
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Xong rồi nhé. Từ giờ ai đi đường nấy. Căn nhà này và sự nghiệp kinh doanh là của tôi. Cô cầm 2 tỷ tiền mặt rồi tự thu xếp cuộc sống đi……..
Nét mực từ chiếc bút máy trong tay Phong lướt trên giấy dứt khoát, thanh thoát như vừa trút đi một gánh nặng ngàn cân. Hắn đẩy tờ biên bản phân chia sang phía Hà, nhếch môi buông lời mỉa mai: – Xong rồi nhé. Từ giờ ai đi đường nấy. Căn nhà này và sự nghiệp kinh doanh là của tôi. Cô cầm 2 tỷ tiền mặt rồi tự thu xếp cuộc sống đi.
Hà lặng lẽ cầm tài liệu, ánh mắt bình thản đến kinh ngạc. Không một giọt nước mắt, cũng chẳng có lời oán trách nào. Cô chỉ khẽ gật đầu, kéo chiếc hành lý đã xếp sẵn từ trước ra hướng cửa: – Chúc anh luôn hạnh phúc với con đường mình đã chọn.
Cánh cửa khép lại, Phong không giấu nổi sự phấn khích mà reo lên. Hắn vội lấy điện thoại gọi ngay cho Linh – cô bạn gái nóng bỏng: – Em yêu ơi! Anh tự do rồi! Cô ta ký rồi. Tối nay anh đón em đi tiệc mừng, anh có một bất ngờ lớn dành cho em!
Ngay chiều hôm đó, Phong lái xe ghé cửa hàng trang sức lớn nhất trung tâm. Hắn không ngần ngại quẹt thẻ mua chiếc nhẫn đá quý trị giá 1 tỷ đồng. Trong đầu hắn tự nhẩm: “Công ty đang ăn nên làm ra, dự án lớn sắp hoàn tất, 1 tỷ có là gì. Phải trao món đồ đắt giá này thì Linh mới vui vẻ chuyển về làm chủ căn hộ cùng mình.”
Bữa tối sang trọng diễn ra tại nhà hàng hạng nhất. Phong mời cả mẹ và em gái cùng tham dự. Cả gia đình nâng ly trong tiếng cười nói rôm rả. Mẹ hắn vừa xoa chuỗi ngọc đeo trên cổ vừa buông lời: – May mà con dứt khoát sớm. Cái kiểu phụ nữ suốt ngày quanh quẩn góc bếp thì giúp gì được cho sự nghiệp. Phải nhanh nhẹn, khéo léo như Linh đây này.
Linh nũng nịu tựa vào vai Phong, đưa bàn tay đeo chiếc nhẫn lấp lánh lên ngắm nghía: – Anh chiều em nhất. Tối nay em dọn sang ở luôn nhé. Em sẽ thay toàn bộ tông màu xám u uất trong nhà đi cho thoáng đạt. – Tùy em quyết định hết! – Phong hào sảng đáp.
Đến 23h đêm, chiếc xe sang dừng trước cổng khu đô thị cao cấp. Cả nhà Phong trong trạng thái ngà ngà say, vui vẻ bước xuống. Phong rút chùm chìa khóa tiến về phía cổng.
Cạch. Cạch.
Chìa khóa không thể tra vào ổ. Hắn nhíu mày, rọi đèn kiểm tra. Khóa vân tay quen thuộc đã bị gỡ bỏ, thay vào đó là hệ thống an ninh đời mới đang sáng đèn đỏ. Hắn đặt ngón tay lên thử. Bíp – Hệ thống báo từ chối.
Phong bắt đầu đổ mồ hôi hột, cơn say biến mất sạch. Hắn dập mạnh vào cánh cổng gào lên: – Mở cửa ra! Ai ở trong nhà tôi thế này?
Đèn ngoài sân đột ngột bật sáng choang. Hai nhân viên an ninh bước ra, đi cùng một người đàn ông mặc suit vô cùng chỉn chu. – Ông là ai? Sao lại ở trong nhà tôi? – Phong quát lớn.
Người đàn ông chậm rãi lấy ra một bộ hồ sơ, cất giọng thong thả nhưng lạnh băng: – Chào ông Phong. Tôi là đại diện pháp lý cho chủ sở hữu mới của bất động sản này. Căn nhà đã được thế chấp cho ngân hàng từ nửa năm trước để bổ sung vốn cho dự án của công ty ông. Do doanh nghiệp của ông vừa dừng hoạt động cách đây 2 giờ vì các vi phạm tài chính nghiêm trọng, ngân hàng đã tiến hành thu hồi tài sản ngay lập tức.
Phong lảo đảo, như không tin vào tai mình: – Dừng hoạt động? Vô lý! Dự án đó vẫn tốt mà? Giấy tờ… vợ cũ tôi mới là người cầm cơ mà?
Ngay lúc đó, một chiếc xe sang trọng khác chậm rãi tiến lại. Hà bước xuống xe, phong thái điềm tĩnh và quý phái khác hẳn vẻ mộc mạc thường ngày. Cô thả xuống trước mặt Phong xấp chứng từ rồi thong thả nói:
– Anh Phong, anh mải mê với cuộc vui nên quên mất không đọc kỹ các điều khoản đúng không? Toàn bộ tài sản anh tưởng thuộc về mình thực chất đều đứng tên công ty mẹ. Mà công ty đó, tôi đã dùng 2 tỷ tiền mặt anh giao chiều nay cộng với số cổ phần nắm giữ bấy lâu để nhận lại toàn bộ khoản nợ từ phía ngân hàng. Nói cách khác, hiện tại tôi chính là bên quản lý nợ của anh.
Phong sững sờ, lắp bắp: – Cô… cô gài bẫy tôi? Chúng ta đã thống nhất chia đôi tài sản cơ mà?
Hà mỉm cười nhẹ nhàng: – Tôi chia rất đúng thỏa thuận đấy chứ. Anh giữ lại tên tuổi công ty và căn nhà (cùng khoản nghĩa vụ tài chính 50 tỷ), còn tôi lấy 2 tỷ tiền mặt và sự tự do. À, còn chiếc nhẫn 1 tỷ anh vừa thanh toán bằng thẻ doanh nghiệp nữa…
Chưa để Hà nói hết, vị đại diện pháp lý lên tiếng tiếp lời: – Thưa ông Phong, vì thẻ đó thuộc tài khoản doanh nghiệp đang trong quá trình niêm phong, việc ông sử dụng vào mục đích cá nhân với giá trị lớn như vậy có thể bị xử lý về hành vi vi phạm pháp luật đối với tài sản doanh nghiệp. Chúng tôi sẽ đề nghị cơ quan chức năng thu hồi lại món đồ đó.
Nghe đến đây, Linh – cô bạn gái nãy giờ vẫn đứng phía sau – bỗng tái mặt. Cô ta vội vàng tháo ngay chiếc nhẫn đắt giá trên tay ra, không chút đắn đo ném thẳng về phía Phong rồi gắt lên: – Đồ dối trá! Đã trắng tay còn bày đặt phô trương. Tôi không rảnh để dính vào một kẻ nợ nần chồng chất lại còn đối mặt với pháp luật như anh!
Linh quay lưng ngoắc ngay một chiếc xe vẫy ngang đường rồi leo lên đi mất, bỏ mặc gia đình Phong đứng ngơ ngác giữa đêm lạnh. Mẹ Phong nhìn theo con dâu cũ định cất lời, nhưng trước ánh mắt kiên định của Hà, bà chỉ biết nắm chặt chuỗi ngọc trên cổ (vốn cũng là hàng mỹ ký giá rẻ mà Phong mua vội ở chợ) rồi gục đầu im lặng.
Hà nhìn Phong lần cuối, ánh mắt không còn gợn chút vướng bận: – Chiếc nhẫn đó anh nên giữ lấy, bán đi mà lo chi phí hỗ trợ pháp lý cho mình. Chào anh!
Chiếc xe của Hà lăn bánh rời đi, để lại Phong đứng trơ trọi trước cánh cổng sắt đóng kín. Trong tay hắn, chiếc nhẫn đá quý 1 tỷ đồng vẫn lấp lánh dưới ánh đèn đường, như một sự mỉa mai cay đắng cho cái kết của kẻ phụ bạc.