Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Biệt tích suốt 3 năm sau cuộc l//y hôn, một ngày nọ người chồng bất ngờ quay về tìm vợ cũ và con trai sau khi biết tin người vợ mới vĩnh viễn không thể sinh co/n. Nhưng ngay khi vừa nhìn thấy anh ta, cậu bé bỗng hoảng loạn gào khóc rồi quay đầu bỏ chạy.
Người vợ cũ từ trong bếp lặng lẽ bước ra, ánh mắt lạnh đến rợ/n người. Cô không trách móc, cũng chẳng nói nửa lời… chỉ lặng im đưa tay chỉ lên bàn thờ giữa nhà.
Tôi ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế da sang trọng của phòng khám, tay cầm tờ kết quả x:ét ng:hiệm mà run rẩy. Vợ mới của tôi – người phụ nữ trẻ đẹp, sành điệu mà tôi đã bất chấp tất cả để chạy theo 3 năm trước – được bác sĩ kết luận: V:ô s:;inh thứ phát do lạm dụng th:;uốc tr:;ánh th:;ai và n:;ạo ph:;;á quá nhiều lần trong quá khứ. Bầu trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi là độc đinh, gia sản tiền tỷ trong tay nhưng giờ đây lại đứng trước nguy cơ tu:yệt t:ự. Trong cơn tuyệt vọng, hình ảnh thằng Bi – đứa con trai 2t lẫm chẫm ngày nào hiện về trong tâm trí tôi.
Ba năm trước, khi sự nghiệp phất lên, tôi chán ngán người vợ “quê mùa”, chỉ biết bỉm sữa là Lan. Tôi ly hôn chóng vánh, để lại cho mẹ con cô ấy căn nhà cấp 4 cũ kỹ và một khoản tiền nhỏ gọi là “trách nhiệm”, rồi cắt đứt liên lạc hoàn toàn để vui vầy bên duyên mới. Tôi chưa từng gọi điện, chưa từng chu cấp 1 đồng, thậm chí chặn số của Lan để vợ mới không gk::en tuông.

Người ta vẫn bảo “con cá mất là con cá lớn”, nhưng với tôi lúc này, thằng Bi không chỉ là một đứa con, nó là chiếc phao cứu sinh duy nhất cho dòng họ, là kẻ thừa kế duy nhất cho khối tài sản tiền tỷ mà tôi tích góp được.
Không một chút chậm trễ, ngay chiều hôm đó, tôi đánh chiếc xe Mercedes bóng lộn vượt gần trăm cây số về lại ngôi làng ven biển — nơi căn nhà cấp 4 cũ kỹ của Lan vẫn nằm nép mình dưới rặng dừa. Tôi tưởng tượng ra cảnh mẹ con cô ấy sẽ kinh ngạc, rồi mừng rỡ rơi nước mắt khi thấy tôi trở về trong dáng vẻ của một đại gia giàu có. Tôi đã chuẩn bị sẵn một kịch bản hoàn hảo: Rút ra một tập tiền dày cộp, hứa hẹn sẽ mua cho hai mẹ con một căn biệt thự trên thành phố, cho thằng Bi vào học trường quốc tế. Một người phụ nữ quê mùa, bươn chải nuôi con suốt 3 năm qua làm sao có thể cưỡng lại sự cám dỗ ấy?
Chiếc xe dừng lại trước cánh cổng sắt đã hoen gỉ. Khung cảnh vẫn vậy, đượm màu trầm mặc và cô liêu.
Qua khe cổng, tôi thấy một đứa trẻ chừng 5 tuổi đang ngồi chơi xếp hình trên khoảng sân gạch rêu phong. Đôi mắt nó tròn xoe, hàng mi cong vút, gương mặt có những nét giống tôi như đúc từ một khuôn.
“Bi! Con trai của bố!” — Lồng ngực tôi phập phồng vì sung sướng. Tôi vội vã đẩy cổng bước vào, giang rộng hai tay, cất giọng xúc động nghẹn ngào.
Nhưng trái ngược hoàn toàn với kịch bản tươi đẹp trong đầu tôi, vừa nhìn thấy tôi, gương mặt thằng bé lập tức biến dại đi vì kinh hoàng. Đôi mắt nó trợn ngược, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Nó buông rơi mớ đồ chơi, cất tiếng gào khóc thảm thiết, tiếng khóc xé lòng xé ruột như vừa nhìn thấy một con quỷ dữ:
“Mẹ ơi! Hắn ta về rồi! Mẹ ơi cứu con với! Con sợ lắm! Mẹ ơi!”
Thằng bé quay đầu, cắm đầu chạy thục mạng vào trong nhà, vấp phải gờ cửa ngã dội ngược ra sau nhưng vẫn cố bò lồm kồm chui tọt vào gầm giường, gào khóc trong sự hoảng loạn tột cùng.
Tôi đứng chôn chân giữa sân, nụ cười trên môi cứng đờ. Tại sao một đứa trẻ 2 tuổi lúc tôi đi, giờ 5 tuổi gặp lại bố ruột lại có phản ứng hãi hùng đến mức ấy? Nó chưa từng gặp tôi suốt 3 năm, làm sao có thể hoảng sợ tôi đến thế này?
Nghe tiếng gào khóc xé ruột của con, Lan từ trong bếp lặng lẽ bước ra.
3 năm không gặp, cô ấy khác xưa nhiều quá. Không còn là người phụ nữ lam lũ, nhút nhát cặm cụi dưới bếp năm nào, Lan đứng đó, mặc bộ đồ đà đà giản dị nhưng tư thế thẳng tắp. Gương mặt cô ấy bình thản đến lạ kỳ, nhưng ánh mắt nhìn tôi… là một làn nước băng giá, lạnh đến rợn người, hoàn toàn không có một chút gợn sóng của tình ghen hay sự phẫn nộ.
“Lan… Anh… Anh về thăm mẹ con em…” — Giọng tôi tự dưng run lên, ngập ngừng trước ánh nhìn ấy. — “Thằng Bi… sao nó lại sợ anh thế? Anh là bố nó mà…”
Lan không đáp. Cô ấy đứng trân trối nhìn tôi, ánh mắt như hai lưỡi dao sắc lẹm xẻ dọc tâm trí tôi.
Không một lời trách móc, không một tiếng chửi rủa hay oán thán. Lan chậm rãi xoay người, thong thả nâng cánh tay gầy guộc lên, chỉ thẳng ngón tay về phía chiếc bàn thờ bằng gỗ gụ đặt chính giữa gian nhà trên.
Tôi vô thức bước theo hướng tay cô ấy chỉ, bước chân nặng trịch như đeo chì. Và rồi, khi ánh mắt tôi chạm vào những thứ đặt trên bàn thờ, toàn bộ thân nhiệt trong cơ thể tôi như bị rút sạch. Đầu óc tôi oàng lên một tiếng dữ dội, cả đất trời chao đảo, nh nhòa.
Trên bàn thờ, chính giữa di ảnh của ông bà nội… là một tấm ảnh thờ của chính tôi!
Bức ảnh chân dung của tôi thời còn ở ngôi nhà này được lồng trang trọng trong khung gỗ đen, phía trước là bát hương nghi ngút khói cùng một dải băng tang màu đen phủ ngang. Bên cạnh tấm ảnh thờ của tôi là một tấm di ảnh nhỏ hơn, chụp hình một đứa trẻ sơ sinh đỏ hấn…
CHƯƠNG MỘT. SỰ THẬT ĐẰNG SAU TẤM ẢNH THỜ
“Lan… Đây… Đây là cái gì?!” — Tôi gào lên, giọng nói vỡ vụn trong sự bàng hoàng và sợ hãi. — “Tôi còn sống! Tôi đang đứng lù lù ở đây! Tại sao cô lại lập bàn thờ tôi?!”
Lan bước lại gần bàn thờ, thong thả thắp một nén hương, làn khói thơm quyện vào bầu không khí tĩnh mịch. Cô quay lại nhìn tôi, nụ cười nhếch môi đắng ngắt hiện lên trên gương mặt nhợt nhạt:
“Trong mắt tôi và thằng Bi, người tên Nam — chồng tôi, bố của nó — đã chết từ 3 năm trước rồi. Đêm mà anh xách vali theo người phụ nữ đó, bỏ mặc thằng Bi đang sốt cao 40 độ trong cơn mưa bão, thì người đàn ông đó đã chết rồi.”
Tôi nghẹn đắng ở cổ họng. Đêm đó… tôi nhớ rồi. Đêm đó cô ta gọi điện cho tôi hàng chục cuộc, nhắn tin bảo con sốt co giật cần tiền đi viện cấp cứu. Nhưng lúc đó, người vợ mới đang nũng nịu đòi tôi đưa đi vũ trường, tôi đã gắt gỏng chửi cô ta là “đồ phiền phức”, rồi dứt khoát chặn số.
“Anh có biết vì sao thằng Bi nhìn thấy anh lại gào khóc bỏ chạy không?” — Lan cất giọng, từng từ từng chữ như những mũi kim đâm thẳng vào tim tôi. — “Vì suốt 3 năm qua, mỗi ngày mùng một và rằm, tôi đều thắp hương trước tấm ảnh này. Tôi dạy con rằng: Bố con đã chết vì tai nạn từ lâu rồi. Bố ở trên bàn thờ, luôn theo dõi con. Thằng bé lớn lên với suy nghĩ bố nó là một người đã khuất. Hôm nay một ‘người chết’ từ trên bàn thờ bước xuống, ăn mặc chải chuốt đứng trước mặt nó… anh bảo sao nó không hoảng sợ?!”
Tôi quỵ ngã xuống chiếc ghế gỗ. Toàn thân run rẩy. Hóa ra, trong tâm trí đứa con trai duy nhất của tôi, tôi chỉ là một bóng ma!
“Còn… còn tấm ảnh nhỏ bên cạnh?” — Tôi run rẩy chỉ tay vào tấm ảnh đứa trẻ sơ sinh.
Ánh mắt Lan lúc này mới thật sự bùng lên một ngọn lửa uất hận tột cùng. Nước mắt cô ấy trào ra, lăn dài trên gò má sạm đen:
“Đó là đứa con thứ hai của chúng ta! Đứa em gái mà thằng Bi chưa kịp thấy mặt!”
CÁI GÌ?!
“Ngày anh bỏ đi,” — Lan nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng vì đau đớn — “tôi đã mang thai đứa thứ hai được hơn một tháng. Anh có biết 3 năm qua tôi sống thế nào không? Một mình tôi mang bầu, vừa chạy ăn từng bữa, vừa vắt cạn sức lực chăm thằng Bi. Tôi phải đi làm thuê, gánh nước, dọn dẹp thuê cho người ta từ sáng sớm đến đêm muộn để có tiền mua sữa cho con.”
Lan lao đến, nắm lấy cổ áo vest đắt tiền của tôi, gào lên trong nước mắt:
“Đến tháng thứ 7, vì làm việc quá sức và suy dinh dưỡng nặng, tôi bị sinh non! Đứa bé ra đời chỉ nặng chưa đầy 1,2 kg. Tôi không có tiền nằm viện, không có tiền mua lồng kính cấp cứu! Tôi đã quỳ xuống xin người ta, tôi cố gắng tìm cách liên lạc với anh… nhưng anh chặn số, anh đang vi vu bên Châu Âu với cô vợ mới sành điệu của anh! Đứa trẻ… nó chỉ sống được vỏn vẹn 3 ngày rồi trút hơi thở cuối cùng trên tay tôi!”
Tôi chấn động hoàn toàn. Tay chân tôi mềm nhũn.
3 năm qua, khi tôi chìm đắm trong nhung lụa, trong những buổi tiệc tùng xa hoa và những lời ngon ngọt của cô vợ mới, thì ở nơi quê nghèo này, người vợ cũ của tôi đã phải trải qua bi kịch địa ngục: Bị bỏ rơi, nuôi con nheo nhóc và tận mắt nhìn đứa con thứ hai chói mắt qua đời vì không có tiền chữa trị!
CHƯƠNG HAI. MÀN MUA BÁN THIẾU ĐẠO ĐỨC
Tôi gục đầu xuống sàn nhà, sự hối hận và dằn dằn như một cơn sóng dữ nuốt chửng lấy tâm trí. Nhưng rồi, hình ảnh tờ kết quả xét nghiệm “vô sinh” của vợ mới lại hiện lên. Khát khao có một đứa con nối dỗi tông đường, khát khao giữ lại gia sản tiền tỷ lại nổi lên trong lòng một kẻ ích kỷ như tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, cố lấy lại vẻ bình tĩnh của một kẻ có tiền:
“Lan… Anh biết anh sai rồi. Những gì đã qua không thể thay đổi được nữa. Đứa bé đã mất… anh cũng rất đau lòng. Nhưng hiện tại thằng Bi vẫn còn! Anh là bố ruột của nó, dòng máu chảy trong người nó là của anh!”
Tôi rút từ trong túi xách ra một cuốn sổ tiết kiệm trị giá 5 tỷ đồng cùng một tờ giấy cam kết, đặt mạnh lên bàn:
“Trong đây có 5 tỷ. Anh sẽ để lại cho em căn nhà này, mua thêm cho em một mảnh đất ở thị trấn để em sống dưỡng già. Đổi lại… em hãy để anh đón thằng Bi về thành phố. Anh sẽ cho nó cuộc sống của một cậu tử, học trường quốc tế, sau này thừa kế toàn bộ tập đoàn và tài sản của anh. Em giữ nó ở cái xóm nghèo này thì nó chỉ có nước làm nông dân thôi!”
Lan nhìn cuốn sổ tiết kiệm 5 tỷ đồng, rồi lại nhìn tôi.
Không có sự dao động, không có sự thèm khát. Nụ cười của cô ấy lúc này trở nên khinh bỉ và cay độc hơn bao giờ hết.
“5 tỷ?” — Lan bật cười nhạt nhẽo. — “Nam ơi Nam, anh tưởng tiền của anh có thể mua được tất cả sao? Anh tưởng cái dòng máu đờ đẫn của anh quý giá lắm sao?”
“Tôi là bố nó!” — Tôi gào lên, sự kiêu ngạo của một kẻ giàu có bị tổn thương. — “Pháp luật công nhận điều đó! Nếu em không đồng ý, tôi sẽ kiện ra tòa! Với tiềm lực tài chính của tôi, tòa án chắc chắn sẽ giao quyền nuôi con cho tôi vì tôi có điều kiện nuôi dưỡng tốt hơn em!”
“Anh muốn kiện?” — Lan lạnh lùng tiến lại gần tôi, ghé sát tai tôi thì thì thầm từng từ — “Vậy anh cứ việc kiện đi. Để xem tòa án sẽ xử thế nào khi biết sự thật về nguồn gốc của thằng Bi!”
Tôi khựng lại, tim đập hẫng một nhịp: “Ý em là sao?”
CHƯƠNG BA. SỰ THẬT CẮM SỪNG NĂM XƯA
Lan bước lại góc tủ gỗ, lấy ra một phong bì niêm phong đã hoen màu thời gian, ném thẳng vào mặt tôi.
“Anh mở ra mà xem đi!”
Tôi run rẩy bóc phong bì. Bên trong là một bản Xét nghiệm ADN huyết thống được thực hiện từ 4 năm trước — thời điểm trước khi chúng tôi ly hôn!
Tôi giương mắt đọc từng dòng chữ: Mẫu ADN của đứa trẻ: Nguyễn Văn Bi. Mẫu ADN của người cha giả định: Nguyễn Văn Nam. Kết luận: Không có quan hệ huyết thống cha – con (Tần suất xuất hiện gen 0%)!
OÀNG!
Đầu óc tôi như có một quả bom nguyên tử dội thẳng vào. Tôi trợn ngược mắt, toàn thân run rẩy như rơi xuống hố băng:
“Cái… Cái gì thế này?! Thằng Bi… thằng Bi không phải là con tôi?! Cô… cô đã cắm sừng tôi từ 4 năm trước?!”
Lan đứng khoanh tay, ánh mắt tràn ngập sự mỉa mai và chiến thắng:
“Anh nhớ lại xem! 4 năm trước, anh mải mê đi công tác, bỏ mặc tôi ở nhà. Anh đi uống rượu với đối tác rồi ngủ với hết cô này đến cô khác. Đêm đó tôi bị sốt xuất huyết nặng, chính anh Trí — người anh họ hàng xa của anh ở đầu xóm — đã cõng tôi đi viện cấp cứu đêm mưa!”
Tôi sững người. Trí… gã anh họ nghèo rớt mồng tơi, hiền lành ít nói ở đầu xóm?!
“Trong cơn mê sảng và đau đớn vì bị anh ghẻ lạnh, tôi và anh Trí đã… trót dại một lần.” — Lan thản nhiên nói, không một chút giấu giếm. — “Sau đó tôi phát hiện mình mang thai. Tôi đã đi làm xét nghiệm ADN ẩn danh ngay khi sinh thằng Bi ra, và kết quả là thế đấy! Thằng Bi hoàn toàn không mang một giọt máu nào của dòng họ nhà anh cả!”
“Cô… Cô là đồ đàn bà dâm loạn! Cô lừa tôi!” — Tôi gào lên như một con thú bị thương, lao đến định nắm lấy cổ Lan.
Nhưng đúng lúc đó, từ ngoài cổng, một người đàn ông vạm vỡ, gương mặt phong sương bước vào. Đó chính là Trí!
Trí bước đến, đứng chắn trước mặt Lan, ánh mắt đanh thép nhìn tôi:
“Nam! Cậu định làm gì vợ con tôi?!”
ĐOẠN KẾT. SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT KẺ ÍCH KỶ
Tôi đứng chôn chân giữa căn nhà cấp 4.
Toàn bộ thế giới quan của tôi sụp đổ hoàn toàn.
3 năm trước, tôi tự hào vì mình giàu có, tôi khinh rẻ người vợ quê mùa, tôi bỏ rơi đứa con mà tôi tưởng là của mình để chạy theo người đẹp. 3 năm sau, tôi trở về như một kẻ ăn xin lòng thương hại: Cô vợ mới trẻ đẹp mà tôi tự hào thì vô sinh do quá khứ trác táng; đứa con trai duy nhất mà tôi đặt toàn bộ hy vọng nối dỗi tông đường… hóa ra lại là con của gã anh họ nghèo!
“3 năm qua,” — Trí cất giọng trầm đục — “mặc dù cậu bỏ đi, nhưng tôi vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc cho Lan và thằng Bi. Chúng tôi đã đăng ký kết hôn hợp pháp từ năm ngoái rồi. Thằng Bi hiện tại mang họ của tôi, trong khai sinh tôi là bố hợp pháp của nó. Cậu không có bất kỳ quyền hạn gì đối với đứa trẻ này cả!”
Thằng Bi từ gầm giường lúc này mới rón rén bò ra. Nó không chạy đến bên tôi, mà lao thẳng vào lòng Trí, ôm chặt lấy cổ gã: “Bố Trí ơi! Đuổi ông già đáng sợ này đi đi! Con sợ lắm!”
Trí ôm lấy thằng bé, vỗ nhẹ lên lưng nó đầy âu yếm. Ba người họ đứng bên nhau — Lan, Trí và thằng Bi — tạo thành một bức tranh gia đình ấm áp, đĩnh đạc, hoàn toàn đẩy tôi ra ngoài như một kẻ xa lạ, một vật thể thừa thãi và dơ bẩn.
Lan bước lại gần tôi, nhặt cuốn sổ tiết kiệm 5 tỷ đồng trên bàn, nhét lại vào túi áo vest của tôi:
“Cầm lấy tiền của anh và cút khỏi đây đi! Tiền của anh không mua được sự sống cho đứa con gái đã mất của tôi, cũng không mua được dòng máu của thằng Bi. Anh hãy về sống cả đời với khối tài sản tiền tỷ và cô vợ mới của anh đi. Đó chính là sự trừng phạt lớn nhất mà Trời Phật dành cho loại người sống vô ơn, bội bạc như anh!”
Nói rồi, Lan bước ra cửa, dứt khoát đẩy tôi ra ngoài rồi đóng sầm cánh cổng sắt lại.
BỐP!
Cánh cửa sắt khép lại, chia cắt hoàn toàn hai thế giới.
Tôi đứng cô độc giữa con ngõ nhỏ ven biển. Mùa chiều tắt nắng, những vệt nắng đỏ quạch hắt xuống bóng tôi dài ngoẵng, xơ xác trên mặt đường dốc.
Tôi lảo đảo bước về phía chiếc xe Mercedes bóng lộn của mình. Chiếc xe đắt tiền từng là niềm tự hào của tôi, giờ đây trống trải và lạnh lẽo như một ngôi mộ di động.
Tôi chui vào xe, gục đầu lên vô năng mà khóc nức nở. Tiếng khóc u uất, đau đớn vang vọng trong không gian kín mịt.
Tôi có tất cả: Tiền tài, địa vị, xe sang, nhà đẹp… nhưng rốt cuộc, tôi lại là kẻ trắng tay hoàn toàn! Tôi không có con, không có gia đình, không có tương lai. Dòng họ nhà tôi vĩnh viễn tuyệt tự từ đây.
Đó chính là cái giá đắt nhất, cay đắng nhất mà một kẻ đem tình nghĩa, trách nhiệm và giọt máu của mình ra làm trò chơi phải trả giá trước luật đời quả báo!