
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vất vả kiếm tiền dành dụm dùng hết tiền chữa bệnh, cho con lập nghiệp. Nhưng con gái lại không nói gì giúp ông khi con rể phàn làn: “đừng xem đây là nhà của ông bà nữa”….
Tôi đứng khựng lại ngoài cánh cửa gỗ đang khép dở, đôi bàn tay gầy gò bỗng chốc run lên bần bật. Túi hoa quả vừa mua ở đầu ngõ rơi tuột khỏi tay, mấy quả táo chín đỏ lăn lóc trên sàn nhà nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nhặt lại.
Trong phòng khách, giọng nói thản nhiên của người con rể vang lên, từng lời từng chữ như tạt gáo nước lạnh vào mặt tôi:
– Em phải quán xước tư tưởng với bố mẹ từ sớm đi. Sau này gia đình mình còn nhiều khoản phải lo, con cái lớn lên tốn kém đủ đường. Nếu ông bà cứ nghĩ đây là chốn đi về tự do của mình thì cuộc sống riêng của chúng ta sẽ rất phức tạp.
Tôi nín thở, chực chờ một lời phản bác từ con gái cưng. Bất kỳ câu nói nào cũng được, chỉ cần nó đứng về phía người cha đã hy sinh cả đời vì nó. Nhưng đáp lại sự kỳ vọng mòn mỏi ấy chỉ là một tiếng thở dài thượt:
– Em biết rồi. Lát nữa em sẽ lựa lời nói khéo với bố mẹ.
Bước chân tôi chao đảo, tưởng như không trụ vững nổi ngay trước cửa.
Tôi tên Hùng, năm nay bước sang tuổi sáu mươi lăm. Mấy năm trước, khi thấy hai đứa chật vật vay mượn mua nhà trên thành phố để gầy dựng sự nghiệp, tôi đã làm một việc mà sau này nhớ lại, lòng nghẹn ngào khôn nguôi. Bản thân tôi vốn có vấn đề sức khỏe cần một khoản kinh phí lớn để duy trì lâu dài, đó là số tiền tích góp cả đời tôi dành riêng cho tuổi già. Nhưng nhìn con cái chật vật, tôi đã giấu toàn bộ sổ khám cá nhân, dồn hết vốn liếng gửi cho chúng với niềm tin ngây thơ rằng: chỉ cần con cái thành đạt, mình có chịu thiệt thòi một chút cũng chẳng sao.
Thế nhưng, điều chờ đợi tôi ở phía trước không phải là sự phụng dưỡng hay lòng biết ơn, mà là một sự thật phũ phàng hơn thế rất nhiều…
Tôi lẳng lặng nhặt những quả táo dưới đất, giấu chúng vào góc hành lang rồi gõ cửa đi vào, cố tỏ ra như vừa mới đến. Nhìn nụ cười gượng gạo của con gái và ánh mắt né tránh của con rể, ngực tôi nhói lên từng hồi đau đớn. Đêm đó, nằm trong căn phòng nhỏ dành cho khách, cơn đau từ căn bệnh cũ lại bộc phát dữ dội. Tôi cắn chặt góc chăn để không phát ra tiếng động, từng giọt mồ hôi hột lăn dài trên trán. Nhưng cơn đau thể xác làm sao sánh bằng nỗi đau trong lòng, khi tôi vô tình nghe thấy cuộc tranh cãi nho nhỏ ngoài phòng khách vào sáng hôm sau. Con rể phàn nàn về việc tôi ho nhiều làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của hai vợ chồng, còn con gái tôi chỉ im lặng thu dọn bát đĩa.
Tôi nhận ra, sự xuất hiện của mình ở đây đã trở thành một gánh nặng, một sự chướng mắt không hơn không kém.
Ngay chiều hôm đó, tôi lặng lẽ bắt chuyến xe đò sớm nhất trở về quê nhà. Căn nhà cấp bốn cũ kỹ ngập tràn bụi bẩn và hơi lạnh. Tôi không trách con, chỉ trách bản thân đã quá mơ mộng về lòng hiếu thảo được đánh đổi bằng tiền bạc. Không còn tiền chữa bệnh, sức khỏe của tôi suy giảm nhanh chóng. Những cơn đau kéo dài khiến tôi không thể lao động, phải sống dựa vào sự tương trợ của họ hàng và những buổi đi nhặt ve chai quanh làng.
Ba năm trôi qua. Công ty của con rể gặp sóng gió lớn rồi phá sản do đầu tư mạo hiểm. Căn nhà mặt phố mà chúng tự hào phải bán tống bán tháo để trả nợ. Trong lúc túng thuẫn và bế tắc nhất, con gái tôi tình cờ dọn dẹp lại những đồ đạc cũ còn sót lại từ thời sinh viên và phát hiện ra một cuốn sổ tiết kiệm đã rút hết tiền, kẹp cùng tệp hồ sơ bệnh án nghiêm trọng của tôi từ nhiều năm trước.
Lúc này, nó mới bàng hoàng nhận ra số tiền “lập nghiệp” năm xưa không phải là khoản tiền nhàn rỗi, mà là sinh mạng, là chí mạng sống của người cha già đã âm thầm đánh đổi để đánh đổi lấy tương lai cho vợ chồng nó.
Cùng đường và hối hận, hai vợ chồng bế con dắt díu nhau về lại quê nhà. Khi bước qua cánh cổng sắt hoen gỉ, cảnh tượng trước mắt khiến con gái tôi quặn thắt: tôi đang ngồi bên khoảng sân nhỏ, mái tóc đã bạc trắng hoàn toàn, tay run rẩy vá lại chiếc áo cũ, thân hình gầy guộc chỉ còn da bọc xương.
Con gái tôi quỳ gục xuống chân tôi mà khóc nấc lên từng hồi, không ngừng xin lỗi vì sự ích kỷ và vô ơn của bản thân. Con rể đứng phía sau, cúi gập đầu, ánh mắt đượm màu xấu hổ và hối hận tột cùng. Đứng trước những đứa con từng làm đau đớn trái tim mình, tôi chỉ thở dài, nhẹ nhàng đặt bàn tay gầy gò lên đầu con gái. Tôi không trách mắng, bởi lòng vị tha của người làm cha mẹ luôn lớn hơn mọi nỗi đau.
Vợ chồng con gái bán nốt những tài sản còn lại ở thành phố, quyết định trở về quê nhà mở một cửa hàng nhỏ, vừa làm ăn vừa chu toàn chăm sóc và đưa tôi đi chữa trị. Dù sức khỏe của tôi không thể phục hồi hoàn toàn như trước, nhưng những ngày tháng còn lại của cuộc đời, tôi đã tìm lại được sự bình yên thật sự bên gia đình – nơi mà tình thân cuối cùng cũng được thức tỉnh sau những dông bão của cuộc đời.