Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Trước khi qua đời, bố tôi đuổi mẹ kế ra khỏi nhà, cứ tưởng ông sợ bà tr;anh giành tài sản với chúng tôi, ngờ đâu sự thật chấn động hơn…

Posted on 29/06/2026 by CTV

Trước khi qua đời, bố tôi đuổi mẹ kế ra khỏi nhà, cứ tưởng ông sợ bà tr;anh giành tài sản với chúng tôi, ngờ đâu sự thật chấn động hơn…Tôi không ngờ bố tôi lại là người làm việc thấu đáo và che giấu cảm xúc sâu như vậy.
Tôi là con út trong nhà, trên có 2 anh trai. Mẹ mất từ khi tôi mới hơn một tuổi, lúc chưa biết gọi tiếng “mẹ” thì bà đã đi. 3 năm sau bố tôi cưới vợ hai. Dì Châm là một phụ nữ nhỏ nhẹ, ít nói. Tôi lớn lên trong sự chăm sóc của dì. Dì nấu cháo, đút từng muỗng cho đứa trẻ 4 tuổi mà nhìn gầy gò như mới gần 3 tuổi là tôi. Dắt tôi đi học, đón tôi mỗi chiều, ngày tôi vào lớp 1, dì hân hoan như thể tôi là con đẻ của dì. Trong ký ức của tôi, dì chẳng phải người xa lạ mà chính là “mẹ” tôi. Chỉ có điều 2 anh tôi thì không nghĩ vậy.
Thay tã, nấu cháo, đút từng muỗng cơm, dắt tôi đi học, rồi lẳng lặng đứng đợi ngoài cổng trường như một cái bóng quen thuộc. Trong ký ức tôi, dì không phải là người dưng – mà là “mẹ” theo một kiểu khác. Chỉ có điều, hai anh tôi thì không nghĩ vậy.
2 anh tôi đều đã 10 và 13 tuổi khi dì Châm về sống với chúng tôi, thế nên các anh rất ghét dì, luôn ngỗ nghịch chống đối dì. Các anh thì thầm với nhau rằng: “Dì ghẻ mà, làm sao tốt thật được”. Họ luôn xúi tôi phải chống đối, cãi lại dì. Anh cả bảo: “Mày ngu lắm, bà ta chỉ chăm lo cho mày để lấy lòng bố tôi. Bà ta là mẹ kế, là dì ghẻ đấy”. Họ nhồi vào đầu tôi không ít thứ, khuyên tôi phải đề phòng, phải khôn, đừng để bị lừa. Có những lúc tôi hoang mang thật sự, nghe theo các anh, tôi cũng từng cãi lại dì, nghịch ngợm cắt cả quần áo của dì. Nhưng khi nhìn dì lầm lũi khóc một mình trong phòng, tôi cũng khóc theo.
Càng lớn tôi càng nhận ra, không chung máu mủ nhưng dì tốt với tôi hơn cả máu mủ, thế thì tại sao mà tôi phải chống đối dì? Thế nên tôi mặc kệ 2 anh trai, tôi đối xử với dì tốt hơn trước, thậm chí còn gọi dì là “mẹ Châm”.
Cũng có lần tôi thấy bố ôm vỗ về dì, bảo dì cố nín nhịn 2 anh trai tôi vì chúng mất mẹ sớm nên tính cách như vậy. Dì chỉ vừa khóc vừa gật đầu, thực ra dì hiền lắm, chưa từng trách mắng hay đánh 2 anh tôi roi nào ngay cả khi họ nói năng hỗn hào. Có lẽ vì vậy mà dì càng bị các anh tôi bắt nạt.
Cho tới tận khi 2 anh tôi lập gia đình, ra ngoài sống riêng, căn nhà chỉ còn lại tôi, bố và dì.
Hồi đầu năm, bố tôi bị bệnh nặng. Không biết dì chăm sóc kiểu gì mà bố tôi rất khó chịu, thường xuyên to tiếng với dì.
Thậm chí có lần 2 anh tôi đưa vợ con về chơi, bố còn đuổi thẳng dì ra khỏi nhà trước mặt tất cả mọi người. Dì uất ức nhưng vẫn ở lại, chờ bố tôi nguôi giận.
Tháng trước, bố tôi gọi tất cả các con về họp gia đình. Tôi là người về muộn nhất vì hôm đó có cuộc họp đột xuất. Về tới nhà, tôi đã thấy không khí rất căng thẳng, dì thì đang lúi húi xếp đồ vào vali. Bố tôi nói lạnh tanh: “Tôi và bà từ giờ không còn quan hệ gì nữa. Bà đi đi cho khuất mắt tôi, đừng khiến tôi bực dọc thêm nữa”.
Tôi hoảng hốt, cố gặng hỏi nhưng ông không giải thích. Dì thì vẫn như mọi khi, im lặng chịu đựng. Dì chỉ nhìn tôi, mỉm cười buồn: “Con đừng nói gì, dì đi cũng được”. Dáng người gầy gò kéo vali ra khỏi cổng là hình ảnh mà tôi mãi không quên được. Tôi định đi theo nhưng bị bố quát dằn mặt.
Nửa tháng sau, bố tôi qua đời. Đám tang diễn ra chóng vánh, dì Châm vẫn về phụ trách tang lễ như một góa phụ. Sau đó, dì lại rời đi, các anh tôi cũng không giữ lại. Thậm chí các anh còn cho rằng có lẽ bố cố tình đuổi dì đi vì ông biết không sống được bao lâu nữa, ông sợ dì Châm sẽ tranh giành tài sản với 3 anh em chúng tôi.
Sau 49 ngày của bố, 3 anh em chúng tôi quyết định họp để chia tài sản. Bố để lại cho chúng tôi 1 mảnh đất và 1 ngôi nhà 3 tầng cùng 2 sào đất nông nghiệp, cứ thế phân chia xong, ai có phần thì người đó nhận.
Mọi việc tưởng chừng đã xong xuôi thì hôm vừa rồi tôi gặp lại bác luật sư – bạn của bố tôi….

Bác luật sư nhìn tôi rồi khẽ thở dài:

– Trước khi mất, bố cháu có gửi bác một lá thư và dặn đúng sau 49 ngày mới được đưa cho các con.

Ba anh em tôi lặng người khi bác mở phong bì đã ngả màu.

Trong thư, bố viết: “Dì Châm chưa từng đòi hỏi một đồng tài sản. Người xin ly hôn và đuổi bà ấy đi là chính bố. Bố biết mình không còn sống được bao lâu. Nếu bà ấy còn là vợ hợp pháp, sau này các con vì tiền bạc mà nghi ngờ, oán trách, thậm chí kiện tụng nhau. Bố chấp nhận để bà ấy mang tiếng bạc tình, còn hơn để bà ấy phải sống nốt quãng đời còn lại trong những lời chì chiết.”

Đọc đến đây, tay tôi run lên.

Bố còn viết tiếp: “Ba mươi năm qua, bà ấy đã hy sinh cả tuổi trẻ để chăm sóc bố và nuôi các con khôn lớn. Điều bố nợ bà ấy không phải là nhà đất, mà là một lời cảm ơn. Trong ngăn kéo bàn làm việc có một sổ tiết kiệm đứng tên riêng của bà ấy. Đó là số tiền bố dành dụm nhiều năm, không liên quan đến di sản.”

Hai anh tôi chết lặng. Hóa ra bố không hề ghét dì. Ông chỉ muốn bảo vệ dì khỏi những mâu thuẫn sau khi mình mất.

Hôm sau, ba anh em tìm đến căn nhà nhỏ nơi dì Châm đang thuê. Vừa thấy chúng tôi, dì vẫn mỉm cười hiền như ngày nào.

Anh cả bất ngờ quỳ xuống, nghẹn ngào:

– Dì… chúng con xin lỗi. Suốt mấy chục năm qua, chúng con đã hiểu lầm dì.

Dì vội đỡ anh dậy, nước mắt lăn dài.

– Chuyện qua rồi, dì chưa từng trách các con.

Khoảnh khắc ấy, tôi mới hiểu điều quý giá nhất bố để lại không phải mảnh đất hay căn nhà, mà là bài học về lòng bao dung và sự hy sinh thầm lặng. Có những tình yêu không cần chung huyết thống, nhưng đủ lớn để trở thành một gia đình suốt cả một đời.

Bài viết mới

  • Một câu chuyện thật: khi về làm dâu rồi tôi mới hiểu “gia đình chồng” ảnh hưởng lớn thế nào đến hôn nhân
  • Hôm nay, tôi bước sang tuổi 27…Sinh nhật năm nay không có nến, không có hoa, chỉ có sự tĩnh lặng của một thế giới quan vừa đổ sụp và một chấp niệm kéo dài 9 năm đã đến lúc phải buông tay.
  • Có người từng nói, điều đáng sợ nhất trong một cuộc hôn nhân không phải là hết yêu, mà là bạn phát hiện người nằm cạnh mình chưa từng thật sự rời khỏi quá khứ.
  • Tôi bị một cô gái từ dịu dàng, lễ phép bỗng quay ngoắt 180 độ chỉ sau đúng một bữa cơm ở nhà chị gái. Đến giờ tôi vẫn không hiểu mình sai ở đâu…
  • Ép con dâu sau sinh ngủ trong kho cũ, đến ngày đứa cháu nhập viện, cả gia đình mới nhận ra cái giá của sự thiên vị

Bình luận gần đây

No comments to show.

Lưu trữ

  • June 2026
  • May 2026
  • April 2026

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme