
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Trước khi ra đi, vợ có nói với tôi cô ấy có 10 tỷ tiết kiệm. Lúc tìm được cuốn sổ ghi chép tôi vô cùng t;;ức g;;iân nhà ngoại. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho họ….
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều xám xịt ấy. Căn phòng bệnh viện chật hẹp thoang thoảng mùi sát trùng lạnh lẽo, không khí đặc quánh sự nặng nề. Mười lăm năm nghĩa vợ chồng trôi qua trong êm đềm, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối mặt với giây phút sinh ly tử biệt cay đắng đến thế. Người bạn đời từng đồng cam cộng khổ với tôi nay chỉ còn là một hình bóng gầy gộc trên giường bệnh. Bác sĩ khẽ thở dài ra hiệu thời gian không còn nhiều. Tôi tiến lại gần, nắm chặt bàn tay đang lạnh dần của cô ấy.
Bằng tất cả chút sức lực cuối cùng, cô ấy thều thào qua hơi thở đứt quãng: “Trong… tủ gỗ… có một quyển sổ… Ở đó… chứa mười tỷ… Anh nhất định phải giữ… tuyệt đối không được… để người nhà em…” Câu nói bỏ dở khi tiếng chuông dài từ máy đo nhịp tim vang lên khô khốc. Cả thế giới quanh tôi như sụp đổ, vừa vì sự ra đi của người thương, vừa vì sự hoang mang tột độ trước con số khổng lồ vô lý cùng lời dặn đầy bí ẩn.
Sau khi lo chu toàn hậu sự, tôi trở về căn nhà trống trải. Lời trối trăn ấy liên tục xoay vần trong tâm trí. Mười tỷ ở đâu ra khi cả hai vợ chồng đều làm công chức bình thường? Tôi tiến lại gần chiếc tủ gỗ lâu năm ở góc phòng, mò mẫm sâu bên trong tầng kệ trên cùng. Bàn tay tôi chạm phải một cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ, phủ đầy bụi mờ. Hồi hộp mở từng trang, tim tôi đập liên hồi. Nhưng không có tờ séc nào, cũng chẳng có tài khoản ngân hàng nào ghi số tiền ấy. Thay vào đó là những dòng chữ viết tay nắn uốn của vợ tôi cùng hàng loạt tờ hóa đơn, chứng từ liên quan đến tiền bạc chất đống…..
Càng đọc, sự ngỡ ngàng trong tôi dần biến thành một cơn phẫn nộ dữ dội. Thì ra con số “mười tỷ” không phải là tài sản tích trữ, mà là khoản tiền khổng lồ mà cả gia đình bên ngoại đã âm thầm trút lên vai cô ấy suốt mười năm qua.
Hóa ra, anh trai và em gái của vợ tôi liên tục lao vào những trò kinh doanh mạo hiểm rồi thất bại, gánh chịu những khoản vay lãi nặng. Thay vì tự chịu trách nhiệm, gia đình bên ngoại lại dùng áp lực tình thân, sự dọa dẫm và lòng hiếu thảo để ép cô ấy đứng ra đứng tên vay mượn hộ, thậm chí âm thầm mang cả tài sản cá nhân của cô ấy đi thế chấp để gán nợ. Từng trang sổ là từng dòng nhật ký đẫm nước mắt. Cô ấy đã phải âm thầm tăng ca, vay mượn khắp nơi, sống trong sự đe dọa liên tục từ các bên đòi tiền chỉ để gánh hậu quả cho những kẻ ích kỷ. Cô ấy chịu đựng cơn đau bệnh tật mà không dám chữa trị đàng hoàng cũng vì toàn bộ tiền bạc đã bị gia đình ngoại bòn rút sạch sẽ. Lời dặn cuối cùng “đừng để nhà ngoại…” không phải là sợ họ lấy mất tiền, mà là lời van xin tôi hãy bảo vệ bản thân, đừng để họ tiếp tục kéo tôi vào đống rắc rối thảm khốc đó.
Vài ngày sau, khi nỗi đau mất mát chưa nguôi, bố mẹ và anh em bên ngoại đã kéo đến nhà tôi. Không một lời thắp nồng hương cho người đã khuất, họ thản nhiên đòi tôi đưa ra cuốn sổ và tiếp tục thanh toán các khoản nghĩa vụ tài chính mà vợ tôi còn đứng tên.
Sự trơ trẽn ấy như mồi lửa đốt cháy chút tôn trọng cuối cùng trong tôi. Cầm cuốn sổ trên tay, tôi nhìn thẳng vào những khuôn mặt đầy sự tham lam đó và tuyên bố cắt đứt toàn bộ quan hệ. Tôi thu thập toàn bộ chứng cứ, làm việc với luật sư để chứng minh các khoản vay đó không phục vụ cho đời sống chung vợ chồng, đồng thời tố giác những hành vi ép buộc, lừa đảo tài sản của họ lên cơ quan chức năng.
Đứng trước di ảnh của vợ, tôi thắp một nén hương khấn nguyện. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho những kẻ đã vắt kiệt sức lực và sự sống của cô ấy, và tôi sẽ sống tiếp một cuộc đời bình yên đúng như mong ước cuối cùng mà cô ấy gửi lại.