
Tờ giấy được chia làm hai cột màu rất rõ ràng. Cột màu xanh đại diện cho 10 triệu của Nam, còn cột màu đỏ – dài gấp ba lần – đại diện cho thu nhập riêng của Hà.
-
Cột màu xanh (10 triệu từ chồng): Tiền học bán trú, tiền sữa của con (6,5 triệu); tiền hỗ trợ điện nước và sinh hoạt phí cho bà Mai (3,5 triệu). Vừa vặn hết sạch.
-
Cột màu đỏ (Tiền riêng của Hà): Tiền thực phẩm, chợ đúa cho 4 người suốt cả tháng (8 triệu); tiền bổ dưỡng, thuốc nom của mẹ chồng (2,5 triệu); quần áo, đồ chơi, học thêm cho con (3 triệu); tiền đối nội đối ngoại, đám xá (2 triệu); chi phí phát sinh sửa chữa nhà cửa (1,5 triệu)…
Dòng chữ chốt lại dưới cùng được in đậm nổi bật: Tổng chi tiêu thực tế: 27 triệu/tháng. Hà chủ động đóng góp thêm mỗi tháng: 17 triệu.
Sắc mặt bà Mai chuyển từ đắc thắng sang tái mét. Những con số lạnh lùng đã bóc trần thực tế mà bấy lâu nay bà cố tình phớt lờ. Cái tự hào “con trai lương 15 triệu, biếu mẹ 5 triệu” hóa ra chỉ là một vỏ bọc mỏng mong. Nếu không có 17 triệu từ công việc mà bà luôn coi là “chẳng đáng bao nhiêu” của Hà, gia đình này đã chẳng thể có những bữa ăn tươm tấp hay cuộc sống thoải mái như hiện tại.
Nam nhìn bảng kê khai mà chết lặng. Anh biết vợ có thu nhập khá, nhưng không ngờ cô lại âm thầm gánh vác phần lớn kinh tế gia đình để giữ sĩ diện cho anh trước mặt mẹ.
Hà nhìn hai người, cất giọng thản nhiên nhưng kiên định: “Con gắn bó với căn nhà này là vì tình cảm với chồng, chứ không phải vì 5 triệu hay vì mảnh đất này. Từ hôm nay, con sẽ đưa con dọn ra ngoài. Sau này, mọi người tự lo cho nhau nhé.”
Nói rồi, Hà dắt tay bé Bông, xách chiếc vali đã xếp sẵn từ trước bước ra khỏi cửa. Nam lao theo níu kéo trong vô vọng, nhưng Hà chỉ nhẹ nhàng gạt tay anh ra: “Mẹ anh muốn quản lý tài chính, anh hãy đưa thẻ của anh cho mẹ. Còn tiền của em, em tự lo cho hai mẹ con. Chúng ta tạm thời tách ra một thời gian.”
Cánh cửa khép lại, để lại một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ.
Đúng một tháng sau, thực tế thiếu vắng Hà mới thực sự càn quét căn nhà nhỏ.
Không còn ai đi chợ chọn đồ tươi ngon, không còn ai âm thầm mua những hộp bổ khớp đắt tiền cho bà Mai. Nam nhận lương 15 triệu, biếu mẹ 5 triệu, còn 10 triệu thì phải tự đóng tiền học cho con mất 6,5 triệu, trong túi chỉ còn lại vỏn vẹn 3,5 triệu cho bản thân.
Bà Mai cầm 5 triệu con trai biếu, tự tay đi chợ gánh vác sinh hoạt. Nhưng bão giá thị trường khiến bà bàng hoàng. Mới đến giữa tháng, số tiền ấy đã cạn sạch. Bữa ăn gia đình từ đó chỉ còn là đĩa rau luộc và vài miếng đậu phụ.
“Nam này… con xem hỗ trợ thêm cho mẹ, chứ 5 triệu giờ chẳng thấm vào đâu. Mẹ dạo này đau lưng quá mà không có tiền mua thuốc…” Bà Mai vừa ăn vừa than thở, giọng điệu hoàn toàn mất đi sự uy quyền ngày trước.
Nam thở dài cay đắng: “Mẹ bảo con lấy đâu ra? Con còn hơn 3 triệu để sống cả tháng. Ngày xưa vợ con nó gánh gần 20 triệu mỗi tháng mẹ đâu có biết. Mẹ chê cô ấy, đòi giữ tiền của cô ấy. Giờ thì nhà mình tự thu vén thôi.”
Nam bỏ vào phòng, khóa chặt cửa trong sự bất lực. Anh đứng giữa một bên là chữ hiếu, một bên là gia đình nhỏ đã tan vỡ vì sự hèn nhát của chính mình.
Trong phòng ăn, bà Mai ngồi lặng người nhìn lên tờ giấy chi tiêu vẫn còn dán trên tường. Sự hối hận muộn màng và cảm giác xấu hổ bủa vằn lấy bà. Chỉ vì tính toán hẹp hòi, bà đã tự tay phá nát sự bình yên của con trai và đẩy bản thân vào những ngày tháng chật vật, cô độc.