
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Từ ngày mẹ chồng ốm bệnh li::ệt giư::ờng đến nay cũng đã được 5 năm, tôi chăm sóc tận tình con hơn cả con đẻ. Vậy mà ngày mẹ gia đi, chị chồng t/át tôi – em chồng nói 1 câu cả họ chết lặng………
Suốt năm năm dài, một mình tôi lẳng lặng gánh vác việc chăm sóc mẹ chồng nằm một chỗ sau biến cố sức khỏe, chưa một lần thở than hay trách phận. Ngày bà đi xa, vừa bước chân vào nhà, người chị chồng đã hung hăng trút giận lên mặt tôi rồi nén giọng đuổi tôi ra khỏi cửa. Nhưng đúng khoảnh khắc căng thẳng ấy, cô em chồng bước ra cất lời, khiến cả họ tộc có mặt tại đó phải bàng hoàng, lặng đi không thốt nên lời.
Nhớ lại những ngày đầu khi biến cố gia đình mới xảy ra, tôi ngồi thu mình ở góc ghế gỗ cũ, mắt sưng húp vì khóc. Đối diện là chị Tuyết cùng chồng chị – anh Hùng. Cả hai khoác lên mình bộ đồ trang nghiêm, nhưng ánh mắt lại liên tục đảo từ bàn thờ xuống khoảng sân trước nhà. Chị Tuyết tiến lại gần, nắm lấy tay tôi thở dài: – “Hà ơi, chồng em mất đi để lại mẹ già bệnh tật nằm một chỗ, lại thêm đống nợ nần chồng chất. Chị nhìn mà xót xa cho em quá.”
Tôi nghẹn ngào đáp: – “Anh ấy đi rồi, giờ em chỉ biết dốc sức làm lụng để gom góp chi phí lo cho mẹ thôi chị ạ.”
Anh Hùng liền cất giọng chen vào: – “Thương thì thương, nhưng giờ phải tính toán thực tế. Khoản nợ gần hai trăm triệu kia giải quyết thế nào? Còn căn nhà này nữa, giấy tờ mảnh đất mẹ cất ở đâu rồi?”
Tôi bàng hoàng chấn động. Chồng tôi vừa mới nằm xuống, khói hương chưa tan, vậy mà câu đầu tiên anh rể quan tâm lại là giấy tờ nhà đất.
Chưa kịp để tôi lên tiếng, Oanh – cô em chồng – đã đập bàn đứng phắt dậy, quát lớn: – “Anh Hùng! Anh trai tôi vừa nhắm mắt, anh đã nhăm nhe đến mảnh đất này rồi sao? Anh tính đường chiếm đoạt tài sản của mẹ con tôi đấy à?”
Chị Tuyết liền gạt đi: – “Mày bớt lời lại! Thím Hà còn trẻ, biết đâu mai này đi bước nữa thì cơ ngơi này rơi vào tay người ngoài mất.”
Tôi chua xát trả lời: – “Em chưa từng có suy nghĩ đó. Hay là anh chị đón mẹ về thành phố chăm sóc một thời gian?”
Chị Tuyết giật nảy người giơ tay từ chối: – “Ôi dẹp đi! Căn hộ trên đó chưa đầy hai mươi mét vuông. Thím là dâu, được ở nhà này thì phải gánh trách nhiệm.”
Anh Hùng nhếch môi hùa theo: – “Hay bán bớt mảnh vườn phía sau mà trả nợ, còn giấy tờ nhà cứ đưa đây anh giữ hộ cho an toàn.”
Oanh nhìn thẳng mặt anh rể, gằn giọng: – “Ai dám đụng vào tờ giấy đó thì bước qua tôi trước đã!”
Những ngày tháng sau đó trôi qua trong kiệt sức. Ban ngày tôi làm việc ở xưởng mây nhựa, đêm về lại thức trắng chăm mẹ. Có hôm đứng gục bên dây chuyền sản xuất, tiếng chị Mai tổ trưởng vang lên gay gắt: – “Hà! Mấy đường đan lệch hết rồi, cô định làm ảnh hưởng đến lương cả tổ đấy à?”
Chị Yến đứng bên cạnh can ngăn: – “Thôi Mai, hoàn cảnh nó vất vả lắm. Một mình vừa gánh nợ vừa chăm mẹ bệnh.”
Chị Mai bĩu môi: – “Thương thì thương, nhưng tiến độ công việc không chờ ai được.”
Mùa đông năm thứ năm, thời tiết giá lạnh khiến sức khỏe của mẹ suy kiệt nhanh chóng. Ba đêm liền tôi gần như thức trắng. Sáng hôm đó, đầu óc tôi quay cuồng rồi chao đảo ngã sụp xuống. Khi tỉnh lại, bà hàng xóm đang quạt cho tôi, còn Oanh đứng lo lắng ngoài cửa.
Từ trên giường, mẹ cất tiếng gọi yếu ớt: – “Hà đâu rồi con?”
Bà nắm chặt tay tôi, rấn rấn nước mắt: – “Con mồ côi từ nhỏ, về làm dâu nhà này chưa bao lâu đã phải chịu bao cay đắng. Sau này mẹ có đi rồi, con hãy tìm lấy hạnh phúc mới, đừng tự trói buộc đời mình ở chốn này nữa…”
Rồi bà thều thào dặn Oanh gọi bác Trưởng thôn đến làm chứng, nhất quyết dặn không được báo cho chị Tuyết biết.
Và rồi, đêm mưa gió ấy, mẹ lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng. Tôi gọi cho chị Tuyết hơn chục cuộc điện thoại nhưng chỉ nhận lại những tiếng chuông kéo dài vô tận. Sáng hôm sau, vợ chồng chị mới thong thả xuất hiện. Vừa bước qua bậc cửa, chị Tuyết đã gào khóc thảm thiết: – “Mẹ ơi! Sao không ai báo cho con một tiếng?”
Tôi mệt mỏi đáp: – “Tối qua em đã gọi cho chị cả chục cuộc…”
Chị ta quay ngoắt lại, quát lớn: – “Cô câm đi! Cô cố tình giấu giếm để tự quyết mọi việc chứ gì?”
Anh Hùng bước xốc vào trong, nhìn tôi bằng ánh mắt soi xét: – “Cô chỉ là dâu góa. Tiền phúng điếu và sổ sách thu chi đâu hết rồi?”
Tôi ôm chặt chiếc sổ ghi chép vào lòng: – “Từ ngày mẹ nằm bệnh đến lúc mất, chỉ có em và cô Oanh lo liệu. Em phải giữ để gom trả các khoản nợ thuốc nom cho mẹ.”
Chị Tuyết xông đến giật phắt lấy cuốn sổ: – “Cô đừng có mập mờ khai khống! Xong việc này tôi sẽ kiểm kê lại toàn bộ. Loại người ngoài như cô đừng mơ bám víu lấy cái nhà này!”
Nói rồi, chị ta giơ tay vung một cú táng chát chúa thẳng vào mặt tôi trước sự bàng hoàng của quan khách hai họ: – “Cú vung tay này để dạy cô biết đâu là chủ, đâu là khách! Biến khỏi cái nhà này ngay lập tức!”
Gió ngoài sân thổi lồng lộng, không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Cả gian nhà yên lặng phăng phắc, ai nấy đều sững sờ trước hành động hung hãn của người chị chồng.
Đúng lúc ấy, Oanh từ trong buồng bước ra, tay cầm một tờ giấy đã ngả màu, cất lời làm chấn động toàn bộ dòng họ…
Oanh tiến lại gần, giật lấy cuốn sổ trên tay chị Tuyết rồi đẩy chị ta lùi lại một bước. Ánh mắt Oanh rực lên sự phẫn nộ, cô cất giọng đanh thép:
– “Chị đánh chị Hà ư? Chị lấy quyền gì mà đuổi chị ấy? Người phải bước ra khỏi căn nhà này chính là vợ chồng chị mới đúng!”
Chị Tuyết sững người, mặt đỏ gay: – “Mày điên rồi à Oanh? Mày bới móc cái gì thế? Mẹ mất rồi, tao là con gái lớn, tao có quyền quyết định cái nhà này!”
Oanh giơ cao tờ giấy trên tay, hướng về phía bác Trưởng thôn và toàn thể dòng họ đang đứng chứng kiến:
– “Mọi người có mặt ở đây hãy nghe cho rõ! Trước khi nhắm mắt, mẹ đã nhờ bác Trưởng thôn làm chứng và lập di chúc. Toàn bộ căn nhà và mảnh đất này mẹ đã sang tên hợp pháp cho chị Hà – người dâu mà mẹ xem như con gái ruột! Còn khoản nợ hai trăm triệu kia, thực chất là tiền chị Tuyết và anh Hùng vay mượn danh nghĩa của mẹ để làm ăn thua lỗ rồi đùn đẩy cho mẹ gánh suốt năm năm qua!”
Lời Oanh vừa dứt, cả dòng họ ồ lên kinh ngạc. Những tiếng bàn tán, chỉ trỏ bắt đầu hướng về phía vợ chồng chị Tuyết.
Mặt anh Hùng cắt không còn một giọt máu, lúng túng lên tiếng: – “Cô… cô đừng có ngậm máu phun người! Làm gì có chuyện đó!”
Bác Trưởng thôn lúc này mới bước ra, dõng dạc lên tiếng: – “Cô Oanh nói hoàn toàn đúng. Chính tôi là người chứng kiến và ký tên vào bản di chúc cùng văn bản thừa kế của bà cụ. Cụ dặn rất rõ: ‘Con Hà đã hy sinh cả tuổi thanh xuân cho gia đình này, nó xứng đáng có một chỗ dựa.’ Ngoài ra, giấy nợ đứng tên vợ chồng anh Hùng vay ngân hàng bằng tài sản của cụ trước đây vẫn còn nguyên giấy tờ đối soát ở đây.”
Chị Tuyết sụp đổ hoàn toàn, mặt cắt không còn một hột máu. Chị ta lao đến nắm lấy tay tôi, giọng run rẩy thay đổi 180 độ: – “Hà ơi… chị… chị lỡ lời. Em là em dâu ngoan, em nói với bác Trưởng thôn một tiếng… Dù sao chị cũng là con ruột của mẹ…”
Tôi nhẹ nhàng rút tay ra, nhìn chị Tuyết bằng ánh mắt bình thản nhưng kiên định: – “Chị Tuyết ạ, năm năm qua em chăm sóc mẹ không phải vì mảnh đất hay căn nhà này. Em làm vì nghĩa tình với anh ấy và vì tình thương với mẹ. Mẹ trao nhà cho em là muốn em có một điểm tựa, nhưng em sẽ không tham những gì không phải của mình.”
Tôi quay sang nhìn bác Trưởng thôn và cô Oanh: – “Căn nhà này em xin nhượng lại cho cô Oanh để làm nơi thờ tự cho anh và mẹ. Còn khoản nợ hai trăm triệu, anh chị Hùng – Tuyết phải tự chịu trách nhiệm trước pháp luật. Em đã làm tròn nghĩa vụ của một người dâu trong gia đình này rồi.”
Nói xong, tôi dọn dẹp ít đồ đạc cá nhân vào chiếc vali cũ, cúi đầu chào hương hồn của mẹ rồi bước ra khỏi cửa. Cô Oanh ôm chặt lấy tôi khóc nức nở, tiễn tôi ra tận cổng.
Bước đi dưới cơn mưa vừa tạnh, bầu trời bắt đầu hửng sáng. Lần đầu tiên sau năm năm dài đằng đẵng, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đến thế. Một chặng đường mới tràn ngập bình yên và tự do đang rộng mở đón chờ tôi phía trước.