Biệt tích suốt 3 năm sau cuộc l//y hôn, một ngày nọ người chồng bất ngờ quay về tìm vợ cũ và con trai sau khi biết tin người vợ mới vĩnh viễn không thể sinh co/n. Nhưng ngay khi vừa nhìn thấy anh ta, cậu bé bỗng hoảng loạn gào khóc rồi quay đầu bỏ chạy.
Người vợ cũ từ trong bếp lặng lẽ bước ra, ánh mắt lạnh đến rợ/n người. Cô không trách móc, cũng chẳng nói nửa lời… chỉ lặng im đưa tay chỉ lên bàn thờ giữa nhà.
Tôi ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế da sang trọng của phòng khám, tay cầm tờ kết quả x:ét ng:hiệm mà run rẩy. Vợ mới của tôi – người phụ nữ trẻ đẹp, sành điệu mà tôi đã bất chấp tất cả để chạy theo 3 năm trước – được bác sĩ kết luận: V:ô s:;inh thứ phát do lạm dụng th:;uốc tr:;ánh th:;ai và n:;ạo ph:;;á quá nhiều lần trong quá khứ. Bầu trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi là độc đinh, gia sản tiền tỷ trong tay nhưng giờ đây lại đứng trước nguy cơ tu:yệt t:ự. Trong cơn tuyệt vọng, hình ảnh thằng Bi – đứa con trai 2t lẫm chẫm ngày nào hiện về trong tâm trí tôi.
Ba năm trước, khi sự nghiệp phất lên, tôi chán ngán người vợ “quê mùa”, chỉ biết bỉm sữa là Lan. Tôi ly hôn chóng vánh, để lại cho mẹ con cô ấy căn nhà cấp 4 cũ kỹ và một khoản tiền nhỏ gọi là “trách nhiệm”, rồi cắt đứt liên lạc hoàn toàn để vui vầy bên duyên mới. Tôi chưa từng gọi điện, chưa từng chu cấp 1 đồng, thậm chí chặn số của Lan để vợ mới không ghen tuông.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Biệt tích suốt 3 năm sau cuộc l//y hôn, một ngày nọ người chồng bất ngờ quay về tìm vợ cũ và con trai sau khi biết tin người vợ mới vĩnh viễn không thể sinh co/n. Nhưng ngay khi vừa nhìn thấy anh ta, cậu bé bỗng hoảng loạn gào khóc rồi quay đầu bỏ chạy.
Người vợ cũ từ trong bếp lặng lẽ bước ra, ánh mắt lạnh đến rợ/n người. Cô không trách móc, cũng chẳng nói nửa lời… chỉ lặng im đưa tay chỉ lên bàn thờ giữa nhà.
Tôi ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế da sang trọng của phòng khám, tay cầm tờ kết quả x:ét ng:hiệm mà run rẩy. Vợ mới của tôi – người phụ nữ trẻ đẹp, sành điệu mà tôi đã bất chấp tất cả để chạy theo 3 năm trước – được bác sĩ kết luận: V:ô s:;inh thứ phát do lạm dụng th:;uốc tr:;ánh th:;ai và n:;ạo ph:;;á quá nhiều lần trong quá khứ. Bầu trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi là độc đinh, gia sản tiền tỷ trong tay nhưng giờ đây lại đứng trước nguy cơ tu:yệt t:ự. Trong cơn tuyệt vọng, hình ảnh thằng Bi – đứa con trai 2t lẫm chẫm ngày nào hiện về trong tâm trí tôi.

Ba năm trước, khi sự nghiệp phất lên, tôi chán ngán người vợ “quê mùa”, chỉ biết bỉm sữa là Lan. Tôi ly hôn chóng vánh, để lại cho mẹ con cô ấy căn nhà cấp 4 cũ kỹ và một khoản tiền nhỏ gọi là “trách nhiệm”, rồi cắt đứt liên lạc hoàn toàn để vui vầy bên duyên mới. Tôi chưa từng gọi điện, chưa từng chu cấp 1 đồng, thậm chí chặn số của Lan để vợ mới không ghen tuông.
Tôi lái xe về con ngõ nhỏ năm xưa, lòng tràn trề hy vọng. Với khối tài sản hiện có, tôi tự tin mình có thể bù đắp cho mẹ con Lan, đưa thằng Bi về thành phố để nó được hưởng sự giáo dục tốt nhất, và quan trọng là để thực hiện nghĩa vụ nối dõi tông đường.
Vừa dừng xe trước cổng, tôi thấy một cậu bé chừng 5 tuổi đang chơi đùa dưới gốc cây khế. Gương mặt ấy, đôi mắt ấy… không sai vào đâu được, đó chính là thằng Bi, là máu mủ của tôi. Tôi bước xuống, cố nở một nụ cười trìu mến nhất: — Bi ơi, bố về với con đây! Bố mua nhiều quà cho con lắm!
Nhưng trái ngược với dự đoán của tôi, thằng bé vừa nhìn thấy tôi liền khựng lại. Đôi mắt nó mở to đầy sợ hãi, người run cầm cập. Nó gào khóc thảm thiết: — Ác quỷ! Ác quỷ về bắt mẹ kìa! Cứu cháu với!
Nó quay đầu chạy thục mạng vào nhà, tiếng khóc xé lòng khiến tim tôi thắt lại. Tôi hớt hải đuổi theo vào tận phòng khách. Lan từ trong bếp bước ra, vẫn chiếc tạp dề cũ, nhưng gương mặt cô ấy không còn vẻ cam chịu ngày xưa. Cô ấy nhìn tôi, không một lời chào hỏi, không một chút ngạc nhiên. Ánh mắt Lan phẳng lặng như mặt hồ mùa thu, nhưng lạnh buốt đến mức khiến tôi lạnh gáy.
Tôi lắp bắp: — Lan… anh biết anh sai rồi. Anh về để đón mẹ con em đi. Thằng Bi nó cần có bố, anh sẽ cho nó tất cả…
Lan không đáp. Cô ấy chậm rãi tiến về phía bàn thờ giữa nhà, nơi có một bát hương nghi ngút khói và một khung ảnh trống không có hình người, chỉ có một tờ giấy khai sinh mới đặt cạnh một lá đơn xin thay đổi họ cho con.
Cô ấy chỉ tay lên bàn thờ, giọng nói ráo hoảnh nhưng đanh thép: — Anh đến muộn rồi. “Bố” của thằng Bi đã chết từ 3 năm trước, ngay cái đêm anh xách vali đi theo người đàn bà đó khi thằng bé đang sốt co giật vì khát sữa mà anh vẫn thản nhiên chặn số vợ mình.
Tôi nhìn theo tay Lan, chết sững khi thấy dưới khung ảnh trống là một chiếc điện thoại cũ bị đập vỡ nát – chính là chiếc máy tôi bỏ lại năm đó. Lan nói tiếp: — 3 năm qua, mỗi khi thằng Bi hỏi bố đâu, tôi đều chỉ lên bàn thờ và bảo bố nó đã hóa thành cát bụi vì không chịu nổi tội lỗi. Đứa trẻ này không biết người đàn ông đứng trước mặt nó là ai, nó chỉ biết anh là kẻ trong cơn ác mộng mà tôi đã kể cho nó nghe để nó biết cách tự bảo vệ mình trước những người đàn ông tồi tệ.
Cô ấy lấy ra một tệp giấy tờ từ ngăn kéo, ném xuống bàn: — Đây là đơn từ chối quyền thăm nom và xác nhận anh đã biệt tích 3 năm, tôi đã hoàn tất thủ tục tước quyền làm cha của anh trước pháp luật. Thằng bé hiện tại mang họ tôi, là người dưng với anh.
Tôi quỳ sụp xuống, gào lên: — Nhưng nó là con trai duy nhất của anh! Anh đang đứng trước nguy cơ tuyệt tự, anh cầu xin em…
Lan khẽ nhếch môi, nụ cười đầy mỉa mai: — Tuyệt tự? Đó là sự công bằng của ông trời dành cho kẻ đã nhẫn tâm bóp nghẹt sự sống và tình thâm của chính mình 3 năm trước. Anh có tiền tỷ, nhưng anh sẽ cô độc đến già. Còn tôi, tôi không có tiền, nhưng tôi có tình yêu của một đứa trẻ coi tôi là cả thế giới.
Dứt lời, Lan mở to cửa, chỉ tay ra đường: — Đi đi. Đừng để hơi thở của anh làm ô uế bầu không khí mà con tôi đang thở. Đừng ép tôi phải gọi bảo vệ vì tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp.
Tôi lảo đảo bước ra khỏi căn nhà, tiếng khóc của thằng Bi vẫn âm ỉ từ trong phòng kín. Nắng chiều hắt xuống chiếc xe sang trọng của tôi một màu đỏ quạch như máu. Tôi nhận ra, cái giá của sự phản bội không phải là sự nghèo khó, mà là khi ta có tất cả trong tay nhưng lại chẳng còn một ai để gọi là “người thân”. Tôi đã vĩnh viễn mất đi cơ hội làm cha, ngay từ khoảnh khắc tôi coi rẻ hai chữ “gia đình”.