
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi siết chặt tờ kết quả chẩn đoán trong tay đến mức ngón tay trắng bệch. Dòng chữ “K g::an giai đoạn 2” như một á::n ph::ạt treo lơ lửng trên đầu. Vừa trải qua cảm giác bàng hoàng, tôi cố gom chút can đảm còn lại để về nhà đối mặt với chồng. Nhưng sự thật lại khiến trái tim tôi đau gấp nhiều lần…….
Thế nhưng ngay khi bước qua cánh cửa, một luồng khí lạnh lẽo đã bao trùm lấy không gian.
Hoàng ngồi ở sofa, gương mặt đăm chiêu và xa cách lạ thường. Màn hình điện thoại của anh sáng liên tục vì những tin nhắn mới.
“Anh có chuyện muốn nói,” anh lên tiếng trước.
Tôi nén cơn run rẩy: “Em bị b.ệ.n.h nặng rồi… anh biết chưa?”
Anh ngước lên, ánh mắt dao động trong thoáng chốc rồi nhanh chóng trở lại vẻ dửng dưng: “Bác sĩ có thông báo cho anh rồi.”
“Vậy… anh không định nói gì sao?”
“Thảo, ngồi xuống đi. Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc.”
Tôi chậm rãi ngồi xuống. Căn nhà từng ấm cúng giờ đây tĩnh lặng đến đáng sợ. Hôm nay bọn trẻ đã về quê nội chơi từ sớm, tôi vốn định bàn với anh về lộ trình điều trị, nhưng thái độ của anh đã dập tắt tất cả.
“Chúng ta chi::a ta::y đi,” giọng anh phẳng lặng như tờ.
“Anh nói cái gì cơ?”
“Anh xin lỗi, nhưng anh không thể tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa.”
Tôi nhìn sâu vào mắt người đàn ông đã bên mình mười năm qua và nhận ra anh đã hoàn toàn thay đổi. Bộ vest phẳng tắp, kiểu tóc mới cùng mùi nước hoa nồng nặc không phải phong cách quen thuộc của anh.
“Anh có người mới đúng không?”
Anh không trả lời, chỉ im lặng đứng dậy bước vào phòng ngủ rồi quay ra với chiếc vali đã chuẩn bị sẵn: “Nơi này em cứ ở lại chữa trị, toàn bộ chi phí anh sẽ gánh vác. Nhưng ra viện rồi, chúng ta làm thủ tục dứt khoát.”
Tôi muốn níu lấy tay anh, muốn gào lên rằng lúc này tôi cần anh nhất, nhưng cổ họng nghẹn đắng. Mười năm thanh xuân khép lại bằng cái quay lưng không một chút vấn vương.
Sáng hôm sau, mẹ chồng tôi xuất hiện. Bà thong thả bước vào nhà, ánh mắt lướt qua tôi đầy soi xét.
“Này, chuyện của hai đứa mẹ nghe rồi,” bà nói, giọng không chút xót thương. “Bệnh này chữa sớm thì vẫn còn hy vọng, nhưng con cũng nên biết điều. Đàn ông họ cần sự vui vẻ, cần tương lai sáng sủa. Con bệnh tật thế này thì níu kéo làm gì? Ký đơn đi, muốn đền bù bao nhiêu tiền mẹ sẽ lo. Còn hai đứa nhỏ, cứ để thằng Hoàng với… nó chăm.”
Bà hất mặt ra phía cửa. Một cô gái trẻ chưa quá 25 tuổi, khoác trên mình toàn đồ hiệu, đang đứng chờ với vẻ mặt đắc thắng. Cô ta chính là trợ lý mới ở công ty anh. Mười năm tôi phụng dưỡng, quán xuyến nhà cửa dường như tan thành mây khói trước sự hiện diện của người đàn bà trẻ trung đó.
Bà ném lại một câu trước khi rảo bước ra về: “Đàn bà suy sụp, ốm đau thì chẳng giữ nổi chân ai đâu!”
Cánh cửa khép lại. Tôi ngã gục xuống sàn. Cơn đau dữ dội từ hạ sườn phải cuộn lên làm tôi ngạt thở. Tôi cố với lấy điện thoại để gọi cấp cứu, nhưng bàn tay run rẩy đã làm nó văng ra xa…
Sáu tháng sau, trải qua những đợt hóa trị tàn khốc, tóc tôi rụng sạch, cơ thể gầy rộc đi. Hai đứa con được gửi về nhà ngoại, mỗi tuần tôi chỉ dám nhìn chúng qua màn hình vì sợ con hoảng sợ trước diện mạo của mình. Lúc này, tôi mới bàng hoàng phát hiện toàn bộ tài khoản tiết kiệm chung đã bị Hoàng âm thầm rút sạch, căn nhà cũng đã bị thế chấp từ trước khi chia tay. Tôi rơi vào cảnh trắng tay, vừa chống chọi với bệnh tật vừa vay mượn khắp nơi.
Trong khi tôi giành giật sự sống từng ngày, Hoàng tổ chức một đám cưới hoành tráng với cô trợ lý trẻ. Mẹ chồng tôi tươi cười rạng rỡ trao hàng cây vàng trước mặt họ hàng. Nhưng họ không ngờ rằng, chiếc bẫy gieo nhân nào gặp quả nấy đã bắt đầu vận hành.
Một năm sau, khi tôi dần bình phục sau ca phẫu thuật ghép gan thành công nhờ sự hỗ trợ của gia đình đằng ngoại, thì gia đình Hoàng bắt đầu rơi vào kịch bản tồi tệ. Cô vợ mới ăn tiêu trác táng, lại không thể sinh con khiến mẹ chồng tôi phát điên. Công ty của Hoàng gặp khủng hoảng tài chính nghiêm trọng do cô ta cùng người nhà âm thầm tuồn hồ sơ bảo mật ra ngoài buôn bán.
Một chiều mưa tầm tã, điện thoại tôi vang lên một số máy lạ……..
Vừa bắt máy, tiếng gào khóc thảm thiết của mẹ chồng cũ vang lên qua loa thoại: “Thảo ơi! Cứu thằng Hoàng với con ơi! Nó bị người ta bắt rồi, công ty phá sản rồi con ơi!”
Hóa ra, cô trợ lý trẻ kia ngay từ đầu đã là “con cờ” được gài vào để tiếp cận Hoàng. Sau khi vắt cạn tài sản của anh, cô ta cùng nhân tình đã cuỗm sạch số vốn còn lại của công ty rồi biến mất biệt tích, để lại cho Hoàng một khoản nợ khổng lồ và nguy cơ đối mặt với án tù vì vi phạm quy định quản lý kinh tế.
Mẹ chồng cũ – người từng hất hủi tôi lúc hoảng loạn, giờ đây quỳ sụp trước cửa nhà bố mẹ đẻ tôi, van xin tôi rút đơn tố cáo hành vi tẩu tán tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân mà luật sư của tôi vừa trình lên tòa án.
Tôi bước ra cửa, thần thái đã hồng hào và khỏe mạnh trở lại. Đứng trước người phụ nữ từng tàn nhẫn đẩy mình vào đường cùng, tôi chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Ngày trước bác nói đúng, đàn bà ốm đau không giữ được chồng. Nhưng bác quên mất một điều: Đàn ông phản bội và tham lam thì chẳng bao giờ giữ được giang sơn. Số tiền anh ta nợ pháp luật và nợ mẹ con tôi, hãy để tòa án phân xử.”
Hoàng sau đó phải nhận án phạt tù vì vi phạm pháp luật và bị buộc bồi thường toàn bộ số tài sản đã lén lút chuyển dịch trong thời gian tôi chữa bệnh. Mẹ chồng cũ phải bán sạch nhà cửa, nữ trang để đền bù tổn thất nhưng vẫn không đủ, đành ngậm ngùi sống trong căn phòng trọ chật hẹp ở tuổi xế chiều.
Còn tôi, sau khi đi qua cơn giông bão lớn nhất cuộc đời, tôi nhận ra sức mạnh lớn nhất của người phụ nữ chính là sự tái sinh. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ, sống hạnh phúc và bình yên bên hai con, vĩnh viễn khép lại quá khứ đau thương phía sau lưng.