi đau.
8
Một năm sau.
Tôi đứng trên ban công căn biệt thự rộng lớn ở khu ngoại ô – căn biệt thự mà Hạ Kim Sơn từng sang tên cho tôi.
Tôi đã thuê kiến trúc sư cải tạo lại toàn bộ nơi này thành một khu vườn nhiệt đới ngập tràn ánh nắng và hoa tươi.
Nhờ số tiền mười triệu tệ bồi thường, tôi đã đầu tư vào hai dự án bất động sản tiềm năng và mua cổ phần của một công ty công nghệ sinh học đang phát triển. Tài sản của tôi hiện tại đã tăng lên gấp đôi.
Tôi không còn là cô gái tám tuổi phải uống nước cầm hơi qua bữa. Cũng không còn là người vợ phải tỉ mỉ xếp từng chiếc áo sơ mi hoa hòe cho người chồng nhà giàu mới nổi.
Tôi là chính tôi – Khương Hòa, độc lập, giàu có và tự do.
Hôm đó, tôi đi dạo ở trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố.
Khi bước ra khỏi cửa hàng Chanel với mấy túi đồ hiệu trên tay, tôi vô tình gặp lại Hạ Kim Sơn.
Anh ta trông già đi cả chục tuổi. Mất đi vẻ hợm hĩnh ngày xưa, bộ vest trên người có phần hơi cũ kỹ, sợi dây chuyền vàng thô lố lăng trên cổ cũng đã bị bán đi từ lâu để trả nợ.
Thấy tôi, anh ta khựng lại, ánh mắt phức tạp vô cùng: vừa tiếc nuối, vừa hối hận, lại vừa có chút sợ hãi.
“Khương Hòa… dạo này em tốt không?” Anh ta gượng gùng hỏi.
Tôi mỉm cười, đưa tay chỉnh lại chiếc kính râm đắt giá, để lộ chiếc đồng hồ Rolex nạm kim cương tỏa sáng dưới ánh nắng:
“Tôi rất tốt, anh Hạ. Còn anh thì sao?”
Hạ Kim Sơn nhìn tôi rạng rỡ, xinh đẹp, tỏa ra khí chất của một người phụ nữ hoàn toàn chủ động trong cuộc đời, anh ta cay đắng cúi đầu: “Anh… anh vừa phải bán bớt một nhà xưởng để duy trì công ty.”
“Vậy sao? Vậy anh cố gắng lên nhé.” Tôi đáp bằng giọng lịch sự nhưng xa cách.
Tôi bước qua người anh ta, không một lần ngoái đầu nhìn lại.
Nắng thu vàng rực rỡ chiếu xuống con phố sầm uất. Tiếng chuông điện thoại vang lên, là thông báo từ ngân hàng về khoản cổ tức vừa được chuyển vào tài khoản.
Tôi nhấp một ngụm cà phê thơm lừng, mỉm cười tự tin nhìn về phía trước.
Cuộc đời này, dựa vào núi núi sẽ tan, dựa vào người người sẽ chạy. Chỉ có bản thân mình và số dư trong tài khoản ngân hàng là vĩnh viễn không bao giờ phản bội ta.