
Hạnh cầm tập hồ sơ trên tay, ngón tay miết nhẹ lên dòng chữ “Gia đình họ Trần – Đơn xin bảo hộ phá sản”. Mười năm qua, cô không hề chủ động tìm cách trả thù. Cô bận rộn sinh tồn, bận rộn thức trắng đêm bên những trang sách quản trị, bận rộn ôm hai đứa con sốt cao trong căn phòng trọ dột nát, và bận rộn biến từng giọt mồ hôi thành đế chế thực phẩm sạch mà cô sở hữu hôm nay.
Nhưng cuộc đời thật khéo xếp đặt. Khi một kẻ tích đủ nghiệp ác, gã chẳng cần ai đẩy cũng tự bước xuống vực sâu. Gia đình họ Trần, vốn sống dựa vào sự hợm hĩnh, đầu tư vô độ và tiêu xài hoang phí, cuối cùng đã dốc sạch vốn liếng vào một dự án bất động sản ma. Giờ đây, họ chìm trong nợ nần chồng chất. Căn biệt thự cổ – nơi từng là “chĩnh gạo” hãm hại tuổi trẻ của Hạnh – đang chuẩn bị bị ngân hàng phát mại.
– Lập tức liên hệ bên phát mại, – Hạnh cất giọng thản nhiên, ánh mắt kiên định. – Tôi muốn mua lại căn nhà đó với giá cao hơn thị trường 5%. Điều kiện duy nhất: Chủ nhà cũ phải trực tiếp bàn giao chìa khóa cho tôi tại phòng khách của căn nhà.
Ba ngày sau.
Chiếc xe Mercedes maybach màu đen tuyền từ từ lăn bánh và dừng lại trước cổng căn biệt thự họ Trần. Cánh cổng sắt uốn nghệ thuật từng là ranh giới chia cắt Hạnh với thế giới xa hoa, giờ đây hoen gỉ, bong tróc từng mảng sơn.
Hạnh bước xuống xe. Cô khoác trên mình bộ suit trắng may đo tinh tế, mái tóc gợn sóng xõa ngang lưng, khí chất tao nhã nhưng vô cùng uy nghi. Theo sau cô là trợ lý và đội ngũ pháp lý.
Bước qua cánh cửa gỗ lim dầy cộp, không khí bên trong u ám và nồng mùi ẩm mốc. Trên chiếc sofa bọc da đã sờn cũ, ba con người đang ngồi co cụm.
Tùng – người chồng cũ từng thề thốt rồi phản bội cô – giờ đây ở tuổi 45 trông xơ xác, mái tóc điểm bạc, mắt thâm quầng và trang phục xộc xệch.
Mẹ Tùng – bà mẹ chồng từng chỉ tay vào mặt Hạnh mắng cô là “đồ đỉa đu Bám” – giờ co rúm lại, khuôn mặt nhăn nheo hằn rõ sự cay đắng và sợ hãi.
Và bên cạnh là người vợ mới của Tùng, cô gái từng chen chân vào gia đình cô mười năm trước, giờ đây gương mặt phấn phấn son son cũng không giấu nổi sự mệt mỏi, hoảng loạn trước nguy cơ ra đường ở.
Nghe tiếng bước chân cao gót dồn dập và uy quyền, cả ba người ngước lên.
Tùng nheo mắt nhìn người phụ nữ quý phái đứng trước mặt. Vài giây ngắn ngủi trôi qua trong sự im lặng ngột ngạt. Rồi hắn nhận ra. Đôi mắt hắn mở to, miệng há hốc, chiếc cúp trà trên tay run rẩy chao đảo:
– Hạnh… Hạnh đấy ư?!
Bà mẹ chồng giật mình, chiếc gậy chống trong tay rớt xuống sàn gạch đánh “choảng” một tiếng. Bà ta giương đôi mắt mờ đục nhìn người con dãi nắng dầm sương năm xưa, giờ đứng đó như một nữ vương.
– Không… không thể nào! – Bà ta thốt lên, giọng run rẩy. – Cô… cô là chủ tập đoàn đã mua lại căn nhà này sao?
Hạnh không đáp lời ngay. Cô chậm rãi bước đến giữa phòng khách, nhìn quanh một lượt rồi dừng ánh mắt lại ở góc nhà – nơi mười năm trước cô từng quỳ xuống xin mẹ chồng giữ lại chút tiền tiết kiệm để mua sữa cho con, nhưng chỉ nhận lại một cú đạp cùng lời xua đuổi phũ phàng.
– Đã mười năm rồi, nhà mình vẫn không thay đổi mấy nhỉ? – Hạnh mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười không chút ấm áp. – Có điều, mùi mốc này hơi nồng.
– Hạnh! Em… em sống tốt thế này sao? – Tùng đứng bật dậy, trong mắt hắn đốm sáng hy vọng bỗng nhiên lóe lên. Hắn tiến lại gần, giọng ngọt ngào đến ghê rợn: – Em quay lại tìm anh đúng không? Anh biết mà, mười năm qua anh luôn hối hận vì đã đối xử với em như vậy. Em xem, đứa con gái này (hắn chỉ tay vào cô vợ mới) nó làm ăn thua lỗ, đốt sạch tiền của gia đình anh. Chỉ có em là người phụ nữ đảm đang nhất!
Cô vợ mới nghe vậy liền gào lên: – Tùng! Anh nói cái gì đấy? Ai là người ký tên vay nợ hả?
– Câm miệng! – Tùng gạt phắt cô ta ra, ánh mắt chỉ đắm đuối nhìn vào chiếc đồng hồ đắt tiền và túi xách hàng hiệu của Hạnh. – Hạnh à, chúng ta còn hai đứa con chung. Hay là em giúp anh trả món nợ này, anh sẽ đuổi nó đi, chúng ta nối lại tình xưa?
Một tràng cười khẽ vang lên. Hạnh lắc đầu, nhìn Tùng như nhìn một sinh vật xa lạ và thảm hại.
– Nối lại tình xưa? – Hạnh cất giọng mỉa mai. – Tùng à, anh vẫn mơ mộng như ngày nào. Anh có biết mười năm qua, hai đứa trẻ sống thế nào không?
Hạnh tiến một bước về phía bà mẹ chồng đang run rẩy:
– Mẹ có nhớ mùa đông năm đó không? Mẹ cho người vứt hết quần áo của ba mẹ con tôi ra đường. Đêm đó trời mưa rào, đứa lớn sốt gần 40 độ, đứa nhỏ khóc vì đói. Trong túi tôi không có nổi 50 ngàn. Tôi đã phải ngửa tay xin từng người qua đường, nhưng ai cũng nhìn tôi như một kẻ lừa đảo. Rồi ba mẹ con phải ăn mì gói sống suốt hai tuần liền, nhường nhau từng húp nước mì mặn chát để cầm cự qua ngày. Lúc đó, gia đình họ Trần các người đang ở đâu? Đang ăn tiệc mừng lấy được toàn bộ tài sản của tôi đúng không?
Bà mẹ chồng cúi gục đầu, môi run rẩy không thốt nên lời. Bà nhớ lại mình từng tự hào ra sao khi tống cổ được người con dối trá “nghèo hèn” ra khỏi nhà.
– Hạnh ơi… mẹ sai rồi… – Bà lão bắt đầu khóc mếu xáo, chìa bàn tay gầy giuộc ra. – Mẹ già rồi, không có chỗ ở sẽ chết mất. Con thương lấy mẹ, thương lấy bố của các con…
– Tôi từng thương các người hơn chính bản thân mình, – Hạnh ngắt lời, giọng lạnh như băng. – Nhưng sự tàn nhẫn của các người đã tự tay giết chết lòng thương hại đó rồi.
Cô quay sang phía trợ lý, chìa tay ra: – Đưa hợp đồng đây.
Trợ lý nhanh chóng đưa tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn. Hạnh đặt nó lên bàn kính, gõ nhẹ ngón tay xuống:
– Tôi mua lại căn nhà này không phải để ở, càng không phải để cứu vớt các người. Tôi mua nó vì đây là tài sản duy nhất các người còn sở hữu. Và hôm nay, thời hạn bàn giao nhà đã hết.
– Em… em đuổi chúng tôi đi sao? – Tùng bàng hoàng. – Giờ chúng tôi biết đi đâu? Ngân hàng siết hết sạch rồi!
– Đó là việc của các người, không phải của tôi. – Hạnh điềm tĩnh đáp. – Trong vòng một giờ tới, đội vệ sĩ của tôi sẽ dọn toàn bộ đồ đạc của gia đình họ Trần ra ngoài cổng. Nếu không tự di chuyển, tôi sẽ báo công an về hành vi xâm nhập bất hợp pháp tài sản cá nhân.
– Cô là đồ vô ơn, đồ dã thú! – Cô vợ mới gào lên xông về phía Hạnh, nhưng ngay lập tức bị hai vệ sĩ cao lớn vạch ra, giữ chặt tay.
Bà mẹ chồng ngã khuỵu xuống sàn nhà, gào khóc nức nở: – Trời ơi! Quả báo… đúng là quả báo rồi!
Tùng quỳ gối xuống trước mặt Hạnh, túm lấy vạt áo suit của cô, van xin trong cay đắng: – Hạnh, xin em! Cho anh gặp con! Cho anh nhìn hai con một lần thôi! Anh là bố chúng nó mà!
Hạnh dứt khoát rút vạt áo ra khỏi tay Tùng, bước lùi lại một bước với ánh mắt khinh bỉ tột cùng:
– Bố ư? Khi chúng đói, anh ở đâu? Khi chúng lớn lên từng ngày trong cơ hàn, anh ở đâu? Hai đứa trẻ của mười năm trước đã chết cùng với sự nhẫn tâm của gia đình này rồi. Giờ đây, chúng là những đứa trẻ được giáo dục đàng hoàng, có tương lai tươi sáng và quan trọng nhất: Chúng không hề có một người bố tàn nhẫn như anh!
Hạnh xoay người, hướng về phía cửa chính. Trước khi bước ra ngoài, cô dừng lại, quay đầu nhìn ba con người đang thảm hại gục ngã giữa gian phòng trống hủ:
– Cái giá hôm nay các người phải trả không phải do tôi bắt ép, mà là sự tích tụ của tất cả những nát tan các người đã gieo rắc. Hãy tận hưởng cuộc sống mới trong sự thiếu thốn đi – cái cuộc sống mà mười năm trước các người đã vui vẻ ban tặng cho mẹ con tôi.
Bước ra khỏi căn nhà, ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu thẳng vào gương mặt Hạnh. Không khí bên ngoài thật trong lành, khác hẳn sự ngột ngạt bên trong.
Chiếc xe maybach khởi động, lăn bánh rời đi. Qua gương chiếu hậu, Hạnh nhìn thấy bóng dáng ba người nhà họ Trần cùng vài chiếc vali xơ xác bị đưa ra khỏi cổng, đứng trơ trọi giữa cơn gió lạnh đầu mùa.
Nước mắt Hạnh khẽ lăn dài trên má, nhưng đó không phải là nước mắt của đau khổ, mà là nước mắt của sự giải thoát. Quá khứ đen tối cuối cùng đã chính thức khép lại. Mẹ con cô đã chiến thắng, không phải bằng sự thù hận, mà bằng chính sức mạnh, bản lĩnh và sự vươn lên không ngừng nghỉ của một người mẹ.