
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Trong một lần đi giao hàng ở một biệt thự, anh xe ôm Sữ/ng S/ờ Thấy D/i Ản/h Giống Hệt Vợ Ở Nhà, B/í M/ật Kin/h Hoà/ng H/é L/ộ
Hoàng chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình đặt chân vào một khu dinh thự lộng lẫy đến vậy.
Cái cổng nhôm đúc mạ vàng cao vút, hệ thống an ninh quét chậm rãi theo từng nhịp bước. Khoảng sân rộng thênh thang, tĩnh mịch đến mức nghe rõ từng tiếng lá rơi. Hoàng dắt chiếc xe máy cũ vào góc, cẩn thận lấy chiếc túi da từ trong cốp rồi nhìn lại ghi chú trên màn hình điện thoại.
Giao giấy tờ bảo mật. Người nhận: bà chủ dinh thự.
Anh hít một hơi sâu. Nhiều năm bôn ba làm nghề vận chuyển, Hoàng đã đi qua vô số con phố, gặp đủ dạng người. Nhưng đặt chân vào một không gian xa hoa thế này thì thực sự hiếm hoi. Mức phí thù lao cho đơn hàng đặc biệt này cũng đắt gấp năm lần bình thường.
Một người quản gia luống tuổi ra mở cửa. Ánh mắt ông dời từ chiếc áo khoác bạc màu của Hoàng xuống gói hàng trên tay anh, giọng trầm đục:
“Cậu mang tài liệu đến?”
“Dạ đúng rồi ạ.”
Ông lão đón lấy gói hàng, ra hiệu cho Hoàng bước vào không gian bên trong để hoàn tất thủ tục ký xác nhận.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, Hoàng chợt cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Trên bức tường chính giữa phòng khách rộng lớn, một tấm ảnh thờ khổ lớn được đặt vô cùng trang trọng. Khung gỗ trầm hương, phía trước là bát hương vẫn còn nghi ngút khói.
Và gương mặt trong bức ảnh ấy…
Toàn thân Hoàng như đông cứng.
Đó là Hà — người vợ hiện tại của anh.
Không phải chỉ là nét tương đồng thoáng qua, mà giống đến từng chi tiết: từ đôi mắt sâu đượm buồn, sống mũi cao thanh thoát đến vết bớt nhỏ ngay sát vành tai trái.
Hồ sơ trên tay rơi xoảng xuống sàn. Hoàng lùi lại hai bước, lồng ngực phập phồng liên hồi. Hà hiện vẫn đang ở căn nhà trọ của hai vợ chồng. Hồi sáng, chính tay cô còn chuẩn bị hộp cơm trưa cho anh, dặn anh đi đường cẩn thận.
Vậy người phụ nữ quá cố trong căn dinh thự này là ai?
“Cậu sao thế?” — Tiếng người quản gia vang lên cất lời dò hỏi.
Hoàng run run chỉ tay lên bức tường: “Người… người trong tấm hình đó là ai vậy bác?”
Người quản gia thở dài, ánh mắt đượm buồn: “Đó là đại tiểu thư của tập đoàn này. Cô ấy đã trút hơi thở cuối cùng trong một sự cố giao thông vào đúng ba năm trước…”
Thời điểm ba năm trước! Đó cũng chính là lúc Hoàng gặp Hà tại một trạm y tế vùng ven biển trong tình trạng cô bị mất toàn bộ ký ức…….
Nhận thấy sự bàng hoàng tột độ của Hoàng, người quản gia liền gọi vị chủ nhân thực sự của ngôi nhà ra ngoài. Từ cầu thang gỗ bước xuống là một người phụ nữ quyền quý nhưng nét mặt hằn sâu sự đau thương — bà chính là mẹ của tiểu thư đã mất.
Khi Hoàng lấy hết can đảm mở điện thoại, cho bà xem bức ảnh chụp chung của hai vợ chồng mới sáng nay, người mẹ gục ngã tại chỗ. Sự thật bàng hoàng từ từ được hé lộ.
Ba năm trước, chiếc xe chở tiểu thư gặp nạn lao xuống vực sâu. Người ta chỉ tìm thấy chiếc xe biến dạng cùng đồ đạc cá nhân, còn thi thể thì không thể thu gom trọn vẹn do dòng nước xiết. Gia đình ngậm ngùi làm lễ tưởng niệm và lập di ảnh thờ phụng suốt mấy năm qua. Trong khi đó, cô tiểu thư may mắn dạt vào bờ biển, được người dân cứu sống nhưng chấn thương não khiến cô quên sạch quá khứ. Hoàng — khi ấy là một thanh niên tốt bụng làm việc gần đó — đã chăm sóc, che chở và đồng hành cùng cô vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất, trước khi cả hai nên duyên vợ chồng.
Sự xuất hiện của Hoàng cùng bức ảnh đã nối lại sợi dây duyên nợ bị đứt đoạn. Ngay trong đêm đó, gia đình giàu có theo Hoàng trở về căn nhà trọ nhỏ. Giây phút người mẹ già ôm chồm lấy đứa con gái tưởng đã vĩnh viễn mất đi trong nước mắt, Hà dần khôi phục lại những ký ức mơ hồ năm xưa.
Tuy nhiên, cô không chọn quay lại cuộc sống nhung lụa quên đi quá khứ, mà nguyện ở lại bên người chồng đã nắm tay cô qua những ngày giông bão. Gia đình lớn dang tay đón nhận Hoàng như một người con ruột, giúp đỡ anh xây dựng sự nghiệp riêng. Cuộc sống của hai vợ chồng bước sang một trang mới viên mãn, khép lại hành trình đầy bí ẩn và kỳ diệu của định mệnh.