
Tôi vừa về nhà chồng hôm trước, hôm sau mẹ chồng đã đem toàn bộ bát đũa, xoong nồi ra bắt tôi rửa sạch rồi nói nếu tôi không làm theo sẽ “trả về nhà ngoại”
Tôi vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng hôm trước, còn chưa kịp quen thì ngay sáng hôm sau, mẹ chồng đã gọi tôi xuống bếp. Tôi nghĩ chắc chỉ nhờ nấu nước pha trà hay chuẩn bị đồ ăn sáng. Nhưng không, bà lôi toàn bộ bát đũa, xoong nồi từ trong tủ, cả cái nào cũ kỹ mốc meo lâu ngày chưa đụng đến cũng đem ra đặt chình ình giữa sân.
Bà nói giọng lạnh tanh:
– Dâu mới thì phải làm cho quen, rửa sạch hết đi, từ cái nhỏ đến cái to, không sót cái nào.
Tôi sững sờ. Chồng tôi vẫn còn nằm trên nhà chưa dậy, chẳng hề hay biết. Trong lòng tôi dấy lên tủi hờn, nhưng cũng không dám cãi. Nước lạnh buốt, xà phòng trơn trượt, tôi ngồi còng lưng rửa từng cái xoong đen kịt, móng tay bật máu. Hơi nước lạnh khiến hai bàn tay tôi đỏ tấy, run rẩy.
Thỉnh thoảng mẹ chồng lại xuống “kiểm tra”, bà dùng ngón tay cà vào thành bát, hễ thấy còn một vệt mờ là lập tức buông lời mỉa mai:
– Con gái nhà ai mà vụng về thế này, sau này lo được cho ai?
Đúng lúc đó chồng tôi bước xuống nhưng anh không nói gì, tôi điên m,áu đứng phắt dậy…..
Tôi điên máu đứng phắt dậy, đặt mạnh chiếc bát xuống chậu nước.
– Mẹ muốn con học việc nhà, con sẵn sàng học. Nhưng mẹ mang cả đống xoong nồi cũ ra bắt con rửa rồi mắng chửi thì con không chấp nhận.
Mẹ chồng trừng mắt:
– Không làm thì tao trả mày về nhà ngoại!
Tôi quay sang nhìn chồng. Anh vẫn im lặng, cúi đầu tránh ánh mắt tôi. Chính sự im lặng ấy còn đau hơn mọi lời trách móc.
Tôi tháo chiếc tạp dề, đặt gọn lên bàn rồi nói bình tĩnh:
– Nếu hôn nhân của con chỉ được giữ bằng sự nhẫn nhục và đe dọa, thì con xin phép về nhà ngoại thật.
Tôi xách vali đã mang theo từ hôm cưới, bước thẳng ra cổng. Lúc ấy chồng tôi mới hốt hoảng chạy theo giữ lại.
– Em đừng đi, để anh nói chuyện với mẹ.
Tôi lắc đầu:
– Điều em cần không phải lời xin lỗi sau khi mọi chuyện đã xảy ra. Em cần một người chồng biết lên tiếng khi vợ mình bị đối xử bất công.
Chiều hôm đó, bố mẹ chồng cùng chồng sang nhà ngoại đón tôi. Trước mặt hai bên gia đình, mẹ chồng miễn cưỡng xin lỗi vì đã quá khắt khe, còn chồng tôi thừa nhận mình sai vì đã chọn im lặng.
Tôi đồng ý quay về, nhưng nói rõ một điều:
– Con về làm dâu, không phải làm người ở. Con sẽ yêu thương và chăm sóc gia đình bằng sự tự nguyện, nhưng sự tôn trọng phải đến từ cả hai phía.
Từ hôm ấy, mẹ chồng không còn cố tình làm khó tôi nữa. Còn chồng tôi cũng hiểu rằng, bảo vệ hôn nhân không phải là im lặng cho qua chuyện, mà là dám đứng về phía lẽ phải. Chỉ khi có sự tôn trọng lẫn nhau, một gia đình mới thực sự là mái ấm.