
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vô tình bắt gặp người xưa trong trang phục lao công, tôi thầm coi thường nhưng chỉ sau vài ngày đã phải bàng hoàng…
Buổi sáng hôm ấy, nắng chiếu rạng rỡ qua những vòm cây ven đường. Tôi rảo bước thật nhanh qua ngã tư quen thuộc, trong đầu vẫn tràn ngập những con số và kế hoạch cho dự án lớn của công ty. Dạo này công việc bận rộn nên tôi chẳng mấy khi để ý đến cảnh vật xung quanh.
Thế nhưng, ngay gần góc đường quen thuộc, một hình bóng bất ngờ đập vào mắt khiến bước chân tôi khựng lại.
Người đó khoác trên mình bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh lá, tay cầm chiếc chổi tre lớn, tỉ mỉ dọn dẹp từng mảng bụi bẩn trên vỉa hè. Dáng người cao gầy cùng tư thế nghiêng nghiêng ấy làm lòng tôi nhói lên một nhịp. Tôi nheo mắt cố nhìn cho rõ.
Là Nam.
Chính là Nam – người từng gắn bó suốt những năm tháng tuổi trẻ, nhưng lại đột ngột biến mất khỏi cuộc đời tôi 4 năm trước mà không một lời từ biệt.
Tôi đứng yên trong vài giây, khóe môi bất giác nhếch lên một nụ cười đầy tự mãn và mỉa mai. Ngày hắn quay lưng đi, tôi đã từng gục ngã và dằn dằn dỗi dỗi suốt một thời gian dài. Tôi từng nghĩ hắn bỏ đi vì những mục tiêu cao sang hơn. Vậy mà giờ đây, hắn lại đang làm công việc dọn dẹp vệ sinh ngay giữa con phố này.
Nam ngẩng đầu lên, ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau. Trái ngược với sự suy đoán của tôi, trong mắt hắn không hề có chút bối rối hay tự ti, mà chỉ là một cái gật đầu thản nhiên:
– Chào em, đã lâu không gặp. – Giọng nói ấy vẫn trầm ấm như xưa.
Tôi khoanh tay trước ngực, cố tình giữ nét mặt lạnh nhạt:
– Vâng, lâu lắm rồi. Thật không ngờ lại gặp lại anh… trong hoàn cảnh này.
Nam chỉ mỉm cười nhẹ nhàng rồi lại tiếp tục công việc của mình. Tôi xoay người bước đi, trong lòng xáo trộn những cảm xúc hỗn độn.
Khoảng bốn ngày sau, trong giờ nghỉ trưa, tôi cùng vài đồng nghiệp ghé vào một nhà hàng sang trọng vừa khai trương ở trung tâm thành phố. Không gian ở đây cực kỳ lộng lẫy, tiếng nhạc êm dịu lan tỏa. Khi đang loay hoay tìm bàn trống, tôi chợt sững người khi thấy một người đàn ông bước vào.
Là Nam.
Nhưng không còn là người lao công vất vả hôm trước. Hắn khoác trên mình bộ suit đắt tiền, tay đeo chiếc đồng hồ hàng hiệu sáng bóng, trên tay cầm chiếc chìa khóa của dòng xe siêu sang mà tôi thừa biết chỉ có giới siêu giàu mới chạm tới được.
Sóng bước bên cạnh Nam là một người phụ nữ vô cùng quý phái, thần thái kiêu sa khiến ai cũng phải ngoái nhìn. Nam nhẹ nhàng vỗ lưng cô ấy đầy âu yếm rồi cả hai cùng tiến về bàn tiệc thương gia.
Tôi đứng chết lặng tại chỗ, ly nước trên tay chao đảo muốn rớt. Toàn bộ suy nghĩ coi thường mấy ngày trước hoàn toàn sụp đổ. Lúc này, người phụ nữ đi cùng Nam quay lại, và tôi vô cùng bàng hoàng khi nhận ra danh tính của cô ấy…
Người phụ nữ đi bên cạnh Nam chính là Chủ tịch tập đoàn đối tác lớn nhất mà công ty tôi đang liều mạng săn đón suốt nửa năm nay.
Chưa dừng lại ở đó, buổi chiều hôm ấy, Tổng giám đốc công ty triệu tập toàn bộ nhân sự cấp cao để giới thiệu nhà đầu tư mới – người vừa mua lại 51% cổ phần và trở thành chủ sở hữu mới của công ty chúng tôi. Khi cánh cửa phòng họp mở ra, Nam bước vào trong sự kính trọng của toàn bộ ban lãnh đạo.
Qua lời giới thiệu, tôi mới bàng hoàng biết được sự thật: Nam chính là người sáng lập tập đoàn môi trường và năng lượng xanh hàng đầu. Việc anh mặc đồ bảo hộ quét dọn trên phố hôm trước không phải vì nghèo khó, mà là truyền thống hằng năm của tập đoàn anh – các lãnh đạo cấp cao phải trực tiếp xuống địa bàn làm việc thực tế 3 ngày để thấu hiểu vất vả của nhân viên và cải thiện hệ thống. Người phụ nữ đi cùng anh buổi trưa chính là chị gái ruột, đồng thời là đối tác chiến lược của anh.
Đứng ở góc phòng họp, nhớ lại ánh mắt mỉa mai và những lời mỉa mai của mình mấy ngày trước, tôi chỉ biết cúi mặt xuống vì xấu hổ và hối hận khôn nguôi.